Tùy Chỉnh

Chương 23: Đã ướt thế này còn xấu hổ sao (H)

Ninh Kiến Thần kéo cô đi tới bên chiếc xe của mình, mở cửa xe, sau đó một đạo lực khá mạnh mẽ đem cô vứt vào bên trong.

Vì sức lực của Ninh Kiến Thần khá lớn mà sự va chạm giữa tấm lưng Lô Vỹ Tinh và hàng ghế khá mạnh.

Lô Vỹ Tinh cau mày, cắn nhẹ môi dưới, cố nén đau.

Cô dùng tay chống người dậy, muốn đứng lên thoát khỏi xe thì lập tức bị một thân hình to lớn đè lên người.

Thể lực người này quá to lớn so với sức chịu đựng của Lô Vỹ Tinh, lại nhanh chóng cảm thấy sức nặng đột nhiên giảm đi.

Lô Vỹ Tinh mỏ mắt nhìn, Ninh Kiến Thần đang chống hai tay xuống ghế, nhốt cô lại trong khoảng không giữa hai tay và lồng ngực của hắn.

Cô đột nhiên cảm nhận được hơi thở nguy hiểm toả ra từ người Ninh Kiến Thần, sự nguy hiểm rõ ràng đàng tràn ngập và xông thẳng lên đại não của Lô Vỹ Tinh.

Đôi mắt Ninh Kiến Thần khẽ nheo lại, hàn khí lạnh lẽo đến mức khiến cho Lô Vỹ Tinh không lạnh mà run.

Hắn... hắn định làm gì?

"Anh..." ba chữ "bỏ tôi ra" còn chưa nói hết, cánh môi mềm mại màu anh đào xinh đẹp của cô liền lập tức bị đôi môi của Ninh Kiến Thần chiếm giữ lấy.

Ninh Kiến Thần hôn lên môi cô, điên cuồng chạy loạn trong khoang miệng thơm tho và triền quấn với chiếc lưỡi của cô.

Lô Vỹ Tinh cau mày, cô giãy dụa muốn thoát khỏi hắn, lại càng làm cho hắn thêm thập phần hung hãn.

Tựa hồ như mãnh thú đang chiếm giữ lấy con mồi không cho con mồi chạy thoát.

"Ưm... ummm...." Lô Vỹ Tinh muốn nói, nhưng cái miệng nhỏ nhắn đang bị chặn lại, khiến cho âm thanh biến thành những tiếng ậm ừ không rõ. Đầu lưỡi của Ninh Kiến Thần tiến vào trong miệng Lô Vỹ Tinh như một con rắn, tựa hồ như lâu ngày tìm được con mồi, vờn lấy không buông, triền quấn với chiếc lưỡi nhỏ xinh đang chạy loạn của cô, lúc thì nhẹ nhàng dây dưa, lúc lại mạnh mẽ mút lấy.

Nhìn thấy khuôn má của Lô Vỹ Tinh ửng lên một mảnh hồng, tiếng ậm ừ trong cổ họng không ngừng phát ra, ánh mắt như nước, cả người vì thiếu oxy mà xụi lơ dựa vào người hắn, mặc cho hắn tùy ý xâm phạm.

Sau khi gần như là bị Ninh Kiến Thần hôn đến hoa mắt chóng mặt, đầu não hoàn toàn cạn kiệt oxy thì Lô Vỹ Tinh mới được buông tha. Cánh môi vì bị cưỡng chế mà căng mọng lên, có chút ướt át khiến cho trông cô càng trở nên mê hồn.

Lô Vỹ Tinh nhân dịp oxy xông vào mà tham lam hít vào, thở gấp, toàn thân khí lực tựa như đều đã bị rút sạch, không còn một  chút sức lực.

Không gian bên trong xe bất giác trở nên nóng cháy mà tràn đày ám muội.

***********

Bầu trời bên ngoài đã bắt đầu tối dần, ánh dương cuối chiều cung đã tan, chỉ còn sót lại một vài vệt khí bức vẫn còn le lói ở đằng xa xa hắt lên bãi đỗ xe của nhà hàng sang trọng, ở đây một mảnh yên ắng, chỉ là ở đâu đó truyền tới một  tiếng thở dốc trầm đục.

Bên trong một chiếc xe màu đen sang trọng, bóng loáng

Có hai thân hình đang gần như hòa làm một.

Một nhỏ nhắn, thanh thuần, xinh đẹp mà mềm mại tựa nhu một dải lụa bay trong gió.

Một to lớn, lãnh mặc, âm trầm tụa hồ như một con hổ đang nắm giữ lấy con mồi không cho chạy thoát.

Chỉ là...

Khi hai người này ở chung với nhau, lại tạo nên một cảm giác hòa hợp đến khó tả, giống như một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ mà hoang sơ.

"Không... không muốn..." tiếng nói của Lô Vỹ Tinh mềm mại đáng yêu như con mèo nhỏ, hai má cô đỏ hồng lên vì ngượng, cô ngiêng mặt sang một bên để tránh đi ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình của Ninh Kiến Thần.

Quần áo trên người cô đã không còn chỉnh tề, chiếc áo đồng phục học sinh khi chiều cô mặc để đóng phim còn chưa thay, nay đã nhăn nhúm, xộc xệch đến lộ hết cả một mảng xuân sắc bên trong.

Trong không gian chật hẹp này, Lô Vỹ Tinh biết, cô có chống cự cũng vô ích. Sức lực của cô lại không thể so với hắn. Vậy nên, cô trước tiên cứ giả vờ nhu thuận theo hắn, sau đó sẽ tìm cách trốn thoát.

Cô không thể quy phục hắn nữa. Nếu cô làm vậy, hắn sẽ coi thường cô mất.

Với cả...

Lý Huân Hy...


Cô không muốn nhìn thấy anh sẽ thất vọng vì mình.

Cô thích anh. NHưng là tình cảm này chỉ giống như của một đứa em gái đối với một người anh trai mà thôi. Từ nhỏ cô đã sống thiếu tình cảm của một người anh trai, còn Lý Huân Hy lại cho cô sự ấm áp đến khó tả.

Cô trong nhất thời, sinh ra sự cảm mến đối với anh.

Nhưng Ninh Kiến Thần lại đùng đùng nổi giận. Hắn có quyền gì mà nổi giận với cô chứ?

Ninh Kiến Thần đôi mắt đã nhiễm một chút sắc dục, giọng hắn trầm khàn,nói: "Lô Vỹ Tinh, hôm nay tôi phải cho em biết, em là của tôi."

Giọng nói của hắn rất nhỏ, nhưng đủ để Lô Vỹ Tinh thu hết vào, toàn thân Lô Vỹ Tinh liền lập tức trở nên căng thẳng. Cô mở lớn mắt nhìn hắn. Chỉ thấy hắn cũng đang nhìn cô.

Bàn tay Ninh Kiến Thần từ từ đưa tới trước ngực cô, cởi bỏ từng chiếc cúc áo đồng phục học sinh.

Cứ một chiếc cúc áo bị cởi bỏ, là một lần tim Lô Vỹ Tinh lại dội mạnh vào ngực đến khó thở.

Lô Vỹ Tinh muốn hất tay hắn ra ngăn cản, nhưng ánh mắt của Ninh Kiến Thần vẫn như cũ nhìn thẳng vào cô, đáy mắt hắn nổi lên một cỗ bá đạo lạnh lẽo khiến cho cô không thể cử động hay mở miệng nói.

Lô Vỹ Tinh hiện tại chỉ có thể cố trấn an bản thân bằng cách điều hòa nhịp thở, và vô phương nhìn bàn tay to lớn của Ninh Kiến Thần đang dần cởi bỏ đi chiếc áo sơ mi trắng trên người, vứt ra sau ghế, sau đó lại thuần thục luồn tay ra phía sau mà mở cài khuy áo ngực, trong một khắc, khuy áo ngực được cởi bỏ, bầu ngực mềm mại vì được  thả rong mà nảy lên một cái.

Bộ ngực sữa tuyết trắng run rẩy nhẹ, nụ hoa trên đó cũng theo từng nhịp thở mà lay động, khiêu khích ánh mắt của Ninh Kiến Thần.

Bàn tay Ninh Kiến Thần không có ý tốt đưa ra phía trước, như có như không chạm nhẹ lên bầu ngực no tròn, làm cho Lô Vỹ Tinh toàn thân căng cứng.

Cô cắn chặt môi, da thịt nổi lên một tầng hồng nhuận.

Bàn tay như có ma lực của Ninh Kiến Thần đi tới đâu, da thịt nơi đó của Lô Vỹ Tinh liền trở nên nóng cháy, miệng lưỡi cô càng trở nên khô khốc.

Hắn đưa tay, chậm rãi  trượt xuống vùng bụng bằng phẳng, sau đó đi xuống thêm nữa, cầm lấy chân váy, hất lên, vùng tam giác giữa hai chân cô liền lộ ra trước mắt Ninh Kiến Thần với mảnh vải nhỏ.

Ninh Kiến Thần nhìn xuống, khẽ cau mày một cái, tựa hồ như mảnh vải này thật phiền phức, hắn luôn tay vào trong mảnh vải, dùng sức kéo một cái, lại bị Lô Vỹ Tinh khép hai chân lại, khiến cho mảnh quần lót kia không được cởi ra, mà chỉ mắc kẹt ở ngang chừng giữa hai chân.

Ninh Kiến Thần không nói gì, chỉ nhìn cô một cái, sau đó cúi thấp người, ghé sát tai Lô Vỹ Tinh mà ám muội nói một câu: "Bên dưới của em đã ướt rồi này. Còn xấu hổ sao?"

Vừa nói xong, còn chưa đợi Lô Vỹ Tinh kịp xấu hổ, bàn tay hắn đã giật mạnh.

SOẠT một tiếng, chiếc quần lót bị xé rách tùy ý, rồi nhanh chóng bị vứt treo lên thành ghế phía sau.

Hai chân Lô Vỹ Tinh bị Ninh Kiến Thần kéo rộng ra, vòng tại tấm lưng rắn chắc của hắn, hạ bộ còn nằm trong chiếc quần tay xấu xa hạ thấp xuống, cọ xát với nơi tư mật đang mở ra của Lô Vỹ Tinh.

***16:26 1/4/2017***
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới