Tùy Chỉnh

Chương 104: Xúc động

Edit: Huyền Hiền viện.

Beta: Mai Thái phi.

Sau cuộc thi đấu mã cầu tại Ngự Hoa viên, Trinh Mỹ nhân trở thành người được sủng ái mới của hậu cung, cung nhân cùng những phi tần có phân vị thấp tranh nhau nịnh nọt lấy lòng nàng.

Địa vị của Quý phi nương nương trong lòng Hoàng thượng là không thể nghi ngờ, lúc ấy Vinh Quý nhân cứu Quý phi, không phải liền được tấn phong hai cấp, cả gia tộc đều được thơm lây vì được thánh thượng coi trọng hay sao?

Lúc này, tuy nói Trinh Bảo Lâm là y dạng họa hồ lô[1], nhưng không cần phải có thủ đoạn mới, chỉ cần có ích là được rồi.

[1]: Theo cách sẵn có, làm theo lối đã định.

Hơn nữa thánh chỉ tấn phong quả nhiên được ban ra đúng hạn, theo đó là ban thưởng của ba Boss lớn: Thái hậu, Hoàng thượng, Hoàng hậu cuồn cuộn không ngừng chảy vào Phương Hoa các. Có những người khi Trinh Mỹ nhân không được sủng ái nhưng có gia thế bối cảnh không kém đã lựa chọn đứng ở ngoài quan sát nay cũng bắt đầu quay sang nịnh nọt.

"Xì" Sơ Hiểu thăm dò tin tức cho chủ tử, không nhịn được nhìn về phía Trữ Tú cung mà phỉ nhổ, khó chịu nói: "Rõ ràng là nhờ ánh sáng của chủ tử chiếu lên người, không biết là da mặt nàng ta lại dày như tường thành vậy, mới có thể hợp tình hợp lý mà thừa cơ mượn sức của người khác, hừ!"

Chỉ bằng trạng thái mở rộng cửa chào đón khách khắp ba phương tám hướng của Trinh Mỹ nhân, so với phương thức xử sự của Vinh Quý nhân thật là khác nhau một trời một vực. Huống chi, chủ tử nói dựa vào tính tình của Vinh Quý nhân, lúc nàng ấy cứu nàng cũng không có mục đích dẫm lên nàng để thượng vị, với sự đối lập như vậy, vị Trịnh Mỹ nhân này thật đúng là làm người khác ghê tởm.

"Ngươi tức giận nàng ta làm gì". Phụng Tử bưng thuốc dưỡng thai trong tay, đi từ ngoài vào trong liếc nhìn nàng một cái: "Dư hơi sức như thế, thì hầu hạ nương nương cho tốt một chút, so với cơn tức giận của ngươi không tốt hơn sao? Đã vào cung lâu như vậy, đạo lý này ngươi còn không biết ư, ngươi càng phản ứng người ta, người ta sẽ càng hăng hái hơn".

Sơ Hiểu thu hồi nửa chân đã bước ra ngạch cửa, dậm dậm, lẩm bẩm: "Nói là nói như vậy nhưng trong lòng ta vẫn cảm thấy rất chán ghét". Dù đang nói chuyện nhưng vẫn đi theo Phụng Tử vào nội đường.

Phía sau màn lụa màu xanh là một dáng người thong thả, những cung nhân lui tới nhẹ nhàng, hoặc là sắp xếp lại những khối băng trong bàn đựng đá, hoặc là xếp chồng khối đá lạnh lên nhau rồi ướp trái cây vào trong, còn có hai tiểu nha hoàn cầm quạt tròn đứng phía sau giường đệm, tay nhẹ nhàng lay động tạo thành từng cơn gió nhè nhẹ mát lạnh cho người nằm trên giường.

Phụng Tử đặt khay gỗ xuống, ý bảo hai người dừng lại, bưng thuốc đến trước mặt chủ tử nói: "Nương nương nên uống thuốc nhân lúc còn nóng". Thuốc nóng gió lạnh, hai thứ cùng phả vào nhau cảm giác vô cùng khó chịu, chủ tử của nàng đang mang thai, tất nhiên không thể chỉ vì muốn chút mát mẻ mà chịu tội.

Bích Đào nín thở nhận lấy bát thuốc đen ngòm, thuốc trung y có vị rất đắng, nàng không chịu được cảm giác buồn nôn khi uống từng muỗng một, nên dưới ánh mắt không đành lòng của nhiều người nàng mạnh mẽ uống một hơi cạn sạch.

Phụng Tử vội vàng đưa đến một đĩa mứt hoa quả, nàng cầm lấy một viên cho vào trong miệng. Cuối cùng cũng có thể áp chế cảm giác ghê tởm trong cổ họng xuống.

Sau khi nàng uống thuốc không lâu thì nghe cung nhân bên ngoài bẩm báo: "Khởi bẩm nương nương, có Trinh Mỹ nhân của Phương Hoa các ở ngoài cầu kiến". 

Trinh Mỹ nhân? Cổ tay nhỏ nhắn, trắng nõn mềm mại đặt trên khăn gấm mà Phụng Tử dâng lên, từ giữa ngón tay nàng chảy ra những giọt mật mía  ngọt lịm, khóe môi Bích Đào cong cong lên nói: "Tuyên". 

Nếu Hùng đại nhi (con gấu béo nhỏ) đã dẫm lên nàng để thượng vị, vào thời điểm này nàng không chủ động nói lời cảm tạ thì về sau sao có thể tuỳ ý nhổ cỏ tận gốc, sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi.

"Dạ". Cung nhân cung kính khom lưng lui ra ngoài, cũng không hỏi đến việc có tiếp kiến người ở nội đường hay không. Nhìn tư thế này của nương nương, chắc chắn không có ý muốn di chuyển ra bên ngoài rồi.

"Thiếp thân thỉnh an Quý phi nương nương, nương nương thân thể an khang". Hai mảnh màn lụa chậm rãi hạ xuống, Trinh Mỹ nhân có dáng người yểu điệu, bước chân nhẹ nhàng lả lướt, yêu kiều thướt tha hành lễ với Bích Đào. Những từ dùng để thỉnh an đếm không hết, thế nhưng nàng ta lại chọn từ "thân thể an khang", đây r