Tùy Chỉnh

Chương 4: Không hiểu nên thất thân (hai)

Hai mắt cô ảm đạm như kẻ vô hồn, hai gò má dính đầy nước mắt, giống như một thi thể đối mặt với nụ hôn mãnh liệt và nóng bỏng, không hề đáp lại.Nếu có copy truyện xin bạn cũng ghi nguồn nhé

Nội tâm tràn đầy sỉ nhục, nước mắt rơi đầy mặt, đã từng ngưỡng mộ Đơn Triết Hạo rất nhiều, hôm nay khi được ở bên cạnh anh, lại bị anh làm chuyện tàn nhẫn như thế, khiến cho cô từ yêu thích hóa thành hận thù.

Cô biết mình bị làm nhục rồi, còn là một người tài cao đức trọng làm nhục, cô không quyền không thế, muốn đi kiện anh, cũng là tự chuốc khổ vào thân.

Giản Nhụy Ái hối hận vì mình ham một món lời nhỏ, hối hận mình không biết rõ thân phận, cứ ngỡ là Chim sẻ sẽ DĐLQĐbiến thành Phượng Hoàng, khi đi lên du thuyền này, cũng hối hận vì chuyện mình tham ăn đi nhằm phòng.

"Khóc cái gì? Lạc Tình Tình đưa cô tới đây, tưởng cô kinh nghiệm đầy đủ! Vậy cô đã ở với bao nhiêu người đàn ông rồi hả, đều dùng chiêu này sao, hừ. . . . . . phụ nữ đều đê tiện!"

Đơn Triết Hạo đối với những cô gái tự động đi tới giường, sẽ chẳng bao giờ thương hại. Trong mắt anh những cô gái như thế đồng nghĩa với lại những con đĩ.Nếu bạn có copy làm ơn xin ghi nguồn ๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn giúp mình bạn nhé

Giản Nhụy Ái bị sỉ nhục, cắn môi, chịu đựng sự đau đớn do anh mang lại, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: "Tôi không biết anh nói gì? Tôi không phải là cô gái như vậy. . . . . ."

"Cô không phải là cô gái như thế, vậy cô là loại gái như thế nào? Nói cho cô biết, phụ nữ của Đơn Triết Hạo này sẽ chẳng khóc thúc thít, đợi chút xem tôi thuần phục cô như thế nào, phải để cho cô cầu xin tôi tha thứ!" Đơn Triết Hạo bình thường vẫn rất tự tin về bản thân mình.

Công phu chinh phục những cô gái trên giường của anh nhiều không đếm hết, có lẽ chính anh cũng chẳng quan tâm người kia là người kết hôn không chiếm được thỏa mãn, nữ minh tinh, người mẫu hay những cô gái giả bộ trong sạch, tất cả đều phải quỳ dưới chân anh cầu xin anh nương tay.

Cô gái nằm dưới thân thể anh, lại có thể khít khao như thế, một đoàn nóng rực bao vây lấy thân thể anh, loại cảm giác tựa như hoang mạc tìm được ốc đảo, anh không thể dễ dàng bỏ qua cho cô như thế, anh muốn chinh phục hoang mạc này.

Giản Nhụy Ái nghe những câu nói đả thương kia, cô không biết Lạc Tình Tình là ai, quan trọng với anh như thế nào? Để cho anh nổi giận như thế, nước mắt xông ra hốc mắt, cô chẳng còn sức để trả lời anh.

Đơn Triết Hạo ra sức vận động, cô gái phía dưới cơ thể anh, gắt gao cắn lấy môi mình. Được! Anh muốn xem cô kìm nén được bao lâu, ra sức xông vào bên trong, chiếc giường kiên cố bị anh ra sức vận động, phát ra âm thanh ‘thịch thịch’.

Mồ hôi đầy trán của Giản Nhụy Ái, cảm giác chung đụng mãnh liệt, khiến cô không nhịn được, phát ra tiếng thét chói tai: "A!" Thân thể của anh đâm thật sâu vào cơ thể của cô, giống như muốn xuyên rách thân thể của cô, nửa người dưới truyền đến đau đớn kịch liệt, đau đớn khiến cô sống không bằng chết, cô không nhẫn nại được mà ngất đi.

Cả đời cô gái chỉ vì một người đàn ông làm cho DĐLQĐđau đớn, cô đau lòng vì không cảm nhận được chuyện đó như thế nào, quá trình từ một cô gái biến thành người phụ nữ là một quá trình đau đớn, cô cơ hồ cảm thấy mùi vị hoan ái.

Giản Nhụy Ái đối với người đang đi ra và cơ thể mình, tràn đầy ý hận.

Cô hận anh, nhưng cô càng hận chính mình, không biết vì sao cô không thể khống chế được thân thể mình, từ từ trầm luân cùng anh, hưởng thụ những khoái cảm do người đàn ông kia mang lại.

Lần thứ nhất, hai lần, ba lượt. . . . . . Cô đã không đếm được bao nhiêu lần? Cả đêm hoan ái không gián đoạn. . . . . . Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý ĐônCả gian phòng cũng tràn ngập mùi vị hoan ái, dễ dàng nghe thấy tiếng thở dốc và duỗi thẳng của đàn ông và phụ nữ.

Lúc ban đầu là chống cự mãnh liệt, từ từ dung nhập dưới sự cường thế của anh, cùng anh phối hợp không chê vào đâu được. Khi anh di chuyển phía dưới, cô mất hồn rên rỉ, để cho mình cùng anh lên cao trào.

Đơn Triết Hạo không thể không thừa nhận, làm chuyện đó cùng cô gái này khá tốt đẹp, thiếu chút nữa cô đã đem mình ép khô rồi, thật chẳng ngừng nghĩ giây phút nào, sống lâu như vậy, đây là cô gái đầu tiên mang đến cho anh cảm giác kích thích như thế.

Khiến cho Diễn - ๖ۣۜĐàn - Lê - Quý - ๖ۣۜĐônanh chẳng thể dừng lại, đến khi mệt mỏi thì bò đến bên cạnh cô, hai người ôm nhau ngủ.

Ngày thứ hai, ánh nắng tươi sáng, mặt trời chiếu khắp mọi nơi, xuyên thấu cửa sổ, chiếu vào bên trong căn phòng.

Ánh sáng kia khiến mắt Giản Nhụy Ái dao động, không nhịn được nháy mắt mấy lần, mê mang mở mắt thấy bên cạnh có một người đàn ông, gắng gượng ngồi dậy, lỗ mũi cứng rắn, lông mày dày và đen như mực, giữa hai lông mày là một cỗ khí lạnh lẽo.

Cho dù anh có thật đẹp trai, nhưng cũng không thể hấp dẫn cô, cô không thể dung nhập vẻ kiều diễm kia.

Cô khinh thường nâng đôi môi lên, trong lòng suy nghĩ muốn cầm một cây đao lên, hung hăng đâm vào ngực của anh, báo thù cho chính mình, nhưng cô sẽ không làm như thế, bởi vì cô không đánh lại anh, cô cũng không muốn vì một người đàn ông mà phải ngồi tù.

Hình ảnh điên cuồng của đêm qua, cơ thể cô Diễn ๖ۣۜĐàn Lê ๖ۣۜQuý Đônnhư bị xe cán qua lại khiến nó nát bét, trên mặt cô hiện lên vẻ nhàn nhạt, cô chỉ biết mím chặt môi mà thôi.

Lỗi là do cô đi nhầm phòng, khiến cho anh ngộ nhận cô là Lạc Tình Tình, đại não không ngừng hoạt động, nhớ tới chuyện không lễ phép ngày hôm qua, lúc chạm vào ai kia dường như khiến cô cầm nhầm thẻ phòng, cô hối hận vì lúc ấy không nhìn cho rõ ràng, nếu thế sẽ chẳng xảy ra chuyện bi kịch như hiện tại.

Từ nhỏ Giản Nhụy Ái đã là kẻ không cha không mẹ, nhưng cô biết rõ, trinh tiết của một cô gái quý báu đến thế nào, hôm nay say rượu đi nhằm phòng, sẽ khiến cho cô hối tiếc không thôi.

Cô nén sự khó chịu của thân thể, cắn răng nghiến lợi đứng dậy mặc quần áo.

Cô không muốn ở lại bên cạnh người đàn ông này, để cho mình càng thêm lúng túng, dù sao cũng do mình cởi hết quần áo nằm trên giường người ta, mặc cho bào chữa như thế nào, trăm miệng cũng không bào chữa được.

Cô chỉ muốn mau sớm chạy khỏi nơi này, ๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đônngười kia đường đường là chủ tịch một tập đoàn lớn, còn cô chỉ là một nhân vật nhỏ, nên rất khó chạm mặt, hai người vốn là không cùng thế giới, chỉ thỉnh thoảng đụng nhau, về sau rất khó gặp nhau.

Chuyện đã thành kết cuộc, cô chỉ biết an ủi mình như thế thôi, cũng chẳng biết phải làm gì khác.

Trong thế giới hiện tại, chẳng còn mấy cô gái thủ trinh tiết, họ ๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đônthường hay điên cuồng cùng người đàn ông trong chuỗi tình một đêm, tự cho mình một lần mạo hiểm trong đời!
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới