Tùy Chỉnh

Chương 37: Nguy cơ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từ lúc Thẩm Miểu đi khỏi phủ Huyện lệnh, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi máu tươi trên người mình.

Trong óc của nàng không ngừng nhớ lại cảnh người nọ một đao chém chết ông chủ Cổ, tiếng xương và da thịt bị cắt đi vẫn vang ở bên tai nàng xua đi không được, Thẩm Miểu chỉ có cảm giác sau lưng mình lạnh cả người, rất lạnh.

diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn

Ông chủ Cổ chết rồi, nhưng ông ta tuyệt đối không phải là người cuối cùng, mới vừa rồi Trần Huyện lệnh viết ra tối thiểu có người người, phần lớn đều chỉ biết nửa vời chuyện của tam hoàng tử mà cũng không biết tất cả.

Thẩm Miểu biết chỉ có một mình ông chủ Quý, vả lại ông chủ Quý là người quan trọng, ông chủ Cổ còn không giữa lại thì chắc chắn ông chủ Quý càng không thoát được.

Thẩm Miểu nghĩ như vậy thì lập tức muốn đi phủ đệ của ông chủ Quý.

Ông chủ Quý ở trấn Phù Dung, Thẩm Miểu và Hoắc Dần có đến đây mấy lần, nàng theo dòng nước chảy trên núi một đường vào trấn Phù Dung, thật may tới trước hai sơn phỉ đó.

Đường đi trấn Phù Dung hơi xa, trên đường còn đi những nhà khác, có lẽ là bọn họ muốn lấy mạng, chỉ cần động tác Thẩm Miểu khá nhanh, hai người kia sẽ không bắt được ông chủ Quý.

Thẩm Miểu đến cửa phủ ông chủ Quý, vừa lúc nhìn thấy công tử Quý gia đi ra, hắn dắt một vị nữ tử, hình như là phu nhân của hắn.

Thẩm Miểu ẩn thân đi theo sau lưng Quý công tử, cho đến một địa phương ít người Thẩm Miểu mới vọt tới, đưa tay chặn hai người lại.

Quý công tử lập tức che cô gái ở sau lưng, trừng mắt nhìn lên nhìn xuống đánh giá Thẩm Miểu, sau khi suy nghĩ mới nói: “Ta tưởng là ai chứ, thì ra là Thẩm phu nhân.”

“Thẩm phu nhân? Thẩm phu nhân nào?” Cô gái sau lưng hắn hỏi.

Quý công tử lắc đầu: “Lộ Lộ đừng coi thường nàng, vị này là Thẩm phu nhân nhưng mà là phu nhân của Tri phủ Ngô Châu.”

“Không phải Tri phủ họ Hoắc sao?” Cô gái tên Lộ Lộ cũng nhìn lên nhìn xuống đánh giá Thẩm Miểu.

Quý công tử cười nhạo một tiếng: “Nàng đã nói đến điểm quan trong rồi, đại nhân họ Hoắc kia cố tình giả bộ làm thương nhân, mà cô nương giả làm phu nhân thương nhân này, không biết ngươi ngăn cản ta là có chuyện gì?”

Thẩm Miểu bị hai người này ngươi một câu ta một câu châm biếm cũng làm như không nghe thấy, nghĩ thầm hay là bảo vệ mạng của bọn hắn trước rồi nói sau, vì vậy mở miệng: “Có người muốn chạy tới giết các ngươi, ta tới báo cho các ngươi nhanh chạy khỏi chỗ này.”

Quý công tử vừa nghe thì cười ha ha: “Có người muốn giết ta? Quý gia ta ở nơi này nổi tiếng là nhà thích làm từ thiện, chỉ biết có người cảm kích, làm sao có thể chọc phải kẻ thù chứ?”

Thẩm Miểu ai nha một tiếng: “Ngươi đừng không tin, chính ta tai nghe tận mắt nhìn thấy, hai sơn phỉ trên Chu Sơn muốn lấy tính mạng của cha ngươi, ngươi cũng trốn không được, ta đặc biệt ngăn cản hắn tới mật báo cho các ngươi, là cứu các ngươi.”

Quý công tử hoàn toàn không tin chuyện này, đẩy Thẩm Miểu ra muốn đi, không ngờ Thẩm Miểu không nhường.

“Ngươi xong chưa? Lúc trước đã lừa gạt chúng ta một lần, lúc này còn muốn lừa gạt tiếp? Cho dù là Quý gia ta có thù với ai, người ta muốn giết ta thì có liên quan gì đến ngươi? Ngươi còn tốt bụng tới nói cho chúng ta biết?” Quý công tử ha ha cười lạnh: “Ngươi không bỏ đá xuống giếng cũng không tệ rồi.”

Thẩm Miểu phản bác: “Ta gạt ngươi làm gì? Lần trước đó là có nguyên nhân, lần này thật sự là có ý tốt, người muốn giết các ngươi có quan hệ với Trần Huyện lệnh, ngươi cũng đã biết Trần Huyện lệnh cấu kết sơn phỉ? Hai sơn phỉ kia có địa chỉ nhà người, rất nhanh sẽ tới!”

“Hoang đường!” Cô gái đứng ở sau lưng Quý công tử quát lớn một tiếng: “Sao phụ thân ta có thể gây tổn thương cho Quý gia?”

“Phụ thân ngươi?” Thẩm Miểu cau mày, nghe không hiểu.

Quý công tử đưa tay chỉ cô gái phía sau mình nói: “Đây là phu nhân nhà ta, cũng là nữ nhi của Trần đại nhân, đúng như ngươi thấy, Quý gia ta và Trần đại nhân là thông gia, ngươi muốn nói dối thì cũng phải nói cho dễ nghe chút, không tìm hiểu quan hệ trước còn dám nói lung tung.”

Quý công tử lắc đầu, thấy Thẩm Miểu còn không chịu nhường, trực tiếp sử dụng bả vai đụng tới.

Thẩm Miểu bị hắn đụng phải, lập tức đỡ bả vai ai u một tiếng lui về phía sau vài bước, Quý công tử dùng sức không nhỏ, hiện tại hõm vai cũng mơ hồ cảm giác đau đớn.

Nàng nhìn bóng lưng Quý công tử rời đi, biết nói hắn không tin, còn không bằng đi tìm ông chủ Quý, chỉ cần nói ra chuyện ông ta bán đứa bé, dù ông ta không nghi ngờ thì cũng có thể bảo vệ được tính mạng.

Như vậy, nếu bên Hoắc Dần muốn tìm người làm chứng quan trọng, ít nhất ông chủ Quý vẫn còn ở đó.

Thẩm Miểu vừa muốn đi Quý phủ, đã nhìn thấy một nam tử vội vã chạy vào bên trong, nam tử kia đụng phải ông chủ Quý ở trong sân, một ngụm nước chưa kịp uống, đã nói với ông chủ Quý: “Đại nhân sai tiểu nhân thông báo ông chủ Quý, hiện nay nguy hiểm, mau mau rời đi Ngô Châu.”

Quý lão đang tưới hoa, nghe những lời này vòi hoa sen trong tay cũng không cầm chắc, sắc mặt chợt trắng bệch: “Nguy hiểm kia, là nguy hiểm nhất?”

“Nguy hiểm nhất nguy hiểm nhất! Mau mau rời đi Ngô Châu!” Người kia nói hết sợ mình bị người khác phát hiện, lập tức xoay người muốn bỏ chạy.

Ông chủ Quý lập tức nắm chặt tay, Thẩm Miểu nhìn vào mắt cũng 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới