Tùy Chỉnh

Chương 38: Lý vệ

Edit: Ớt Hiểm

Hóa ra mình đã quá xem nhẹ sự ảnh hưởng của việc ngủ lại Khắc Vân Khai Nguyệt quán, ngay cả Lý thị cũng cố ý sai Tình Dung tới nhắc nhở rằng hiện giờ mình quá nổi bật, đã là cái gai trong mắt mọi người.

“Cái gì mà căng căng giãn giãn chứ?” Thủy Nguyệt không hiểu Lý phúc tấn sai Tình Dung đi xa như vậy chỉ để nói mấy chữ này là để làm gì, nên nàng khều Mặc Ngọc hỏi nhỏ.

Mặc Ngọc lắc đầu nói: “Ta cũng không hiểu lắm, chắc ý muốn nhắc cô nương cẩn thận một chút. Các ngươi không biết đó thôi, hôm nay lúc thỉnh an đích phúc tấn, Niên phúc tấn ganh tỵ với cô nương thiếu điều muốn thổ huyết, nàng ta tìm đủ mọi cách soi mói cô nương, nếu không có đích phúc tấn và Lý phúc tấn ra mặt thì e là không dễ gì về được đây.”

“Hừ, ganh tỵ cũng đáng, dù sao nàng ta cũng không thích cô nương lâu rồi, việc của Tiểu Tràng Tử ta vẫn còn nhớ rõ, nói cho cùng, cũng vì nàng ta sợ có một ngày cô nương sẽ đoạt mất địa vị và sủng ái của nàng ta mà thôi.” Thủy Tú khinh thường nói.

“Nhất… nhất định… là… là… như vậy.” Ngay cả Tiểu Lộ Tử cũng không nhịn được ráng nói chen vào, việc Niên thị hại Tiểu Tràng Tử ra nông nỗi này, cả đời hắn cũng không quên.

Tiểu Tràng Tử là người cẩn trọng và nhạy bén nhất trong số mấy người bọn họ, nghe vậy thì lắc đầu, nói: “Các ngươi suy nghĩ quá đơn giản rồi, nhất thời thỏa mãn sẽ gây hại cho bản thân mình. ‘Căng giãn vừa phải’ ý là căng chùng có mức độ, thu phóng tự nhiên, làm chuyện gì cũng phải giữ cân bằng. Xem ra Lý phúc tấn đã nhìn thấy được, hiện tại cô nương có vẻ vinh sủng vô hạn, nhưng thật ra giống như đang đi trên dây thép, chỉ cần một bước sẩy chân thì sẽ rơi ngay xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.”

“Ngươi có đọc sách ư?” Lăng Nhã ngạc nhiên hỏi, bán mình làm nô thường đều là người xuất thân nghèo khổ, áo cơm còn không đủ chứ đừng nói chi tới đọc sách viết chữ, như mấy người Mặc Ngọc, Thủy Tú, đều không biết chữ, ngay cả tên mình còn không biết viết. Nay nàng nghe được nhũng lời của Tiểu Tràng Tửthì biết hắn là người đã từng đọc sách, nên rất tò mò.

Tiểu Tràng Tử vội trả lời: “Hồi bẩm cô nương, trước khi gặp thiên tai, nhà nô tài cũng có chút của cải, nên nô tài may mắn được học hành mấy năm, cũng biết được mấy chữ.”

Tiểu Tràng Tử nhớ lại, người nhà cho hắn học hành tại học đường tư thục cũng vì hi vọng hắn chuyên tâm đọc sách, sau này có thể thi đỗ Tú tài đậu Tiến sĩ, tiếc là lũ lụt kéo tới, cuốn trôi hết mọi hi vọng của họ, gia sản không còn, người cũng không còn, chỉ còn sót lại mỗi một mình Tiểu Tràng Tử hắn, vì kiếm miếng ăn, hắn không thể không bán mình làm nô, mặc người quát mắng xem thường.

Lăng Nhã cảm động, không nén được sự tiếc rẻ thay Tiểu Tràng Tử, lại hỏi: “Tên thật của ngươi là gì?”

Tiểu Tràng Tử vuốt gáy, hơi ngượng ngùng cười, nói: “Tên thật của nô tài là Lý Vệ, sau khi vào phủ, Cao quản gia nói tên này khó nghe, nên sửa lại thành họ Tràng, gọi là Tràng Vệ.”

“Tràng vệ?” Vừa nghe tên này, Lăng Nhã xém chút bật cười, khó lắm mới nhịn được, nét mặt cực kỳ cổ quái.

Nàng nhịn được nhưng mấy người Mặc Ngọc thì không, kể cả Tiểu Lộ Tử, bọn họ đều là lần đầu tiên nghe được cái tên này, vừa nghe hai chữ ‘Tràng Vệ’ thì lập tức cười tới ngã trước ngã sau, ngã trái ngã phải.

Thủy Tú cúi xuống giúp Mặc Ngọc lau nước mắt, thở hổn hển nói: “Tràng… Tràng vệ chẳng phải là ruột già sao? Ta hỏi… ta hỏi Tiểu Tràng Tử ngươi có phải đã làm gì đắc tội với Cao… Cao quản gia hay không, nếu không sao hắn lại đem chữ Lý hay như vậy đổi thành chữ Tràng chứ, ruột ơi ruột, hiểu thì còn biết là gọi ngươi, không hiểu sẽ tưởng là ai đó đang gọi ruột già ruột non chạy ra ngoài nữa đó.”

“Biết ngay là các ngươi sẽ cười ta, chỉ có cô nương là tốt, chỉ có người là không cười.” Tiểu Tràng Tử thở phì phò nói một câu, trước giờ không biết hắn đã thầm rủa Cao Phúc bao nhiều lần, sửa cái gì không sửa, lại sửa thành một chữ như vậy, nếu hắn không tin chắc đó là lần đầu tiên hắn gặp Cao quản gia, thì đã nghĩ có phải trước đó mình đã làm gì đắc tội lão ấy hay không.

“Được rồi, các ngươi đừng cười nữa.” Hai bên má của Lăng Nhã giật giật, trận cười này nuốt vào cũng quá vất vả cho nàng. Đợi mọi người ngừng cười, Lăng Nhã mới ung dung xoa hai bên má hơi nhức của mình, nhìn Tiểu Tràng Tử nói: “Nếu ngươi đã từng đọc sách thì lúc rãnh rỗi hãy chỉ bảo cho mấy người Mặc Ngọc một ít đi, biết vài chữ cũng có chỗ để dùng, sau này có nhiều việc ta còn muốn nhờ tới các ngươi. Còn nữa, từ hôm nay ngươi hãy khôi phục lại tên họ đi, a mã ngạch nương của ngươi có linh thiêng trên trời cũng mong mỏi ngươi có thể lưu truyền Lý thị.” 

Vừa nghe phải đọc sách viết chữ, mù chữ như mấy người Mặc Ngọc liền cảm thấy