Tùy Chỉnh

Chương 29-2: Sự ân cần của anh đã sớm trở thành một phần cuộc sống của cô (2)

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Đôi lời: Quà mừng vì mình được nghỉ làm một ngày đây, mọi người đọc truyện vui vẻ nhé <3 Và mình cũng xin cảm ơn các bạn vẫn luôn bỏ phiếu, comment cho chương truyện, tất cả những điều đó đều tiếp thêm động lực cho mình dịch đấy, chân thành cảm ơn các bạn một lần nữa:D

*

Bố Tưởng uống thêm mấy ngụm trà, lắc đầu thở dài.

Nếu lần này Tưởng Bách Xuyên lại tác quái, ông cụ Tưởng sẽ không dễ nói chuyện như vừa rồi.

Nhưng Bách Xuyên là con trai của ông, ông lại không thể khiến con mình uất ức.

Mà ông cụ Tưởng lại là bố của ông, người làm con trai như ông không thể bất hiếu với cụ.

Vậy nên, việc này thực sự khiến ông buồn bực chết đi được.

*

Lúc này, ở bên kia câu lạc bộ tư nhân.

Khi bữa tiệc sắp kết thúc, Chu Minh Khiêm đột nhiên nghĩ tới chuyện Lục Duật Thành từng dặn dò. Anh hỏi Tô Dương: "Cậu có nghĩ tới việc phát triển theo hướng điện ảnh và truyền hình không?"

Tô Dương không phản ứng kịp: "Ý cậu là gì?"

Chu Minh Khiêm: "Ý tôi là, cậu có muốn thử đóng phim không? Là một bộ phim của tôi, nhân vật nữ chính rất giống cậu, cũng là một nhà nhiếp ảnh. Có muốn thử một chút không?"

Tô Dương có chút thụ sủng nhược kinh, nên biết rằng không phải ai cũng có thể đóng phim do Chu Minh Khiêm đạo diễn. Anh chưa bao giờ cho phép người nào đi cửa sau, chỉ có những diễn viên được anh coi trọng mới có cơ hội đóng phim của anh.

Cô mím môi một cái, cười yếu ớt nói: "Nhưng ngoài việc biết chụp ảnh ra, ngay cả chút kỹ xảo tôi cũng không biết, sao có thể lọt vào mắt xanh của cậu được."

Chu Minh Khiêm cố gắng làm vẻ mặt nghiêm túc: "Cậu chính là nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trong lòng tôi."

Anh cho rằng những lời này có thể đổi lấy sự cảm động, thậm chí là sự cảm kích của Tô Dương.

Kết quả, cô nói: "Xì, cuối cùng cũng nói tiếng người rồi đấy."

Chu Minh Khiêm: "..."

Sau đó, Tô Dương không nói mình muốn đóng phim, nhưng cô cũng không nói lời từ chối.

Chu Minh Khiêm không định hỏi quá dai dẳng, sợ cô nhìn thấu mưu đồ bất chính của mình.

Ăn cơm xong, bọn họ tách ra ở cửa câu lạc bộ tư nhân.

Lục Duật Thành cùng Chu Minh Khiêm tới buổi họp báo, còn Diệp Đông trở về công ty tăng ca.

Tô Dương lái xe thẳng tới studio, chiều nay cô còn phải sửa ảnh của An Ninh.

Có lẽ, vì bọn họ nói chuyện quá mức nhập thần tại cửa câu lạc bộ nên không phát hiện có phóng viên đang chụp ảnh mình. Sau khi họ tách ra, phóng viên cũng chia nhau đuổi theo từng người.

Trên đường trở lại phòng làm việc có phần buồn chán, vì rảnh rỗi đến phát sợ nên Tô Dương gọi điện thoại cho Tưởng Bách Xuyên.

"Anh đang ở đâu thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Anh đang ở nhà."

Tô Dương "A" một tiếng, vừa cười vừa mời anh: "Chiều nay anh tới studio của em không?" Giọng cô đặc biệt mê người.

Tưởng Bách Xuyên: "Sẽ không ảnh hưởng tới công việc của em chứ?"

Trong lời nói của Tô Dương lộ ra ý cười: "Ảnh hưởng thì ảnh hưởng thôi, chứ nếu em để anh ở nhà một mình thì anh sẽ chẳng khác nào một người vợ oán chồng cả, cứ nghĩ ngợi lung tung suốt thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh bất đắc dĩ bật cười: "Em lại muốn ăn đòn phải không?"

Giọng Tô Dương đột nhiên dịu dàng hơn không ít: "Tưởng Bách Xuyên."

"Hửm?"

"Em nhớ anh lắm."

"Một tiếng sau anh sẽ tới."

"Vậy anh nhanh lên nhé."

"Được."

Cuộc trò chuyện kết thúc, Tưởng Bách Xuyên đặt di động lên bồn rửa tay ở bên cạnh, tiếp tục giặt quần áo.

Trưa nay, sau khi nhận được cuộc gọi từ bố Tưởng, anh cũng mất hứng nghỉ trưa, nên đã trở về nhà từ tiệm Ông Nội Khoai Lang.

Vì mấy ngày nay anh ở nhà nên Tô Dương đã cho người giúp việc tạm nghỉ.

Về đến nhà, anh bắt đầu dọn vệ sinh.

Quét dọn vệ sinh xong, nghĩ tới số quần áo chưa được giặt mà hai vợ chồng họ thay tối hôm qua, anh thu dọn, phân loại chúng rồi bắt đầu giặt quần áo.

Khi cả hai rảnh rang ở nhà, phần lớn thời gian đều là Tô Dương giặt quần áo, còn anh lo việc lau nhà dọn vệ sinh.

Thỉnh thoảng, khi cô làm biếng, việc giặt giũ sẽ rơi vào tay anh, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng mà thôi.

Khi quần áo đã được giặt sạch và phơi xong, Tưởng Bách Xuyên mới mặc áo ra ngoài.

Đi tới trước cửa, anh lại nghĩ tới một chuyện, lấy di động ra gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: [Mọi thứ đã được sắp xếp thỏa đáng chưa?]

Tưởng Mộ Tranh: [Cháu đang nói tới chuyện gì vậy? (Mỉm cười)]

Tưởng Bách Xuyên không có cách nào để nói chuyện tử tế với anh, nhưng nếu đã nhắc nhở chú năm như vậy thì chắc sẽ không xảy ra sai sót gì.

Trên đường tới phòng làm việc của Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên dừng xe trước một cửa hàng Starbucks, vào tiệm đóng gói 25 ly cà phê. Thanh toán xong, anh lại căn dặn người bán hàng: "Cô giao hàng sớm giúp tôi nhé, cảm ơn."

Người bán hàng cười đáp ứng.

Người bán hàng cùng Tưởng Bách Xuyên đã quen biết nhiều năm. Từ khi cô bắt đầu làm ở đây, cô biết cứ cách một đoạn thời gian, người đàn ông này sẽ tới mua cà phê cho nhân viên của văn phòng Hải Nạp.

Sau đó, cô cũng mơ hồ đoán được quan hệ giữa anh cùng nhà nhiếp ảnh Tô Dương, nhưng cũng không nhiều chuyện với những đồng nghiệp khác mà chỉ làm như không hay biết gì.

Mỗi khi qua đây, anh chỉ gọi cùng một loại cà phê, đưa tới cùng một địa chỉ.

Chỉ có số lượng đóng gói càng ngày càng gia tăng.

Có lẽ là do studio Hải Nạp có thêm nhiều nhân viên hơn.

Cô ngầm chú ý tới Weibo của Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên, thấy bọn họ chẳng hề theo dõi nhau.

Nhưng ngân hàng đầu tư của Tưởng Bách Xuyên mang tên Hải Nạp, mà studio của Tô Dương cũng có cái tên ấy.

Tuy trình độ văn hóa của cô không cao, nhưng cũng biết cụm từ "Hải nạp bách xuyên" (Biển chứa trăm sông) (*).

Thời gian ba năm cứ trôi qua thật bình thường như vậy.

Cô yêu đương rồi kết hôn, trải qua cuộc sống bận rộn nhưng phong phú, cũng chứng kiến người đàn ông này vẫn tới gói cà phê gửi qua studio của Tô Dương như lúc trước.

Có lần, Tưởng Bách Xuyên lại tới mua cà phê, sau khi thanh toán xong, anh nói: Cảm ơn cô.

Hẳn là lời cảm ơn cho việc cô đã thay anh giữ bí mật này.

Ra khỏi quán cà phê, Tưởng Bách Xuyên lại đi bộ tới một cửa hàng bán hoa gần đó.

Anh không mua hoa cho Tô Dương mà mua mấy chậu trầu bà vàng thủy sinh xanh mát, đặt chúng vào bình trong suốt.

Trước đây, anh thường tới chợ hoa mua trầu bà vàng để cô đặt trong văn phòng, nhưng khi anh tới đó vào lần tiếp theo, lá cây trầu bà vàng đã rất thưa thớt, trông chẳng hề xinh đẹp và có chút sự sống nào.

Anh hỏi cô có thường xuyên tưới nước không.

Cô trả lời rất nhanh: Tưới chứ, bình thường đều em đều tưới đó.

Anh lại hỏi cô có bón phân không.

Cô càng trả lời lưu loát: Sao có thể không bón phân được.

Vậy nên... Anh cực kỳ buồn bực, sao cô có thể nuôi loại thực vật có sức sống mạnh mẽ như trầu bà vàng trở thành như vậy...

*

Khi tới studio, vì không thấy Đinh Thiến đâu nên Tô Dương hỏi trợ lý đang uống cà phê: "Thiến Nhi đâu rồi?"

Trợ lý chỉ về phía nhà vệ sinh: "Cả trưa nay chị ấy đều ở trong đó soi gương đấy."

Soi gương?

Chẳng phải trước đây cô nàng sợ soi gương nhất sao?

Lại còn nói, cái gương là thứ khiến vị tiểu thiên tiên như cô trở thành người phụ nữ mập xấu xí nhất thế giới nữa chứ.

Tô Dương nhíu mày hỏi trợ lý: "Cô ấy làm sao thế? Đầu lại chập mạch à? Hay phòng vệ sinh mới có cái gương nào khiến người ta trông gầy đi?"

Trợ lý nhún vai: "Vẫn là cái gương cũ đấy chị, ai mà biết được chị ấy bị làm sao."

Tô Dương nghiêm túc suy nghĩ: "Có lẽ là thời kì hứng tình tới sớm đây mà."

Trợ lý: "..."

Tô Dương khoát tay, ý bảo trợ lý đi làm việc, còn cô xoay người vào phòng vệ sinh.

Ở trước gương, Đinh Thiến không chỉ đang ấn mặt mình nhỏ lại, mà còn hóp chặt hai bên má. Dưới tình huống như vậy, gương mặt to to kia miễn cưỡng khôi phục lại đúng với tiêu chuẩn bình thường.

Tô Dương khoanh tay, tựa lên khung cửa, mặt mang vẻ chế nhạo: "Gương kia ngự ở trên tường, xin hỏi ai là người phụ nữ gầy nhất trên thế giới này? Gương rơi lệ đầy mặt nói: "Là Đinh Thiến!"

Đinh Thiến quay đầu, hung tợn nhìn Tô Dương: "Cái đồ miệng không phun được ngà voi!"

Tô Dương cười, giương cằm lên: "Ái chà, cậu thực sự phát xuân đấy à? Nói cho chị đây nghe xem, là chú mèo đực nhà ai đã nã viên đạn tình yêu tới cậu thế?"

Bên tai Đinh Thiến đỏ lên, khuôn mặt tà mị ngông cuồng của Chu Minh Khiêm được phóng đại tới vô hạn ở trong đầu cô. Cô nhanh chóng ngừng ảo tưởng, ra sức phủ nhận: "Làm gì có ai phát xuân chứ! Còn không phải là vì cậu đang phát triển trên con đường quốc tế nên người đại diện như mình mới phải gắn kết với trào lưu thế giới sao, mình không thể làm gánh nặng cho cậu được!"

Tô Dương không tin: "Cậu có tư tưởng giác ngộ cao như vậy từ lúc nào thế? Hửm?"

Đinh Thiến: "... Vừa mới đây thôi!"

Suy cho cùng, vì cô đang chột dạ nên sắp không chịu nổi màn ép hỏi qua qua lại lại của Tô Dương.

Tô Dương cũng không bám lấy vấn đề này nữa. Cô rất hiểu Đinh Thiến, không quá vài ngày, chính cô nàng sẽ không thể nhịn nổi mà chủ động khai báo với cô.

Cô đổi đề tài, nhắc tới chuyện công việc: "Đúng rồi, Chu Minh Khiêm muốn mình diễn vai nữ chính trong phim của cậu ta, cậu thấy mình có nên nhận không?"

Đinh Thiến trả lời chẳng chút do dự: "Nhận, nhất định phải nhận! Nhất định phải nhận!" Chỉ khi Tô Dương tham gia bộ phim này, cô mới có thể thường xuyên gặp Chu Minh Khiêm.

Tô Dương: "..."

Cô chớp mắt mấy cái, "Đinh Thiến, trưa nay cậu hít thuốc đấy à?"

Có cần phấn khởi như vậy không?

Đinh Thiến cảm thấy mình đã luống cuống, cô ho khan hai tiếng, cố gắng che đậy: "Cậu cũng không phải không biết vị đạo diễn Chu này, có mấy diễn viên lọt được vào mắt xanh của anh ta đâu. Cậu cũng nên biết, có nhiều người nỗ lực cả đời mà chẳng được diễn vai nhân vật chính một lần nào đâu đấy."

Nói đến đây, cảm giác không yên lòng trong Đinh Thiến dần dần tản đi, cô nói tiếp: "Hiện tại, nếu cậu đã có cơ hội thử một lần thì cớ gì không đi? Cũng không uổng phí một thời lăn lộn trong ngành giải trí của cậu."

Tô Dương gật đầu: "Mình phải thương lượng với Tưởng Bách Xuyên xem anh ấy nghĩ thế nào đã. Thực ra mình cũng muốn thử sức một phen, mình vẫn luôn tò mò không biết cảm giác diễn kịch là thế nào."

Nhưng, hẳn bố Tưởng sẽ là người đầu tiên đứng ra phản đối...

Lúc này, một trận huyên náo truyền tới từ trong phòng làm việc.

Chỉ nghe thấy bọn họ nói: "Chào sếp."

"Sếp ơi, chúng tôi rất nhớ anh đấy."

"Đúng vậy, nhớ tới mức cả ngày ăn không ngon ngủ không yên."

"Mấy tháng không gặp anh, chúng tôi cứ mất ngủ suốt thôi."

Tô Dương híp mắt, không cần nghĩ cũng biết là Tưởng Bách Xuyên tới. Đám tiểu nha đầu kia đúng là biết nịnh hót, lại còn gọi "Sếp" hả?

Cô mới là sếp sòng nhé!

Đinh Thiến cũng đã nghe được động tĩnh, cô lập tức cầm di động đang đặt trên bồn rửa tay lên: "Ai da, chiều nay có thể nghỉ ngơi rồi!"

Đoạn, cô lách ra khỏi phòng vệ sinh như một cơn gió.

Tô Dương: "..."

Chỉ cần Tưởng Bách Xuyên tới đây, anh đều sẽ tự cho phép bọn họ nghỉ làm. Hơn nữa, đúng trong ngày hôm đó, dù bọn họ có bao nhiêu hóa đơn thì anh sẽ thanh toán bấy nhiêu.

Vậy nên, những kẻ xấu xa kia đều mỏi mắt mong chờ sự có mặt của Tưởng Bách Xuyên.

Tô Dương bước tới trước gương để trang điểm, tô thêm son môi, chỉnh sửa quần áo một phen rồi mới ra khỏi phòng vệ sinh.

Cô tới phòng làm việc để xem tình hình, a, nguyên một đám chạy nhanh vô cùng.

Căn phòng lớn như vậy chỉ còn lại mình Tưởng Bách Xuyên.

Anh đưa lưng về phía cô, đang tắt máy tính giúp nhân viên.

Tô Dương chống chân, tựa lên bàn làm việc, nhìn Tưởng Bách Xuyên chăm chú lưu lại từng tập tin trên máy tính. Sau khi tắt máy xong, anh lại tiện tay sắp xếp những món đồ xốc xếch ở trên bàn.

Sau đó, anh chuyển qua một vị trí khác, lặp lại hành động vừa rồi.

Cô chăm chú dõi theo anh.

Sự ân cần của anh đã sớm trở thành một phần cuộc sống của cô.

Editor: "Hải nạp bách xuyên", biển chứa trăm sông.

"Bách xuyên" chính là anh Tưởng, còn "Hải" ở đây thì mọi người cũng biết là ai rồi nhỉ:D Aa a a a a a  ngọt chết mình rồi >////<
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới