Tùy Chỉnh
Hồng Trang Tình Lang

Hồng Trang Tình Lang

Chương 1: Đệ nhất chương

“Chu trưởng lão! Chu trưởng lão! Phường vài Lăng Ba lại phái người đến đây.”

Một gã tráng hán lớn tiếng ồn ào, vội vàng lao thẳng vào trong phòng nghị sự, không chút phát hiện đại sảnh hiện giờ đang tràn ngập một cỗ không khí nghiêm túc làm người ta hít thở không thông.

“Hỗn trướng!” Chu trưởng lão đang ngồi ngay ngắn trong phòng nghị sự mặt bỗng biến sắc, đối với tên tráng hán kía quát: “Ngươi không thấy chúng ta đang bàn nghị sự sao?”

“Nhưng phường vải Lăng Ba …”

“Câm mồm! Lập tức đi ra ngoài.” Chu trưởng lão ném cho hắn một ánh mắt, ngăn không cho hắn nói tiếp.

“A … thực xin lỗi.” Tên tráng hán kia vừa thấy ánh mắt của Chu trưởng lão thái độ lập tức xoay chuyển, vội vàng khom người lui ra ngoài.

“Chu trưởng lão, phường vải Lăng Ba này … có chuyện gì sao?” Ngồi trên ghế thượng chính giữa đại sảnh là một tên nam tử trẻ tuổi, hắn thảnh thơi mở miệng hỏi nhưng ánh mắt lại lãnh khốc tới run sợ lại làm cho người ta không dám không trả lời.

“Bang chủ, không có việc gì. Đại khái là muốn nhờ vận chuyển hàng hóa, chuyện rất nhỏ thôi.” Chu trưởng lão ra vẻ thoải mái đáp lời, lại dấu không được tia chột dạ toát ra trong ánh mắt.

“Nha? Phải không?” Nam tử trẻ tuổi được tôn bang chủ kia lạnh lùng nói xong, trên mặt thần sắc rõ ràng viết hai chữ “hoài nghi. Mà đôi mắt như băng hàn kia của hắn như bắn ra hàng ngàn mũi nhọn sắc lạnh lại càng khiến người ta rùng mình.

“Bang chủ, loại sự tình nhỏ nhặt này không cần nhọc ngài lo lắng, để thuộc hạ xử lý là được rồi.” Chu trưởng lão giương lên vẻ tươi cười cứng ngắc trả lời.

“Đúng vậy bang chủ, chúng ta tiếp tục bàn luận chuyện lúc nãy thôi.” – Các trưởng lão khác cũng lên tiếng đồng tình.

Nam tử trẻ tuổi dùng ánh mắt lợi hại quét qua các vị trưởng lão một lượt. Mấy lão già này suy nghĩ cái gì, hắn trong lòng đã sớm rõ ràng rồi.

Lang Thao Bang Nguyên là do cộng đồng các nhà đò vùng Giang Nam kết hợp mà thành một tổ chức, theo số lượng gia nhập càng lúc càng đông, thế lực cũng càng lúc càng lớn. Đệ nhất bang phái thành Giang Nam, chúa tể của thủy đạo nam bắc (đường sông, hồ ở cả nam và bắc, nói chung là nắm mạch giao thông đường thủy), vô luận là thương thuyền hay là hoa thuyền, thậm chí là tư gia tiểu thuyền, phàm là ở trên mặt nước, hết thảy đều chịu sự quản lí của Lang Thao Bang Nguyên.

Chính là Giang Nam đệ nhất bang phái này, bởi vì bang chủ tiền nhiệm chết bệnh, hơn nữa trước khi chết còn chỉ định tân bang chủ “ngọc diện thư sinh” – Sở Phong mà khiến trong bang có không ít rung chuyển.

Ngọc diện thư sinh, người cũng như tên: lộ ra trên khuôn mặt trắng như bạch ngọc là một đôi mắt phượng đẹp dài, dáng người tinh tế cao lớn thật xứng với vẻ mặt thanh thản, thân ở trong Lang Thao Bang Nguyên người người tráng kiện như trâu đột nhiên lại không hòa hợp. Mà sở hữu bang chúng cũng thật sự là khó có thể đột nhiên chấp nhận một tân bang chủ diện mạo, khí chất như nữ tử này.

Ở Giang Bắc, ngọc diện thư sinh – Sở Phong chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, lấy cơ trí hơn người cùng một cái chiết phiết (quạt) trong tay có thể vô tung vô ảnh lấy thủ cấp của kẻ khác mà tạo nên danh hào không nhỏ. Nhưng là ở Giang Nam, rất ít người biết đến sự hiện hữu của hắn.

Nhất là các trưởng lão Lang Thao không thể nào tiếp nhận vì cái người thoạt nhìn yếu đuối, bộ dáng giống hệt cô nương gia tiểu bạch kiểm thì liệu có bản lĩnh thực sự gì đây. Họ lại càng không hiểu vì sao tiền nhiệm bang chủ lại giao Lang Thao Bang cho một người chưa từng lộ diện ở trong bang như Sở Phong, trong lòng không tránh khỏi có chút bất phục.

“Sở Phong mới nhậm chức Lang Thao bang chủ, đối với mọi chuyên đều là xa lạ, còn nhiều sự tình cần các vị trưởng lão để ý, nhưng … Cuộc đời ta hận nhất là hành vi của bọn chuột nhắt, ta tin các vị trưởng lão của Lang Thao bang đây đều là hán tử quang minh lỗi lạc, tuyệt sẽ không làm ra cái loại sự tình này đi?”

Khóe miệng Sở Phong giương lên một nụ cười lạnh lùng, nhẹ nhàng bâng quơ đưa tay khoát lên. Một động tác nhỏ này nhìn như vô kình, vậy mà lại đem cái bàn vuông hắc đàn vỡ vụn thành vài phiến.

Mấy vị trưởng lão bậc cao ở trong Lang Thao bang nguyên là ở trong phòng thất chủy bát thiệt (bảy miệng tám lưỡi) tỏ rõ mình thành cao, nhưng nhìn thấy cảnh này xong đều giật mình khiếp sợ, trong phòng thoáng chốc không có lấy nửa điểm tiếng vang, đầu lưỡi mọi người giống nhau tất cả đều so với trĩ bị bạt đi. (hiểu ta chết liền, ai biết thì pm lại cho ta để ta sửa nha)

Không thể tưởng được tên tiểu tử trẻ tuổi, chẳng hề có vẻ uy hiếp gì Sở Phong này lại có bản sự trong vô thanh vô tức đánh cho cái bàn đá hắc đàn vỡ vụn.

Mà chiêu thức ấy của Sở Phong là hướng những kẻ coi thường hắn nhưng trước mặt hắn lại thâm tàng bất lộ (giấu kín, không biểu lộ ra ngoài) càng làm cho các vị trưởng lão tự cho là mình đúng này không khỏi đối với hắn tâm sinh vài phần kiêng kị.

Phọng nghị sự rơi vào trầm tĩnh hồi lâu rồi Chu trưởng lão giỏi xu nịnh thúc ngựa mới lên tiếng đánh vỡ trầm mặc.

“Bang chủ yên tâm, bọn thuộc hạ nhất định dốc hết tâm lực hiệp trợ bang chủ hiểu biết các sự vụ trong bang.”

“Ân, tốt lắm!” Sở Phong liễm đi ánh mắt sắc bén, lại hồi phục bộ dạng thanh thản vốn có.

Mẹ nó, bọn họ đều bị bộ dạng kia lừa rồi – Các trưởng lão trong thâm tâm không hội mà cùng nghĩ – Xem ra với vị bang chủ tiền nhiệm này, tháng ngày của bọn họ cũng không còn dài nữa.

“Các vị trưởng lão, Sở Phong có một nghi vấn thế này … Lang Thao bang chúng ta không phải là độc chiếm thủy vận của Giang Nam sao? Vì sao mỗi lần thu lợi lại thiếu trầm trọng như vậy?”

Sở Phong câu này vừa hỏi, các vị trưởng lão đều là hai mắt nhìn nhau, cuối cùng không hẹn mà đem ánh mắt nhìn sang phía Chu trưởng lão.

Chu trưởng lão đảo con người một vòng, lập tức nghĩ ra lời ứng đối: “Hàng hóa của Giang Nam xác thực đều là do thuyền của bang ta chung chuyển. Nhưng này đó thu vào đều chỉ vừa vẹn chi trả cho khoản chi tiêu khổng lồ của các huynh đệ trong bang mà thôi, vậy nên …”

“Thuyền vận thu vào đương nhiên không đủ?” Trong mắt Sở Phong chớp động liền dấy lên một trận hỏa diễm làm người ta nhìn thấy mà sợ. “Chính ngươi xem lại xem. Lang Thao bang lấy mức giá vận chuyển hàng hóa cho phường vải Lăng Ba như vậy, căn bản chính là lỗ vốn sinh ý. Vận chuyển hàng hóa giúp họ chính là nguồn thu vào lớn nhất của bang. Chẳng lẽ Lang Thao bang chuyên thay người làm không công sao? Huynh đệ trong bang không cần ăn cơm sao?”

Chu trưởng lão nhìn chằm chằm trướng sách, sắc mặt hết xanh rồi lại trắng, không thể tưởng tượng được Sở Phong mới nhậm chức ba ngày đã điều tra ra trướng vụ trong bang. Nếu hành vi trung gian kiếm lời mấy năm gần đây của họ mà bị hắn phát hiện ra …

Các vị trưởng lão khác cũng là ưa mồ hôi lạnh.

Tiền trưởng lão trong cái ló khó cái khôn, lúng túng túm tìm cớ biện hộ: “Chuyện này … Nữ đương gia của phường vải Lăng Ba có hậu thuẫn rất lớn, chúng ta đắc tội không nổi. Cho nên … bọn họ yêu cầu mức giá này, chúng ta cũng không thể cự tuyệt.”

“Nữ đương gia?” Sở Phong nghe đến đương gia của phường vải Lăng Ba là một nữ nhăn mặt lại càng nhăn nhó, hừ lạnh một tiếng nói: “Một nữ nhân chủ phường vải thì có thể có hậu thuẫn khó lường gì?”

Phong trưởng lão nhất thời được thế, hắn khí định thần nhàn nói với Sở Phong: “Tiền nhiệm đương gia của phường vải Lăng Ba, cũng chính là đại tỉ của đường chủ đương nhiệm, được Hoàng thượng ngự phong Tiết Liệt quận chúa, cũng chính là Vương phi của Phụ Chính vương. Phụ Chính vương quyền thế rất lớn, chúng ta tất nhiên là không thể đắc tội.”

Sở Phong dương mi nhìn Chu trưởng lão: “Thật là như vậy sao?”

“Phải! Phải!” Chu trưởng lão chột dạ, vội vàng đáp: “Cho nên bang chủ, ngài tốt nhất trăm ngàn lần đừng chọc tới phường vải Lăng Ba.”

“Hừ!” Sở Phong bàn khởi khuôn mặt, lấy ngữ khí kiên định, lạnh lùng làm người ta phải phát run lên nói: “Huynh đệ Lang Thao bang chúng ta không ăn trộm không thưởng, chính là kiếm lợi uận nghề nghiệp hợp lý, ta không tin Phụ Chính vương kia có thể làm gì Giang Nam đệ nhất bang chúng ta. Từ hôm nay trở đi, Lang Thao bang không tiếp sinh ý của phường vải Lăng Ba.”

“A? Không được! Bang chủ, chuyện này ngàn vạn lần không được.”

Như thế nào có thể như vậy đây? Mấy năm gần đây, các vị trưởng lão trong bang ỷ vào chuyện lão bang chủ đối với trướng vụ không mấy quan tâm cho nên đoản báo Lang Thao bang vận tư, mỗi người đều từ trung gian thu lợi được không ít. Nay nếu chặt đứt sinh ý của phường vải Lăng Ba, chẳng phải cũng chặt đứt luôn chỗ kiếm tiền tốt của bọn họ sao.

Hắn ánh mắt lợi hại nhìn quét qua mọi người , “Như thế nào không được? Loại sinh ý lỗ vốn này, ta nói không tiếp là không tiếp. Trừ phi phường vải Lăng Ba chấp nhận giá vận chuyển so với bây giờ gấp lên ba lần, nếu không thì không bàn nữa. Ta cũng không tin nữ đương gia của phường vải Lăng Ba có thể tìm được phương thức vận chuyển hàng hóa khác.”

Nói vừa xong, Sở Phong liền tiêu sái đi ra khỏi phòng nghị sự, để lại mấy vị vẫn còn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Mấy vị trưởng lão ở trong sảnh hai mắt nhìn nhau không biết làm sao, cũng không biết nói gì để chống đỡ.

Tiền nhiệm bang chủ của Lang Thao bang, cũng chính là sư phụ của Sở Phong muốn hắn tiếp nhận quản lý bang, vậy nên hắn đã đoán biết trước nội vụ trong bang có vấn đề, nhất là trướng vụ sổ sách lại có trăm ngàn lỗ hổng. Thần sắc chột dạ của Chu trưởng lão lại càng làm hắn khẳng định suy đoán của mình là đúng.

Vô tội nhất trong chuyện này có lẽ là phường vải Lăng Ba.

Hắn vốn nghĩ dọa cho mấy vị trường lão tự cho là mình làm việc thiên y vô phùng kia, cũng không phải thật sự muốn khai đao chặt đứt sinh ý của phường vải Lăng Ba. Nhưng khi hắn nghe đến đương gia của phường vải Lăng Ba là một nữ nhân thì liền không chút do dự quyết định.

Sở Phong hắn chính là khinh thường nữ nhân từ đáy lòng. Hắn trước nay đều cho rằng nữ nhân là cái loại thủ không thể đề, kiên không thể chọn, là loại ám muội vô dụng, trừ bỏ giúp chồng nuôi dạy con hay cung cấp cho nam nhân cuộc sống lạc thú ở bên ngoài, thì không còn tác dụng gì khác.

Mà nếu phường vải Lăng Ba nếu là do một nữ nhân cai quản, thì dù hắn không chặt đứt mạch vận chuyển của họ thì phường vải Lăng Ba cũng không tồn tại được bao lâu, cho nên hắn cần gì phải có điều cố kị.

Trong thành Hàng Châu, trên ngã tư đường phồn hoa, người người rộn ràng nhốn nháo đi lại như mắc cửi. Trên đường có người đẹ xe rao hàng, kẻ thì chọn đam hét yết (tha thứ cho ta, ta thật sự cũng không hiểu nó nói gì TT_TT. Ai biết giúp ta với a~), không thì cũng là các chiêu bài sinh ý của thương gia, rất là náo nhiệt.

Phố Hà Đạo so với cảnh tượng náo nhiệt trên ngã tư đường cũng không hề kém cạnh.

Những con thuyền lớn nhỏ không ngừng lui tới, hoặc là đón khách đi thuyền giang du, hoặc là vận chuyển hàng hóa qua lại nam bắc, cũng có những thuyền hoa trang trí hoa lệ xuyên ở giữa, thỉnh thoảng lại phảng phất truyền tiếng vui cười của cả trai lẫn gái, tiếng đàn du dương cùng với giọng xướng thanh nhu.

Trong đó có một con thuyền hoa lớn nhất, là tâm điểm chú ý của mọi người. Chiếc thuyền này ba ngày trước thả neo ở bên bờ, không ai biết bên trong là gì, cũng chẳng ai hay chủ nhân của nó là ai, chỉ biết nó không phải thuyền hoa bình thường chuyên tiếp rượu, cho khách tìm hoan vui đùa mà là tư gia thuyền hoa của một vị nào đó chẳng rõ danh tính.

Từ những vật trang trí hoa lệ không tầm thuyền trên thuyền có thể đoán được chủ nhân của nó cũng thuộc hàng thế gia vọng tộc. Người người quan khán hai ngày liền