Tùy Chỉnh

Chương 1

NOTE: DOLL, có nhiều người nói đọc khó hiểu, doll cũng cảm thấy fic này hách não, lằng nhằng lắm nên bổ sung cho mọi người biết để ai có ý định đọc thì suy nghĩ lại ạ:3

___________

- Oa, cuối cùng cũng được thảnh thơi rồi. (><)

Cô - Lâm Sam Sam, duỗi thẳng chân tay ra, gương mặt vui vẻ hạnh phúc đón mùa hè đến. Thu dọn hết sách vở vào balo cô nhanh nhanh chóng chóng để có thể rời khỏi cái thư viện chết tiệt đè đầu người này. Vì ba mẹ nên cô ngày nào cũng phải đến thư viện trong thành phố nhồi nhét kiến thức ẩm thực sau khi kết thúc những tiết học ở giảng đường chán ngắt kia. Cô không thích học, cô là một con người tự do, sự gò bó làm cô khó chịu. Dù đã 24 nhưng cô vẫn rất trẻ con, vẫn ham chơi, ham ăn. Vâng, và bây giờ cô có thể đến quán Happy quen thuộc nằm giữa trung tâm thành phố A này.

- A, Sam Sam em đến rồi hả?

Chị phục vụ mỉm cười với Lâm Sam Sam. dường như tất cả những người làm việc ở đây đều quen cô vậy. Lâm Sam Sam mỉm cười tươi rói tiến đến chiếc bàn quen thuộc ở trong góc, từ nơi này cô có thể quan sát mọi nơi trong quán Happy cũng như nhìn ra được bên ngoài kia. Sam Sam kéo một chiếc ghế lại gần rồi đặt balo lên đó.

- Tiểu Mỹ, của em như cũ.

- Có ngay.

Tiểu Mỹ là một nhân viên phục vụ lâu năm ở đây, chị cũng rất quý Sam Sam, lần nào cũng dành cho cô một suất đặc biệt hết. Sam Sam ngồi cười hát vu vơ, cô cầm điện thoại lướt lướt xem xem cái gì đó rồi cứ cười hí hửng.

- Quý khách có muốn chút nước lạnh?

Tiếng nói nhỏ nhẹ mà lạnh lạnh vang lên làm cho Sam Sam đang chăm chú vào điện thoại cũng ngước lên. Sam Sam nhận ra đây là một người phục vụ mới của quán, có lẽ vì thế mà cô ấy không biết rằng Sam Sam không thích uống nước lạnh trước khi xử lí bữa ăn vặt này của mình. Nở nụ cười tươi rói như ánh nắng mặt trời Sam Sam cất tiếng.

- Cảm ơn, nhưng tôi không cần.

- Vâng.

Cô gái đó xoay người rời đi, Sam Sam vẫn đưa mắt nhìn cô ấy một lượt rồi lại cúi xuống chăm chú vào điện thoại. Một lát sau đó, Tiểu Mỹ quay lại với khay đầy ắp những thứ đồ quen thuộc hằng ngày của Sam Sam. Nào là bánh kem socola, nào là bánh dâu, rồi bánh nướng, còn có kem hoa quả đủ loại, rồi cả nước uống sinh tố nữa. Đây là những món ưa thích của Sam Sam mà ngày nào cô cũng ăn không biết chán. Tiểu Mỹ ôm cái khay nhìn Sam Sam đang vui vẻ đánh chén những thứ trên bàn.

- Em đó Sam Sam, sao ông trời chẳng có mắt gì cả. Người ăn nhiều như em thế này mà chẳng tăng cân tẹo nào trong khi chị dù không ăn nhiều vẫn tăng cân đều đều.

Vừa nói Tiểu Mỹ vừa nhìn lại mình, mặt có vẻ buồn buồn xem chút bất mãn. Sam Sam cười cười ngây ngô nhìn Tiểu Mỹ.

- Em thấy Tiểu Mỹ rất đẹp mà. Em dám chắc bạn trai của Tiểu Mỹ cũng là......

Sam Sam còn chưa nói xong cô đã thấy ngay trước quán Happy là một cặp nam nữ đang nói gì đó. Chàng trai cứ liên tục nắm lấy tay cô gái trong khi cô gái thằng thừng muốn gạt bàn tay đó ra, gương mặt khó chịu. Sam Sam nhận ra người con gái này, đây là cô bạn thuộc khoa luật trong trường cô. Có lần Sam Sam đã thấy cô ấy ở khoa âm nhạc đang chơi piano và Sam Sam cũng có quen biết sơ sơ với cô ấy. Cũng có thể xem nhau là bạn nhưng không đến mức thân thiết.

- Khâu Nhược Linh.....

Sam Sam chỉ chỉ vào cửa kính rồi thốt lên tên của cô gái kia. Dường như đã nhìn thấy, Khâu Nhược Linh nhếch miệng cười, cô ta không chần chừ đi ngay vào trong cái quán Happy này. Chàng trai kia vẫn đuổi theo cô. Khẩu Nhược Linh nhanh chân rảo bước về phía Sam Sam. Tiểu Mỹ thấy vậy lui trước, Sam Sam mỉm cười vẫy tay chào Khâu Nhược Linh. Mấy phục vụ trong quán thấy chàng trai kia thì OMG, tim đập loạn xạ, chân tay luống cuống, họ đỏ cả mặt, mắt chăm chăm nhìn người đó. Con nhà ai mà vừa cao, vừa đẹp trai vậy cơ chứ?

- Khâu Nhược Linh....cậu làm gì ở đây?

- Sam Sam....

Khâu Nhược Linh như người chết đuối vớ được phao túm lấy tay Sam Sam, ánh mắt có vẻ như rất là xin lỗi. Chàng trai đó đã đứng trước mặt Khâu Nhược Linh và Sam Sam. Đôi mắt màu đen láy đặc biệt đó nhìn chăm chăm vào Khâu Nhược Linh, hơi thở đó cũng có chút gấp gáp vô cùng.

- Tại sao em không trả lời? Vì lí do gì? Sao em không thể cùng tôi kết hôn, cùng tôi xây dựng một gia đình hạnh phúc chứ hả?

Hắn ta gần như hét lên làm nhiều phục vụ sợ hãi co rúm một chỗ, Sam Sam nhìn hắn ta cũng phải giật mình. Sao trên đời có tên bá đạo như hắn vậy chứ? Khâu Nhược Linh nắm lấy tay Sam Sam kéo cô rồi đẩy đến trước mặt hắn ta. Ý hình như cô biết tên này, nhìn cái mặt quen quen. (=.=)

- Xin lỗi anh, yêu thì được chứ kết hôn thì không bao giờ. Đây, tôi thấy cô ấy rất hợp với anh, ngày hôm đó tôi thấy anh và cô ấy đứng trước cổng trường nói gì đó. Hình như hai người rất thân thiết thì phải. Thế nên hình như tôi là người thứ ba, là kỳ đà cản mũi, một kẻ dư thừa mất rồi. Tạm biệt anh, chúc anh hạnh phúc Dương Chí Phong.

Khâu Nhược Linh nói rồi đẩy Sam Sam ngã vào người Dương Chí Phong. Cái gì thế này? Sam Sam kinh ngạc, cô đang chuẩn bị ngã rồi, cái gì mà thân thiết, cái gì mà người thứ ba chứ? Khâu Nhược Linh đang nói linh tinh cái gì vậy? Cô chẳng hiểu gì cả, tự dưng kêu cô với hắn mới là một cặp, tự nhận mình là kẻ thứ ba. Nếu đứng trước quan điểm của mọi người chẳng phải nói Sam Sam mới là kẻ thứ ba chen chân vào mối tình của cặp đôi này hay sao?

- A, Khâu Nhược Linh.....

Sam Sam ngã vào người hắn ta, cô cảm nhận được mùi hương bạc hà mát lạnh nhưng cái đầu của cô đang rất tỉnh táo. Sam Sam tính đuổi theo Khâu Nhược Linh nhưng ngay lập tức cô bị một cánh tay thô bạo đẩy mạnh một cái ngã sõng soài ra đất đau liếng. Dương Chí Phong không thèm bận tâm đến cô mà đuổi theo Khâu Nhược Linh.

- Em đang nói cái gì vậy hả? Cô ta thậm chí tôi còn không biết là ai.

- Hừ, nực cười. Anh làm tôi ghê tởm đó Dương Chí Phong. Có làm mà không có nhận sao? Thì ra anh là loại đàn ông như vậy, uổng công tôi đã yêu anh trong suốt 4 năm qua. Xin lỗi anh nhưng chúng ta chấm rứt rồi. Tôi đi đường tôi, anh cứ việc đi đường của anh đi. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Khâu Nhược Linh lạnh lùng quay người bỏ đi, Dương Chí Phong đứng đó, hắn như trôn chân tại chỗ, sau 4 năm yêu nhau mặn nồng vậy mà cô dễ dàng buông tay, dễ dàng vì một người con gái mà hắn không biết là ai nữa rồi bỏ hắn. Cả hai đã luôn hạnh phúc vui vẻ bên nhau, họ cùng dự tính về một gia đình hạnh phúc vậy mà. Dương Chí Phong quay người nhìn vào người con gái đáng chết đang đứng đó xoa xoa cái thân mình đau liếng vừa bị ngã kia. Hắn tức chết mất thôi, cô ta là nguyên nhân hắn và Khâu Nhược Linh phải chia tay. Hắn nhất định không bỏ qua cho cô đâu.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới