Tùy Chỉnh
Danh Môn Ác Nữ

Danh Môn Ác Nữ

Chương 178: Thiệp mời của thương hội 2

Tiền vốn xây dựng đường xi măng này không cao, những thương hộ này vì danh tiếng tất nhiên bằng lòng móc bạc ra, không tới thời gian hai ngày các tuyến đường từ Ung đô ra ngoài đều đã định xong rồi, trong các thành trấn còn lại truyền tới tiếng gió cũng tự làm như thế, hơn nữa chuyện xây dựng đường này do quân đội và những thợ thủ công kêu gọi trước đó, mỗi người chỉ cần tham gia ghi danh xây dựng đường xi măng đều có thể lĩnh trước tiền tháng một tháng, thậm chí bệ hạ cũng đã nói rõ, chỉ cần là ngân lượng thương hộ quyên ra bình thường ngoài việc để dùng xây dựng đường xi măng ra, một nửa kia chính là dùng để chuẩn bị thiết lập một quỹ, chuyên môn dùng để trợ cấp gia quyến của các chiến sĩ đã hy sinh trên chiến trường, hành động như vậy tất nhiên khiến các bách tính vui mừng không dứt, gọi thẳng nhân quân.

Vương Hằng không ngốc, hiện giờ đang là lúc Nguyên Hi Đế vui mừng bừng bừng, lại đi dội một chậu nước lạnh cho bệ hạ, nói chuyện này phải để cho Công bộ làm, đây không phải ghét bỏ tính mạng mình quá dài sao?

Vương Hằng cũng là quân thần nhiều năm với Nguyên Hi Đế, cũng rất rõ ràng điệu bộ của Nguyên Hi Đế, dùng mánh khóe như vậy để làm việc hơn phân nửa không phải là điệu bộ của Nguyên Hi Đế, hơn nữa lúc trước tiểu nha đầu Liễu gia kia vào cung sau đó không bao lâu liền xảy ra chuyện như vậy, còn có một hỏi một đáp trên cung yến, đây nói do nữ nhi của Liễu Bác Ích nghĩ ra, Vương Hằng cũng sẽ không cảm thấy có bất kỳ điều gì ngoài ý muốn.

Xem ra, Liễu Bác Ích một chút luôn luôn  đều có dáng vẻ không có hứng thú với chuyện lập trữ chẳng qua chỉ làm để cho bọn họ nhìn mà thôi, thật ra thì ở sau lưng đã bắt đầu chuẩn bị rồi hả.

“Ngươi đi nói cho Tiền Hạ Lan kia một tiếng, không phải nha đầu kia thích mở cửa tiệm sao, vậy thì giúp đỡ nàng ta mở cửa tiệm ra đi!”

Vương Hằng cười lạnh một tiếng, tuy nha đầu kia không thức thời, nhưng trên tay có đều là một chút đồ tốt, dưới tên hắn cũng có vài cửa tiệm, ít nhiều gì đều có liên quan đến Tiền Hạ Lan kia, Tiền Hạ Lan này cũng không phải  người nào khác, chính là hội trưởng thương hội trong Ung đô, đừng nói trong Ung đô này, ngay cả những địa phương khác cũng đều có cửa tiệm, nếu như có thể đào mấy thứ trên tay nha đầu kia tới đây, hoặc lấy phương pháp phối chế từ trên tay nàng đến đưa cho mình, ích lợi trong đó, không chỉ là chút bạc ban đầu bồi thường khi hủy đơn hàng của hắn.

Chung Trọng Thư cũng hiểu ý trong lời này của Vương Hằng, trong Ung đô này có không ít cửa tiệm đều muốn đào người từ trong cửa tiệm của nha đầu kia, nhưng không biết rốt cuộc là nàng đưa cho ích lợi gì và ký hiệp ước như thế nào, lại không có một người tình nguyện đi ăn máng khác.

“Vi thần đã rõ.”

Chung Trọng Thư cũng đã sớm cực kỳ đỏ con mắt, lúc trước hắn cũng đặt một ít đồ ở trong cửa tiệm, vật kia quý giá đúng là đủ tặc lưỡi, hắn cũng lệnh cho thợ thủ công dưới trướng của mình cầm đồ đi nghiên cứu, nhưng nghiên cứu ngược xuôi đều nghiên cứu không ra vật này chế tạo ra như thế nào, nhất là mấy di nương trong phủ của hắn, thật sự không biết đã tốn biết bao nhiêu tiền ở trong cửa tiệm son phấn này, hiện giờ còn mê muội lên mấy cái vòng tay cảnh thái lam hoa lệ, mỗi một người đều không ngừng hỏi hắn đòi bạc.

Tiền Hạ Lan kia tuy là kẻ làm ăn, nhưng cũng không thể xem như là người buôn bán hoàn toàn, người ta gọi là “Tiền lột da”, ở trong thương hội cũng có thể coi như hết sức có uy thế, người làm ăn buôn bán trong Ung đô này có thể lên được mặt bàn đều muốn đi qua thăm hỏi cửa Tiền gia này.

Mà có một phần tiền bạc của Chung Trọng Thư và Vương Hằng giao cho Tiền Hạ Lan này làm vay mượn lấy lời bên ngoài, chuyện này tất nhiên không thể đưa lên mặt bàn, cũng chính là chỉ có thể giao cho người khác làm, tiền bạc quà biếu của các quan viên hàng năm cũng làm ăn bên ngoài.

Tuy rằng Vân Thù đã sớm nghe chuyện trong Ung đô cũng có một thương hội kia, nhưng tiến vào thương hội này cũng cần có bậc cửa, hội trưởng đứng đầu thương hội trong Ung đô họ Tiền, là một đại thương hộ, trên tay qua tay đều là đủ loại mối làm ăn thượng vàng hạ cám, trong đó còn có chuyện vay nặng lãi lại mẹ đẻ lãi con.

Làm ăn ở trong Ung đô, nhất là buôn bán coi như tạm được cũng phải đi qua thăm hỏi cửa người hội trưởng này, trước Tạ Hoài Ẩn cũng đề cập với nàng ở trong thương hội Ung đô cũng có nhân mạch của hắn, cũng đã nói với nàng sớm muộn gì cũng phải vào thương hội, nhưng mà Vân Thù không để chuyện này vào trong lòng, đối với nhận thức của Vân Thù mà nói, thương hội cũng chỉ là một nơi quan hệ hữu nghị giữa người làm ăn buôn bán mà thôi, từ khi nàng bắt đầu làm ăn đến bây giờ, dù ít dù nhiều cũng có một chút nhận thức của bản thân về thương nhân trong Ung đô, chuyện làm ăn này, tốt  nhất mình nên làm một mình, chuyện hợp tác sớm muộn gì cũng gây ra rủi ro, hoặc giống như Tạ Cẩn Họa Tạ Hoài Ẩn ngồi không chia hoa hồng không tham dự vào trong, hoặc chính là vừa muốn chia hoa hồng vừa muốn tham dự vào trong quản lý, hận không thể sắp xếp toàn bộ nhân mã của mình vào trong cửa tiệm mới cam tâm, cho nên chuyện hợp tác làm ăn này hơn phân nửa đến cuối cùng chỉ có phần giải tán, ví dụ chi tiết nhất chính là bộ “Đối tác Trung Quốc” cũng đã sớm cho thấy rất rõ ràng, cho dù cùng chung hoạn nạn như thế nào nhưng cuối cùng vẫn đánh không lại bốn từ suy nghĩ không hợp.


Vào buổi chiều nay, một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm đưa tới trong tiệm sách của nàng.

Vân Thủ lật thiệp mời thiếp vàng trên tay, tuy phía trên lấy danh nghĩa thương hội mời nàng gia nhập mời nàng ngày mai đi tiệc trà, nhưng lạc khoản cuối cùng lại là Tiền Hạ Lan.

“Tiền Hạ Lan này cũng không phải người tốt lành gì, trong Ung đô việc kinh doanh gì kiếm tiền hắn đều làm một tay, trên tay còn có vài chuyện cho vay mượn tiền thương thiên hại lý này, xem như bức chết không ít nhà. Rất âm hiểm!” Gần đây Tạ Hoài Ẩn cũng coi như có rảnh rỗi, chính là chui vào trong tiệm sách của Vân Thù, dù sao trong lầu ba này có một chỗ nghỉ ngơi riêng biệt của Vân Thù, bên trong bày biện ghế sa lon chính là càng thêm mềm mại xa hoa hơn bên ngoài nhiều, hắn liền trường kỳ chạy đến, đổ thừa chỗ nghỉ ngơi riêng này không tha.

Tạ Hoài Ẩn này đến đây như vậy, Lý Đan Việt tiêu không rời mạnh mạnh chẳng xa tiêu cũng chính là thường xuyên đến rồi, thỉnh thoảng còn có Bạch Trạch Tuyên, chỉ có điều Lý Đàn Việt và Bạch Trạch Tuyên này, cũng thức thời hơn Tạ Hoài Ẩn một chút, vốn định làm một tấm thẻ hội viên, nhưng cuối cùng Vân Thù lại tặng không cho hai người một thẻ Vip, hứa cho miễn phí mãi mãi. Quyết đoán như vậy cũng khiến cho Tạ Hoài Ẩn vô cùng tức giận bất bình, có một thời gian chính là chất vấn vì sao Lý Đàn Việt và Bạch Trạch Tuyên được tặng không thẻ khách quý miễn phí mà hắn thân là đối tác nhiều chỗ lại ngay cả cọng lông cũng không được.

Tạ Hoài Ẩn nào hiểu được Vân Thù đây là coi Lý Đàn Việt và Bạch Trạch Tuyên thành người phát ngôn sống rồi, suy nghĩ một chút hai trong tốp ba người trong bảng xếp hạng người các nữ tử muốn gả nhất ở trong Ung đô thường xuyên đến cửa tiệm của nàng, đại phát ngôn quảng cáo này có thể có lực hơn bất cứ điều gì khác, những thiếu nữ hoài xuân này đương nhiên sẽ hấp dẫn tới không ít, Tạ Hoài Ẩn này đừng nói tới top ba ngay cả trước top mười cũng không chen lên được sao có thể so sánh.

Từ trong miệng Tạ Hoài Ẩn nghe chính là đánh giá như thế, Vân Thù cũng không khỏi muốn cười, nàng nói: “Ngươi nói người ta làm chút mua bán nham hiểm, ngươi chẳng phải cũng mở sòng bạc, đây không coi là nham hiểm?”

Tạ Hoài Ẩn bị Vân Thù hỏi như vậy, hắn cũng không giận, nói năng hùng hồn: “Mặc dù ta không thể được coi như quân tử, nhưng cũng xem như thu lợi đứng đắn. Hễ là người đi vào sòng bạc của ta cũng có quy củ, cá cược hay không đều tuyệt đối không bức người ta đến mức bán con bán vợ bán nhà cửa. Nhưng Tiền Hạ Lan này làm những chuyện buôn bán xem như tổn hại âm đức, dụ thân nhân vùi xuống, không thiếu vay nặng lãi, lãi mẹ đẻ lãi con đó là một số bạc lớn, cái này còn chưa hết, trong nhà có nữ nhi lão bà chính là bán đi trong hoa lâu kỹ viện, dưới tên của hắn có sòng bài sòng bạc còn có kỹ viện lớn nhất Ung đô, những thủ đoạn này trên tay hắn xem như cực kỳ âm độc. Thậm chí còn có không ít người làm ăn bị hắn bức đến không xong.”

Tạ Hoài Ẩn nói một vài lời này trong bực tức, hắn cũng chính là tận mắt nhìn thấy dân chúng bị kẻ đó bức bách tới đường cùng hoàn toàn, “Nói tóm lại, đây tuyệt đối không phải là đồ tốt gì, thiệp mời đột nhiên tới này chỉ sợ người đến cũng vô cùng không có ý tốt.”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Danh Môn Ác Nữ". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Cuộc Sống Ở Bắc Tống
Hoạn Phi Thiên Hạ
Nam An Thái Phi Truyền Kỳ
Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
Ác Nhân Thành Đôi
Gả Cho Nhân Viên Công Vụ Thời Bắc Tống