Tùy Chỉnh

Chương 16: Thư thông báo

"Đinh đang... Đinh đang..."

Thím Lý nghe được tiếng chuông cửa, nhanh lau khô tay ướt sũng đi mở cửa.

"Xin chào, tôi là người phát thư, xin hỏi Đỗ Nhược Đỗ tiểu thư ở nhà sao? Nơi này có thư quốc tế phát chuyển nhanh của cô ấy cần chính cô ấy ký nhận." Thím Lý vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc quần áo lao động đang đứng ở ngoài cửa.

"À được, xin chờ chút, tôi đi mời cô ấy ra." Thím Lý vội vàng vào nhà, đi lên thư phòng lầu hai, mở cửa phòng, không chút ngoài ý muốn thấy một cô gái ngồi ở phía sau bàn giấy, đang cầm cuốn sách thật dày vùi đầu đọc, tóc dài đen nhánh chỉ dùng một trâm cài tóc nhẹ nhàng mà vãn ở sau ót, vài sợi tóc nghịch ngợm trượt xuống, cả người có vẻ lười nhác mà nhu hòa.

Đỗ Nhược nghe thấy âm thanh có người vào cửa, đợi trong chốc lát cũng chưa lên tiếng, mới từ trong sách ngẩng đầu lên, chỉ thấy thím Lý lăng lăng nhìn mình không nói lời nào, hỏi, "Thím Lý có chuyện gì sao?" Người trong nhà cho tới bây giờ đều sẽ không vô cớ tới quấy rầy cô.

"Thiếu phu nhân, dưới lầu có phát chuyển nhanh của cô cần phải ký nhận." Thím Lý phục hồi tinh thần lại, nói rõ tình huống cho Đỗ Nhược, trong lòng âm thầm quái mình tại sao lại thất thần.

"Phát chuyển nhanh?" Chẳng lẽ là trường học bên kia gởi thư thông báo? Mắt Đỗ Nhược sáng rực lên vài phần, đem sách đặt lên bàn, liền đứng dậy xuống lầu.

Thím Lý thấy Đỗ Nhược đứng dậy, nhanh tiến lên vài bước đỡ một phen, bộ dáng bụng lớn phệ nệ này làm cho người ta nhìn liền run sợ trong lòng.

Đỗ Nhược nhìn thím Lý duỗi bàn tay ra, bất đắc dĩ cười cười, từ khi qua 5 tháng về sau, bụng của cô tựa như thổi khí cầu nhanh chóng lớn lên, làm cho người ta mỗi khi nhìn đến cũng không khỏi khẩn trương, lão nhân trong nhà càng đối đãi cô như đồ dễ bể, ngay khi rót ly nước đều cướp, nếu Đỗ Nhược không cam đoan vài lần là bản thân mình rất tốt, sớm đã bị bọn họ vây ở trên giường nuôi thai. Kỳ thực Đỗ Nhược nhìn qua thật vất vả mà thôi, trừ bỏ ngoài ý muốn tương đối ham ngủ cùng ăn nhiều, cô không có bất kỳ không khoẻ nào, bất quá vì chiếu cố thần kinh yếu ớt của mọi người, cô đành phải mặc cho bọn họ chiếu cố bản thân mình.

Vương Hải là một sinh viên, bởi vì đến từ thành phố nhỏ, tuy rằng thi vào được đại học số một số hai cả nước, nhưng mà sinh hoạt phí ở Thượng Kinh đối với anh mà nói vẫn còn rất cao, từ đầu năm thứ nhất đại học liền bắt đầu làm việc ngoài giờ, bởi vì làm việc cẩn thận tỉ mỉ, mới có thể được một lãnh đạo là đồng hương chiếu cố an bày đến tiểu khu này đưa thư. Vì vậy cho dù hôm nay chờ đợi thời gian tương đối dài, anh vẫn thật nghiêm chỉnh đứng chờ ở cửa, cũng không có hết nhìn đông tới nhìn tây. Rốt cục, anh nghe được âm thanh có người ra ngoài. Chỉ nghe được một người nói: "Không có chuyện gì, thím Lý."

Giọng nói lọt vào tai, trong lòng Vương Hải không khỏi khen ngợi, giọng nói này nghe qua thật là thoải mái. Anh nhìn về phía người tới, chỉ thấy dì kia đang đỡ một phụ nữ có thai chậm rãi đi tới, khóe miệng cô ấy cười yếu ớt, không biết có phải hay không là do mang thai, khí chất thanh nhã bao quanh người, làm cho ngũ quan nguyên bản diễm lệ đến cực điểm, nhu hòa không ít.

Trong đầu Vương Hải đột nhiên nhớ tới thời gian trước bạn cùng phòng chỉ cho mình xem hoa khôi khoa ngoại ngữ, nghe nói hoa khôi kia bộ dạng xinh đẹp, tính cách lại ôn nhu, làm người còn khiêm tốn, nếu không phải là bạn học của cô ngẫu nhiên biết được, lên đại học ba năm còn không biết điều kiện gia đình cô không sai, nhưng là, Vương Hải cảm thấy cô gái tên Kiều Tâm kia so sánh với người con gái trước mắt này, thật đúng là không bằng, cho nên phải làm cho đám gia hỏa kia nhìn xem cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, đừng cả ngày đi theo phía sau hoa khôi kia xum xoe.

Thím Lý tiễn bước người đưa thư kia, quay đầu đã nhìn thấy Đỗ Nhược đang ngồi trên ghế sofa ở đại sảnh coi phát chuyển nhanh. Gấp gáp như vậy? Thím Lý liếc qua rồi đi làm chuyện của mình, làm bảo mẫu trọng yếu nhất là bổn phận, không phải bảo mẫu nào cũng may mắn giống như dì Lưu kia, thím Lý nhớ tới người kia thường xuyên đem thiếu phu nhân trở thành đứa bé làm lão nhân khẩn trương.

Mở phát chuyển nhanh ra, quả nhiên là thư thông báo trúng tuyển của trường học, trong lòng Đỗ Nhược không khỏi vui vẻ, cuối cùng không uổng công cô mất hơn hai tháng bận rộn chuẩn bị tư liệu xin nhập học, còn phải tra tìm tri thức trung y hiện tại, lấy tri thức này kết hợp kinh nghiệm trung y của mình nộp lên một luận văn y học, may mắn ngày đó nộp lên luận văn, bằng không, Đỗ Nhược nghĩ cô cũng không khả năng thoải mái như vậy