Tất cả
Dẫn Ly Tôn

Thật ra có những hoàn cảnh không phải chỉ nhìn vào thì có thể nói được, nhưng cũng có vài thứ chỉ cần liếc mắt thôi đã đoán được tám phần đúng rồi. Thời tiết vào đầu xuân, trong gió mang theo cảm giác man mát, không se lạnh như mùa đông cũng không nóng bức như mùa hạ. Hắn đứng yên ở một góc đình viện, mặt vốn bị rèn giũa bởi năm tháng nên chẳng còn chút biểu cảm nào nữa, hắn cứ thế nhìn chằm chằm vào thiếu phụ xinh đẹp nằm trên mặt đất, thật đáng thương.


Trâm cài trên tóc buông lỏng, tóc tai rối bù, quần áo lộn xộn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ thống khổ, miệng thì liên tục nói: “Phu… Phu quân…”. Làm phận nữ tử là thế đấy, được yêu thương thì sẽ cùng chàng cùng thiếp, ý thiếp là ý ta, nhưng không được sủng hạnh thì dù có đập đầu bể trán, người kia cũng chẳng hề hà quan tâm đâu. Ở thời điểm này, chuyện tam thê bảy thiếp là quá bình thường, bình thường đến mức có nhiều cũng không thể mang theo dự vị thương tiếc. Bởi yêu chung một nam nhân, chính là tự mang vào tim những con dao sắc nhọn cứa nát tâm can.

 

Bình luận truyện