Tùy Chỉnh
Đích Trưởng Nữ

Đích Trưởng Nữ

Chương 241: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mặc dù không nghe được câu trả lời, nhưng Triệu Khả Nhiên biết, Nhị đã nghe được mệnh lệnh của nàng.

Triệu Khả Nhiên mang theo Thi Hương, rất nhanh rời khỏi phòng. Sau khi họ rời khỏi phòng không lâu, một nha hoàn dẫn một nam nhân hình dáng thô bỉ đến cửa phòng. Nếu lúc này Triệu Khả Nhiên còn ở đó, nhất định sẽ nhận ra, nha hoàn này chính là cận thân nha hoàn bên cạnh Lâm Tú Tú.

“Cô nương, làm như vậy thật có thể không?” Nam tử hèn mọn sợ hãi rụt rè, chính là không dám đẩy cửa phòng ra, “Ở trong đó là một vị quý nhân a! Nếu ta làm như vậy, có thể liên lụy người nhà hay không?”

“Có cái gì không thể.” Nha hoàn ngược lại tuyệt không lo lắng, “Yên tâm, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, vương phi nhất định sẽ chăm sóc người nhà của ngươi thật tốt.”

“Nhưng mà, tiểu nhân vẫn lo lắng.” Nam tử như cũ lùi bước không tiến, “Tiểu nhân cũng sợ nếu thật sự truy cứu, người nhà tiểu nhân không phải toàn bộ đều gặp tai ương sao?”

Nhìn nam nhân sợ hãi rụt rè trước mắt, trong lòng nha hoàn thật sự hối hận, sao lại tìm một người như vậy để làm chuyện này chứ? Chỉ là, cũng chỉ có người này mới thích hợp làm chuyện này. Một khi làm chuyện này, thì tuyệt đối không có đường quay về, đến cuối cùng là một con đường chết. Biết rõ là sẽ chết, không có mấy người nguyện ý làm chuyện này. Nhưng nam tử trước mắt này, đã thiếu nợ đánh bạc, những người đòi nợ kia đã sớm muốn bức tử hắn. Dù sao hắn cũng phải chết, nếu bởi vì chuyện này mà chết, tối thiểu Vân vương phi còn có thể giúp hắn chăm sóc tốt người nhà.

Hết sức đè nén nội tâm khinh bỉ, nha hoàn tiếp tục khuyên, “Dù sao đã đến nước này, mặc kệ như thế nào ngươi cũng đã không có đường lui. Nếu hiện tại ngươi dám lùi bước, vương phi cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi. Còn nữa, ngươi cũng không tính là bị chết oan uổng! Không phải đều nói ‘chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu’ sao?”

“Nhưng…” Vốn dĩ thật sự một lòng muốn liều chết, nhưng nếu chuyện ập lên đầu, trong nội tâm nam tử lại là không dám lên trước.

“Còn nhưng nhị cái gì.” Thấy dáng vẻ nam tử, nha hoàn cũng không nhịn được, “Ta cho ngươi biết, hôm nay mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không cũng phải đi làm. Ta cho ngươi biết, kể từ lúc ngươi bước vào Vân vương phủ trở đi, ngươi đã không còn đường thay đổi rồi. Chuyện ngày hôm nay nếu thất bại, như vậy không chỉ có ngươi, ngay cả người nhà của ngươi cũng sẽ cùng với ngươi xuống địa ngục. Ngươi nên suy nghĩ đến đứa con trai hai tuổi của ngươi đi! Ngươi cũng không muốn hắn như vậy liền rời khỏi cái thế giới này chứ!”

“Không cần, van cầu ngươi không cần đụng đến con trai của ta.” Vừa nghe nha hoàn nhắc tới tiểu nhi tử, hắn không nhịn được lo lắng, “Ta sẽ không đổi ý, các ngươi không nên thương tổn con trai của ta.”

“Vậy thì tốt, nếu muốn con của ngươi sống sót thật tốt, vậy thì đi vào nhanh lên.” Trên mặt nha hoàn không có một chút biểu cảm, giọng nói lạnh nhạt mở miệng nói.

“Vậy, các ngươi nhất định phải tuân thủ lời hứa, chăm sóc tốt người nhà của ta.” Lời nam tử nói dường như là di ngôn, “Nhất là con trai của ta, các ngươi nhất định không thể bạc đãi hắn.”

“Yên tâm đi, tất cả chúng ta sẽ an bài tốt.” Nha hoàn không nhịn được đẩy cửa ra, thúc giục, “Ngươi còn không nhanh đi vào.”

Nam tử hít sâu một hơi, cắn răng, đi vào. Mà thấy nam tử đi vào, nha hoàn rốt cuộc thở dài một hơi. May mắn đã hoàn thành nhiệm vụ vương phi giao xuống, nếu không, không biết vương phi đối phó nàng thế nào đây?

Nhưng mà, nàng đã làm xong chuyện vương phi giao phó, như vậy hiện tại việc cần làm chính là tìm vương phi hồi báo tình huống. Vương phi vẫn chưa gặp qua nam tử này. Cho nên lần này cũng không ngoại lệ, cần nàng ra tay. Nếu bây giờ chuyện đã làm xong, vậy thì nên trở lại hoa viên, nói cho người kia cẩn thận chuẩn bị bước kế tiếp, còn có cũng nên nói cho vương phi tình huống xảy ra bên này. (Ddlqd>-<ddlqyd) 

Nha hoàn rất nhanh rời khỏi phòng.

Nam tử vừa tiến vào gian phòng, đã ngửi thấy một cỗ hương vị ngọt ngào. Cùng lúc đó, thân thể của hắn dường như càng ngày càng nóng, trên mặt càng ngày đỏ. Nam tử cảm thấy vô cùng khát nước, muốn rót một ly trà uống. Nhưng lúc nam tử vừa định đi đến bên cạnh bàn, đột nhiên nhìn thấy một nữ tử nằm trên giường, y phục trên người nửa hở nửa che, mang theo hơi thở dụ hoặc.

Thấy ôn hương nhuyễn ngọc trên giường, nam tử nuốt nước miếng một cái, thân thể không tự chủ được đi đến bên giường. Ý thức của hắn từ từ trở nên mơ hồ, bên trong đôi mắt cũng chỉ nhìn thấy nữ tử vô cùng dụ hoặc trên giường. Giờ phút này, trong lòng của hắn không khỏi mừng thầm, có lẽ thật ra thì như vậy cũng tốt, không chỉ có thể khiến cuộc sống người nhà tốt hơn, hơn nữa trước khi chết hắn còn có thể hưởng thụ được chuyện tốt như vậy.

Mà trên giường Lâm Tú Tú không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nhớ dường như nàng nghe được âm thanh gì, tiếp đó liền mất đi ý thức. Sau đó, mơ mơ hồ hồ, nàng chỉ cảm thấy thân thể rất nóng, ben trong thân thể, hình như có một luồng nhiệt không ngừng dâng lên. Luồng nhiệt này, khiến cho nàng không nhịn được bắt đầu lôi kéo y phục của mình.


Nhưng vào lúc này, hình như nàng cảm nhận được một luồng nhiệt khác đang không ngừng đến gần nàng. Nàng vốn muốn đẩy ra. Nhưng khi vừa chạm vào luồng nhiệt, lại cảm thấy một cảm giác thoải mái, giống như là gặp được băng, có thể dập tắt lửa trên người nàng.

Trong lúc vô tình, Lâm Tú Tú muốn đẩy ra, ngược lại khoát lên cổ nam tử. Nam tử giống như được khích lệ, động tác tay bắt đầu lục lọi trên người Lâm Tú Tú thay đổi càng thêm dồn dập. Đầu của hắn chôn trong ngực Lâm Tú Tú, không ngừng gặm cắn. Lâm Tú Tú không khỏi phát ra tiếng ngâm thoải mái.

Trong phòng xuân sắc vô hạn. Dưới tác dụng của Hợp Hoan Tán, hai người cũng đắm chìm trong vui thích, không thể tự thoát ra được.

Mà giờ khắc này Triệu Khả Nhiên đã sớm cách xa đất thị phi rồi, ở một nơi trong hậu viện yên tĩnh xem phong cảnh, rất thích ý.

“Thi Hương, ngươi nói, hiện tại trong phòng có phải đang diễn kịch đến cao trào hay không?” Trong mắt Triệu Khả Nhiên tràn đầy hứng thú, “Nếu một chút nữa Lâm Tú Tú tỉnh lại, phát hiện tất cả kịch hay nàng chuẩn bị toàn bộ đều rơi trên người của nàng, không biết sẽ có nhiều vẻ mặt như thế nào đây? Thật đúng là mong đợi!”

“Vương phi, mặc kệ là vẻ mặt gì, khẳng định cũng sẽ rất đặc sắc.” Ngay cả người luôn chững chạc như Thi Hương cũng không nhịn được cười, “Vân vương phi ở muốn mời mọi người đến phủ ngắm hoa, nhưng mình lại cùng nam tử ở bên trong phòng vụng trộm, còn bị tất cả mọi người bắt gặp, ngày mai trong kinh thành nhất định sẽ đồn đãi bay đầy trời.”

“Ha ha ha…” Triệu Khả Nhiên không nhịn được cười thanh thúy.

“Vương phi thân ái của ta, rốt cuộc là chuyện gì, khiến cho nàng cười vui đến như vậy?” Tư Đồ Húc vừa đến chỗ Triệu Khả Nhiên, nhìn thấy một bức phong cảnh mỹ nhân khéo léo cười tươi mỹ lệ làm sao, không nhịn được mở miệng nhạo báng.

“Húc, chàng đến rồi?” Triệu Khả Nhiên quay đầu, liền nhìn thấy trượng phu của mình đang đến gần mình, “Thế nào nhanh như vậy? Ta cho là còn phải đợi một chút!”

“Ta không yên lòng nàng.” Tư Đồ Húc đi tới bên cạnh Triệu Khả Nhiên, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, “Ta vẫn luôn lo lắng, không biết rốt cuộc Lâm Tú Tú muốn hại nàng như thế nào. Mặc dù biết có nhiều người âm thầm bảo vệ nàng, nhưng ta vẫn không yên lòng.”

“Húc, không có việc gì.” Triệu Khả Nhiên mở miệng cười nói, “Bản lĩnh của ta chàng cũng biết, không có việc gì. Lâm Tú Tú căn bản cũng không phải là đối thủ của ta. Nếu lần này nàng muốn hại ta, vậy ta liền tuong kế tựu kế, ta cũng không tin lần này nàng còn có cơ hội thay đổi càn khôn.”

“Nàng ta sẽ không còn có cơ hội này rồi.” Tư Đồ Húc lạnh lùng mở miệng nói, “Trải qua chuyện ngày hôm nay, nàng ta tuyệt đối không có cách nào đặt chân trong hoàng gia 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới