Tất cả
Không Phải Oan Gia, Không Chung Nhà

"Tâm Mãn" và "Ý Túc", tên hai người này đọc thế nào cũng giống như người một nhà. Nhưng cô không muốn là người một nhà với anh chút nào. Hằng ngày cứ ra vào chạm mặt, trốn cũng không thoát, đánh thì lại thua... Ôi, cô thừa nhận anh đẹp trai chết được nhưng lại lười đến nhớt cả thây, tính tình lại ác liệt và chỉ biết ăn hiếp mình cô! Đối mặt với ông "anh trai" thanh mai trúc mã người dưng nước lã này, Tâm Mãn chỉ muốn gào lên "Vệ Ý Túc, anh là tên đầu heo chưa tiến hóa!”



"Vệ, anh nhìn xem, hai đứa nhỏ rất có cảm tình với nhau kìa. Vừa gặp đã nhìn nhau thắm thiết rồi" Đường Uyển Như nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc sau này. Ôi, thật là mỹ mãn biết bao. "Đúng vậy đó." Vệ Tề Lãng cười vang phụ họa, sau đó cúi đầu cất lời trêu chọc hai đứa trẻ "Tâm Tâm, sau này gả cho Vệ Vệ nhà chúng ta được không? Chúng ta sẽ thân càng thêm thân nhé." "Con thèm vào!" Cậu bé gào lên trước, kháng nghị chuyện ép duyên! Cô nhóc miệng đầy kẹo tức tối. Tại sao việc từ hôn lại để cho người ta nói trước chứ? Thật là mất mặt mà. Sau đó nuốt hết kẹo gào lên "Con không thèm, con không thèm, con không thèm!!!!" Hứ, mình kháng nghị nhiều hơn nó, cho nên mình mới là kẻ từ hôn!



Dĩ nhiên, việc này không phải là trọng điểm. Trọng điểm thật sự chính là bọn chúng nói không muốn kết hôn là không muốn được hay sao?


Bình luận truyện