Tùy Chỉnh
Đích Trưởng Nữ

Đích Trưởng Nữ

Chương 13: Triệu khả nhân tới thăm

Edit: Li Chun

Buổi trưa qua đi, Triệu Khả Nhiên ăn cơm trưa, uống thuốc xong, đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

“Tiểu thư, Nhị tiểu thư đến.” Lung Nhi tiến vào nói.

Triệu Khả Nhân!

Trong mắt Triệu Khả Nhiên rất nhanh lóe lên một đạo hàn quang không tên, sauđó nàng thu liễm tâm thần, cười phân phó. “Còn không mau mời Nhị tiểuthư vào.”

Rất nhanh, Triệu Khả Nhân nhẹ nhàng đi vào.

“Tỷtỷ, hiện tại tỷ đã khỏe lên nhiều rồi chứ?” Triệu Khả Nhân ngồi vào mộtbên giường, lôi kéo tay Triệu Khả Nhiên, thân thiết hỏi, hoàn toàn không có một tia khác thường.

Nếu không phải trải qua giáo huấn đờitrước, Triệu Khả Nhiên có lẽ cũng sẽ cảm thấy Triệu Khả Nhân thật lòngquan tâm mình. Đáng tiếc, nàng đã không còn là kẻ ngốc tin tưởng hếtlòng như trước kia. Nếu thật sự quan tâm nàng, Triệu Khả Nhân sẽ khôngbày kế để hại nàng rơi vào trong nước.

“Ta hiện tại đã không cóviệc gì.” Tuy trong lòng nàng lạnh lùng, nhưng trên mặt vẫn bày ra bộdáng cảm động. “Khả Nhân, muội đối với ta thật tốt, quan tâm ta nhưvậy.”

“Chúng ta là tỷ muội mà!” Triệu Khả Nhân cười trả lời.

“Điều đó là đương nhiên, đúng rồi, Khả Nhân, muội có biết vì sao ta lại rơivào trong nước không?” Triệu Khả Nhiên nhìn như lơ đãng hỏi.

“Tỷtỷ, vì sao tỷ lại hỏi điều đó a?” Thân mình Triệu Khả Nhân cứng đờ, bấtquá rất nhanh liền khôi phục như bình thường. “Là do tỷ không cẩn thậnnên bị rơi xuống hồ mà thôi.”

“Không có gì.” Triệu Khả Nhiên cười nói: “Tại vì lúc đó trong đình chỉ có hai người chúng ta, nên ta mớihỏi muội một chút xem phát sinh chuyện gì mà thôi. Khả Nhân, muội cũngkhông cần khẩn trương, khẳng định là ta không cẩn thận nên rơi vào trong hồ a! Chẳng lẽ muội lại đẩy ta xuống sao.”

“Đúng thế.” Triệu Khả Nhân cười có chút không được tự nhiên.

“Đúng rồi, Khả Nhân, ngày mai là chính là sinh thần của Lâm bá mẫu.” TriệuKhả Nhiên đột nhiên nói sang chuyện khác. “Xem ra năm nay ta không thểtham gia rồi, Khả Nhân, ngày mai nương cùng muội đi, muội nhớ giúp tanói với Lâm bá mẫu một tiếng a!”

“Tốt.” Triệu Khả Nhân nhanhchóng đáp ứng. “Tỷ tỷ, thật đáng tiếc nga! Tỷ lại không thể đi được. Nếu ngày mai tỷ đi, nhất định có thể nhìn thấy Thế tử.”

“Không vấnđề gì.” Triệu Khả Nhiên cười nói. “Dù sao, chúng ta có không ít cơ hộigặp mặt. Lần này không thể, còn có những lần sau a!”

“Đúng vậy!”Trong mắt Triệu Khả Nhân rất nhanh ánh lên tia ghen tỵ cùng oán hận.“Hai người có hôn ước, đương nhiên sẽ không hiếm cơ hội gặp mặt a!”

“Khả Nhân, đừng nói lung tung.” Triệu Khả Nhiên thẹn thùng cúi đầu, nhưng ởnơi Triệu Khả Nhân không nhìn thấy, sắc mặt của nàng cũng là một mảnh âm trầm.

Nhìn bộ dáng thẹn thùng của Triệu Khả Nhiên, trong lòngTriệu Khả Nhân tràn ngập oán hận, bất quá trên mặt vẫn giữ bộ dáng nhuthuận như cũ. “Tỷ tỷ, lần này ngoài đến thăm tỷ, muội muốn mượn tỷ mộtvật.”

“Nga, cái gì vậy a?” Triệu Khả Nhiên vẻ mặt hiền lành,trong lòng lại cười lạnh, xem ra nàng ta rốt cuộc cũng không nhịn đượcnữa.

“Là thế này, tỷ tỷ, lần trước muội mượn tỷ bức “Xuân ca đạptuyết đồ”, lần đó muội liền vẽ một bộ giống vậy, hiện giờ muội muốn mượn tỷ để đối chiếu một chút, xem có giống không, có thể chứ?”

“Đương nhiên là được rồi.” Triệu Khả Nhiên phân phó nói: “Lung Nhi, mang bức “Xuân ca đạp tuyết đồ” ra đây.”

Lung Nhi lập tức đi khố phòng.

“Muội muội sao đột nhiên lại muốn đối chiếu vậy?” Triệu Khả Nhiên tò mò hỏi.

“Ngày mai không phải là sinh thần Lâm bá mẫu sao?” Triệu Khả Nhân giải thích. “Muội nghĩ tới nghĩ lui, cho rằng tâm ý vẫn là quan trọng nhất, cho nên muội định đem bức họa “Xuân ca đạp tuyết đồ” tặng bá mẫu, nhưng muội sợ muội vẽ có sai sót gì đó, cho nên mới muốn đối chiếu một chút, xem cócần sửa chữa hay không.”

“Như vậy a!” Triệu Khả Nhiên ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, tán dương. “Muội muội thật là có tâm a!”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới