Tùy Chỉnh
Đêm Trước Ly Hôn

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 94-2: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Y Lan

Trước lễ khai giảng, Cổ Khánh Nhất ra tù.

Vợ chồng Cổ Khánh Mẫn đi đón hắn.

Sắc mặt Cổ Khánh Mẫn không được tốt, truy cứu nguyên nhân, là bởi vì Tiêu San hết ăn lại nằm.

Về đến nhà, Cổ Khánh Mẫn mang cho Cổ Khánh Nhất quần áo mới, giày mới, sau đó đến nhà tắm công cộng tắm rửa thay đồ, lúc này mới vào nhà.

Suốt đường đi, em gái cứ càu nhàu kể tình hình trong nhà cho hắn biết.

Mở cửa, mẹ Cổ khóc nhào tới, Cổ Khánh Nhất đờ đẫn đẩy bà ra, trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đều nhớ lại khoảng thời gian quen biết Kiều Vi Nhã, từng khoảnh khắc kết hôn sau này, trong lòng càng hối hận, chính bản thân hắn đã hủy diệt ngôi nhà này.

Mẹ Cổ ôm cháu trai cho hắn nhìn, đứa nhỏ đã nửa tuổi, đen sẫm gầy teo, ánh mắt đen nhánh, liến thoắng không ngừng.

Mẹ Cổ bảo hắn ôm con trai mình, Cổ Khánh Nhất không ôm, hắn nhớ lại con gái của mình, biết con gái sửa lại họ, hắn đồng ý để Kiều Vi Nhã sửa họ cho Đồng Đồng.

"Mẹ, con mệt rồi, muốn đi ngủ một lát." Cổ Khánh Nhất về phòng mình, đẩy cửa ra liền nhìn thấy Tiêu San đang nằm trên giường ngủ nướng.

Giữa trưa rồi mà cô ta còn ngủ, không trách Cổ Khánh Mẫn bực mình như vậy.

"Đứng lên, tôi muốn ngủ!" Cổ Khánh Nhất nhấc Tiêu San lên, Tiêu San còn buồn ngủ trừng mắt nhìn Cổ Khánh Nhất: "Anh muốn làm gì! Giường lớn như vậy còn không đủ anh ngủ à!"

"Tôi không muốn ngủ cùng giường với cô!"

Tiêu San nhất thời giận dữ, ngồi dậy: "Vậy anh muốn tôi ngủ ở đâu!"

"Cô không chịu trông con, trưa lại không làm cơm, dù không biết nấu thì đi theo giúp một tay là được rồi, Khánh Mẫn nói mỗi ngày ba mẹ cô đều đến đây ăn chực, lại không thấy cô làm việc gì, ngay cả cái chén cũng không rửa, cô thật sự xem mình là bà hoàng à, cô có mệnh đó sao?"

Tiêu San hoàn toàn thanh tỉnh, cô ta cười lạnh nhìn Cổ Khánh Nhất, tên đàn ông chỉ có cái vỏ này, ban đầu mắt cô ta bị mù nên mới coi trọng hắn, giờ cả hai con đường đều bị phá hỏng, có một câu thích hợp với cô ta bây giờ, cực khổ cả năm mất tất cả trong một đêm.

Khiến cô ta khó chịu nhất là chỗ nào cũng không thể đi, còn phải định kỳ đến đồn cảnh sát tường trình, viết lĩnh hội tư tưởng.

Điểm chết người là mỗi ngày ba mẹ cô ta đều đến xin cơm, quấn Cổ Lễ tìm người giúp Tiêu Nham nhận án treo.

Điều này sao có thể, đám người Tiêu Nham liên quan đến tội bắt cóc và giết người có chủ đích, lại là thủ phạm chính, mười năm cũng khó ra ngoài.

Khi một người mất đi tự do mới phát hiện, trên thế giới này, trọng yếu nhất không phải là danh lợi kim tiền, cũng không phải tình yêu, mà là tự do, không có tự do, tất cả đều là 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới