Tất cả

Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong

Chương 15

Trước Tiếp
Chu Tiểu Bạch bưng trà vào đặt trước mặt Mặc Duy Chính rồi “lên đường về nước”, ngồi một bên gõ phím gõ văn kiện gõ máy tính gõ luôn cả đầu…Sao còn chưa nói xong nhỉ! Cố tình liếc chừng Lã Vọng Thú đang mải nói,bạn quả thực rất nghi người này là thụ!

Cuối cùng cũng tới giờ ăn, Tiểu Bạch tràn trề xúc động nghĩ bản thântốt đến mức cả ông Trời cũng muốn giúp bạn rồi, đúng lúc bạn không cótiền lại để hai người kia bàn việc mà truyền thống tốt đẹp lâu đời củaTrung Quốc chính là nói chuyện trên bàn rượu! Trăng say sưa chim cũngsay sưa (1), đại gia say sưa bàn hợp đồng. Chờ bọn họ bàn chuyện trênbàn rượu, chẳng phải bạn cũng có thể ăn nhờ được mấy chén cơm sao!

Nhưng… Chu Tiểu Bạch đã quên, cái đó chỉ dành cho cơ quan chính phủvới doanh nghiệp, không phải hai doanh nghiệp tư nhân thế này.

Tỷ như, Lã Vọng Thú lên tiếng, “Chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé.”

“Ừm…” Mặc Duy Chính đưa tay nhìn đồng hồ, “Cũng đến giờ ăn rồi, chúng ta sang nhà hàng Ý bên cạnh vậy.”

Gì? Lại ăn cơm Tây! Tiểu Bạch biến sắc, làm gì chứ! Ăn cơm Tây nói chuyện thế nào, quan trọng nhất là ——

“Vậy chúng ta đi thôi.” Mặc Duy Chính mở cửa ưu nhã nói.

Tuyệt đối sẽ không gọi bạn!

Nếu ăn cơm Tàu thì để khuấy động không khí, đừng nói là trợ lý sátsườn như Chu Tiểu Bạch, cả mấy quản lý chẳng liên quan gì cũng phải gọitới, thừa dịp bọn họ nói chuyện bàn việc bạn có thể nhiệt tình ăn uốngrồi. Đáng tiếc Mặc Duy Chính kia quả thực là kẻ sính ngoại đệ nhất, ăncơm Tây sinh nghiện rồi! Tiểu Bạch thở dài, nghiêng người rút tiền trong ví, một ngày 10 tệ, trưa xuống canteen, tối canh suông.

“Chu tiểu thư thì sao?” Đột nhiên thanh âm của Lã Vọng Thú như tiếngrên của nam diễn viên GV chấn động cả cõi lòng Chu Tiểu Bạch.

“Cô ta?” Mặc Duy Chính nhíu mày lạ lùng hỏi. Hoàng sóng thần lại cũng nhìn bạn cái kiểu đáng chết y hệt, kể cả có này nọ gì với nhau rồi cũng đâu đến nông nỗi bày ra “phu thê tướng” (2) ngay chứ!

“Chu tiểu thư cũng đi cùng nhé?”

Nữ vương thụ đã có lời mời, ai lại cự tuyệt! Nhất là một hủ nữ khốncùng như Tiểu Bạch, dù có nhớ câu “sĩ khả sát, bất khả nhục” (3), nhưngvật chất quyết định ý thức, sinh lý chiến thắng tâm lý, Tiểu Bạch lẩmbẩm, tiền ơi, “ăn không” ơi, cùng tới vũ nhục ta đi, bộ dáng nịnh nọtlại xấu hổ nói, “Được thật sao, sẽ không ảnh hưởng các vị chứ?”

“Sao lại thế được?” Lã Vọng Thú cười nói, “Chu tiểu thư rất thú vị mà.”

Thú vị? Tiểu Bạch trên mặt tươi cười, trong lòng tính loạn, bạn thếnhưng cũng coi như hủ nữ tiêu chuẩn rồi, nghĩ hủ nữ thú vị không phảicùng cánh hủ nữ thì là GAY! Gặp chị em ta rồi! Lẽ nào… Tiểu Bạch liếcnhìn Lã Vọng “Thụ”, là thụ thực sao? Nghĩ đến lúc hắn cùng Mặc DuyChính, Tiểu Bạch càng tin chắc vào suy đoán của bản thân. Nữ vương thụ!Tôi tới đây!

Ngay cả khi ăn, ánh mắt Tiểu Bạch vẫn như compa vòng vòng quanh “tâmđiểm” Lã Vọng Thú, tiểu thụ ăn mì, tiểu thụ uống rượu, tiểu thụ mỉmcười, tiểu thụ đứng dậy, tiểu thụ đi WC…

“Này!” Mặc Duy Chính xám mặt gọi tỉnh Tiểu Bạch đang dán mắt về phíaWC nam giống hệt bị thôi miên, đường nhìn dính chắc như nam châm hút,“Cô… !”

“Hm?” Tiểu Bạch quay đầu, nhìn “tim” chậm rãi đi xa, thẫn thờ liếcthoáng qua Mặc Duy Chính, lấy đại đồ ăn trên bàn cho vào miệng, nữ vương thụ hoa lệ, dù là đi WC cũng sẽ rất hoa lệ nhỉ, cầm roi cười với chiếcgương xa hoa, “Gương kia ngự ở trên tường, thế gian đẹp nhất hỏi ngườilà ai… Đương nhiên là bản nữ vương rồi! A ha ha…”

Trong lúc Tiểu Bạch vừa “tự kỷ” vừa ăn, Lã Vọng Thú đã quay lại, xoaxoa trán, “Thực là không may, tranh thủ soi gương một chút không ngờđụng trúng người ta .”

“A…” Tiểu Bạch nheo mắt nghĩ, nhất định là tại mải mê thưởng thức phong phạm nữ vương của bản thân quá rồi!

Dùng bữa xong, không hiểu vì sao, bốn người quay về công ty chiathành hai hàng. Mặc Duy Chính cùng Hoàng sóng thần trao đổi, chính xáchơn là Hoàng sóng thần nói, Mặc Duy Chính nghe.

Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Thú đi phía sau, Tiểu Bạch nghĩ lòng vòng hồilâu mới mở miệng, “Lã quản lí này, anh khi nãy nói cái kia là có ý gì…”


Lã Vọng Thú ngạc nhiên, “Nói gì kia?”

“À… Là lúc tôi nói tổng công, anh nói gì đó…” Tiểu Bạch cúi đầu do dự đáp, “Lẽ nào anh biết cái gì là tổng công?” Tuy Tiểu Bạch mười phầnchắc tám chín, nhưng lúc hỏi vẫn có chút chần chừ. Dù sao… Cảnh tiểu thụ với hủ nữ “nhận người nhà” luôn khiến người ta kích động thế này…

“A…” Lã Vọng Thú lấy lại tinh thần nở nụ cười, gương mặt tuấn tútrắng nõn khi cười lên cũng nhất nhất bộ dáng nhược thụ, mắt Tiểu Bạchnhư mờ đi trong thoáng chốc , Lã Vọng Thú khẽ cúi đầu ghé vào tai TiểuBạch nói, “Em gái tôi cũng giống cô, chung một sở thích, tôi nghe mãicũng thành quen.”

“Hả?” Tiểu Bạch cả kinh, xa quê gặp bạn cố tri?

Lã Vọng Thú bất đắc dĩ mỉm cười, “Nó ấy, suốt ngày cười tên của tôi, nên gặp cô hai lần là tôi biết rồi.”

“Tên của anh…” Tiểu Bạch xấu hổ cười, “Xác thực có chút…” Thì ra LãVọng Thú không phải thụ, mà là có em gái hủ nữ kìa! Thảo nào vừa gặp đãthấy thân thiết…

“Cô hiểu chưa…” Lã Vọng Thú cười nói.

“Ừm…” Tiểu Bạch cúi đầu, “Thật đáng tiếc…” Cắn môi vặn tay, cực phẩm nữ vương thụ cứ thế thành không khí?

Lã Vọng Thú nghiêng đầu nhìn Tiểu Bạch đang cúi xuống, nhãn thần thêlương thảm thiết không gì sánh được, đột nhiên cảm thấy trong lòng rungđộng, “Cô…”

“Tôi rất thích tên của anh mà.” Chu Tiểu Bạch mím môi nói, tên haynhư vậy cả đời chỉ gặp có một lần, “Nữ vương thụ đấy… Tiểu thụ đấy.”

“Khụ…” Lã Vọng Thú bỗng đỏ mặt, nhìn sang chỗ khác nói, “Cái kia… Nếu cô thích cứ gọi tôi Tiểu Thú được rồi.” Không rõ người này là khôngnghe hay chỉ nghe phân nửa, bỏ qua luôn hai chữ đầu trong ba chữ “têncủa anh” của Tiểu Bạch.

“Hả?” Tiểu Bạch ngẩng đầu, “Thực sự có thể sao?”

“Ừm, lúc không có người ngoài…” Lã Vọng Thú nở nụ cười đáp.

“Thật tốt quá!” Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt tạm coi như thuần khiếtcủa bạn, chờ Lã Vọng Thú lần thứ hai xấu hổ, tay len lén làm một dấu V!Quả nhiên thẳng nam đều thích nữ nhân tội nghiệp, vờ đáng thương aichẳng biết, nhất là một hủ nữ sẵn sàng hiến thân vì sự nghiệp BL nhưbạn! Dụ dỗ tiểu thụ trước rồi móc xích cho hắn với tổng công, cọ qua cọlại nhiều ai dám cam đoan hắn không thành cong?

Nhưng lúc Tiểu Bạch đắc ý luôn luôn bỏ qua một số thứ, tỷ như Mặc Duy Chính đằng trước âm lãnh quay lại nhìn bạn cười cười nói nói với LãVọng Thú.

Tiểu Bạch ăn no uống say, giờ nghỉ trưa lập tức lên MSN báo tin cho bạn bè.

Bạn Bạch: Ta làm nữ vương thụ động lòng thành công rồi!

Bạn Nhã: Làm sao? CP(4) rồi?

Bạn Bạch: Nhiệm vụ này rất gian nan, còn phải nỗ lực nhiều, ta sẽtiếp tục cố gắng! Hắn đã có kiến thức cơ bản rồi, ta chỉ cần dẫn đườngchút nữa…

Bạn Hề: Ngươi nếu có mà đứng trong ống khói gọi người ta vào con đường đen tối thì có…

Bạn Bạch: Ha ha ha…
Trước Cài đặt Tiếp