Tất cả

Lửa Dục Bùng Lên!! **Xin Lỗi ... Anh Không Thể Nhịn**

Chương 8

Trước Tiếp
Tiếng bước chân dồn dập, đi nhanh vào phòng..nhìn cửa phòng tắm đóng kín.Hạ Quân Vỹ một thân đồ vest sang trọng,nhưng sắc mặt âm trầm, vô cùng khó coi,pha lẫn lo lắng...Khi nghe điện thoại của Tiểu Trần, anh không một chút đắn đo bỏ lại cuộc họp, tức tốc về nhà ngay....Nghe Vú Lâm nói cô đã ở trong phòng tắm rất lâu mà không thấy ra...Hạ Quân Vỹ lo lắng, lấy tay đập cửa phòng tắm...

-" Lam...Lam..mở cửa cho anh đi..Lam..em có nghe anh nói không?"

Tần Lam lắng tai nghe thấy tiếng nói quen thuộc...không một giây chậm trễ, mặc một thân trần trụi trên người con dính đầy bọt trắng.. chạy nhanh ra mở cửa...cánh cửa vừa được mở, nhìn người đàn ông cô yêu nhất đang đứng trước mặt mình..Bao nỗi sợ, ấm ức, lo lắng sự yếu đuối đè nén trong lòng như vỡ vụn..Tần Lam như một đứa trẻ, òa lên nhào vào lòng Hạ Quân Vỹ khóc nức nở...

-" Quân Vỹ em..em sợ lắm..huhu...Quân Vỹ "

Hạ Quân Vỹ đau lòng ôm chặt thân thể mềm mại dính đầy bọt trắng vào lòng, tim anh như bị ai bóp chặt đau đớn không thôi...đôi mắt Hạ Quân Vỹ toát ra lửa hận..nhưng nhìn lại bảo bối anh bây giờ một thân trần trụi, cơ thể còn đang run rẩy, anh chỉ sợ cô bị cảm lạnh, da thịt của cô đều đỏ lên chứng tỏ cô đã ngâm người trong nước đã lâu...Hạ Quân Vỹ hít sâu để lấy lại hơi thở ổn định..

-" Lam..đừng sợ..anh ở đây..ngoan..không khóc...để anh tắm cho em nha "

Thấy người trong lòng vẫn còn nức nở, gật đầu nhẹ..Hạ Quân Vỹ bế cô vào phòng tắm, anh cũng nhanh chóng lột sạch quần áo mình...tắm sơ nước ấm cho hai người rồi lau khô bế cô ra...sáy khô tóc cho cả hai, vẫn lẵng lặng ôm lấy cô...tay vỗ vỗ sau lưng như dỗ dành một đứa trẻ...Tần Lam ngoan ngoãn rút vào ngực anh, để cho anh ôm, cô lặng im ngửi mùi hương trên cơ thể anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh làm cô cảm thấy bình yên, nỗi sợ hãi như được quét sạch...nhưng không hiểu vì sao, từ lúc về đến giờ đầu cô cứ đau âm ĩ và bây giờ lại đau nhiều hơn..Tần Lam ngẩng mặt, bàn tay nhỏ nhắn kéo kéo cổ áo của anh.

-" Quân Vỹ...đầu em... đau lắm "

Hạ Quân Vỹ, nhanh chóng ngồi dậy bật sáng đèn...

-" Đau sao em...để anh gọi bác sĩ "

Một người lúc nào cũng trầm ổn, bình tĩnh nhưng giờ phút này vẻ mặt lo lắng, đã bán đứng anh, hai tay nắm chặt đút vào túi quần, nôn nóng chờ đợi bác sĩ khám cho cô...Qua một lúc lâu mọi khâu kiểm tra mới kết thúc...

-" Alex cô ấy sao rồi? " Vị bác sĩ Alex này tầm tuổi Hạ Quân Vỹ, là bác sĩ rất giỏi cũng là chỗ quen biết với anh, nên anh rất yên tâm khi cậu ta khám cho cô..Mà Alex cũng chính là người điều trị cho Tần Lam bao năm qua..Alex gật đầu ra hiệu cho Hạ Quân Vỹ, anh hiểu ý,gật đầu nhẹ..Alex quay sang nói cười với Tần Lam..

-" Không sao đâu..tôi sẽ kê thuốc uống vào sẽ đỡ thôi..cô ngủ một chút cho tinh thần ổn định nhé "

Hạ Quân Vỹ kéo nhẹ chăn đắp kín lại cho cô..hôn nhẹ lên trán vợ...

-" Em nằm nghỉ một chút đi..Anh tiễn Alex về..rồi quay lại với em"

-" Dạ"

Tần Lam gật đầu,ngoan ngoãn nhắm mắt lại....đến khi cửa phòng đóng lại, cô nhẹ nhàng mở mắt ra, cô biết Alex muốn nói chuyện riêng với Hạ Quân Vỹ..

-" Vỹ...Cô Lam đang trong quá trình đang hồi phục lại kí ức.."

Alex quan sát sắc mặt người đàn ông đối diện..

-" Cậu nói tiếp đi "

Vẻ bình tĩnh của anh làm Alex hơi ngạc nhiên..anh biết được Hạ Quân Vỹ rất lo lắng nếu Tần Lam nhớ lại...anh còn nhớ ngày đó Hạ Quân Vỹ còn hỏi anh ta" có cách nào cho cô ấy vĩnh viễn quên đi kí ức nhưng không tổn hại gì đến sức khỏe không?" Dĩ nhiên câu trả lời là không, nhưng bây giờ biết được Tần Lam đang dần hồi phục trí nhớ nhưng thay độ của anh không mảy may lo lắng..

-" Cậu đã biết, máu bầm trong não của cô ấy đã tan hết vào nửa năm trước..mình cũng đã từng nói với cậu sở dĩ cô ấy không thể nhớ lại vì do chính bản thân cô ấy không muốn nhớ có lẽ vì một nguyên nhân nào đó, như trong quá khứ, cô ấy sống không hạnh phúc hay nỗi sợ tìm ẩn hoặc quá đau lòng chẳng hạn..Nhưng cô ấy không thể trốn tránh suốt đời được khi mà cô Lam bị ai đó kích thích các giác quan cảm xúc, mà người đó sẽ khơi gợi những chuyện trong quá khứ, hay một phần trí nhớ mà cô ấy cất giấu, sẽ làm các dây thần kinh được hồi phục và lấy lại trí nhớ từ từ...Giống như con ốc, luôn núp trong vỏ bọc, nếu được sự kích thích từ ai đó hoặc môi trường xung quanh, nó sẽ tự nhiên bò ra khỏi vỏ ốc"

-" Ừ..mình hiểu rồi..cám ơn cậu"

Hạ Quân Vỹ kiên nhẫn nghe Alex nói hết, nhưng đều làm Alex rất ngạc nhiên thần sắc của Hạ Quân Vỹ rất trầm ổn..Cậu không kiềm chế được tò mò...

-" Vỹ, cậu không lo lắng sao?"

Hạ Quân Vỹ ngồi thẳng người, uống một ngụm trà, rồi nhẹ nhàng lắc đầu..

-" Mình chỉ lo cô ấy nhớ lại, thì sẽ đau lòng mà thôi"

Chân mày Alex nhíu lại, đôi mắt đăm chiêu..

-" Cậu đã điều tra ra được lai lịch của cô ấy"

Hạ Quân Vỹ không trả lời mà chỉ gật đầu nhẹ.Alex xem như đã hiểu..quen biết Hạ Quân Vỹ đã lâu, anh là người khó gần, xa cách lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh..

Nhưng giờ được chứng kiến Hạ Quân Vỹ phải lo lắng, quan tâm từng cung bật cảm xúc của cô vợ nhỏ, thật khiến anh ta phải cảm thán!!

Tiễn Alex đi rồi, Hạ Quân Vỹ cầm ly nước và thuốc mở cửa bước vào phòng, thay vì lúc này vợ anh phải nằm trên giường chìm vào giấc ngủ, nhưng không,lúc này cô đang ngồi trên giường, ôm lấy cái gồi trong lòng, thấy anh vào, đôi mắt mở to nhìn anh, ánh mắt sáng trong,đơn thuần, không chứa một chút tạp chất....chỉ cần nhìn vào ánh mắt đó thôi, cô không cần làm gì cũng đã khiến anh muốn đem cả thế giới này cho cô..Hạ Quân Vỹ để nước và thuốc lên tủ, leo lên giường bế cô lên đùi, hôn nhẹ lên gò má trắng mịn của cô..

-" Sao thế? Chờ anh à"

Tần Lam xoay người ôm cổ Hạ Quân Vỹ..Ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn anh,...môi mấp máy nhưng rồi cũng nhỏ nhẹ nói với anh, nét mặt đượm buồn, trông rất đáng thương, như đứa trẻ bị lạc đường, cần người dẫn dắt..

-" Quân Vỹ....Alex nói gì với anh..anh nói cho em biết có được không? Anh đừng giấu em...em rất khó chịu, từ chiều đến giờ có những hình ảnh cứ mập mờ ẩn hiện trong đầu em...còn..còn nữa " hắn " là cái tên hồi chiều em gặp ở tiệm bánh..Hắn ta nói em tên là Lâm Giản Đình, đây là người thứ hai đã gọi em cái tên này...còn nữa hắn một mực bảo em là vợ chưa cưới của hắn...nhưng em biết không phải, em biết hắn nói dối..vì em chẳng có cảm xúc gì vì người đó..Em rất sợ ánh mắt của hắn, em ghê tởm sự đụng chạm của hắn..ánh mắt hắn nhìn em rất ác ý...Nhưng từ hành động của hắn em nghĩ trong quá khứ mình biết người này..nhưng không thể nhớ hắn là ai...đúng rồi hắn nói hắn tên là Từ Minh..em cố gắng suy nghĩ nhưng mọi thứ đều rất mơ hồ..."


Hạ Quân Vỹ không ngăn cảng cô nói, lẵng lặng, ôm cô vào lòng, nghe cô nói lên suy nghĩ của mình...Giống như Alex nói nếu có người kích thích cảm xúc, trí nhớ cô sẽ hồi phục..Nhưng đều anh muốn ở đây, người làm đều đó không phải ai khác mà chính là anh..Anh sẽ không để những kẽ có dã tâm nham hiểm, lợi dụng cô mất trí nhớ nói nhăn nói cụi...Từ Minh cái tên lòng lan dạ thú,anh sẽ không bỏ qua cho hắn, bảo bối của anh, rất kích động khi gặp hắn.Là đàn ông sao anh không hiểu, dã tâm của hắn.

Thay vì để cô mệt mỏi, lo lắng thì anh sẽ cùng cô đối diện và cùng cô tìm lại trí nhớ, có đau lòng hay sao? Thì bây giờ cũng đã có anh bên cạnh....Bàn tay ôn nhu, xoa nhẹ mái tóc cô..

-" Lam...em có tin anh không?"

-" Em tin..."

Cô không do dự trả lời ngay, trên đời này, anh là người yêu thương cô nhất, nếu không tin anh, cô không biết phải tin ai,ánh mắt nhìn anh đầy kiên định và tin tưởng...vòng tay Hạ Quân Vỹ càng siết chặt...

-" Đúng vậy...Alex nói, em bắt đầu có những tiến triển tìm lại trí nhớ, sẽ sớm thôi,em sẽ nhớ ra tất cả..."

-"(........)"

-" Sao vậy..em không vui sao?"

Cô vẫn im lặng nhìn anh, ánh mắt chất chứa nỗi buồn khó tả...Sau đó cô cuối đầu, giọng nói hơi nghẹn lại,nhưng anh nghe rất rõ..

-" Họ không cần em...vì nếu họ yêu thương em, họ đã tìm kiếm em hơn một năm trước rồi..Với lại..."

Cô ngừng vài giây, ngẩng mặt lên nhìn anh..nhẹ nhàng nói tiếp..

-"Đối với em mà nói bây giờ chuyện nhớ lại hay không? Chẳng còn quang trọng nữa..Em chỉ muốn bình yên sống với anh như vậy đến hết cuộc đời...Chỉ cần anh không bỏ rơi em như họ cũng không cần em như họ là đủ rồi"

Nói đến đây mắt cô đỏ lên...Hạ Quân Vỹ đau lòng, nói rõ từng tiếng..

-" Anh sẽ không như họ...Anh cần em..rất cần em..Lam!em có biết em quang trọng với anh như thế nào không? Anh không cho phép em có suy nghĩ bậy bạ như vậy hiểu không? "

Tần Lam cảm động, nước mắt rưng rưng rút vào lòng Hạ Quân Vỹ, gật đầu, cô tin chứ..tin anh yêu cô, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô...

-" Quân Vỹ... cái người có tên Từ Minh đó không phải là chồng chưa cưới của em đúng không?"

-" Ừ...em chỉ cần biết em có một người chồng duy nhất là Hạ Quân Vỹ anh, còn tên lừa đảo đó em không cần quan tâm..Hãy để anh xử lí"

Anh bá đạo tuyên bố..Vợ anh là của riêng anh, nên khen Từ Minh gan hắn quá lớn hay hắn đang không biết mình đụng phải ngòi nổ..

-" Sao anh biết hắn lừa đảo?"

Tần Lam thoát khỏi vòng ôm của Hạ Quân Vỹ, ngồi thẳng dậy khó hiểu cau mày nhìn anh...Hạ Quân Vỹ nắm lấy tay cô, anh quyết định nói rõ cho cô biết, để không xảy ra những chuyện ngoài ý muốn, cũng sẽ không ai có thể lợi dụng hay tổn thương cô được..anh nghĩ cô có quyền biết tất cả...

-" Lam..anh xin lỗi đã giấu em..anh đã điều tra ra được lai lịch và quá khứ của em "

Tần Lam rất bình tĩnh, không cáu giận hay gì khác chỉ lẵng lặng nhìn anh, nhẹ giọng nói với anh..

-" Quân Vỹ nói em biết hết tất cả sự thật được không?"

Hạ Quân Vỹ kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô...

-" Được..."

Hạ Quân Vỹ đem những gì anh biết, kể một lượt cho cô nghe, vừa quan sát sắc mặt của cô...

-" Lam...em không sao chứ? "

Tần Lam nhẹ nhàng lắc đầu, ôm lấy thắt lưng của anh...giọng dịu dàng nhưng từng câu từng chữ lại làm anh đau nhói...

-" Nói không đau lòng là gạt người..Nhưng có lẽ em không nhớ gì hết...nên cảm giác đau lòng cũng ít đi...Thì ra quá khứ của em, đầy rẫy toàn những đau khổ và bất hạnh như thế "

Cô nhìn anh mỉm cười,nhưng nụ cười đó rất chua chát...

-" Mẹ mất...cha không thương...sống như một người giúp việc cho vợ con của cha mình...Còn gì đau lòng hơn như vậy...Em chỉ tự hỏi là một người cha sao ông ta có thể tàn nhẫn với con gái mình như thế..."

-" Đừng nghĩ nhiều nữa..bây giờ em đã có anh..anh sẽ không để ai có quyền làm tổn thương em nữa"

Tần Lam gật đầu, để mặc anh ôm, vòng tay ngày càng siết chặt....cô không nói với anh...

cô cảm thấy mình may mắn khi bị mất trí nhớ, nhờ vậy cô mới gặp anh, được anh yêu thương..có lẽ chính ông trời cũng xót thương cho số kiếp của cô..Đau lòng thì sao? không phải cô nên cảm thấy may mắn hơn sao? Nếu biết trước được gặp anh, làm vợ anh thì cho cô trả giá như thế cô cũng sẽ chấp nhận...
Trước Cài đặt Tiếp