Tùy Chỉnh
Con Đường Sủng Thê

Con Đường Sủng Thê

Chương 30

A Kết chưa hề nghĩ bản thân thực sự gặp mặt Triệu phu nhân.

Mẫu thân nói người lần đầu gặp mặt Triệu phu nhân đã cảm thấy sững sốt,tưởng là tiên tử hạ phàm, muội muội cũng khen nàng không dứt miệng. Đếnlúc tận mắt nhìn thấy, nàng cũng kinh ngạc, trên đời lại có nữ tử nhưvậy, nàng tựa như hoa lan, khi không cười thật thanh khiết tao nhã, khicười để lộ ra xinh đẹp dịu dàng. Nhưng những điều này sau khi được kếthừa, suy nghĩ đầu tiên của nàng là...

Vì sao người kia lại có một mẫu thân như vậy?

Một người là lang sói, một người như tiên nữ giáng trần.

Nàng nhìn đối phương, cảm thấy không thể tin được, thì chợt thấy Triệu phunhân cười, chỉ về hướng phía sau lưng nàng, A Kết không tự chủ quay đầulại nhìn, lại thấy Ô ô đang cúi đầu ngửi một đám hoa lan. A Kết thấtkinh, vội vàng chạy đến ngăn cản, Ô ô lập tức sang một bên trốn, lại bịLâm Trúc ôm cổ giữ lại. Ô ô hiện giờ đã rất nặng, Lâm Trúc còn tưởngmình đang ôm phải hàng rào, Liễu thị liền vội vàng đến nhận lấy Ô ô, "Để đó cho ta, hai tỉ muội các ngươi nhanh chóng rửa tay, chuẩn bị chỉnhtề đến ra mắt Triệu phu nhân."

Lâm Trúc nhanh chóng đáp lời, quay về phí Ninh thị cười nói: "Bá mẫu đến phòng khách ngồi trước, lát nữachúng ta sẽ đến cùng người nói chuyện."

Ninh thị mỉm cười gật đầu, ánh mắt rơi vào trên người A Kết.

A Kết đối với nàng không hề có điểm địch ý, lễ phép cúi chào gọi "Bá mẫu", sau đó xin lỗi rồi rời đi.

Vào sương phòng, Lâm Trúc lặng lẽ nói với trưởng tỉ: "Thế nào, thế nào? lần trước muội nói không hề khoa trương phải không?"

A Kết bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, hối thúc nàng nhanh chóng sửa soạn.

Thực ra cũng không cần sửa soạn lại gì nhiều, rửa mặt lại cho sạch, chỉnhlại búi tóc có chút rối loạn, hai tỉ muội liền cùng nhau đến nhà trên.

Đã từng gặp Lâm Trúc vào lần trước nên Ninh thị gọi A Kết đến trước người, nhìn thấy trước mắt là một cô nương dáng vẻ bình tĩnh kiên cường nhưngthực ra mi mắt vẫn có chút run rẩy, nàng dịu dàng hỏi: "Lần trước

nghe nói con thân thể không thoải mái, hiện tại có tốt hơn chưa?"

Giọng nói nàng dịu dàng như nước, A Kết ngẩng đầu nhìn nàng, nhẹ giọng cámơn: "Làm phiền bá mẫu quan tâm, giờ đã tốt hơn nhiều." Cho dù đối phương vì nguyên nhân nào mà đến đây, nàng cũng không thể làm mất lễ nghi.

Ninh thị gật gật đầu, hướng về phía Vân Mai vẫy tay, chờ khi Vấn Mai lạigần, nàng chỉ vào bồn hoa lan nọ, nói: "A Trúc và Tiểu Cửu đã có quà gặp mặt, ta biết con thích hoa lan, nên liền chuẩn bị cho con món quà khác. Con nhìn thử xem, có biết đây là giống lan nào không?"

A Kết khi vào nhà đã nhìn thoáng qua hoa lan trong tay của nha hoàn áo xanh,nhưng do phải chú ý quy củ nên không xem được nhiều, nhưng hương thơmnhàn nhạt trong phòng đôi khi vẫn làm nàng dời đi sự chú ý. Lúc này khihoa lan đã được bưng đến trước người, mùi hương càng nồng nàn, nàng liền kiềm chế xúc động, nói lời cám ơn trước, rồi mới từ từ đi sang.

Bồn lan này đã nở hoa màu trắng xen lẫn màu xanh biếc, trong suốt trơn bóng như ngọc, cánh hoa có màu tinh khiết không pha tạp.

Lâm Trúc cũng theo sau đến xem, hai mắt tò mò đánh giá, kinh ngạc nói:"Cáinày lần trước con không hề thấy....A, con biết rồi, bá mẫu cất giấu, chỉ cho đại tỉ xem thôi phải không?"

Tiểu cô nương nói chuyện thậthài hước, Ninh thị liền cười giải thích: "Không phải như thế, lần trướclúc A Trúc đi nó chưa nở hoa nên ta không bảo người bưng ra."

Liễu thị ở một bên chê cười thứ nữ: "Con cái gì cũng không hiểu, dù có đưa hoa lan cho con xem cũng chẳng ích gì."

Lâm Trúc nhỏ giọng thầm thì: "Đúng đúng đúng, chỉ có đại tỉ của con mới xem tốt, mới có kiến thức để xem lan."

A Kết nghe xong cũng cảm thấy xấu hổ bởi vì gốc lan này nàng cũng không biết.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Ninh thị, Ninh thị cổ vũ nàng "A kết đoán đượcsao? Nói thử xem, nếu đoán đúng, bá mẫu còn có quà tặng cho con, nếuđoán sai, lát nữa con tặng bá mẫu một chậu hoa lan do chính con chămsóc, như thế được không?"

Nếu đã như vậy, A Kết nhìn về phía hoalan, chậm chạp mở miệng: "Nhìn hình dáng hoa giống như hoa sen, trônggiống Kim Sa Thụ Cúc, nhưng mà màu sắc và hoa văn lại không tinh khiếtnhư vậy, hơn nữa Kim Sa Thụ Cúc lại nở vào mùa xuân, thời kỳ nở hoa nàycũng không đúng."

Những lời này Liễu thị cùng Lâm Trúc nghe thì hoàntoàn không hiểu, nhưng Ninh thị lại rất kinh ngạc việc một cô nương nhànông đối với hoa lan lại quen thuộc như vậy, nếu như không thực sự yêulan cũng như hiểu biết về các giống hoa thì cơ bản không thể biết đượcKim Sa Thụ Cúc. Cho dù vậy, hai cô nương Lâm gia, ngoài việc tính tìnhngười nhà nông tự nhiên chất phác, còn đọc sách, biết chữ, thì cùng vớitiểu thư nhà quan bình thường cũng không thua kém nhiều lắm.

Trong ánh mắt nghi vấn của A Kết, nàng mỉm cười lắc đầu: "Xem ra hôm nay tacó thể thắng được một gốc hoa lan đem về. A Kết, đây là Kiến Lan, cũnglà Xuyên Sở Sản, nhưng mà người ngoài ít biết đến, ta cơ duyên xảo hợpmới có được hai gốc cây, tự mình chăm sóc, không truyền ra bên ngoài. Ta đặt cho nó tên là Thúy Ngọc Mẫu Đan, con thấy thế nào?"

Thúy Ngọc Mẫu Đan?

Hoa đã đẹp, tên còn đẹp hơn.

A Kết thật sự kính nể không biết nói gì hơn, liền nhẹ giọng từ chối: "Bá mẫu, hoa này quá quý giá, người vẫn nên..."

Ninh thị cầm tay nàng, nhìn ánh mắt của nàng, nói: "Chẳng lẽ con nghĩ rằnghoa cũng phân chia địa vị? Vốn chúng sinh trưởng nơi thôn dã, chúng tacưỡng ép mang chúng về nhà là đã không tôn trọng, chỉ có việc chăm sóctỉ mỉ thì mới miễn cưỡng chuộc được tội, có tư cách gì mà còn đánh giágiá cả như thế nào? A Kết, ta nghe nói con thích hoa lan nên mới đưa cho con, con chăm sóc nó tốt nghĩa là ta đã tặng đúng người, như vậy connói có đúng hay không?"

A Kết không biết nói gì hơn, liền xấu hổ gật đầu.

Ninh thị nắm tay nàng nói: "Đi thôi, mang bá mẫu đi xem hoa lan con chăm sóc, để xem ta có học thêm được gì không."

Đương nhiên A Kết dẫn nàng đi.

Hai người ra khỏi phòng, Vấn Mai đi theo phía sau.

Liễu thị vẫn đang không hiểu nên chưa đi cùng, lại thấy Lâm Trúc cũng chưa đi nên buồn bực hỏi: "Sao con không đi?"

Lâm Trúc le lưỡi, đáp: "Con nghe không hiểu, không bằng đừng đến góp vui."

Liễu thị cười trộm, bảo nàng cùng vào phòng bếp, hai mẹ con cùng nhau chuẩnbị cơm trưa.Khi đong gạo nghĩ tới một chuyện, Liễu thị lau tay, đi quahỏi Ninh thị có dặn Triệu Trầm buổi trưa đến đây ăn cơm không. Ninh thịcười nói: "Ta đã nói với hắn, nhưng hắn nói có việc ở thị trấn, chút nữa dạy cho Tiểu Cửu xong thì đi, chúng ta không cần quan tâm đến hắn."

"Đứa nhỏ này, công việc đã bận như vậy còn kiên kì dạy dỗ Tiểu Cửu, ngừngmột ngày cũng được nha." Liễu thị khách sáo vài câu lại xoay người tiếptục làm cơm.

Ninh thị thu lại tầm mắt, bắt gặp A Kết đang giả vờkhông nghe thấy mà ngắm hoa, cười cười, nhỏ giọng nói với nàng: "BiếtThừa Viễn không đến nên đã nhẹ lòng hơn phải không?"

A Kết ngạc nhiên.

Ninh thị than nhẹ, vỗ về nàng, nói: "Chuyện của các con hắn đều kể với ta,bây giờ không tiện nói chuyện, sau khi ăn xong chúng ta đến thư phòngngồi một chút nhé?"

A Kết lại lần nữa cúi đầu, nàng không ghét Ninh thị, thậm chí rất thích cùng người ở chung, nhưng...

"Bá mẫu định nói gì với con?" Khó khăn mở miệng nhưng nàng vẫn muốn hỏi ratrước, nếu Ninh thị khuyên nàng gả cho người kia, chi bằng không đi, nếu không lúc trực tiếp cự tuyệt lại thêm xấu hổ.

"Yên tâm, ta sẽ không ép con gả cho nó, chỉ là muốn cùng con tâm sự thôi." Ninh thị cười, giải thích.

A Kết nhìn nàng, nhẹ nhàng gật đầu.

Sau khi ăn xong, lấy lý do cùng A Kết trao đổi việc chăm sóc lan, Ninh thị liền cùng A Kết đến thư phòng Lâm gia.

A Kết rót cho Ninh thị một ly trà, rồi buông ấm trà ra, đứng sang một bên, đợi Ninh thị mở miệng.

Tuy rằng Ninh thị nói chỉ muốn tâm sự với nàng, A Kết vẫn cảm thấy dù haingười thực hợp ý nhưng cũng là mới quen biết, không có gì nhiều để nói,nên có lẽ là để nhắc đến hôn sự rồi. Nói đến chuyện này, nàng vẫn nghĩkhông ra, Triệu Trầm có lẽ muốn kết hôn chỉ vì nữ sắc, tại sao Ninh thịlại dung túng(nuông chiều) hắn càn quấy? Gia thế hai nhà chênh lệch quánhiều, Ninh thị chắc hẳn sẽ không muốn dạng con dâu này phải không?

"Đứng làm gì, lại đây, mang ghế dựa ngồi gần bên ta, như vậy chúng ta đâu thể dễ dàng nói chuyện được." Ninh thị nói.

Nàng là trưởng bối, A Kết tự nhiên nghe theo, ngồi xuống bên cạnh Ninh thị, ở giữa cách một chiếc ghế nhỏ.

Trong thư phòng im lặng, sau giữa trưa, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào,chiếu sáng lên khoảng không trước hai người. Ninh thị nghiêng đầu, nhìnvề phía ngoài cửa sổ, nghe thấy bên ngoài loáng thoáng âm thanh chơi đùa của mấy đứa trẻ con, khơi gợi một ký ức tưởng chừng đã quên mất, chỉ là thời gian đã qua đi lâu lắm, nên tâm tình cũng không thay đổinhiều, dường như đây chẳng phải là việc bản thân đã từng trải qua.

"A Kết, con biết không, con bây giờ giống như ta trước kia vậy, nên bá mẫu mới thích nói chuyện với con, đối với con cũng có cảm giác thươngtiếc." Sau một lát yên lặng, Ninh thị quay lại, nói với A Kết. Thanh âmnhẹ nhàng, nghe thật thoải mái, thoải mái đến mức làm người ta buồn ngủ, nhưng cũng bị sự xúc động bên trong làm cho tò mò.

A Kết liền nhìn lên, muốn nghe nàng nói tiếp.

Ninh thị muốn nàng ngồi gần mình hơn, mới kéo tay nàng, bình tĩnh nóitiếp:"Lúc ta 14, 15 tuổi, thực sự thích một người, đó là biểu ca của ta, hơn ta hai tuổi, do trong nhà có chuyện nên từ nhỏ đã ở trong nhà ta.Thanh mai trúc mã, chắc con biết chứ, mà chuyện của ta với người đó sovới chuyện của con và Mạnh Trọng Cảnh còn đẹp hơn rất nhiều. Người đóngày thường ôn tồn nho nhã, ngọc thụ lâm phong, lại theo ta đi xem cácloại lan, xem tranh lan, khi đó ta cảm thấy, gả cho hắn sẽ là chuyệnhạnh phúc nhất. Nhưng cuối cùng ta lại không thể gả cho hắn, con biết vì sao không?"

Chỉ nghe lời kể đơn giản, trong lòng A Kết cũng thấy đau xót, môi giật giật, thanh âm cũng trở nên khang khác: "Hắn, hắnthích người khác sao?"

Ninh thị lắc đầu, đưa tay nắm lấy bàn taynhỏ bé của A Kết, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của nàng:"Không phải, nhưng hắn tự tay dâng ta cho người khác, lấy ta đổi lạitiền đồ cho mình, còn ta, bởi vì khi còn bé đã như đồ vật rơi vào taynam nhân lạ, vì thanh danh, không thể không gả. A Kết, con nói xem,chúng ta có giống nhau không?"

Đúng vậy, thanh mai trúc mã đều thay lòng.

A Kết không muốn khóc, chỉ khi ở một mình lệ mới tuôn rơi, ở trước mặtmẫu thân đều cố gắng làm như không sao, nhưng đến lúc này khi biết người nữ nhân trước mặt cũng có hoàn cảnh giống mình, nàng lại không khốngchế được.

Ninh thị cũng không khuyên nàng, để chính nàng tự launước mắt. "Con có phải vẫn muốn hỏi tại sao Mạnh Trọng Cảnh lại đối vớimình như vậy không? Ta cũng vậy, không cam lòng muốn biết được đáp án,sau đó ta thực sự gặp lại hắn, khuôn mặt không đổi nhưng hắn không cònđối xử với ta dịu dàng như trước nữa, hắn không dám nhìn ta, hắn chỉ xin lỗi ta, nói với ta rằng hắn cũng có nổi khổ, thậm chí còn oán hận chata đã không giúp hắn..."

Bởi vì cũng vừa trải qua, A Kết hoàn toàn có thể tưởng tượng được tình cảnh lúc đó, nàng nghẹn ngào hỏi: "Bá mẫu nói gì?"

Ninh thị cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh:"Không, ta không nói gì, bướcđi. Bởi vì ta phát hiện hắn không phải là thanh mai trúc mã của ta,người mà ta thích sẽ không nhát gan như vậy, thời khắc hắn vứt bỏ ta đi, đối với ta hắn đã chết, tuy rằng sau này hắn vẫn là dung mạo ấy. Nhữngkhổ sở, những giọt lệ của ta đều chỉ vì hắn đã chết, nếu đã không phảilà người đó, ta còn hỏi lại hắn làm gì?"

A Kết ngơ ngẩn, trong đầu bỗng nhiên có chút rối loạn.

Nàng vẫn muốn hỏi Mạnh Trọng Cảnh, nhưng nàng cũng không biết Mạnh TrọngCảnh sẽ trả lời thế nào? Hắn sẽ vì một nữ nhân đáng thương mà không cựtuyệt sao?(đoạn này mình chém =.=) Nàng hỏi thì sẽ nhận được đáp án gì,nàng tận mắt nhìn thấy hắn muốn nữ nhân khác, chính tai nghe hắn hứa hẹn sẽ cưới người khác, hắn cũng không có nói rõ nguyên nhân cưới, hắn đãkhông còn là Mạnh Trọng Cảnh hiền lành thật thà mà nàng biết, mặc kệ đêm hôm đó vì lý do gì, hắn cũng không còn là người nàng quen biết nữa.

Người tên Mạnh Trọng Cảnh luôn ngốc ngếch lấy lòng nàng thật sự đã chết.

A Kết che mặt, lần cuối cùng vì nhớ lại thanh mai trúc mã mà khóc thành tiếng.

Ninh thị ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vai nàng: "A Kết, không nên oán hận, ít nhất đã có thời điểm hắn tốt với con, khi đó hắn thật tâm, con cũngthật sự hạnh phúc đúng không? Con chỉ cần tự nhủ với mình, Mạnh TrọngCảnh mà con thích đã chết, con không cần lời giải thích, hắn cũng chẳngnên xuất hiện nữa, con có thể tiếp tục thích hắn, hoài niệm việc từng là thanh mai trúc mã, nhưng những điều đó cùng việc Mạnh Trọng Cảnh cướinữ nhân khác cũng không liên quan, hiểu không?"

A Kết vừa khóc, vừa gật đầu. Nàng hiểu, thực sự đã hiểu.

Ninh thị cười cười, nâng nàng đứng dậy, thay nàng lau nước mắt trên mặt:"Con vẫn còn nhỏ, chuyện này còn để tâm nhiều, nhưng vẫn có thể bắt đầu vớingười khác, con nhìn ta xem, bị thanh mai trúc mã từ bỏ, gả cho mộtngười mình không thích, nhưng ta không phải vẫn tiếp tục sống đó sao? Có một số việc, qua một thời gian sẽ phai nhạt, sau đó vài năm lại cònmuốn tự cười vào bản thân mình vì sao năm đó có thể thích một người nhưvậy, cười bản thân mình sao lại đau khổ không công lâu như vậy. Mà controng mắt ta cũng chỉ là một đứa trẻ con thôi, làm sao hiểu thế nào làtình yêu chân chính?"

A Kết ngượng ngùng cúi đầu.

Ninh thị cho nàng thời gian phục hồi, sau đó hỏi nàng:"Con nói trên đời nhiềucặp vợ chồng như vậy, có bao nhiêu người vì tâm đầu ý hợp mà ở cùng mộtchỗ với nhau?"

A Kết trong lòng hốt hoảng, cuối cùng cũng nói đến việc hôn sự rồi sao?

Ninh thị bị sự phòng bị trong mắt nàng làm cho buồn cười, vỗ tay nàngnói:"Đừng sợ, đừng sợ, ta đến không phải để bức hôn, nói thật, nếu ThừaViễn không phải do một tay ta nuôi nấng nên người thì chỉ với những hành động xúc phạm, dọa dẫm của hắn đối với con thì ta đã đánh hắn, sẽ không thay hắn đến đây một chuyến đâu."

A Kết có chút kinh ngạc, vừa vì việc Triệu Trầm kể hết mọi chuyện với Ninh thị, lại vừa vì thái độ của Ninh thị.

Ninh thị tiếp tục cười, nói:"Nhi tử kia của ta, ngoài việc nó ức hiếp con,ta không tìm ra nó có khuyết điểm gì lớn. Ta cũng vừa kể với con, tacùng phụ thân của Thừa Viễn có quan hệ phức tạp, nhưng Thừa Viễn thậtkhiến người ta yêu thương, từ nhỏ nó đã đứng về phía ta. Phụ thân hàngnăm không ở nhà, nó còn đọc sách, luyện võ, học việc buôn bán, giống như con chim non từng ngày dần lớn lên, trước kia là ta che chở cho nó, giờ ngược lại là nó che chở cho ta. Nếu nói đến khuyết điểm, ngoài việc nóđối với người ngoài tâm ngoan thủ lạt [i](bụng dạ nham hiểm)[/i], concũng không nên trách nó, bởi vì chúng ta chỉ có hai mẹ con, nếu như nókhông tàn nhẫn với người khác thì ngược lại họ sẽ cướp mất việc làm ăncủa nó. Nó còn rất cố chấp, Vũ sư phụ chỉ cho hắn luyện công phu trongmột canh giờ, hắn lại luyện đến tình trạng kiệt sức, mọi chuyện đều muốn làm cho tốt nhất có thể."

A Kết im lặng lắng nghe, không hề trảlời.[code]Dieenndkdan/leeequhydonnn[/code] Triệu Trầm chỉ mới từng đótuổi đã quản lý một gia đình, quả thật rất xuất sắc, nàng cũng khôngnghĩ hắn không đúng tí nào, chỉ là không thích tính cách của hắn.


Ninh thị dường như đoán được nàng đang suy nghĩ gì, nhẹ giọng nói: "A kết,nó ức hiếp con, có phải vì thế con thấy tính cách không hợp không?"

A Kết cúi đầu, suy nghĩ cân nhắc tìm từ, thì nghe Ninh thị tiếp tục nói:"Nói ra có lẽ con không tin, Thừa Viễn thực sự là người biết kiềm chế.Cũng là thiếu gia, khi 13, 14 tuổi, người khác đã có nha hoàn thôngphòng, ta cũng sắp xếp cho nó vài nha hoàn rất có tư sắc, nhưng nó lạichưa hề có loại suy nghĩ đó, có nha hoàn không biết tự trọng, nó liềnlập tức yêu cầu ta đổi nha hoàn khác, ở bên ngoài nó cũng không đến cácnơi trăng hoa. Dần dần tuổi càng lớn, ta bắt đầu lo lắng về hôn sự củanó, hỏi nó nghĩ như thế nào, nó liền nói với ta rằng muốn cưới một cônương tâm đầu ý hợp, cả đời chỉ có một mình người đó, không để cho nàngchịu uất ức."

A Kết mím môi.

Nếu Ninh thị vừa bắt đầu đãnói như thế nàng sẽ không tin, nhưng lúc này, nàng tin rằng Ninh thịkhông phải loại người cố ý bịa đặt về nhi tử của mình.

Nhưngchuyện này cùng nàng đâu có quan hệ? Không thích chính là không thích,không phải hắn cứ tốt thì nàng sẽ động lòng, vả lại. . . . . .

Ninh thị đột nhiên mở miệng, cắt đứt suy nghĩ của nàng:"A Kết, không chỉ con không tin, ta là mẫu thân cũng không hoàn toàn tin tưởng. Thừa Viễn năm nay mới 17, về sau tương lai còn dài, tương lai so với bây giờ cànglừng lẫy, đến lúc đó, không biết nó còn giữ được hứa hẹn của bản thânhay không? Nó dám cam đoan, nhưng ta lại không dám thay nó cam đoan, mặc dù nó là con ta đi nữa. Nhưng ta cũng phải nói, Thừa Viễn rất biết kiềm chế, sẽ không dễ dàng bị nữ nhân mê hoặc. A Kết, bá mẫu lúc này chỉ cóthể xác nhận là Thừa Viễn thực sự coi trọng con, chỉ là nó giống phụthân tính tình cố chấp, không chấp nhận việc bị từ chối, con càng khôngđể ý nó, nó càng muốn cưới con về nhà."

Trong lòng A Kết căngthẳng, trước mắt hiện lên cặp mắt phượng lạnh lẽo tàn ác, không khỏi nhỏ giọng thỉnh cầu:"Bá mẫu, ngày có thể thay con khuyên nhủ hắn đượckhông? Con thực sự không muốn..."

Ninh thị bất đắc dĩ cười:"Không cần sợ mạo phạm ta, việc này vốn là Thừa Viễn làm sai, nó xứngđáng bị con căm hận. A Kết, bá mẫu thích cô nương tốt như con, cũng muốn con làm con dâu, nhưng chuyện tình cảm, bá mẫu không phải không muốnkhuyên, mà do quyết tâm của nó quá lớn, bây giờ ai khuyên cũng khôngđược. A Kết, chính con phải cẩn thận, đứa bé kia muốn làm chuyện gì xưanay không có gì không được, con có thể tránh được nó, ta sẽ chê cười nó, còn nếu con tránh không được, cuối cùng còn phải gả đến Triệu gia, concũng đừng lo lắng, con sau khi vào cửa thì còn có bá mẫu ở bên phía con, sẽ không để cho nó ức hiếp con."

Nói đến câu sau lại mang theo ý tứ trêu ghẹo.

Mặt A Kết nóng lên. Trong lòng nghĩ thầm, Ninh thị như vậy, cô nương nàogặp được thì chính là may mắn, chỉ tiếc nhi tử của nàng...

Ninhthị cũng không muốn bắt ép A Kết đưa ra câu trả lời thuyết phục, liềnđứng dậy nắm tay A Kết nói:"Tốt lắm, bá mẫu cũng cần phải đi, A Kết mauchọn cho ta bồn hoa lan, chúng ta nói chuyện ăn ý, dám chơi dám chịu,tiền đặt cược không thể không đưa."

Câu nói đầu tiên đem sự không tự nhiên trong lòng A Kết hóa giải, A Kết nhẹ nhàng cười, cùng nàng đi ra ngoài chọn hoa.

Đem theo một chậu Kiến Lan Quân Hà, nửa canh giờ sau Ninh thị về tới điền trang của nhà mình.

Triệu Trầm từ khi nghe được âm thanh xe ngựa đã ra đón nàng, thấy Vấn Mai ôm một chậu hoa lan xuống dưới, mặt lộ vẻ nghi hoặc.

Ninh thị vừa đi vừa cười: "Đây là kết quả ta thắng a kết mang trở về, ThừaViễn con nói xem ta nên đặt ở phòng lớn hay là phòng ngủ?"

TriệuTrầm nhẹ nhàng cười:"Trong phòng nương đã có nhiều danh phẩm, trongphòng nhi tử lại chẳng có nhiều, hay nương tặng ta bồn này?"

Mởmiệng ra đã bảo muốn lấy, da mặt thật là dày. Ninh thị liếc nhìn hắn một cái, lại phân phó Vấn Mai trực tiếp đem hoa lan đưa đến trong phòngthiếu gia.

Hai mẹ con ngồi xuống nói chuyện, Triệu Trầm quan tâmrót trà cho Ninh thị, Ninh thị chậm rãi uống 2 ngụm, thấy nhi tử bìnhthường lão luyện, tháo vát khắp nơi ngồi một bên nhìn mình, không khỏingạc nhiên nói: "Sao con lại không chút lo lắng, không muốn biết nàngđồng ý hay không ư?"

"Nàng đồng ý rồi sao?" Triệu Trầm tùy ý hỏi.

"Không có". Ninh thị ngay lập túc trả lời, cũng nở nụ cười: "Bởi vì ta khônghề cầu hôn với nàng, nhưng những gì có thể giúp con ta đều làm, việc làm cho nàng cam tâm tình nguyện gả vào nhà ta là việc của con, đừng hyvọng ta sẽ cùng con ức hiếp người ta."

Triệu Trầm không để ý,trêu ghẹo :"Nương thật sự rất bất công, con dâu còn chưa vào cửa, ngườiđã giúp nàng đối phó với nhi tử trước."

Ninh thị không cười, nhìn hắn nghi ngờ:"Bảo ta đi cầu hôn lại không quan tâm kết quả, con đang tính toán gì vậy?"

Triệu Trầm chỉ cười mà không nói, được một lát thì thấy Ninh thị nhíu mày,liền đứng dậy nói:"Nương nghỉ ngơi một lát đi, con còn có việc phải làm, người yên tâm, trong lòng con biết rõ, sẽ không quá phận ." Nói xongxoay người ra cửa phòng.

Nhìn hắn như vậy, Ninh thị lại càng lolắng , nhưng mà lo lắng thì sao, giống như nàng đã nói với A Kết nói,đứa con trai này, quyết tâm rất lớn.

~

Triệu Trầm đi nhanh về phòng mình.

Hai nha hoàn Cẩm Thư và Cẩm Mặc đang ở trong phòng ngắm bồn hoa lan phunhân mới cho mang tới, Cẩm Mặc to gan, liền vươn tay muốn chạm vào đóahoa lan chưa nở hoàn toàn, chỉ là chưa kịp đụng đến thì phía sau đã vang lên tiếng vén rèm kèm theo âm thanh tức giận:"Ai cho phép ngươi chạmvào? Đi ra ngoài !"

Âm thanh kia thật quen thuộc, nhưng cơn giậnnày thì hai nha hoàn chưa từng gặp, Cẩm Thư lập tức khom gối hành lễ,sau đó bước nhanh ra ngoài. Cẩm Mặc sợ phát khóc, thấp thỏm cúi đầu nhận sai:"Thiếu gia bớt giận, sau này nô tì không dám lộn xộn nữa..."

" Về sau toàn bộ việc trong nội thất giao cho Cẩm Thư [i](tác giả ghi làCẩm Mặc, nhưng mình thấy Cẩm Thư mới chính xác) [/i]thu xếp, ngươi không được tiến vào nửa bước." Triệu Trầm không hề nhìn nàng, lạnh giọng ralệnh.

Hai chân Cẩm Thư như nhũn ra, chỉ là hầu hạ mấy năm naynàng sớm đã có hiểu biết về tính tình của chủ tử, căn bản không dám cầuxin lần nữa, trắng mặt lui ra.

Tiếng bước chân xa dần, Triệu Trầm nghiêng đầu nhìn rèm cửa, trầm tư một lát, nhưng rất nhanh lại nhớ tới bồn hoa lan trên bàn.

Đây là hoa nàng chăm sóc.

Nam nhân vẻ mặt lạnh lùng từ từ dịu dàng hơn, đi đến trước bàn, cúi đầunhìn hoa, tưởng tượng trong đầu cảnh ngày ngày nàng tưới nước cho bồnhoa này, lúc đó nàng cũng giống như hắn lúc này, chú tâm đánh giá bồnhoa, nghĩ thế, trong lòng lại dâng lên một chút nhu tình, rồi lại tưởngtượng sau khi thành thân, hắn có thể đứng phía sau nàng, ôm lấy thắtlưng nàng, hai người cùng ngắm hoa.[code]Dieenndkdan/leeequhydonnn[/code]Nàng ngắm hoa, còn hắn ngắm nàng.

Nếu bây giờ nàng đang ở ngay bên cạnh thì thật tốt.

Triệu Trầm cúi người, ngửi mùi hoa thơm.

Hắn vẫn nhớ rõ, ngày ấy áp nàng trên tường thì trên người nàng dường nhưcũng nghe được hương thơm nhàn nhạt, chắc nàng không biết là mình đangtỏa ra mùi hương thiếu nữ. Nếu nàng thích hắn thì có ngoan ngoãn nhắmmắt cho hắn hôn hay không? Hương vị của đôi môi đỏ mọng kia...

Giống như bị hương hoa lan mê hoặc, trong đầu mơ hồ, càng ngày càng sa vàonhững tưởng tượng kiều diễm, Triệu Trầm ngồi vào trên giường, dựa váchtường, sau khi hồi phục lại tiếp tục ngắm hoa.

Không biết mẫuthân đã nói với nàng những gì nhưng dù thế nào đi nữa nàng chắc chắn sẽhiểu được hắn thật tâm muốn kết hôn chứ không phải chỉ nói những lời hoa ngôn xảo ngữ [i](lời ngon tiếng ngọt)[/i] để lừa nàng.

Cầu hôn hay không, kết quả cũng chỉ có một.

Tiên lễ hậu binh [i](trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực)[/i]

Ba ngày sau, Triệu Trầm lại đến bờ sông.

Lâm Trùng Cửu từ xa xa chạy đến, còn chưa đến trước mặt, đã nhận ra sự khác lạ, "Triệu đại ca, tại sao huynh lại đeo cung tiễn? Chiều nay huynhđịnh đi săn thú à?"

Triệu Trầm không như những lần khác chờ hắnlên ngựa, mà đã lên ngựa trước, đợi Trùng Cửu đến trước ngựa, hắn cúiđầu cười: "Không phải buổi chiều, mà bây giờ sẽ đi, hôm nay chúng takhông luyện công mà ta mang Tiểu Cửu đến ngọn núi mở rộng tầm mắt, thếnào, đệ dám đi không?"

"Dám!" Là một tiểu nam tử hán, đối mặt với lời mời khiêu khích như thế, Lâm Trùng Cửu lập tức lớn tiếng trả lời.

Triệu Trầm liền đưa tay, chuẩn bị kéo hắn lên ngựa.

Lâm Trùng Cửu vừa định đưa tay thì lời dặn dò nghiêm khắc của mẫu thân tựnhiên hiện lên trong đầu, cánh tay tự nhiên thấy nặng hơn bình thường,khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Trùng Cửu chuyển từ hồng sang trắng:"Triệuđại ca, đệ muốn đi, nhưng mà mẫu thân không cho ta đi ngọn núi chơi . . . . ."

Triệu Trầm cười to:"Có Triệu đại ca đi cùng đệ, có gì phải sợ ? Lên đi, chúng ta tới nhà đệ trước, ta tự mình nói với bá mẫu."

Lâm Trùng Cửu mừng rõ, không còn do dự, tay nhỏ bé đưa tới.

Triệu Trầm thoải mái kéo Tiểu Cửu lên ngựa, hai chân thúc bụng ngựa, theo hướng đến Lâm gia mà đi.

Hôm nay hắn muốn nàng khen ngợi hắn.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới