Tùy Chỉnh

Chương 77-2: Tái kiến 2

Ninh Khanh, từ sau khi Tống Trạc rời đi, liền nóng lên, nguyên bản nàng bệnh còn chưa hết, cùng Tống Trạc cãi nhau, cảm xúc dao động quá lớn, không lại phát sốt lần nữa mới là lạ.

Sơ Nhụy đi bưng dược, cau mày: “Trước kia cũng không thấy cô nương bệnh nhiều như vậy.”

Ninh Khanh ở trên giường thay đổi tư thế, thấp giọng nói: “Trước kia ở Ninh gia cả ngày chạy khắp nơi, ở chỗ này nơi nào cũng không được đi, vây ở trong căn nhà nhỏ, có thể không bệnh mới là lạ.”

Tống Trạc đưa Trình Ngọc Hoa trở về xong, hắn nhớ mong Ninh Khanh, nhưng không có đi xem nàng, hắn muốn cho nàng tỉnh lại.

Cho đến mười bảy tháng chạp, bào đệ ruột thịt của Nguyên Đức Đế - Thần Vương về kinh!

Tống Trạc lãnh quân đội, cùng Thái tử, Tứ hoàng tử, tả hữu Thừa tướng đương triều, Tĩnh Quốc Công cùng hoàng tử quyền thần cùng nhau đến bến tàu ngoài thành thân nghênh.

Thần Vương và quan viên, phụ tá ở Kỳ Châu cùng hắn vào kinh được thân binh vây quanh xuất hiện ở đầu thuyền.

Thần Vương mới ba mươi tám tuổi, người mặc phục sức thân vương thêu mãng văn đồ đằng thâm tím, cùng Tống Trạc có năm phần tương tự, lớn lên phong lưu tuấn dật, tôn quý phi thường, khí phách lại càng sắc bén.

Một đám người đen nghìn nghịt tiến đến nghênh đón lập tức quỳ xuống đất, âm thanh như chuông lớn: “Tham kiến Vương gia!”

“Đứng dậy đi!” Thần Vương vung tay lên, liền đi nhanh xuống, phía sau áo choàng lông chồn màu đen đón gió lớn tung bay lên. Ở trong đám người, hắn liếc mắt một cái liền thấy được Tống Trạc, bởi vì đứa con trai này của hắn, luận dung mạo khí chất hay là khí tràng, đều quá xuất sắc.

“Nhi thần tham kiến phụ vương.” Tống Trạc quỳ một gối xuống đất, hành đại lễ.

“Trạc Nhi.” Thần Vương vội vàng nâng Tống Trạc dậy, nhìn chằm chằm Tống Trạc, cười: “Càng ngày càng xuất sắc. Đi thôi, hồi phủ!”

Đoàn người mênh mông vào kinh, Trường Thịnh phố bị giới nghiêm, phàm là kiệu liễn của Thần Vương lướt qua, hai bên đều có một đống người đen nghìn nghịt quỳ xuống.

Đại môn Thần Vương phủ mở rộng, Tôn trắc phi lãnh nữ quyến đứng ở ngoài cửa lớn nghênh đón.

Ninh Khanh không có đi, bởi vì thời tiết lạnh, bệnh của nàng giống như càng nặng thêm, nằm ở trên giường đều không dậy nổi.

Tôn trắc phi nghênh đón Thần Vương vào đại sảnh, kêu nha hoàn dâng trà, Thần Vương nói: “Năm nay có phát sinh chuyện gì không?”

“Cũng không có cái gì.” Tôn trắc phi cười nói: “Chính là nhị cô nương muốn xuất giá. A, đúng rồi, Ninh gia biểu cô nương ở trong phủ.”

“Biểu cô nương? Biểu cô nương nơi nào?” Thần Vương nhíu mày.

“Chính là chất nữ nhà mẹ đẻ của Vương phi tỷ tỷ, thời điểm mùa hè tới. A, đúng rồi, Vương phi tỷ tỷ ứng chỉ của Thái Hậu nương nương, tới Pháp Hoa Tự cầu phúc, chắc là qua mười ngày tám ngày nữa là có thể hồi.”

Thần Vương nhưng không quan tâm Thần vương phi, cái Vương phi này vẫn luôn không được hắn yêu thích, nếu không phải Thái Hậu lấy chết tương bức, hắn mới không cưới một cái thương nữ. Thân phận đê tiện liền thôi, bộ dáng cũng không xuất sắc, tính tình yếu đuối co rúm, nhìn phiền mắt, cái Vương phi này quả thực là nhân sinh sỉ nhục của hắn.

Thần Vương chú ý tới trọng điểm không phải Thần vương phi, mà là câu phía trước kia: “Ngươi nói cái gì? Chất nữ nhà mẹ đẻ của Ninh thị?”

“Phụ vương, nàng kêu Ninh Khanh, lớn lên rất hợp mắt duyên của nhi thần.” Tống Trạc nói.

Thần Vương nhíu mày, đây là bị con của hắn coi trọng? Cũng thế, một cái thiếp mà thôi.

Thần Vương vẫy lui mọi người, đi xuống thay quần áo, sau đó tiến cung.

Từ sau khi Thần Vương hồi phủ, toàn bộ Thần Vương phủ trở nên cực kỳ náo nhiệt, bởi vậy cũng càng ngày càng có hương vị đón tết.

Ninh Khanh ngồi ở trên giường hướng ngoài cửa sổ nhìn nhìn: “Còn có bao nhiêu lâu thì ăn tết?”

“Còn có hai mươi ngày, cô nương.” Tuệ Bình nói.

“Ta đợi không được đến khi cô mẫu trở lại.” Ninh Khanh nói: “Vương gia hiện tại ở trong phủ, còn thế tử đi ra ngoài đi?”

“Dạ.” Tuệ Bình nói: “Từ khi Vương gia trở lại, lại tới gần cuối năm, Vương gia rất bận, thế tử cũng rất bận…… Thế tử, thật lâu không có tới.”

Từ chuyện Ngọc Hoa quận chúa sau, thế tử không còn tới nữa.

“Tuệ Bình, cho ta thay quần áo, là thời điểm đi chào từ biệt.”

“Cô nương……” Tuệ Bình khiếp sợ nhìn Ninh Khanh: “Cô nương phải về Việt Thành?”

“Đúng vậy, ta phải về nhà.” Ninh Khanh nói: “Ăn tết, tổng không thể ở nhà thân thích đi.”

“Cô nương……” Tuệ Bình khó hiểu nhìn Ninh Khanh.

“Tuệ Bình, lần này ta đi rồi, ta sẽ lập tức tìm cá nhân gả cho, không bao giờ trở về nơi này.” Sắc mặt của Ninh Khanh tái nhợt, cười cười: “Ngươi đi theo ta không? Không đi, ta đem khế bán mình trả lại cho ngươi, ngươi vẫn là nha hoàn trong vương phủ. Chỉ cầu ngươi một việc, chúng ta ở chung lâu như vậy, niệm một hồi chủ tớ, ở trước khi sự thành, ngươi không cần tiết lộ cho hắn nghe.”

Tuệ Bình khiếp sợ đến nói không ra lời, cô nương cư nhiên nói phải gả cho người khác! Rời đi Thần Vương phủ gả chồng? “Cô nương…… Này, sao lại có thể!”

“Ta nói rồi, ta sẽ không làm thiếp!”



Tuệ Bình vội la lên: “Nhưng là cô nương cùng với thế tử thân mật như vậy, đã sớm không có danh tiết……”

“Coi như ta là bị hưu đi. Có một khuôn mặt này, hẳn sẽ không gả không ra.”

“Vậy đều không phải người tốt! Không phải người goá vợ, chính là dưa vẹo táo nứt cưới không được tức phụ.”

Ninh Khanh cười ha hả: “So với làm thiếp cho người ta, ta tình nguyện gả cho người goá vợ!”

Tuệ Bình khiếp sợ đến nói không ra lời, nhưng nàng cũng cảm nhận được quyết tâm của Ninh Khanh. Trăm triệu không thể tưởng được, cô nương sẽ quyết tuyệt đến một bước này! Một chút đường sống cũng không lưu cho chính mình sao?

“Nhưng là, thế tử nhất định sẽ không cho phép, ngài ấy biết được cô nương phải gả chồng, nhất định sẽ ngăn cản. Còn có Vương phi, đến lúc đó cô nương không sợ Vương phi sẽ tao ương sao?”

“Sẽ không, bởi vì Trình gia cùng Thái Hậu sẽ trước một bước biết được ta muốn thành thân, bọn họ chán ghét ta, biết được ta phải gả chồng, vỗ tay tỏ ý vui mừng còn không kịp, tự nhiên sẽ làm vướng chân hắn. Cô mẫu trước sau là Vương phi, Vương gia cho dù có nhìn không thượng, cũng sẽ không để cho nhi tử của mình ngược đãi mẹ kế. Chờ hắn biết được, hết thảy đã thành kết cục đã định. Thần Vương thế tử, sẽ không muốn một cái tàn hoa bại liễu. Một cái tiểu thương nữ đê tiện đã bôi nhọ hắn, huống chi là tàn hoa bại liễu! Tuệ Bình, ngươi nói, niệm tình ta kêu hắn biểu ca gần một năm, hắn sẽ không giết ta đi? Nếu như còn muốn giết, ta nhận.”

Tuệ Bình cả kinh đều mau ngốc rồi. Nàng liền nói, từ trước đến nay cô nương vốn thông tuệ làm sao lại làm ra chuyện vả mặt Ngọc Hoa quận chúa như thế, nguyên lai, hết thảy đều là mưu kế! Khi biết được Vương gia phải về phủ liền mưu kế trở về Việt Thành, lại hoàn toàn kích khởi Trình gia bất mãn cùng lửa giận, khơi mào Thái Hậu bất mãn, thậm chí là lửa giận của thế tử ……

Ninh Khanh đã rời giường, Tuệ Bình vội vàng đỡ nàng, nước mắt rơi liên tục: “Cô nương……”

“Ngươi có đi hay không?” Ninh Khanh thấp giọng nói. Thấy nàng không lên tiếng, đẩy ra tay nàng đi về phía bàn trang điểm, tự mình chải đầu.

Tuệ Bình ngồi dưới đất khóc, khóc một hồi lâu mới bò dậy, lấy lược vấn tóc cho Ninh Khanh: “Nô tỳ nguyện ý cả đời đi theo cô nương, bất luận nghèo hèn phú quý, cùng sinh cùng tử.”

Ninh Khanh ôm nàng một phen, nghẹn ngào: “Có thể có được tỷ muội tốt như ngươi, tới Thần Vương phủ một chuyến này, cũng không uổng công!”

Ninh Khanh vãn búi tóc cực thanh nhã, cũng không mang vàng bạc châu báu, chỉ lấy một đóa sa hoa cài trên đầu, liền đứng dậy ra cửa.

Đi trên đường mòn ở Mộng Trúc Cư, hai bên cây trúc xanh biếc theo gió ào ào mà vang, Ninh Khanh quay đầu lại, chỉ thấy một bụi cây trúc lộ ra búp măng nhòn nhọn, nhìn tình hình này, tới đầu xuân sang năm, hẳn có thể mọc ra rất nhiều măng.

Ninh Khanh lại nghĩ tới ở tiểu trạch ngoài thành, khi Tống Trạc bôi thuốc cho chân của nàng, sau đó hắn kêu nàng dọn đến Tây viện, nàng nói muốn chờ mùa xuân sang năm đi hái măng ở Mộng Trúc Cư.

Nàng cho tới bây giờ còn nhớ rõ tâm tình khi đó, chính là thương tâm, tức giận, nhưng tâm lại rung động.

Nàng đã nhớ không rõ mình thích Tống Trạc từ khi nào …… Có lẽ, là ánh mắt đầu tiên đi……

Thiếu niên phong thanh tuyệt nhã, ở trong đám người, cao ngạo nhìn quanh, làm người khác liếc mắt một cái liền kinh diễm.

Từ lúc bắt đầu, nàng đã bị coi thành thiếp của hắn, cho nên, hắn không có sai, sai chính là nàng.

Lúc trước khi ở Ninh gia, nàng không nên ôm tâm tính may mắn mà nhập kinh, còn dùng ánh mắt người hiện đại đối đãi quyền thế, quá tự cho là đúng, cho rằng chính mình an phận thủ mình, liền sẽ không có việc gì. Nhưng mà, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng a!

Nàng cũng vẫn luôn tự cho là đúng mà cho rằng, chỉ cần chính mình nỗ lực, sẽ có thể thay đổi hắn.

Nhưng cuối cùng mới phát hiện, có chút đồ vật, không phải nỗ lực, là có thể đạt được.

Nếu không chiếm được, cũng chỉ có thể từ bỏ, cũng không chịu thiệt.

(Còn tiếp)
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới