Tùy Chỉnh
La Bàn Vận Mệnh

La Bàn Vận Mệnh

Chương 16: Uyển thành

Ngọc Khánh Hoằng không nhìn thấu tu vi của Dương Thiên Vấn, chắc chắn Dương Thiên Vấn vào tiên thiên sớm hơn hắn, hơn nữa hắn làm cao thủ tiên thiên, nhãn lực vẫn có.

Dương Thiên Vấn có thể nhìn rõ trình độ của Ngọc Khánh Hoằng, nghe được Ngọc Khánh Hoằng nói, lòng có chút ngộ ra, hóa ra Thực khí sơ kỳ chính là cảnh giới tiên thiên trong mắt thế tục? Ừm, rất có khả năng, cao thủ tiên thiên có thể thu nạp một ít linh khí của trời đất, bảo đảm chân khí của bản thân cuồn cuộn không dứt, càng có thể bộc phát ra lực công kích không tầm thường. Vậy Hành khí kỳ kia của mình thì sao? Vừa tự hỏi vừa vẻ mặt bình tĩnh trả lời: "Ngọc huynh hiểu lầm rồi, tại hạ chẳng qua do vận khí không tệ, nhặt được một quyển công pháp, lại do một ít cơ duyên mới đạt đến cảnh giới như bây giờ".

Ngọc Khánh Hoằng lúc này mới tin lời nói của Dương Thiên Vấn, trong lòng cũng minh bạch, việc nhặt được bí tịch do tiền bối để lại rồi luyện thành rời núi này, cũng không phải là chuyện hiếm thấy. Có điều có thể đạt tới tiên thiên, bất luận công pháp như thế nào, tư chất như vậy cũng phi thường kỳ lạ. Ngọc Khánh Hoằng là đệ tử thế gia, mặc dù không để quy củ thế gia vào trong mắt, có điều trong lòng cũng có một phần ngạo khí, bản thân hắn cũng là thiên tài không giống bình thường, không phải là nhân vật thiên tài đồng cấp bậc, Ngọc Khánh Hoằng căn bản khinh thường kết giao cùng.

Phải biết rằng nhân số c ba quốc gia trên thế giới này lấy trăm triệu làm đơn vị, nhưng dù như thế, cao thủ tiến vào cảnh giới tiên thiên, cũng chỉ vạn người, đây là kể cả số lượng tiên thiên mới vào, cao thủ tiên thiên đỉnh phong chân chính, chỉ cỡ ngàn người.

"Thứ cho Ngọc mỗ mạo muội, không biết bằng hữu muốn đi đâu?" Ngọc Khánh Hoằng cũng không dây dưa nữa, khôi phục vài phần lười nhác.

"Không có mục đích, tại hạ chỉ mới ra đời, chỉ nghĩ du lịch thiên hạ, tăng thêm kiến thức, cũng không có mục đích gì đặc biệt". Dương Thiên Vấn trả lời, đưa tay sờ sờ Tiểu Bạch trên vai trái. Tiểu Bạch không có phản ứng, chứng minh người này không có ác ý.

Ngọc Khánh Hoằng đã sớm chú ý tới tồn tại của Tiểu Bạch, có điều hắn nghĩ rằng đây chỉ là một con sủng vật mà Dương Thiên Vấn nuôi, để giải buồn mà thôi. Hơn nữa hắn vốn không thích sủng vật, một con sư tử nhỏ mà thôi, không tính là gì.

"Ồ, vậy không bằng chúng ta kết bạn đồng hành, thế nào, ừm, ta đang định đi Uyển thành, ta cho ngươi biết Uyển thành chính là một chỗ..." Vừa nói lên, liền không dứt, hơn nữa còn tỏ vẻ thân thiết mà quàng vai phải của Dương Thiên Vấn, vừa đi vừa nói.

Dương Thiên Vấn cười khổ, may mà người này vẫn luôn nói về nữ nhân, bằng không, Dương Thiên Vấn cơ hồ tưởng rằng người này là gay rồi, nào có ai mới gặp lần đầu đã lập tức kề vai sát cánh.

Có điều nghe lời của Ngọc Khánh Hoằng, Dương Thiên Vấn ngược lại tăng thêm không ít kiến thức, hiểu biết đối với thế tục cũng sâu hơn không ít. Tiên thiên cao thủ cũng chia làm sơ đoạn và đỉnh phong, lên trên nữa thì là thiên giai cao thủ, tiến vào thiên giai thì sẽ già rất chậm, tuổi thọ cũng kéo dài thêm vài chục năm. Trên thiên giai, đó chính là thần giai, Ngọc Khánh Hoằng nói đến đây vẻ mặt hy vọng, có chút kích động. Nghe nói, tồn tại của thần giai, trên đại lục chỉ có 3 người, ba nước đều có một người, sau khi đạt tới thần giai, tuổi thọ kéo dài gấp đôi, thậm chí có thể không ăn không uống, điều động linh khí của trời đất.

Dương Thiên Vấn so sánh thử, dường như mình bây giờ có thể là tích cốc, hơn nữa cũng có thể điều động linh khí của trời đất, việc này không khó. Chẳng lẽ là thần giai của thế tục phàm gian, chính là tương đương với Hành khí kỳ của ta bây giờ? Hoặc là Tích Cốc kỳ của giới tu chân bây giờ?

Có điều, rất nhanh Dương Thiên Vấn đã không còn hứng thú, mình chính là Tu Chân giả, căn bản không hề giao tập với cao thủ thần giai đỉnh phong của thế tục, để ý bọn họ có bao nhiêu lợi hại làm gì?

Ba ngày, Dương Thiên Vấn và Ngọc Khánh Hoằng một trước một sau dừng ở trước một cửa thành cao lớn, trên cửa thành viết hai chữ to: Uyển thành. Vốn nếu từ chỗ hai người gặp nhau đi tới đây, chỉ cưỡi ngựa cũng phải bảy ngày, có điều khi Dương Thiên Vấn bị Ngọc Khánh Hoằng quấn lấy không chịu nổi nữa, liền đề nghị tỷ thí cước lực, không ngủ không nghỉ mà chạy về phía Uyển thành.

Sắc mặt Ngọc Khánh Hoằng hơi tái, thở dốc một hơi, khôi phục một chút nói: "Dương huynh quả nhiên lợi hại, tại hạ thua tâm phục khẩu phục". Nhìn thoáng qua bộ dạng Dương Thiên Vấn mặt không đỏ hơi thở không gấp, trong lòng Ngọc Khánh Hoằng lại thêm vài phần kính nể.

Dương Thiên Vấn vẻ mặt bình thản, nhìn tường thành cao gần mấy chục thước cùng cửa thành cao lớn, ngược lại có một chút cảm giác mới lạ.

Ngọc Khánh Hoằng sau khi khôi phục lại, nhìn hai chữ lớn trên đầu, giang hai tay ra hét lên đầy vui sướng: "Ồ, lớn quá, Uyển thành, chỗ trong tâm ta luôn hướng tới nhất, ta tới rồi".

Dương Thiên Vấn nghe thấy những lời này xong sắc mặt liền chuyển trắng, nhìn chung quanh không ngừng truyền đến ánh mắt khác thường, Dương Thiên Vấn hận không thể bóp chết Ngọc lão nhị này, vội quay đầu đi chỗ khác, kéo giãn khoảng cách hai bước, giả bộ như không biết người này.

Ngọc Khánh Hoằng không nhìn thẳng ánh mắt chung quanh, hai mắt nhìn vào cửa thành. Uyển thành, rất nổi danh, nổi danh đến nhân vật thượng tầng đại lục cũng như sấm bên tai, nơi này là chỗ rất nhiều tài tử phong lưu, thế gia công tử, võ lâm tài tuấn tập hợp, đều chạy tới chỗ đặc sắc của Uyển thành.

Đặc sắc gì? Tất nhiên là thanh lâu kỹ viện! Chú ý thanh lâu và kỹ viện là tách ra, Uyển thành chia làm bốn thành đông tây nam bắc. Mỗi một thành đều lớn hơn dạng thành trấn Nam Khâu gấp trăm lần, thành tây và thành bắc là kỹ viện, cấp bậc danh kỹ có thấp có cao, đương nhiên thấp nhất, ra bên ngoài cũng giá trị ngàn lượng, mà ở đây chỉ cam chịu ngồi ghế hạng bét. Cao cấp căn bản chính là những Cấm Duệ của những ông to, nói ví dụ như tình nhân của gia chủ thế gia đại tộc nào đó, hoặc là nữ nô của thiên giai cao thủ nào đó.

Thành đông và thành nam thì lại khác, ở đây toàn là thanh lâu, do học làm sang, nên cũng có phân cấp bậc. Phân giữa thanh lâu và kĩ viện, đó chính là bán nghệ không bán thân. Nữ tử thanh lâu sa hoa nhất, bản thân hoàn toàn tự do, cũng không thuộc riêng về bất kỳ người nào. Tài tình kinh thiên, cầm kỳ thư họa đều thông hiểu, có thể nói rất có phong phạm đại gia. xem tại TruyenFull.vn

Đương nhiên, những sản nghiệp khác cũng có không thiếu ở Uyển thành, chỉ có điều thanh lâu và kỹ viện thì đặc biệt nhiều hơn, hơn nữa đặc biệt nổi danh. Ở Uyển thành thì cho dù ở chỗ nào, mọi thứ đều xài tiền, ừm, giống như thân gia chừng mấy trăm lượng của Dương Thiên Vấn, đi vào thanh lâu cấp thấp, ngồi một lát, uống một bình trà, ăn một phần điểm tâm liền sạch túi mà đi ra.

Ngọc Khánh Hoằng kéo Dương Thiên Vấn vào thành, nói với Dương Thiên Vấn: "Thành đông Thính Vũ lâu, thành tây Lệ Xuân viện, thành nam Tán Hoa Lâu, thành bắc Thu Giai Viện. Bằng hữu, ngươi chọn một chỗ". Bốn địa phương này tất nhiên là bốn thanh lâu kỹ viện lớn nhất Uyển thành. Sau lưng chúng tất nhiên đều có một cổ thế lực mạnh mẽ, bằng không cũng không nổi danh được.

Dương Thiên Vấn dọc theo con đường này nghe Ngọc Khánh Hoằng nói về phong tình của Uyển thành đến độ chai luôn, cuối cùng chịu không nổi nữa mới dùng tỷ thí cước lực để ép sự dài dòng của người này xuống, dĩ nhiên có nhận thức đại khái về Uyển thành, trả lời: "Ngoại trừ thành tây và thành bắc, những chỗ khác cứ tùy tiện". Dương Thiên Vấn cũng không dám cam đoan tu luyện "Tự Tại Đại Đạo" này có cần giữ thân đồng tử hay không, có điều để cẩn thận, vẫn không nên mất chân dương thì tốt hơn. Ở thế kỷ 21 mà đến tuổi của Dương Thiên Vấn, nếu vẫn còn thân đồng tử, thật đúng là giống gấu trúc. Dương Thiên Vấn cũng không muốn mất thân đồng tử như vậy, cũng không phải là tiếc, chủ yếu còn là để tu luyện.

Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
1