Tùy Chỉnh

Chương 15

- Ơ, đi đâu hết rồi?Thiên Kỳ nhìn ngó xung quanh chẳng thấy Sam Sam và Tiểu Mỹ đâu. Mạc Đình nhìn chung quanh thấy một chiếc điện thoại quen thuộc, cô tiến tới nhặt lên.

- Của Sam Sam.

- Chẳng lẽ......

Thiên Kỳ suy tính đến trường hợp xấu nhất và nhanh chóng gọi cho ba anh trai xã hội đen kia biết mà đi tìm. Họ huy động cả lực lượng đàn em bên Nhật Bản này nhảy vào cuộc truy tìm. Bọn khốn lần này chết chắc rồi. Dám động vào chị dâu của bọn nó xem ra tới số. Mạc Đình nhanh chóng mở điện thoại của mình ra, cô bấm máy gọi vào máy Tiểu Mỹ, chỉ có tiếng chuông đổ, và ngay lúc đó có bắt máy. Mạc Đình vừa chạy đi cùng Thiên Kỳ vừa nghe máy. Có tiếng bước chân chạy, khi Tiểu Mỹ bắt máy cô vẫn có thể dò tìm được vị trí. Họ nhanh chóng báo cho những người khác.

- Cô em.....thật là hôm nay khi không có hai người đẹp hầu hạ.

Tiếng một tên nham hiểm vang lên. Mạc Đình không hiểu lắm nhưng Thiên Kỳ nghe hiểu hết.

- Thả Tiểu Mỹ ra.

Lần này là Sam Sam hét lên. Mấy tên đó cười man dợ.

- Vậy cô em sẽ thế chỗ chứ?

- Đừng hòng, tôi không để các người làm hại chị ấy đâu.

- Vậy sao? Bọn tao sẽ dạy dỗ lại mày cho cẩn thận.

Và lúc đó một tiếng cạch, hình như cái điện thoại vô tình bị dẵm lên. Họ phải cấp tốc hơn nữa để tìm đến và cứu hai người này.

Ở phía của hắn.

- Vừa mới rời có chút là có chuyện.

Hắn bực mình lên tiếng, hai tên kia không nói gì nhanh chóng phóng xe đến địa điểm cho trước. Đám đàn em của họ cũng ở gần đó đang cố gắng nhanh nhất có thể.

Ở một khu hẻm hẻo lánh không người, Sam Sam đang bị hai tên to con túm lấy, Tiểu Mỹ đang bị hai tên khác giữ lại. Một tên tiến tới phía Tiểu Mỹ vuốt ve khuôn mặt.

- Không phải người ở đây nhưng mà xinh đẹp quá nhỉ?

- Buông tôi ra.

Tiểu Mỹ khóc lóc hét lên, tên đó tức giận, dù không hiểu cô nói gì, hắn vả cô một cái Tiểu Mỹ càng khóc dữ hơn. Cái kí ức ngày ấy lại hiện về, một lỗi đau quặn thắt. Sam Sam rơi vào trạng thái hoảng loạn nhất thời, người cô run lên bần bật mà hai tên giữ cô ngạc nhiên nhìn cô.

- Đại xa, nó đang run.

- Chắc cô em phấn khích vì sắp được vui vẻ hả?

Tên đó cười chuyển hướng về phía Sam Sam thì cô sợ hãi hét lên.

- Đừng mà....đừng mà.........Dừng lại đi....Dừng lại đi. ĐỪNG LÀM HẠI SINH NHI MÀ.........

Sam Sam hét lên, Tiểu Mỹ nhìn về phía Sam Sam không hiểu cô nói gì. Mấy tên kia cũng chẳng hiểu Sinh nhi cái gì nữa. Tên đó túm lấy cổ áo Sam Sam và soẹt một cái, hắn xé rách cái áo của Sam Sam để hở ra áo lót bên trong. Sam Sam có một làn da trắng mịn màng, đường cong quyến rũ vô cùng. Tên đó đưa tay vuốt ve nơi vùng ngực cô làm Sam Sam run lên.

- Thả Sam Sam ra, buông con bé ra.

Tiểu Mỹ sống chết gào thét muốn thoát khỏi vòng kìm hãm của hai tên kia. Tên đó đang lúc muốn giật phăng cái áo lót ngăn cản của Sam Sam ra thì.........

- A.....

Tiểu Mỹ kinh ngạc hét lên, mấy tên to con sợ hãi vì bây giờ hàng loạt những tên máu mặt xã hội đen đang vây quanh chúng. Một tên cầm kiếm đang kề cổ tên đại ca kia. Bọn chúng buông hai cô gái ra, Tiểu Mỹ chạy ngay đến đỡ lấy Sam Sam, cô ôm Sam Sam vào lòng vì cái áo vì xé rách đằng trước mất rồi.

- Sam Sam.........


- Đừng động vào tồi.......làm ơn đừng mà...........

Sam Sam vẫn sợ hãi rên lên nhỏ nhỏ. Đám người xã hội đen này nhìn xuống hai cô gái lại nhìn mấy tên chết tiệt này. Vừa lúc cả nhóm ba anh trai xã hội đen cùng nhóm Thiên Kỳ và Mạc Đình xuất hiện. Mạc Đình nhanh chóng nhìn thấy sợ hãi chạy đến. Bốn anh trai kia tiến tới thấy cái cảnh tượng này đúng là không tha thứ cho mấy tên này được.

- Tiểu Đình, Sam Sam........

- Bọn nó đã làm gì?

Dương Chí Phong lạnh giọng hỏi Tiểu Mỹ, cô sợ hãi run run nói.

- Chúng....kéo tôi đi, sau đó Sam Sam đuổi theo. Chúng bắt cả con bé, rồi....rồi hắn ta.... - chỉ vào tên đó - đã...đã xé áo Sam Sam. Hắn....hắn còn chạm.....chạm vào con bé.

Tiểu Mỹ thành thật khai báo, cô cũng hoảng lắm chứ. Dương Chí Phong lạnh lùng nhìn tên đó rồi cúi xuống ôm lấy Sam Sam vào lòng bỏ đi. Thiên Kỳ nhìn theo rồi lại nhìn mấy tên này.

- Chị Tiểu Mỹ, Tiểu Đình Đình về thôi.

Thiên Kỳ nói rồi kéo hai người con gái này về cùng. Còn lại mọi chuyện chắc để cho hai anh trai kia cùng tụi đàn em xử lí thôi. Bọn này xem ra được "chăm sóc" vô cùng cẩn thận rồi đây.

Về đến nhà, Dương Chí Phong đưa Sam Sam về phòng, để cô ngồi trên giường hắn tìm trang phục cho cô thay. Sam Sam sợ hãi nhìn hắn.

- Anh...cũng như chúng phải không?

Câu hỏi kì lạ của Sam Sam làm hắn hơi khựng lại một chút. Thấy hắn không nói gì Sam Sam tiến tới tủ quần áo tự lấy đồ của mình.

- Tôi rất sợ khi bị bắt đi như vậy, nó làm tôi thực sự rất sợ. Vì vậy anh có thể bảo vệ tôi được không Chí Phong?

Lần đầu tiên cô kêu tên hắn như vậy. Hắn vẫn yên lặng, Sam Sam ôm bộ quần áo trước người quay lại nhìn hắn chờ đợi câu trả lời.

Ba người kia trở về nhìn về phía căn phòng cuối hành lang rồi thở dài ngồi lại phòng khách.

Trong phòng, không khí vẫn yên lặng, Sam Sam vẫn mong chờ câu trả lời.

- Ừm, sẽ bảo vệ cô cho đến khi bản hợp đồng chấm rứt.

- Cảm ơn anh.

Sam Sam nói rồi định đi ra ngoài để đi tắm thì bị hắn kéo lại. Đây là lần thứ hai hắn hôn cô. Lần thứ nhất có lẽ ở lễ kết hôn hôm đó. Sam Sam ngạc nhiên nhưng cũng không phản kháng, cô khép đôi mắt lại. "Đúng vậy, mình nhất định phải mang đến một tiểu Sinh nhi. Chỉ cần lần này thôi, xác suất một lần là rất cao." Và đây có lẽ mới đúng nghĩa vụ của chuyện hôn nhân. Tuy họ bỏ lỡ đêm tân hôn tuyệt vời nhưng bù lại có ngày tân hôn lãng mạn. (anh chị ấy thích ban ngày ta =.=)
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới