Tùy Chỉnh

Chương 36: Tôi rất vui

Hận...

Cô tất nhiên hận hắn.

Yêu...

Cô cũng yêu hắn!

Bởi vì yêu cho nên lại càng hận hắn đến tận xương tuỷ.

Tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm như đang gột rửa luôn cả chút mạnh mẽ cuối cùng còn sót lại trong Lô Vỹ Tinh.

Cô khẽ mở mắt ra. Một luồng ánh sáng loé lên.

Trước mắt cô chiếc bàn nhỏ đầu giường, trên bàn là một chiếc đèn ngủ có hình dáng như một bộ váy xinh đẹp đang phát ra tia sáng màu vàng nhàn nhạt, bên dưới chân đèn là một dĩa hoa quả đã gọt sẵn và cả... một con dao gọt hoa quả được đặt ở trên dĩa.

Cô ngồi dậy, khẽ cử động cánh tay, vươn ra cầm lấy cán dao.

Con dao bằng kim loại sáng loáng, mũi dao nhọn hoắt như muốn đâm thủng mắt Lô Vỹ Tinh.

Cô là đứa trẻ mồ côi, cô là đứa trẻ thiếu tình thương, cô là người phụ nữ yếu đuối, và cô... là một kẻ yếu đuối cần được bảo vệ.

Nhưng không ai như thế. Từ trước đến giờ, bất cứ ai xuất hiện trong cuộc đời cô đều là kẻ bất nhân cuồng bá. Dù là Trịnh Liệt hay là hắn đều như vậy.

Không một ai coi cảm xúc của cô ra gì. Không ai quan tâm cô nghĩ gì. Bọn họ chỉ biết thoả mãn bản thân. Bọn họ chỉ cần thấy mình sung sướng, thoải mái thì có thể ngang nhiên chà đạp lên lòng tự tôn, quyền tự chủ và cả... thân thể cô.

Cô không hiểu vì sao Trịnh Liệt lại biệt lập cô với tất cả. Cô càng không hiểu lý do Ninh Kiến Thần lại vô phép vô thiên, coi trời bằng vung kia là gì.

Cô chỉ biết bản thân cô chịu đựng quá đủ rồi. Cô đang mất dần đi niềm tin vào tất cả. Người thân, bạn bè, người yêu.

Cô muốn có một nơi có thể nương tựa nhưng lại không ai có thể cho cô.

Bất chợt nhớ đến Lý Huân Hy vừa nãy đã đỡ cho cô một viên đạn, hai vai Lô Vỹ Tinh run lên. Làn da trắng nõn tràn ngập những dấu vết đỏ tím hoan ái nhẹ nhàng run rẩy.

Khoé mắt cô nóng bừng, hốc mắt cay như vừa bị xát ớt.

Dòng chất lỏng trào ra như sóng lũ, từng dòng từng dòng nối tiếp nhau chảy dài trên khuôn mặt trắng xanh của Lô Vỹ Tinh.

Mắt cô nhoè đi, không nhìn thấy rõ mọi vật ở trước mắt.

Bàn tay cô run rẩy nắm chặt lấy con dao. Một tay cô quờ quạng cầm lấy lưỡi dao.

Lưỡi dao sắc nhọn, vừa chạm vào thì da thịt của Lô Vỹ Tinh đã bị cắt ra, chất dịch đặc quánh tanh tưởi ứa ra.

Nhưng cô không cảm thấy đau.

Ninh Kiến Thần. Có lẽ nào nỗi đau của anh trao cho đã khiến tôi vô cảm với xúc giác?

Cánh môi của Lô Vỹ Tinh cười tự giễu. Nước mắt chảy vào miệng, mặn chát.

Ninh Kiến Thần, Ninh Kiến Thần. Tôi hận anh. Tôi hận anh đến chết. Có là ma tôi cũng sẽ hận anh.

Gào thét, nhưng tiếng nấc lại nghẹn nơi cuống họng. Lô Vỹ Tinh há miệng để có thể hít thở một chút.

Bàn tay Lô Vỹ Tinh siết càng chặt lưỡi dao. Cảm giác như bàn tay mình sắp muốn đứt ra, lúc này Lô Vỹ Tinh mới nhận ra. Hoá ra cô vẫn còn đau.

Đau thật đấy.

Đau như tâm can bị xé nát. Đau đến mức đắng ngắt nơi cổ họng.

Mũi dao từ từ đưa lên cao.

"EM ĐIÊN RỒI SAO? BUÔNG DAO RA!"

Ninh Kiến Thần vừa mở cửa nhà tắm liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng loạn. Cả người hắn đông cứng lại, hô hấp trở nên khó khăn.

"Đừng làm thế. Nghe lời anh. Mau..."

"ANh đừng bước tới đây." Lô Vỹ Tinh hét lớn khi nhìn thấy bước chân Ninh Kiến Thần bước về phía mình.

Chân của Ninh Kiến Thần lập tức khựng lại.

Máu...

Máu của Lô Vỹ Tinh lúc này đang chảy dọc cổ tay xinh đẹp xuống tấm nệm trắng tinh. Màu máu đỏ tươi như tương phản làm chói mắt người nhìn vào.

Tim Ninh Kiến Thần ngưng lại một nhịp.

"Vỹ Tinh. Anh sai rồi. Em đừng như vậy. Được không?"

"..."

"Em bỏ dao xuống đi. Ngoan. Anh sẽ..."

Nói đến đây thì Ninh Kiến Thần ngưng lại. Hắn đang quá hoảng loạn nên câu từ rối rắm, hắn cũng không biết hắn sẽ làm thế nào. Hắn chỉ biết là mình đang rất sợ. Rất sợ!

"Anh sẽ? Sẽ như thế nào?" Lô Vỹ Tinh cười trong thê lương.

Cuối cùng hắn cũng chỉ là nghĩ cho bản thân.

Hắn không nói hắn sẽ thế nào.

Cuối cùng... cũng là cô tự đa tình cho mình quyền được ảo tưởng hắn sẽ thay đổi khi nhìn thấy hắn hoảng hốt như vậy.

Cô sai rồi!

Cô cũng hết sạch hi vọng rồi.

Phập!

Âm thanh đâm vào da thịt, và sau đó máu bắn ra. Tuôn trào, nhanh chóng chảy dọc theo từng đường cong trên thân thể mảnh mai của cô, thấm xuống dưới, ướt đẫm cả một vùng nệm.

Mâu loang ra như một vũng nước.

Nước mắt hoàn lẫn với máu.

Khoé miệng Lô Vỹ Tinh co giật, sau đó phun ra một ngụm máu tươi. Cánh môi cô mấp máy, dường như nói chuyện với cô lúc này là vô cùng khó khăn.

Giọng nói của cô chỉ nghe như con mèo nhỏ đang thều thào, bởi vì buồng phổi cô như đang bị bóp nghẹt lại. Có điều hắn nghe rất rõ.

Ninh Kiến Thần hắn đã nghe rất rõ.

Cô đã nói: "Tôi rất vui. Rất vui vì có thể thoát khỏi anh." Sau đó cô mỉm cười, sau đó cô ngã xuống, sau đó...

Hắn không biết sau đó thế nào nữa. Hắn chỉ biết điên cuồng chạy tới ôm lấy thân thể mềm oặt đang tuôn ra dòng chất dịch đỏ thẫm kia.

Dòng máu cứ như thể vô tận, cứ tuôn ra ồ ạt từ nơi tiếp xúc giữa con dao và ngực trái của cô.

Toàn thân Ninh Kiến Thần run rẩy. Trái tim hắn như bị bóp nghẹt.

Không. Vỹ Tinh. Làm ơn đừng có chuyện gì!

***22:30   16/7/2017***
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới