Tùy Chỉnh
Cực Võ

Cực Võ

Quyển 3 - Chương 146: Thu đồ đệ (1)

Lý Thu Thủy là người thông minh, đã là người thông minh thì luôn có một đặc điểm đó là khả năng suy luận cực tốt.

Chỉ cần một câu nói của Hoàng Dung thì Lý Thu Thủy thậm chí đã tự động giải thích hộ nàng, tự động nghĩ trước đón sau, giải đáp luôn mọi thắc mắc trong đầu Lý Thu Thủy đối với Hoàng Dung.

Đến cả việc Hoàng Dung đang giả mạo ‘Hoàng Dung’ khác đối với Cái Bang thì Lý Thu Thủy cũng triệt để chẳng tính toán gì nữa, thú thật việc này cho dù đến tai vị Quách phu nhân kia thì cũng làm gì được Hoàng Dung?, cùng lắm chỉ coi là chị em trong nhà với nhau mà thôi chưa kể Hoàng Dược Sư thậm chí còn có thể ra mặt vì ‘cô con gái nhỏ’ này, Quách phu nhân cho dù có muốn cũng khó trách lỗi được Hoàng Dung.

Lý Thu Thủy sau khi hợp thức hóa thân phận của Hoàng Dung thì ánh mắt nữ tử này nhìn Hoàng Dung cũng trở nên rất khác, Lý Thu Thủy cũng chẳng tiếp tục dài dòng mà trực tiếp vào việc chính.

“Cô nương là con gái Hoàng lão tà thì chúng ta cũng có thể coi là có chút quen biết, ta cũng không muốn che giấu mục đích của chính mình, ta thực sự có hứng thú rất lớn với Cửu Âm Chân Kinh trong tay cô nương “.

Cửu Âm Chân Kinh trong tay Hoàng Dung được Hoàng Dược Sư truyền lại vậy liền là Cửu Âm Chân Kinh hợp pháp.

Cửu Âm Chân Kinh là một tuyệt thế công pháp với những đạo luật kỳ lạ, luật thứ nhất chỉ có ngũ tuyệt được Hoàng Thường lựa chọn mới có tư cách dùng vũ lực tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh hơn nữa Cửu Âm Chân Kinh trong tay bọn họ bất kể là dùng thủ đoạn gì đạt được đều tính là hợp pháp.

Luật thứ hai, nếu không phải năm người được chọn thì không được phép dùng vũ lực tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh, bất cứ kẻ nào dám thử tranh đoạt đều sẽ đối mặt với đế vị mạnh nhất Đại Thanh – Hoàng Thái Sư – Hoàng Thường.

Luật thứ ba, là hậu nhân được ngũ tuyệt lựa chọn thì bất kể dùng thủ đoạn gì sở hữu Cửu Âm Chân Kinh cũng tính là hợp pháp đồng thời ngoài ngũ tuyệt đương thời ra không ai được phép dùng vũ lực đoạt lại Cửu Âm Chân Kinh của đám ‘hậu nhân’ này.

Ba đạo luật này đều là do chính Hoàng Thái Sư khi đó nói ra, một lời của đế vị cao thủ nặng vô cùng chứ đừng nói là lời của Hoàng Thái Sư, nhân vật không chỉ đạt đến đỉnh cao võ học mà còn đạt đến đỉnh cao của quyền lực đương thế.

Ba đạo luật song song tồn tại đã làm khó rất nhiều người cũng vô hình chung bảo vệ đám người ngũ tuyệt kia cùng hậu nhân hay truyền nhân của bọn họ bất quá Hoàng Thường tại sao phải làm vậy thì không ai biết cũng không ai hiểu.

Lý Thu Thủy không biết và cũng không hiểu nhưng mà nàng còn tiếc mạng của mình lắm, nàng một mực nghe theo ba đạo luật này vì vậy nàng cũng một mực vô vọng với Cửu Âm Chân Kinh cả chục năm nay.

Lúc này có lẽ là thời điểm nàng gần nhất với Cửu Âm Chân Kinh nàng không muốn bỏ lỡ, Hoàng Dung là ‘con gái’ của Hoàng Dược Sư đương nhiên được liệt vào hàng thứ ba trong bộ luật của Hoàng Thường, chỉ cần Hoàng Dung chấp nhận trao đổi với Lý Thu Thủy thì nàng cũng chính thức hợp pháp hóa Cửu Âm Chân Kinh, có thể bắt đầu tu luyện.

Hoàng Dung ngồi đối mặt với Lý Thu Thủy, nàng không phải là người của thế giới này nên cũng chẳng biết 3 cái đạo luật kia nhưng nàng lại biết Cửu Âm Chân Kinh đối với Lý Thu Thủy có ảnh hưởng lớn thế nào bởi chính nàng đã được chứng kiến.

Trước câu hỏi của Lý Thu Thủy thì Hoàng Dung bắt đầu im lặng tự hỏi một chút, nàng cũng không nghĩ ra cái gì có thể trao đổi với Lý Thu Thủy vì một lẽ dĩ nhiên Lý Thu Thủy trước mặt chưa chắc đã giống với Lý Thu Thủy mà nàng từng biết đồng thời bất kể là Lý Thu Thủy nào trong hai Lý Thu Thủy cũng là người mà Hoàng Dung không thể mặc định tin tưởng cho dù bất kể việc gì xảy ra.

“Lý tiền bối, Dung nhi mới ra ngoài giang hồ, có rất nhiều cái không biết, có rất nhiều cái không hiểu nhưng Dung nhi biết nghe lời phụ thân, Cửu Âm Chân Kinh là do phụ thân truyền lại, Dung nhi không thể loạn truyền ra ngoài “.

Nói xong câu này Hoàng Dung lại hướng mắt nhìn Lý Thu Thủy, nàng muốn xem nữ nhân này rốt cuộc có thể vì Cửu Âm Chân Kinh bỏ ra bao nhiêu, đánh đổi thế nào.

Lý Thu Thủy nhìn ánh mắt Hoàng Dung thậm chí như biết được Hoàng Dung rốt cuộc muốn gì, đôi mắt đầy ma mị của Lý Thu Thủy hơi nhíu lại nhưng sau đó rất nhanh mở miệng.

“Ta thân là một trong Tiêu Dao Tam Lão cũng có thể coi là tiền bối võ lâm, lời nói vẫn có trọng lượng, chỉ cần Hoàng Dung cô nương đưa cho ta Cửu Âm Chân Kinh thì họ Lý này quyết không ngoại truyền, lời nói của ta có thể có trời cao chứng giám “.

“Ngoài việc này ra ta có thể mang tuyệt học Tiểu Vô Tướng Công của bản giáo mang ra trao đổi cùng Cửu Âm Chân Kinh, không biết ý cô nương thế nào?, tuyệt học Tiểu Vô Tướng Công của bản giáo mang theo tinh hoa võ học của vạn nhà, là tuyệt học có thể tái tạo lại võ học bách gia thiết nghĩ rơi vào tay Hoàng Dung cô nương lại càng thể hiện vầng sáng của nó “.

Lý Thu Thủy giọng nói vẫn mang theo một tia từ tính, vẫn cực kỳ ma mị, không thể không nói chỉ bằng giọng nói ma mị kia Lý Thu Thủy rất dễ lấy được lòng người khác.

Lý Thu Thủy có thể lấy được lòng người khác nhưng mà với Hoàng Dung thì không bởi Hoàng Dung cũng chẳng lạ gì Lý Thu Thủy cả, nàng quen thuộc Lý Thu Thủy còn hơn cả Lý Thu Thủy, nàng thậm chí còn biết cả điểm yếu của Tiểu Vô Tướng Công.

“Tiền bối chớ trách tội Dung nhi, Dung nhi không dám coi thường Tiểu Vô Tướng Công của Tiêu Dao Phái nhưng Dung nhi tâm lực chỉ cầu nối nghiệp phụ thân, tuyệt học Đào Hoa Đảo đã quá đủ và quá nhiều với Dung nhi rồi, Dung nhi không có tâm lực mà nghiên cứu Tiểu Vô Tướng Công, chỉ sợ sau này tạp mà không tinh khi đó lợi bất cập hại “.

Hoàng Dung nói xong khóe miệng còn hơi cong lên, bốn chữ ‘tạp mà không tinh’ thực sự xát muối vào trái tim Lý Thu Thủy bởi nàng bị vây trong bốn chữ này cả chục năm nay, nếu không phải nàng dưới cơ duyên xảo hợp ngộ ra Đại Vô Tướng Công khiến nội lực mãnh tiến thì chỉ sợ nàng so với bất cứ ai trong đám ngũ tuyệt đương thời cũng yếu hơn không ít chứ đừng nói so với Thiên Sơn Đồng Lão – Vu Hành Văn.

Lý Thu Thủy nhìn Hoàng Dung, nàng đột nhiên cảm thấy nụ cười của Hoàng Dung cực kỳ đáng ghét, cứ như đang sỉ nhục nàng vậy, khuôn mặt Lý Thu Thủy bắt đầu nóng lên nhưng mà dưới lớp mạng che mặt của chính mình thì Hoàng Dung cũng khó mà nhận ra được.

Lý Thu Thủy không khỏi đưa tay ra nhấp lấy một ngụm hồng trà, cảm nhận cái vị thanh ngọt chảy xuôi cổ họng sau đó nàng mới lên tiếng.

“Ta thấy Hoàng Dung cô nương thân pháp cực kỳ ảo diệu có thể nói là viễn siêu trong đám hậu bối thậm chí tiền bối đương thời cũng nhiều người mặc cảm không bằng, Hoàng Dung cô nương mới từng này tuổi đã có thân pháp siêu tuyệt như vậy cho dù là Lý Thu Thủy ta năm đó cũng chỉ có thể ngước nhìn “.

“Bản giáo cũng có một bộ thân pháp gọi là Lăng Ba Vi Bộ, ta không dám nói là quán tuyệt cổ kim nhưng cũng đủ sức độc bộ thiên hạ hơn nữa Lăng Ba Vi Bộ trong ở phương vị, có liên quan rất lớn đến kinh dịch thậm chí là trận pháp, Hoàng Dung cô nương là con gái Hoàng Dược Sư thì hiểu biết với trận pháp càng không phải nói, ta nguyện mang Lăng Ba Vi Bộ của bản giáo trao đổi cùng Cửu Âm Chân Kinh, không biết Dung cô nương nghĩ sao? “.

Lăng Ba Vi Bộ thực sự cực kỳ đáng giá bởi nó cũng được tính là một loại thân pháp sinh ra dành riêng cho Hoàng Dung.

Với Lăng Ba Vi Bộ bổ sung vào 4 loại thân pháp của chính mình thì khinh công Hoàng Dung còn cao đến đâu?, còn đáng sợ đến đâu?.

Ngoài điểm này ra thì với Hoàng Dung mà nói Lăng Ba Vi Bộ dễ học vô cùng đồng thời loại khinh công này chỉ cần sử dụng liền được tính là luyện công, mỗi chu thiên đều sẽ tăng cường nội lực của bản thân Hoàng Dung, vô hình chung khiến cho Hoàng Dung giải quyết vấn đề nội lực thiếu thốn bất quá... điểm trừ duy nhất và cũng là lớn nhất của Lăng Ba Vi Bộ đó là Hoàng Dung... không cần.

Tại sao phải mang Cửu Âm Chân Kinh trao đổi cùng Lăng Ba Vi Bộ trong khi chỉ cần nàng tìm thấy Vô Song, chỉ cần nàng mở miệng muốn học thì Vô Song chắc chắn dạy nàng?.

Thời gian 2 năm trước ở tại Mông Cổ nếu không phải vì Hoàng Dung một mực nghiên cứu võ học trong Cửu Âm Chân Kinh cùng Đào Hoa Đảo thì Vô Song đã sớm dạy cho nàng Lăng Ba Vi Bộ, căn bản không cần Lý Thu Thủy đưa cho.

“Dung nhi đối với tuyệt học Lăng Ba Vi Bộ của bản giáo như sấm bên tai... bất quá đối với Dung nhi mà nói Lăng Ba Vi Bộ có cũng được mà không có cũng được, sau này Dung nhi cũng không có ý định hành tẩu giang hồ, chỉ muốn ở lại Đào Hoa Đảo bồi tiếp phụ thân, thân pháp cao nữa, nội lực cao nữa cũng không có đất dùng, vẫn xin tiền bối bỏ qua “.

Lời nói của Hoàng Dung cực kỳ lễ phép nhưng ánh mắt thì vẫn nhìn thẳng Lý Thu Thủy, khóe miệng thì vẫn cong lên, nàng thực sự... như tiếp tục trêu tức Lý Thu Thủy vậy.

Lý Thu Thủy hiện tại rất muốn dùng tay đập nát cái bàn trước mặt sau đó dùng một tay bóp lấy cái cổ trắng ngần của Hoàng Dung mà nâng lên.

Nàng đáng tuổi bà ngoại Hoàng Dung, bối phận của nàng cao hơn Hoàng Dung không biết bao nhiêu lần, thân là quốc chủ Tây Hạ, là ngũ tuyệt siêu cường giả, chỉ riêng việc nhún nhường trước Hoàng Dung đã là nàng chịu thiệt huống hồ gì Lý Thu Thủy còn phải chịu cái ánh mắt đầy ‘đáng ghét’ của Hoàng Dung đây?.

Đáng tiếc là Lý Thu Thủy thực sự phải bình tĩnh, ánh mắt nàng cũng đối mặt với ánh mắt Hoàng Dung, trong lòng Lý Thu Thủy đã nổi lên sát tâm nhưng ánh mắt hay sắc mặt căn bản không biểu lộ bất cứ thứ gì, Lý Thu Thủy lần này tiếp tục ném lên trên bàn một vật cược khác.

“Cửu Âm Chân Kinh đối với ta thực sự rất quan trọng, điều này ta nghĩ Hoàng Dung cô nương cũng nhận ra, vậy không biết Hoàng Dung cô nương đã nghe đến Đại Vô Tướng Công chưa? “.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
1