Tùy Chỉnh

Chương 49: Đánh cờ

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Hoan nghênh các loại sửa lỗi chính tả, thay đổi câu cú từ ngữ (nếu thấy hợp lý mình sẽ sửa), vì cá nhân mình cũng không rà được hết lỗi khi beta, cảm ơn mọi người trước nha <3

*

Không quá hai giây, Tô Dương bước nhanh ra ngoài. Cô thiếu chút nữa va phải Tưởng Bách Xuyên; nhưng đã kịp phanh lại đúng lúc.

Khi nhìn thấy Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên ngơ ngẩn.

Cô đi chân trần, hai tay xách làn váy, trang điểm nhẹ nhàng.

Đắc ý xoay một vòng cạnh anh, cô hỏi: "Nhìn có được không?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Ký ức như được tua lại, trở về năm cô 18 tuổi.

*

Mùa hè năm ấy, Tô Dương tới sân bay để gặp anh. Trước đó, bọn họ đã không gặp mặt gần hai tháng.

Cô bận ôn thi cuối kỳ, anh cũng tất bật làm việc ở khắp mọi nơi trên thế giới.

Khi ấy, cứ có cảm giác thời gian như được tính theo tuần, chỉ trong nháy mắt, một tuần đã trôi qua.

Anh vốn phải bay thẳng tới Hồng Kông, bởi vì nhớ cô nên lại đổi chuyến bay, chọn chuyển máy bay ở Bắc Kinh.

Thời gian quá eo hẹp, anh không có cách nào để chạy vào khu vực thành phố.

Thế nên, Tô Dương trốn học, tới sân bay chờ gặp anh.

Sau anh mới biết, ngày đó, cô tới sớm hai tiếng để đợi anh tại sảnh.

Khi ấy, cô mặc chính bộ váy dài đỏ thẫm bó sát người này.

Kẻ đến người đi trong sảnh đến quốc tế, người cùng vật đều ảm đạm thất sắc.

Trong mắt anh chỉ có hình bóng của cô.

Mọi cảnh vật đều tự phai mờ, cho dù muốn nhìn thứ khác cũng không thể thấy gì.

Sau đó, cô tựa như một tinh linh nhỏ, chạy ùa về phía anh.

Gần hai tháng không gặp, trên mặt cô chẳng có bất kỳ vẻ tủi thân cùng oán giận nào.

Ngược lại, mặt mày hớn hở, vẻ kích động tràn ra ngoài.

Vào khoảnh khắc cô cười và lao vào vòng tay anh, tất cả tình cảm nảy mầm mọc rễ ở trong lòng, cho đến khi cành lá rậm rạp, không chứa nổi thứ nào khác.

Cũng chính trong hơn mười giây ngắn ngủi ấy, anh đột nhiên sinh ra cảm giác muốn kết hôn với cô, cho dù khi ấy cô mới mười tám, mà anh cũng chỉ mới hai mươi hai.

Chính là muốn cưới cô, cùng cô đi hết quãng đời còn lại.

Sau đó, một đời, một kiếp, một đôi.

Lần gặp mặt ở sân bay ấy kéo dài không tới nửa tiếng.

Anh phải qua cửa kiểm tra an ninh, bay tới Hồng Kông...

"Rốt cuộc là có đẹp hay không?" Tiếng chất vấn không hài lòng của Tô Dương kéo dòng suy nghĩ của anh về.

"Đẹp chứ." Tưởng Bách Xuyên đang muốn duỗi tay ôm cô vào lòng.

Chợt nghe Tô Dương nói: "Không được không được, ôi mẹ ơi, thít chết em rồi, không thở nổi luôn, anh mau kéo khóa xuống giúp em!"

Cô tiến lên hai bước, xoay lưng về phía Tưởng Bách Xuyên, lại thúc giục "Mau mau mau!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh kéo khóa sau lưng cô, "Chặt thật đấy, vừa rồi ai kéo lên giúp em?"

Tô Dương dễ chịu thở phào một hơi, "A, em gọi cho quầy tiếp tân, là bọn họ kéo giúp em đấy."

Cô có chút uể oải nói: "Em béo hơn trước kia nhiều quá."

Lúc cô tìm được cái váy này ở nhà đã từng hưng phấn không thôi, trực tiếp nhét vào vali, muốn cho anh một kinh hỉ nhỏ vào ngày sinh nhật, không ngờ thiếu chút nữa không ních nổi bản thân vào.

Tưởng Bách Xuyên: "Béo đâu mà béo, trước kia em quá gầy thì có."

Trước đây, cô chỉ nặng năm mươi mấy cân, hiện tại nặng khoảng năm mươi bảy cân rưỡi, nhưng so với chiều cao 174cm của cô thì chẳng béo chút nào, anh còn hy vọng cô "béo" thêm mấy cân.

Tô Dương tự an ủi bản thân: "Được rồi, béo thì béo, chúng ta ăn khuya đi, không ăn thì nguội mất. Mai em lại giảm béo sau."

Nhìn phần lưng hoàn toàn lộ ra ngoài của cô, Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Em không thay quần áo à?"

Tô Dương: "Không, dù sao cũng không rơi xuống được, coi như đang mặc đồ hở lưng đi."

Cô ôm tay Tưởng Bách Xuyên, nghiêng đầu nhìn người nọ: "Anh gặp được chủ tịch Dung rồi chứ?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ, buổi đàm phán không tệ lắm."

Tô Dương cười, vui vẻ lắc lư cánh tay anh, không hỏi nhiều nữa. Cô không quá am hiểu chuyện tài chính, chỉ cần biết anh đàm phán không tồi là được.

Vào phòng khách, Tưởng Bách Xuyên hất cằm với ma lạt thang[1]: "Em mua ở đâu thế?"

[1] Ma Lạt Thang là một món canh cay nổi tiếng của Trung Quốc có thể ăn kèm tiết vịt, đậu phụ hay viên cá, thịt.

Quanh đây không bán những món đồ ăn vặt này.

Tô Dương ngồi khoanh chân bên bàn, chỉ về phía đối diện, ý bảo anh cũng ngồi xuống.

Cô nói: "Hiện nay có một thứ gọi là Mỹ Đoàn[2] takeaway, có nó là mẹ không cần lo em ăn không đủ no nữa."

[2] 美团/ 团购 (Mỹ Đoàn - Meituan): Một trang web thanh toán tiền ăn qua mạng, được giảm phần %.

Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ bật cười.

Anh vào phòng vệ sinh rửa tay rồi mới ngồi xuống, "Sao em cứ thích ăn mấy món vừa không lành mạnh vừa thiếu dinh dưỡng thế?"

Tô Dương cầm một xiên cánh gà nướng, bắt đầu cắn, "Ma lạt thang và đồ xiên là mỹ vị nhân gian, hôm nay lại là sinh nhật của em, em ăn cái gì anh cũng không thể quản."

Cô đưa một bát cho anh: "Ăn chút ma lạt thang đi, em không làm cay đâu."

Sau đó, cô lại bưng một phần cháo gạo kê đóng gói qua: "Mua riêng cho anh đấy."

Tưởng Bách Xuyên rót trà, hỏi cô: "Em uống sữa à?"

Tô Dương rầu rĩ hừ một tiếng: "Ừm, em muốn uống bia thì anh sẽ cho phép sao?"

Tưởng Bách Xuyên liếc cô: "Nghĩ cũng đừng nghĩ, sinh con xong, em muốn uống thì anh sẽ uống cùng."

Tô Dương đỡ trán, lại nữa, lại nữa.

Bây giờ nói ba câu đều không rời em bé.

Cô bưng ly sữa, cạn ly với anh: "Bố áo bông[2], năm mới suôn sẻ nhé."

[3] Bên Trung Quốc hay ví von con gái là áo bông tri kỷ của cha, Tô Dương gọi Tưởng Bách Xuyên là "Hài nàng cha" (孩她爹 - chỉ rõ đứa trẻ có giới tính nữ) vì anh mong chị sinh con gái nên mình dịch thoát hẳn ý như vậy.

Tưởng Bách Xuyên cười, rất không biết xấu hổ mà nói: "Cảm ơn mẹ áo bông, chúc em sinh nhật vui vẻ."

Tô Dương: "..."

Sau khi uống trà thay rượu, Tô Dương nồng nhiệt ăn, lúc thì ăn thịt xiên nướng, lúc thì ăn không ít ma lạt thang.

Tưởng Bách Xuyên nhìn bên hông cô, chẳng chút lưu tình: "Đồng à, em vào phòng thay quần áo được không?"

Tô Dương đang ăn bò viên, không nghĩ rằng anh lại nói chuyện, cô hỏi: "Sao thế?"

Tưởng Bách Xuyên do dự một hồi rồi mới nói: "Anh sợ tí nữa bụng em căng đứt cả chỉ mất."

Tô Dương: "..."

Cô nhìn anh với ánh mắt lạnh thấu xương, sau khi nhìn một hồi lâu, cô nói: "Tưởng Bách Xuyên, lúc ăn và lúc ngủ không được nói chuyện, anh đào đâu ra lắm câu nhảm nhí thế!"

Tưởng Bách Xuyên nín cười, cúi đầu, bắt đầu ăn cháo gạo.

Tô Dương tức tối, ăn không vô, đứng dậy bước sang bên anh, hành hung anh một trận, "Tưởng Bách Xuyên, anh đáng ghét chết đi được! Sao anh lại cái hay không nói mà nói cái dở hả!"

Càng nghĩ càng tức, cô cắn một cái lên cổ anh.

Tưởng Bách Xuyên bật cười, ôm cô vào lòng, "Được rồi được rồi, em đừng ầm ĩ nữa, mau ăn đi."

Tô Dương giận dỗi: "Em không ăn!"

Tưởng Bách Xuyên duỗi tay cầm bát đũa của cô sang, "Ăn đi, đừng ăn no quá là được, sau khi ăn xong anh sẽ cùng em xuống nhà đi dạo một chút."

Tô Dương khinh khỉnh liếc anh, chiếm được tiện nghi mà còn khoe mẽ: "Thực ra em hết hứng ăn rồi, là anh cầu xin em ăn đấy nhé!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương tiếp tục ăn không ít, sau khi ăn xong, Tưởng Bách Xuyên dọn dẹp phòng khách một chút rồi dắt cô xuống nhà tản bộ.

Nửa đêm trên phố, không nhiều người trên đường.

Mười ngón tay đan vào nhau, Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên chậm rãi bước trên vỉa hè.

Chợt, cô buông tay Tưởng Bách Xuyên ra, vượt trước một bước, sau đó xoay người, đối mặt với anh mà bước lùi.

Tưởng Bách Xuyên đi chậm lại, phối hợp với bước chân Tô Dương.

Anh đưa tay phải cho cô.

Hai tay Tô Dương cầm tay anh, nói: "Thứ hai tới em sẽ qua Đức, phải ở bên kia một tuần, có khi còn lâu hơn."

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô: "Anh sẽ qua đó thăm em."

Tô Dương: "Nhưng cuối tuần anh cũng phải về New York để làm việc mà."

Tưởng Bách Xuyên bảo: "Anh vẫn sẽ dành chút thời gian để qua Đức."

Tô Dương bước lên hai bước, hôn lên khóe môi anh.

Tưởng Bách Xuyên cầm tay cô, nhét vào túi áo mình.

Hai người gần như dính lấy nhau mà đi.

Cô lùi một bước, anh tiến một bước.

Tản bộ gần nửa tiếng, dạ dày Tô Dương mới thoải mái hơn một chút.

Cô đề nghị: "Lạnh quá, chúng ta về đi thôi."

Tưởng Bách Xuyên nhìn đồng hồ, đã sắp mười hai rưỡi, anh dắt cô về nhà.

Chưa được mấy bước, di động rung lên.

Là điện thoại của bố Tưởng.

Trong lòng Tưởng Bách Xuyên có chút căng thẳng, sao bố lại gọi điện vào giờ này?

Anh nhanh chóng bắt máy.

"A lô, bố, có chuyện gì thế ạ?"

Bố Tưởng chậm rãi nói: "Không có chuyện gì cả."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh ngừng một chút: "Bố à, bố cảm thấy việc quấy rối giấc ngủ của người khác sau hơn nửa đêm là hành vi thỏa đáng sao?"

Bố Tưởng: "Ngủ? Con đang ngủ trên đường đấy à?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Bố Tưởng nói: "Tưởng Bách Xuyên, nửa đêm không ở yên khách sạn mà còn chạy ra ngoài... Con có biết video con cùng Tô Dương chen lấn trên đường giữa đêm hôm bị người ta đăng lên mạng rồi không?"

Trước đây, ông chẳng mấy khi lên mạng, vì ông không có thời gian.

Dù có rảnh cũng là lên để xem tình hình chính trị đương thời, nhưng từ khi Weibo phụ của mẹ Tưởng bại lộ, bố Tưởng sẽ thường lên Weibo dạo một vòng.

Đêm nay, trước khi ngủ, ông lên xem tin trên Weibo theo thói quen, nào biết lại thấy video về Tưởng Bách Xuyên.


Tưởng Bách Xuyên: "Bố gọi cho con chỉ vì chuyện này thôi sao?"

Bố Tưởng: "Cũng không hẳn, ngày kia ông nội sẽ về Thụy Sĩ, con không về nhà một chuyến à?"

Tưởng Bách Xuyên khẽ giật mình: "Nhanh như vậy đã về rồi sao?"

Bố Tưởng hừ một tiếng: "Không về để bị con làm tức tới mức vào viện à."

Nghĩ tới việc Tưởng Bách Xuyên suốt ngày phô bày tình cảm ở trên mạng, bố Tưởng thở dài: "Tưởng Bách Xuyên, con thay đổi rồi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Bố Tưởng lại hỏi chuyện về công ty của dì Kiều Cẩn, hỏi có phải là anh làm hay không.

Tưởng Bách Xuyên không giấu diếm, "Là con đấy, người nào cầu tình cũng vô dụng."

Bố Tưởng vốn không định dính vào vũng nước đục này, không thích hỏi nhiều, mà có hỏi cũng chỉ tự làm bản thân ấm ức.

Trước khi cúp máy, ông lại dặn dò anh: "Ông con sẽ bay vào buổi sáng ngày kia, con cố gắng về tiễn ông ra sân bay nhé."

Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương trở về Bắc Kinh.

Sau khi về đến nhà, Tưởng Bách Xuyên không thay quần áo mà nói với Tô Dương: "Anh về nhà một chuyến nhé, mai ông nội về Thụy Sĩ rồi."

Tô Dương cũng kinh ngạc: "Sớm như vậy sao? Em còn tưởng ông sẽ ở lại một thời gian đấy. Em với anh cùng về thăm ông đi."

Trong khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện, Tưởng Bách Xuyên không muốn về nhà, cô cũng không quá muốn đối mặt với ông cụ nên vẫn luôn trì hoãn chưa qua.

Sau khi cô cùng Tưởng Bách Xuyên lĩnh chứng, hai năm nay, ông bà nội vẫn chưa về nước. Hàng năm, hai vợ chồng sẽ qua Thụy Sĩ để thăm hỏi hai cụ.

Thái độ của ông cụ đối với cô xem như ổn thỏa, mỗi khi cô qua đó, ông cụ vẫn rất lịch sự, cho dù không hài lòng, ông cụ cũng chưa bao giờ thể hiện rõ ở trước mặt cô.

Nhưng cô biết, ở nhà họ Tưởng, ông cụ Tưởng coi trọng nhất là dòng dõi; người lớn tuổi, tư tưởng cũng bảo thủ như tuổi tác.

Tưởng Bách Xuyên nói với cô, ông cụ chính là như thế, vừa ngoan cố vừa cường ngạnh, muốn quản từng người trong nhà, nhưng chẳng ai thèm đoái hoài tới lời ông cụ nói.

Đặc biệt, lấy chú tư cầm đầu, rất thích đối chọi với ông cụ.

Tưởng Bách Xuyên bảo: "Không được, ông nội không ở nhà tổ mà đang ở nhà anh. Chờ hôm nào bố anh tự tới mời em về nhà, em tâm tình lại tốt thì về sau."

Tô Dương: "..."

Tưởng Bách Xuyên còn nói: "Sáng mai anh sẽ ra sân bay tiễn ông nội, tới lúc đó em cùng đi nhé."

Tô Dương suy nghĩ: "Vậy cũng được."

Lúc Tưởng Bách Xuyên tới nơi, bố mẹ anh đang trò chuyện với ông nội ở trong phòng khách.

Nhìn thấy anh, không ai thèm phản ứng.

Đặc biệt, mẹ Tưởng còn hung hăng liếc xéo anh một cái.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Bà vẫn còn ghi hận chuyện tài khoản Weibo phụ bị lộ.

Biết anh về, ông cụ Tưởng lại không ngẩng đầu, chỉ chậm rãi thưởng thức trà.

Tưởng Bách Xuyên ngồi xuống bên cạnh ông cụ, "Ông nội."

Lúc này, ông cụ Tưởng mới từ từ ngẩng đầu lên, sau khi nhìn anh đăm đăm nửa ngày, vẻ mặt trầm ngâm suy tư, nghi hoặc hỏi: "Là Trì Hoài phải không?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tưởng Trì Hoài là em họ của anh.

Ông cụ Tưởng nói: "Trì Hoài à, cháu đừng để bụng nhé, ta vốn đã già cả, trí nhớ kém, mấy ngày nay lại bị cái thằng Bách Xuyên hư hỏng chọc giận không nhẹ, trí nhớ cứ như một nồi bột nhão ấy. Bây giờ nhìn ai cũng thấy quen mắt, chỉ là không nhớ nổi người nào với người nào thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Ông cụ Tưởng uống một ngụm trà, "Nếu cháu không gọi một tiếng ông nội, ta còn tưởng cháu là thằng bé tiểu ngũ đang muốn tìm đường chết mà mắng mỏ đấy!"

Tưởng Bách Xuyên vẫn yên lặng như trước.

Anh đương nhiên biết ông nội cố ý.

Cũng không lên tiếng, chỉ đứng dậy ngâm một ấm trà cho ông cụ.

Ông cụ Tưởng cũng ngừng giả ngốc, hỏi anh: "Cháu mà về thì chú năm nhất định cũng cùng về theo nhỉ?"

Đều là chuyện biết rõ ở trong lòng, Tưởng Bách Xuyên không đi Dubai, ông cụ cũng biết.

Nhưng không ai nói toạc ra.

Tưởng Bách Xuyên: "Cháu có việc nên về trước, chú năm vẫn đang ở Dubai, chắc phải hơn mười ngày nữa thì mới có thể kết thúc hành trình ở bên kia."

Ông cụ Tưởng "A" một tiếng, đều cùng có ý tưởng đen tối như nhau, có hỏi cũng như không.

Ngược lại hỏi: "Tô Dương đâu? Sao không qua đây cùng cháu?"

Tưởng Bách Xuyên đáp: "Sáng mai chúng cháu sẽ tiễn ông ra sân bay."

Ông cụ không hỏi nhiều, nói với anh: "Đánh một ván cờ nhé?"

Tưởng Bách Xuyên đồng ý.

Mẹ Tưởng lấy bàn cờ cho hai ông cháu rồi rót trà.

Lúc bưng trà lên, bà đưa cho ông cụ Tưởng một ly trước, giọng điệu dịu dàng: "Bố à, con đặt trà ở đây nhé."

Sau đó, khi đưa trà cho Tưởng Bách Xuyên, mẹ Tưởng mặt không đổi sắc đặt mạnh ly trà lên bàn, vài giọt trà còn bắn tung tóe ra ngoài.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau này, chỉ sợ là sẽ không có ngày lành ở nhà.

Vừa dọn bàn cờ xong, Tưởng Bách Xuyên nhận được tin từ Hà tổng: [Bàng Lâm Bân đã tới Thượng Hải vào chiều nay.]

Bàng Lâm Bân là ông chủ của công ty quản lý tài sản Doãn Lâm, là chú của Bàng Việt Hy, cũng là cha của Cố Hằng.

Tưởng Bách Xuyên đáp: [Tôi biết rồi.]

May mà tối hôm qua anh gặp được chủ tịch Dung, nhưng lần này, nếu Bàng Lâm Bân đã tự mình qua đây, chưa chắc kế hoạch của anh có thể thuận lợi được cổ đông biết đến.

Ông cụ Tưởng chỉ bàn cờ, "Ngây ngốc cái gì, bắt đầu đi!"

Tưởng Bách Xuyên cất di động, "Vâng ạ."

Nửa tiếng sau, ông cụ Tưởng trực tiếp ném quân cờ màu trắng trong tay lên bàn cờ, "Tưởng Bách Xuyên, cháu thua rồi, đây là trình độ chơi cờ lúc cháu sáu tuổi đấy!"

Tưởng Bách Xuyên mím môi, không lên tiếng.

Anh theo ông nội học cờ vây từ nhỏ, trình độ tầm tầm, sau lại ở bên Tô Dương, Tô Dương cũng thích chơi cờ, chỉ là trình độ không tốt, nhưng anh vẫn đánh cờ cùng cô.

Mấy năm nay, tuy không còn chơi cờ nhiều như khi còn bé, nhưng trình độ của anh cũng không thụt lùi.

Hôm nay, bởi vì trong đầu có việc, lòng dạ không yên, anh tự đẩy bản thân vào đường chết.

Hơn nửa tiếng sau, ván cờ kết thúc.

Ông cụ Tưởng bắt đầu sắp xếp bàn cờ, hỏi anh: "Còn muốn tiếp tục không?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, phân loại quân cờ cùng ông cụ.

Ông cụ Tưởng nhìn anh một cái, biết anh gặp chuyện khó giải quyết trên phương diện làm ăn nhưng không hỏi.

Ngược lại, ông cụ sâu xa nói: "Lúc cháu còn nhỏ, ta đã từng nói với cháu, kẻ địch lớn nhất của một người là chính mình chứ không phải ai khác. Khi cháu chiến thắng bản thân, không để mắt tới bất kỳ người nào, cháu sẽ đánh đâu thắng đó."

Dứt lời, ông cụ Tưởng chỉ bàn cờ, "Cháu nhìn đi, vừa rồi cháu đánh cờ với trình độ gì thế hả! Chuyện lớn cỡ nào mà cháu lại tự loạn trận cước như vậy! Phải dùng cùng một chiến thuật tâm lý để đánh bại phòng tuyến trong lòng đối thủ mạnh, đây là điều ta đã dạy cháu từ khi còn nhỏ, nhưng hiện tại thì sao? Tưởng Bách Xuyên, cháu hãy tự hỏi bản thân mình đi, cháu đã làm được mấy phần?"

Cổ họng Tưởng Bách Xuyên khẽ chuyển động.

Anh âm thầm nói: "Ông nội, cháu biết rồi."

Ông cụ Tưởng "Ừ" một tiếng.

Sau đó, trong phòng khách yên tĩnh.

Chỉ còn lại trận đánh chờ chuyên tâm, lặng lẽ.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới