Tùy Chỉnh

Chương 50: Thăm viếng cục giáo dục

Cho đến gần giờ tan làm buổi chiều, Đường Tố Khanh sửa sang xong tài liệu trên mặt bàn, cầm áo khoác đen của mình lên, chào hỏi thư ký một tiếng, sau đó rời đi.

Xe Đường Tố Khanh mới vừa lái khỏi tòa thị chính, trên tầng cao nhất của tòa thị chính, từ một đống tài liệu lớn Âu Dương Khiêm phiền não ngẩng đầu lên, lập tức bấm số điện thoại riêng gọi xuống phòng làm việc của phó thị trưởng, nhưng điện thoại vang lên trong trạng thái không người nào nghe, lo lắng cô xảy ra chuyện gì, Âu Dương Khiêm vội vàng đi ra khỏi phòng làm việc, hoàn toàn quên mất phòng thư ký lầu dưới cũng có điện thoại.

Trong tay anh thậm chí còn nắm bút máy, một đám nhân viên nghi ngờ nhìn thấy anh đi ra, đến thang máy cũng không kịp chờ nên phải đi thang bộ.

"Ngài khỏe chứ, xin hỏi có chuyện gì không?" Đang cúi đầu, cảm nhận có một người đang đi về phía mình, cô ngọt ngào chào hỏi đồng thời ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy vẻ mặt vội vã của thị trưởng, cô run rẩy đứng lên, cung kính hô: "Chào Thị trưởng!" .

"Cô ấy đâu?" Âu Dương Khiêm liền nghiêm mặt hỏi.

"À?" Thư ký nhất thời không kịp phản ứng, chẳng biết ‘cô ấy’ trong miệng của Thị trưởng là ai ? Nghi ngờ nhìn anh.

Âu Dương Khiêm không có tính nhẫn nại, lo lắng cô gái vừa mới xuất viện đã vội vã đi làm, có phải xảy ra chuyện gì hay không, lướt qua vẻ mặt mê man trên mặt người thư ký, không nói gì đi vào phòng làm việc của Phó Thị trưởng.

Lúc này thư ký mới biết người thị trưởng cần tìm là ai, vội vàng đi theo, hướng về phía người đàn ông đang đứng ngẩng người nhìn căn phòng trống rỗng, bàng hoàng nói: "Mới vừa có chuyện nên Phó Thị trưởng đi ra ngoài rồi ạ, ngài tìm cô ấy có chuyện quan trọng sao?". Trong lòng thư ký nghi ngờ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà thị trưởng phải tự mình xuống tìm người như thế, hơn nữa nhìn bộ dáng của anh giống như rất vội.

Đối phương trầm mặc một hồi, giọng nói không rõ, lên tiếng hỏi: "Đi từ lúc nào? Có phải có chuyện gì không"

"Mới vừa đi ra ngoài, Phó Thị Trưởng cũng không có nói chuyện gì, chỉ nói có chút việc muốn đi làm, rồi sau đó sẽ về nhà." Thư ký trưởng thành thật trả lời, sợ hãi chờ đối phương căn dặn.

"Biết" giọng nói của anh âm trầm xen lẫn chút phiền muộn, không cho đối phương thời gian hiểu chuyện, lập tức xoay người rời đi.

Thư ký nhìn cái theo bóng lưng mọi lúc một xa của anh, trong lòng cảm thấy chuyện hôm nay quá không bình thường, mặc dù thị trưởng không nói gì, thế nào anh lại mang đến cho người ta cảm giác cô đơn và lạnh lẽo? Có lẽ đây chính là bản chất của những người có chức vị cao!

---

. . . . . . Văn sủng về cán bộ cao cấp 《 đổi chồng: cưng chiều em đến nghiện! 》 đường ranh giới. . . . . .

---

Khi Đường Tố Khanh đi vào cục giáo dục của thành phố S, mặt không biến sắc, quan sát những cảnh tượng chung quanh, nghiêng nhìn cách bài trí cổ điển, những bức tranh vẽ treo trên tường, từ những nét vẽ tỉ mỉ có thể nhận thấy nó thuộc về những họa sĩ tài hoa, cho người ta cảm giác bước vào một khung cảnh mùa xuân, thật không hổ danh là cục giáo dục

Đi chưa được mấy bước, đã có một cô gái mặc chỉnh trang, gương mặt xinh đẹp đi tới chào hỏi, rất rõ ràng là cô ấy đang đợi cô.

"Phó thị trưởng Đường, ngài khỏe chứ, tôi là thư ký thuộc phòng tổng hợp cục giáo dục, cục trưởng Lạc đã đợi ngài bên trong, xin mời phó thị trưởng đi theo tôi!" Mang theo một giọng nói nhu hòa và mềm mỏng, rất cảm động.

Đường Tố Khanh cười nhạt rồi gật đầu một cái, đi theo cô ta đến phòng làm việc của cục trưởng, nghe mọi người nói người làm việc vì sự nghiệp giáo dục rất nho nhã và lịch thiệp, không ngờ vừa mới tiếp xúc với thư ký thôi mà cô đã cảm nhận sâu sắc điều đó, trong lúc Đường Tố Khanh bất chợt có chút tò mò với người cục trưởng kia rồi.

Đến tột cùng là người ngồi vững chiếc ghế cục trưởng kia là người như thế nào, chỉ vừa mới qua tuổi hai mươi đã vững vàng như thế, có phải là một người có gương mặt hung ác chỉ cần nhìn qua là khiến người ta nơm nớp lo sợ, hay rằng cũng nho nhã như những người làm trong cục giáo dục?

Mang theo một bụng hứng thú, Đường Tố Khanh đi theo thư ký thư tới một cánh cửa cuối hành lang, thư ký gõ cửa, sau đó dẫn cô đi vào bên trong.

Cũng gần như suy đoán của cô, phòng làm việc to, khắp nơi đều là hương thơm của cỏ cây, thảm lông cừu màu xám tro làm cho người ta cảm nhận sự ấm áp, cửa bên tay phải trưng bày một giá sách lớn, từ xa nhìn lại, thấy rằng bên trong có đầy đủ loại sách, bên tay trái còn là bàn tiếp khách làm bằng vải bố, trên khay trà bày một bình trà và bộ tách bằng men sứ xanh, bởi vì ông nội cô rất thích thu thập đồ cổ, đối với những món đồ