Tùy Chỉnh
Con Đường Sủng Thê

Con Đường Sủng Thê

Chương 19: Ôm đau thương

Bình thường, Mạnh Trọng Cảnh có quan hệ rất tốt với người trong thôn, hắn mượn xe lừa, nhanh chóng mời lang trung tới.

Lang trung vào tây sương phòng, Mạnh Trọng Cảnh đi theo Lâm Trọng Cửu tớiphòng chính ngồi, thỉnh thoảng lại liếc về phía sương phòng.

Trong sương phòng, ba mẹ con Liễu thị ngồi vây xung quanh, xem lang trung nắn xương cho Như Nương.

Ống quần bị kéo lên, tất bị kéo xuống mắt cá chân, không cần nói tới ôngLang trung già, ba mẹ con Liễu thị vừa nhìn lập tức lqd cảm thấy kinhngạc, không ai đoán được người có dung mạo bình thường như Như Nương,lại có làn da trắng như tuyết, trơn nhẵn, nõn nà như mỡ lqd đông, cònđôi chân, rõ ràng chưa từng bó chân, không phải rất tốt, nhưng còn nhỏhơn cả chân của Lâm Trúc.

Bị nhiều người nhìn chằm chằm, NhưNương cảm thấy khó xử, cúi đầu, sợi tóc rơi xuống, nhan sắc chỉ có sáuphần cũng biến thành tám phần.

A Kết không nhìn nữa, chuyển sang nhìn sau lưng muội muội, không nhìn Như Nương.

Lang trung còn phải tới nhà khác chữa bệnh, Như Nương bị thương không nặng,chỉ cần bôi thuốc đúng giờ, tĩnh dưỡng thật tốt, ba ngày sau có thể đilại bình thường.

Như Nương muốn trả tiền khám, thuốc thang nhưngsao Liễu thị có thể để một cô lqd nương đáng thương mồ côi như nàng phải trả tiền, để hai nữ nhi ở lại chăm sóc Như Nương, Liễu thị mời vị langtrung ra phòng ngoài, trả một lượng bạc, sau đó tiễn ông ấy ra cửa. Haingười vừa ra lqd khỏi sương phòng, Mạnh Trọng Cảnh lập tức đuổi theo,muốn hỏi phí khám bệnh, bị Liễu thị lườm một cái, Mạnh Trọng Cảnh khôngthể không ngậm miệng.

Lang trung tự cưỡi lừa tới, hai người nhìntheo hắn đi xa, sau đó Liễu thị mới quay vào phòng. Mạnh Trọng Cảnh xấuhổ lqd hỏi: "Thím, con dẫn nàng ấy đến đây đã gây phiền phức cho mọingười, phí chữa bệnh hãy để cho con trả, nếu không con cảm thấy vô cùngáy náy."

Liễu thị cười: "Ngươi sắp là con rể nhà ta rồi, vẫn cònkhách khí với ta thế sao?" Con rể có lòng thương người, cứu người còntốt hơn so với việc thấy chết mà không cứu.

Mạnh Trọng Cảnh còn muốn trả tiền, A Kết bất ngờ đi ra khỏi phòng, bước chân của Mạnh Trọng Cảnh ngừng lại, ngơ ngác nhìn nàng.

A Kết cắn môi, đi xuống bậc hè.

Rõ ràng trưởng nữ có chuyện muốn nói với Mạnh Trọng Cảnh, Liễu thị vừa tức giận lại cảm thấy thú vị, liếc mắt nhìn A Kết, mỉm cười, đi vào phòng.

"A Kết?" Trong viện chỉ còn hai người, Mạnh Trọng Cảnh rất vui mừng, "Có chuyện gì sao?"

Trong lòng A Kết cảm thấy không thoải mái, cũng không thấy xấu hổ như thườngngày, nàng hỏi Mạnh Trọng Cảnh: "Huynh vừa nói gì với nương ta vậy?"

Nhắc tới chuyện này, Mạnh Trọng Cảnh lập tức thấy xấu hổ, đi một bước, tớigần A lqd Kết, nói nhỏ: "Hà cô nương là do ta đưa về, đã khiến mọi người rước thêm phiền phức, sao ta lại có thể để cho thím trả tiền thuốcthang chứ? Vừa nãy, nàng ở trong phòng, nàng có nghe thấy không, nói cho ta biết, ta trả lại tiền cho thím." lqd Hai người đứng rất gần nhau,nói chuyện giống như hồi nhỏ, lại càng giống như người một nhà đang bànchuyện với nhau.

Hắn thoải mái không chột dạ chút nào, A Kết nhìn hắn thấy thuận mắt hơn một chút, nhưng vẫn không vui, cố ý lqd hỏi:"Huynh muốn trả tiền giúp nàng ấy? Vậy trên người huynh mang theo baonhiêu bạc?" Sau khi định hôn Mạnh Trọng Cảnh có giao cho nàng của cảicủa Mạnh gia, bởi vì chuẩn bị tiệc mừng, tiền hắn để dành cũng chẳng còn bao nhiêu.

Mạnh Trọng Cảnh đâu biết tâm tư của cô nương, hiềnlành lôi ra ba lượng bạc lqd vụn: "Lần trước mua đồ, mua ít đi một chút, ta lặng lẽ tích cóp, chờ, chờ sau khi thành thân sẽ giao cho nàng..."Giọng nói của hắn càng ngày càng nhỏ, ánh mắt lqd nóng bỏng nhìn nàngchằm chằm. Tới mùa thu đông, hắn và đệ đệ sẽ lên trấn trên làm việc,phần lớn số tiền kiếm được hắn đưa cho phụ thân, còn lại hắn chừa mộtchút để làm tiền riêng cho nàng.

Bị hắn nhìn chằm chằm, mặt A Kết nóng lên, nhìn bàn tay to của hắn, lại nhìn hắn, quay đầu nói: "Nếu cho ta, sao bây giờ lại đem ra dùng?" Vừa tức vừa giận, yêu kiều xinh xắn.

"Ta không..." Mạnh Trọng Cảnh há mồm muốn giải thích, nhưng khi nhìn thấyrặng mây hồng trên má nàng, hàm răng cắn vào môi, bộ dáng xấu hổ giậndữ, hắn lqd nhìn tới mức ngây ngốc, ngơ ngác mãi mới phản ứng kịp, cảtrái tim nhanh chóng hóa thành vũng nước mềm, có lqd thêm can đảm, nắmtay nàng, nhét bạc vào trong tay nàng, "Cho nàng, A Kết, tất cả ta đềuđưa cho nàng, ai ta cũng không cho."

"Ta không cần, huynh đem bạc đi mua thuốc cho nàng ấy đi!" A kết không cầm, xoay người đi. Nàng thànhà mình trả bạc, chứ không muốn Mạnh Trọng Cảnh phải trả.

"AKết!" Mạnh Trọng Cảnh khẩn trương giữ chặt tay nàng, nhìn nàng giống như cầu xin. A Kết cúi đầu không cho hắn nhìn, bộ dáng giận dỗi làm nũngkhiến nàng lqd càng thêm đáng yêu, ở trước mặt hắn, rất ít khi nàng bàyra dáng vẻ xinh đẹp, yêu kiều như thế. Tim Mạnh Trọng Cảnh nhả