Tùy Chỉnh
Long Ngạo Chiến Thần

Long Ngạo Chiến Thần

Chương 146: Một tiếng thét dài

"Long huynh, Dương gia và Nam Cung gia đi thì tốt rồi, ít ra chúng ta bây giờ có thể nhìn rõ bộ mặt thật của bọn chúng."

Nhìn thấy Vương Nhất Đao, Long Hạo Thạch cười.

Tứ đại gia tộc Xích Hỏa trấn, chỉ có Vương gia không rời đi, lựa chọn ủng hộ Long gia. 

Cho dù Long Ngạo và Vương Vũ Âm đã trở thành một đôi, nhưng hiện tại Long Ngạo sinh tử chưa biết, Vương gia còn có thể như thế, bản thân đã nói rõ Vương gia trọng tình trọng nghĩa.

Gật gật đầu, Long Hạo Thạch bỗng nhiên vừa cười vừa nói:

"Có Vương gia ủng hộ Long gia là đủ rồi." 

Toàn bộ người của Dương gia và Nam Cung gia đã rời khỏi Xích Hỏa trấn, đi đến bên cạnh đại quân Tinh Vân, lúc hai vị gia chủ muốn bái kiến Âu Dương Phi, lại trực tiếp bị cự tuyệt.

Chính vì như thế, Dương gia và Nam Cung gia tộc đều triệt để há hốc mồm, vốn tưởng rằng hai gia tộc rời khỏi Xích Hỏa trấn thì hoàng thất Tinh Vân nhất định sẽ tiếp nhận, hơn nữa trở thành công thần của hoàng thất Tinh Vân.

Nhưng hiện tại thì sao chứ? 

Âu Dương Phi ngồi trên ngựa, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai đại gia tộc bên cạnh, giơ tay lên hung hăng vung xuống, giọng lạnh lùng nói:

"Giết."

Giết! 

Âu Dương Phi ra lệnh một tiếng, hai đại gia tộc triệt để sửng sốt, còn không đợi người của hai đại gia tộc kịp phản ứng, đã trực tiếp bị đại quân hoàng thất Tinh Vân bao phủ, biến thành vô số cỗ thi thể lạnh như băng.

Nhìn phía xa đại tàn sát, toàn bộ người của Long gia và Vương gia cũng há hốc mồm, bởi vì tất cả mọi người tuyệt đối không ngờ hoàng thất Tinh Vân lại đột nhiên tàn sát hai đại gia tộc.

"Long Hạo Thạch, lần này đối phó Xích Hỏa trấn ta cũng không muốn như thế, Dương gia và Nam Cung gia tộc xem như bồi tội cho Long Ngạo." 

Bồi tội?

Trong nội tâm Long Hạo Thạch hừ lạnh một tiếng, đây chính là cái gọi là người của hoàng thất, ngoài tàn khốc vô tình thì còn có cái gì khác nữa chứ?

"Long Hạo Thạch, ta cuối cùng hỏi ngươi một câu, Long gia có nguyện ý đầu hàng hay không?" 

Nếu Long Ngạo còn sống thì Âu Dương Phi nói không chừng còn có thể do dự, xem xem ngọn nguồn nên lựa chọn ai, nhưng Long Ngạo đã đi chầu lão tổ tông, có lẽ vận mệnh đã định, đúng là cho rằng như thế nên Âu Dương Phi cuối cùng nhất lựa chọn hoàng thất, buông bỏ Long Ngạo.

"Âu Dương Phi, hãy bớt sàm ngôn đi, Long gia ta và Xích Hỏa trấn cùng tồn vong."

"Ta Vương gia và Long gia cùng tồn vong." 

Nhìn thấy trên tường thành vẻ mặt mọi người kiên quyết, Âu Dương Phi cuối cùng nhất vẫn là giơ tay phải lên, tất cả mọi người biết rõ, chỉ cần Âu Dương Phi buông tay phải xuống, vận mệnh Long gia và Xích Hỏa trấn sẽ bị triệt để thay đổi.

Trong Xích Hỏa trấn.

Long gia và Vương gia đã quyết định, trước đem đệ tử ưu tú chuyển ra ngoài, chỉ cần Long gia và Vương gia có truyền nhân trên đời, như vậy thì sẽ có một ngày Đông Sơn tái khởi. 

Nhưng Long gia và Vương gia không dám gióng trống khua chiên, bất kể nói thế nào, hoàng thất Tinh Vân lần này xuất động trăm vạn binh sĩ, một khi bị phát hiện, như vậy Long gia và Vương gia thật sự sẽ bị diệt tộc.

Cho nên Long gia và Vương gia cẩn thận từng li từng tí, lựa chọn hai mươi người riêng phần mình, kể cả đệ tử ưu tú nhất bên trong hai đại gia tộc.

Long Anh, Long gia ngoại trừ Long Ngạo, đệ tử ưu tú nhất, đồng thời cũng là đệ tử vừa đột phá Nhất Tuyến Thiên là Long Anh. Chính vì như thế, Long gia quyết định người duy nhất di chuyển rời khỏi Xích Hỏa trấn chính là Long Anh. 

"Đại bá, cha, mặc kệ chuyện gì xảy ra, con cũng không thể đi."

"Làm càn, gia tộc quyết định, há lại để ngươi tùy tiện thay đổi."

Khoát khoát tay ngăn cản Nhị đệ phẫn nộ, Long Nghị ngưng trọng nói ra: 

"Anh nhi, tình trạng của gia tộc tin tưởng con cũng nên biết, những lời khác ta sẽ không nói nhiều, con chỉ nên nhớ kỹ một điều, con là hi vọng của gia tộc."

Long Anh hình như muốn nói điều gì, Long Nghị lại tiếp tục nói:

"Nếu con may mắn nhìn thấy Ngạo nhi thì nói cho hắn biết, mọi thứ không được lỗ mãng." 

Liếc mắt nhìn thật sâu phụ thân cùng đại bá trước mặt, sắc mặt Long Anh bỗng nhiên kiên định nói ra:

"Mặc kệ sinh tử, con đều chọn cùng gia tộc tồn vong, đại bá, phụ thân, thực xin lỗi."

Căn bản không để cho hai người có cơ hội phản ứng, Long Anh đã rất nhanh rời đi, trong nháy mắt biến mất vô tung vô ảnh. 

Dựa theo thực lực Long Anh bây giờ thì tốc độ cực nhanh, căn bản không phải hai người có thể đuổi theo, Long Nghị và Long Lực nhìn lẫn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra một tia tán thưởng, Long gia có đệ tử như vậy, vậy là đủ rồi.

Nhìn thấy Long Anh bỗng nhiên xuất hiện, Long Hạo Thạch hình như hiểu ra cái gì đó, chợt cười to.

"Tốt, tốt, tốt, không hổ là cháu trai của Long Hạo Thạch ta, sinh tử không sợ, ha ha ha ha." 

Long Hạo Thạch và Vương Nhất Đao đồng thời cười to, chính vì như thế, Long gia và Vương gia, thậm chí kể cả người Xích Hỏa trấn đều là vẻ mặt kiên định, dường như cũng muốn cùng Long gia tồn vong.

Đối với một điểm này, Âu Dương Phi tuyệt đối không ngờ, sắc mặt âm trầm tới cực điểm, muốn nhiêu khó coi có bấy nhiêu khó coi.

"Long Hạo Thạch, ta cuối cùng cho ngươi một cơ hội." 

Căn bản không để Âu Dương Phi có bất kỳ cơ hội mở miệng, Long Hạo Thạch đã nói ra:

"Âu Dương Phi, muốn chiến liền chiến, hãy bớt sàm ngôn đi."

Sự tình đã đến mức này, Âu Dương Phi biết rõ chỉ có tiêu diệt Xích Hỏa trấn và Long gia mới có thể bảo vệ ngôi vị hoàng tử của mình. 

Giơ tay phải lên, hung hăng vung vụt xuống, Âu Dương Phi lạnh giọng nói ra:

"Giết, Xích Hỏa trấn và Long gia, không chừa một ai."

Không thể không thừa nhận Âu Dương Phi là một kiểu người rất kiên định, trực tiếp tàn sát cả Xích Hỏa trấn, mệnh lệnh vừa mới xuống, trăm vạn đại quân sau lưng Âu Dương Phi đã tê tâm liệt phế rống(*). 

Tiếng hô kinh thiên động địa, vang vọng cả thiên địa.

Nhưng đúng vào lúc này, trong đội ngũ đại quân bỗng nhiên bắn ra hai mươi đạo thân ảnh, toàn bộ đều là võ giả Tiên Thiên, trong đó chỉ cần là võ giả Nhất Tuyến Thiên thì khoảng chừng ba vị, còn lại mười bảy vị toàn bộ đều là võ giả Bách Tán Thiên.

Tốc độ hai mươi vị võ giả Tiên Thiên rất nhanh, trong nháy mắt đã đi tới dưới tường thành, liếc mắt nhìn thật sâu tường thành gần trong gang tấc, hai mươi người cười lạnh không thôi, ngay sau đó, một võ giả Tiên Thiên rất nhanh tiến vào. 

Võ giả Tiên Thiên, một khi gặp được người bình thường dường như có thể tàn sát, nhưng Long gia cũng không phải ăn chay, Long Anh lấy một địch ba, cùng ba vị võ giả Tiên Thiên lập tức đại chiến, nhưng mười bảy vị võ giả Tiên Thiên, số lượng thật sự rất đáng sợ, cho dù võ giả Tiên Thiên cả Xích Hỏa trấn cộng lại cũng sẽ không biết có vượt qua được ba vị này không.

Chính vì thế, kết quả như thế nào đã có thể nghĩ.

Nhưng cho dù như thế, cao thấp Long gia không có người nào buông bỏ, kể cả cao thấp Vương gia cũng đều một không muốn sống ngăn cản, cứ như vậy, trong ngoài Xích Hỏa trấn xuất hiện một trận tàn sát, đại quân của hoàng thất Tinh Vân không có chút thương cảm nào, chỉ nghe mệnh mà làm. 

Âu Dương Phi lẳng lặng ngồi trên ngựa lớn, sắc mặt âm lãnh, hai mắt tràn ngập sát khí.

"Long Ngạo, thực xin lỗi, vì hoàng quyền ta chỉ có thể lựa chọn như thế, ngươi xuống hoàng tuyền chớ có trách ta, vận khí của ngươi không tốt, chẳng trách người khác."

Trong lòng Âu Dương Phi thầm nghĩ. Ngay tại Xích Hỏa trấn một trận tàn sát, lúc Long gia và Vương gia đã chết rất nhiều người, xa xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng thét dài, cuồn cuộn mà đến, bên trong tiếng thét dài mang theo phẫn nộ và sát khí vô tận, giống như vòi rồng điên cuồng cuốn tới. 

***

(*) Tê tâm liệt phế rống: Đồng loạt hét lên inh ỏi.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới