Tùy Chỉnh

Chương 21: Gây sự nhà Lão Hổ

Đưa Hạ Mạch về từ bệnh viện hắn dặn dò dì hai phải quan tâm chăm sóc cô, nấu những đồ ăn bổ cho phụ nữ mang thai.

Còn hắn khi nghe tin Từ Chí Vũ gặp nạn liền tức tốc giải quyết, cậu ta còn quá non nớt với cái nghề xã hội đen này, nếu không nhờ Từ Chí Phi có danh tiếng, Từ Chí Vũ cũng sẽ dễ dàng bị Lão Hỗ lấy đi cái đầu.

Đêm hôm khuya Từ Chí Vũ nghe lấp ló đàn em bên lão Hổ nói về chuyện năm xưa.

Cậu ta vừa hay đi ngang qua địa bàng của Lão Hổ, lại nghe đến tên cha mình. Cậu ta một phút bất đồng mà nhảy vào, kết quả bị bọn đàn của Lão Hổ đánh cho nội thương.

Khi khám ra bác sĩ bảo gảy hết một xương sườn bên hông và máu bầm tụ trong mắt. Cần phải dưỡng thương.

Từ Chí Phi hay tin lập tức chạy đến địa bàng của Lão Hổ. Kéo theo cả năm mươi đàn em đến.

Lão Hổ an nhàn cầm điếu xì gà hút vào, từng bước một đi ra.

"Từ Chí Phi, đã lâu không gặp"

"Con mẹ nó, em trai tôi mà ông còn dám động vào"

Lão Hổ có vẻ kinh ngạc, nhìn hắn đáp.

" Có phải mấy tên đàn em của tôi đã đánh em cậu"

Ông ta ra hiệu, những tên khác lập tức hiểu ý. Đi ra đằng sau nhà đem ra ba tên đàn ông đã bị trói và được bịch miệng kỹ.

" Bọn nó mới được một tên đàn em bên phía Bắc Cảng nhận, không biết cậu ta là ai nên đã mạo phạm, tôi đã bắt sống cho cậu tuỳ ý xử lý"

Hắn tiếng lại gần phía ba tên đàn ông đang quỳ gối dưới đất, khuôn mặt xanh méc khi nhìn hắn dần tiến về phía mình.

Hắn một chân khuỵ xuống, tay gỡ miếng băng keo đã được dán trên miệng người đàn ông quỳ trước mặt.

"Mày biết tao là ai không"

Từ Chí Phi sắc bén nhìn thẳng vào con ngươi tên đàn ông.

Người đàn ông bị ánh mắt hắn nhìn làm cho khiếp sợ mà run rẩy.

" Ph...i ca"

"Bốp"

Từ Chí Phi mất kiểm soát, dơ bàn tay to lớn của mình gián xuống má người đàn ông đang lấp bấp gọi tên hắn.

Cái tán quá lớn vang vọng cả sân nhà, người đàn ông lập tức phun máu trong miệng ra lớn tiếng gào xin.

" Phi ca xin hãy tha cho tôi"

" Tha cho mày?"

" Tôi chừa rồi" người đàn ông cuối xấp xuống gào xin lớn. Hai tên đàn ông còn lại quá khiếp sợ mà cuối xầm mặt xuống đất.

Không dám nhìn hắn dù chỉ một chút.

" Lúc ba đứa bây đánh em tao, bọn mày có nghĩ đến lời cầu xin nó không."

Cả ba tên điều lặng thinh, hối hận khóc lóc van xin.

"Xin anh hãy tha chúng tôi đi, cầu anh"

Lời cầu còn chưa nói hết, hắn lạnh lùng móc ra súng từ trong đai quần đưa đến trước mặt Lão Hổ.

" Từ Chí Phi đừng làm càn" một tên thuộc hạ trung trực của Lão Hổ đứng chấn trước mặt ông ta.

Bảo vệ khỏi cây súng đang chỉa vào tầm ngấm của Lão Hổ.

Ông ta một chút cũng không sợ hãi, lách qua tên thuộc hạ của mình đến trước mặt hắn.

" Cậu Từ, tôi hiểu là cậu vẫn còn hận chuyện của Tiểu Ngọc, nhưng cũng chẳng phải cậu cũng không yêu cô ta sao"

Ông ta điềm tĩnh nói ra, trực tiếp đối diện cây súng trên tay của hắn.

" Đúng là tôi không yêu cô ấy, nhưng đã đụng vào người của tôi thì hãy theo luật, một trả một"

Hắn siết chặt cây súng, Lão Hổ cũng thừa biết, lá gan của hắn rất lớn, có thể lập tức bóp còi, nhưng ông ta tin hắn là người sống nghĩa khí, chỉ có những người dám làm tổn thương những người hắn yêu hắn mới ra tay.

"Vậy thì buộc tôi phải ra tay, cậu bảo vệ người của cậu, thì tôi cũng bảo vệ người của tôi"


Từ Chí Phi gật đầu như đã hiểu, còi chuẩn bị bóp đằng sau vang lên tiếng nói.

" Từ Chí Phi dừng tay"

Từ Chí Dũng đang ở Pháp liền tức tấp bay trở về, vừa khỏi sân bay, ông lại biết hắn dẫn theo một đám đàn em đến gây sự nhà Lão Hổ, ông ta tức giận liền đến. Có phải hắn bị tức giận quá hoá điên. Dẫn theo năm mươi đàn em đến địa bàn của Lão Hổ đòi giết ông ta, chẳng phải hắn đến là để chịu chết.

Từ Chí Phi liếc mắt nhìn qua giọng nói vừa vang, hoá ra là người cha thân yêu của mình.

"Còn nghĩ rằng tên nào dám to gan bảo Từ Chí Phi tôi dừng tay, hoá ra cha già của tôi"

"Thằng con ngổ nghịch, có biết mày đang làm cái gì không"

Lão Hổ như xem kịch của hai cha con hắn, ông ta hài lòng, nhìn xem Từ Chí Phi rất có khí chất hơn ông ta.

"Ông là đang giúp người ngoài" Từ Chí Phi kinh thường nhìn Từ Chí Dũng. Hắn khó tin hỏi ông, xem ra những lời Mục Lãng nói rất đúng.

Cha của hắn có liên quan đến lão Hỗ, có thể nói một sự làm ăn cơ mật. Giỏi lắm, có thể giấu hắn nhiều năm như vậy. Tức giận pha lẫn thất vọng, hắn quyết tìm được nguyên nhân.

"Cha chỉ không muốn con làm càn, người giết Tiểu Ngọc là A Lý, nhưng con lại đi tìm Lão Hỗ để gây sự"

Từ Chí Dũng tuy đã lớn tuổi nhưng nói chuyện vẫn rất cứng cỏi, nếu không ông làm sao có thể đứng vững trong giới xã hội đen đến bây giờ.

"Con trai của ông bị đàn em của ông ta đã đánh trọng thương như vậy, ông vẫn bình bỉnh mà bảo vệ ông ta"

"Cha biết, nếu không sao cha lại về, cũng chẳng phải ông ấy cũng đã tự đem ba tên này mặc cho con xử lý rồi"

Từ Chí Phi chợt nhớ ra Hạ Mạch đang có thai, lo lắng cho cô cơ thể sẽ không khoẻ định lên tiếng nói, lại bị cha hắn tiếp tục nói.

" Xem như nể tình cha mà đi về đi"

" Nể tình? Từ Chí Dũng ông cho tôi ngang hàng với nó sao" Lão Hổ có vẻ tức giận, từ nảy giờ ông ta đứng im cho hai cha con hắn diễn kịch.

Bị một đứa tuổi còn trẻ chỉa súng vào người mình, ông ta làm sao để yên, thân là một đại ca nắm nhiều đàn em, như vậy còn xứng đáng với danh xưng này sao.

"Thế bây giờ ông muốn như thế nào" Từ Chí Phi cũng mất kiểm soát tiến tới gần Lão Hổ.

Ông ta với dáng vẻ không sợ trời sợ đất, đứng im để xem hắn làm gì.

" Nếu như cậu chịu hợp tác làm ăn với tôi, tôi sẽ vui lòng giao A Lý cho cậu" Khoé môi Lão Hổ giật giật, nhìn hắn một lâu rồi mới nói ra nổi lòng của mình.

"Cái gì, ông là đang nằm mơ sao?"

Ông ta cho rằng hắn không biết là ông ta đang tàng trữ thuốc phiện sao, điều này hắn còn đang điều tra, rồi sẽ có một ngày chính hắn bắn ông ta ngồi tù.

"Vậy thì cậu đừng hòng mà đụng vào A Lý"

"Được, để xem tôi nhất định đem hắn đến trước mặt ông mà giết"

"Được, cậu thử xem"
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới