Tùy Chỉnh
Hoàng Đình

Hoàng Đình

Quyển 3 - Chương 43: Tiếng đàn văng vẳng trong mây

Dịch giả: †Ares†

Trần Cảnh và Thạch Nham nói chuyện tưởng như vang dội sục sôi, nhưng thực tế chỉ có hai người họ nghe được. Mà Thành Hoàng thành Lâm Giang này cũng chỉ ở câu sau cùng do Thạch Nham nói ra mới cảm ứng được khí sát phạt đến tận trời trên Tụ Tiên lâu.

Vị Thành Hoàng thành Lâm Giang này tên là Lâm Giang Tiên, thuộc điện Thừa Thiên Hiệu Pháp. Mặc dù gã được xưng là Lâm Giang "Tiên", nhưng lại là một nam giới. Sở dĩ gã xưng là Lâm Giang Tiên, là vì gã thích ý vị của từ "tiên", lại nắm giữ thành Lâm Giang, nên chọn cho mình cái danh là Lâm Giang Tiên.

Bộ dáng của gã là một người cao lớn, lại một thân áo trắng bay bay, đi qua quảng trường náo nhiệt cũng rất có ý vị mờ ảo không dính chút khói lửa trần thế của tiên. Nhưng giọng của gã lại phá hủy ý cảnh này, làm cho người ta cảm thấy gã giống như một nông dân ở nông thôn, sau khi có tiền thì cố gắng học theo cuộc sống của người giàu trong thành.

Rất nhiều thứ là từ bên trong mà phát ra ngoài, có là có, không có chính là không có. Bất kể là khí chất phú quý hay tiên ý tiêu dao thì dựa vào lời nói ăn mặc bên ngoài cũng có thể mô phỏng theo, thậm chí còn rất giống. Nhưng dù sao cũng chỉ "giống", mà không phải "là". Có điều "giống" cũng cần có thời gian tích lũy, từ từ tạo nên một "chính mình" như mong đợi, chậm rãi thay đổi theo hướng mình thích mới càng mang lại kết quả tốt hơn.

Khi Lâm Giang Tiên nhìn thấy Thạch Nham, gã lập tức có cảm giác hổ thẹn. Gã luôn ước ao có loại khí chất cao quý như Thạch Nham. Tới bây giờ gã vẫn luôn mô phỏng theo dạng người như Thạch Nham. Nhưng mà khi gã thấy Thạch Nham vốn không có nhìn mình, nháy mắt trong lòng gã dâng lên cảm giác hổ thẹn buồn bực. Hổ thẹn buồn bực vọt lên, hóa thành sát khí, xoay quanh hai mắt. Chỉ thoáng chốc, hai mắt gã đỏ đậm lên, mặt lộ gân xanh. Gân xanh không ngừng lan rộng, tràn ra hết mặt, lại thoáng sau mặt gã đã hóa thành một mảnh xanh sậm.

Gã là Thành Hoàng trong thành Lâm Giang này, ngay khi sát khí bốc lên trong lòng, trên không thành, mây gió lập tức biến sắc.

Người trên đường ngẩng đầu