Tùy Chỉnh

Chương 99: Đại kết cục

Bill không nhịn được hỏi Duy Y, hỏi Duy Y hai ba lần nhưng không chuyện Kiều Ngự Diễm nhờ vả. Duy Y vừa nghe Bill nói hắn trong bênh viện không có ai chăm sóc lập tức nhờ ba mẹ chăm sóc Nicole, cô chuẩn bị quần áo mua vé máy bay đi Anh.

Mà cô cũng không báo trước cho Kiều Ngự Diễm sợ hắn lo cho cô, nếu hắn không muốn nói chuyện mình bị thương cho cô biết chắc là do lo lắng cho sự an toàn của cô nhưng tại sao cô có thể biết hắn gặp nguy hiểm mà không lo chứ? Nếu như cô để hắn ở Anh một mình không quan tâm đến thì cô không phải người rồi.

Sân bay Anh, bầu trời Anh lâu rồi gặp lại.

Ban đầu khi cô đi không nghĩ tới sẽ rời khỏi đây không về nữa. Càng không nghĩ tới sẽ ở lại thành phố G, sau đó cô nhớ lại tất cả người yêu còn có gia đình.

Sau khi ra khỏi sân bay liền thấy một người đứng đó giơ bảng có hai chữ “Duy Y”, hai người kia là người phương Tây Duy Y nghi ngờ đi về phía bọn họ.

“Xin hỏi hai người tới đón “Duy Y” sao?” Duy Y chỉ tay lên bảng chữ nói.

Cô tới đây không thông bao cho anh Kiều biết, chỉ có Bill biết cô tới đây, chẳng lẽ Bill cho người đón cô?

“Đúng vậy, ôc là Duy Y sao?” Người phụ nữ thân thiết hỏi.

“Tôi là Duy Y, xin hỏi có phải tới đón tôi không?”

“Là anh Kiều cho chúng tôi đến, xin mới cô Duy!” Người phụ nữ đưa tay ra dấu mời, nghiêng người đi bên cạnh cô mà người đàn ông kia cúi xuống xách hành lý của cô.

“Anh Kiều?” Duy Y dừng lại, sao anh Kiều lại biết cô tới đây chứ? Việc này quá ký quái? Bill nói cho hắn biết sao?

Nếu anh Kiều bị trúng đạn vậy thì có nghỉa là ở Anh có người muốn hại anh, đây là nguyên nhân anh ấy không muốn nói thật vơi cô. Cô không ngu ngốc, nếu như anh Kiều cho người tới đón cô, cứ xem như điện thoại của cô tắt máy thì sau khi máy bay hạ cánh cô mở điện thoại sẽ thấy tin nhắn của anh Kiều nhưng mà không có cho nên hai người nhất định không phải do anh Kiều phái đến. Nếu như cô bị người khác bắt anh Kiều cũng sẽ gặp nguy hiểm.

“Xin lỗi hai người, tôi muốn đi vệ sinh, xin hỏi nhà vệ sinh ở đâu?”

Chỉ thây hai người kia liếc nhau một cái, hiển nhiên là không muốn nhưng người phụ nữ kia nói để cô ta dẫn cô đi.

Vào phòng vệ sinh cô vào một phòng người phụ nữ kia vào phòng bên cạnh.

“Ai da, chết tiệt, không có giấy vệ sinh, cô gì ơi, cô có thể giúp tôi đi mua một gói giấy được không?”Vừa vào phòng vệ sinh không lâu lúc này truyền đến giọng nói của Duy Y.

Mặc dù không muốn nhưng người phụ nữ kia đành phải đi ra ngoài mua giấy cho cô.

Thừa lúc này Duy Y bấm số điện thoại của Kiều Ngự Diễm.

“Anh Kiều!” Giọng nói Duy Y có chút gấp , có chút run. Cô chưa bao giờ trải qua chuyện như vậy không tránh khỏi sợ hãi.

“Y Y, em sao vậy, sao giọng nói lại vội vã như vậy?”

“Anh Kiều bây giờ em đang ở sân bay Anh, anh cho người tới đón em sao?”

“Em đang ở sân bay? Còn có người đến đón em?” Lần này giọng Kiều Ngự Diễm lớn hơn. Hắn biết tính chất nghiêm trọng của chuyện này, rất có thể là Bạch Trạch Vũ cho người đến đón cô, hắn phòng ngừa ngàn vạn lần nhưng vẫn không phòng ngừa được chuyện này.

“Đúng vậy, bọn họ nói là anh phái bọn họ tới đón em.” Vừa nói tới đây Duy Y đại khái cũng biết có chuyện gì rồi.

Đúng lúc này người phụ nữ kia đi mua giấy cho Duy Y quay lại, nghe thấy cô đang nói chuyện điện thoại liền nói “Cô Duy, cô đang nói chuyện điện thoại sao? Khăn giấy của cô đây, phiền cô mở cửa ra.”

Tiếng gõ cửa lớn như vậy Kiều Ngự Diễn bên đầu dây bên kia cũng nghe thấy “Y Y, ngàn vạn lần không được mở cửa, nói cho anh biết em đang ở đâu anh lập tức tới.”

“Em ở XXXXX, anh Kiều anh mau tới đi, em rất sợ!”

“Đừng sợ, em ngàn vạn lần khôn được mở cửa, anh sẽ nhanh đến!” Kiều Ngự Diễm an ủi. Nhưng giọng nói của hắn cũng phản bội lại hắn, giọng nói của hắn so với cô còn sợ hơn.

Vội vàng cúp diện thoại Kiều Ngự Diễm không để ý vết thương của mình cầm áo khoác chạy ra ngoài.

Ngoài phòng vệ sinh truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập cùng với tiếng gọi của người phụ nữ kia nhưng Duy Y cũng chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, rốt cuộc người phụ nữ kia đi, Duy Y leo lên trên nóc nhìn ra ngoài.

Thấy người đã đi vì vậy vội vàng mở cửa xông ra ngoài.

Nhưng lúc chạy ra ngoài người phụ nữ kia lại xuất hiện cùng với đồng bọn. Hơn nữa vẻ mặt hai người đều tức giận.

Vừa nhìn thấy hai người Duy Y theo bản năng bỏ chạy, hai người phía sau cũng đuổi theo.

Đáng tiếc Duy Y không phải đối thủ của người đàn ông kia, chạy chưa được mấy bước liền bị đuổi kịp. Bất luận cô giãy giụa thế nào cũng không thoát thân được.

Lúc Kiều Ngự Diễm chạy tới sân bay không còn bóng dáng Duy Y nữa.

Duy Y bị bịt mắt đưa lên xe, đi tới một tòa biệt thự liền được tháo ra.

Cô bị bịt mắt suốt dọc đường đi cho nên đây là đâu chính cô cũng không biết.

Cô được xếp vào một căn phòng hào hoa nhưng không thấy được chủ căn biệt thự. Thật ra thì cô cũng muốn biết người đối đầu với anh Kiều là ai, bất kể là ân oán gì cũng không nên giết người.

Ở trong biệt thự bọn họ được bọn họ đối xử rất tốt. Nhưng ba ngày liên tiếp cô không gặp được chủ nhân cũng không có cơ hội gọi điện thoại cầu cứu. Cô có thể tùy ý đi lại trong biệt thự nhưng không thể đi ra ngoài hơn nữa bên cạnh luôn có hai người đi theo, ngoài cửa phòng luôn có hai người canh gác.

Rốt cuộc đến ngày thứ ba, khi đang ăn tối, một người mà cô không thể tưởng tượng được xuất hiện.......Bạch Trạch Vũ!

“Anh Trạch Vũ? Sao anh lại ở đây?” Khi Bạch Trạch Vũ xuất hiện, Duy Y ngẩn cả người, ôc không biết nên phản ứng thế nào. Bơi vì cô chưa từng nghĩ tới anh Trạch Vũ sẽ xuất hiện ở đây.

Mà sự xuất hiện của anh ta có nghĩa rằng anh ta có liên quan đến chuyện anh Kiều bị thương, cô không dám tin điều này.

“Duy Y.......” Bạch Trạch Vũ đi tới ngồi bên cạnh Duy Y. “Hai ngày nay đã quen chưa?”

Nghe người làm nói cô không có tâm tình ăn uống,có cơ hội liền muốn chạy ra ngoài cũng trách chính hắn không sớm làm rõ thân phận mới có thể để cô luôn muốn chạy trốn.

Duy Y đã hiểu vì vậy hỏi Bạch Trạch Vũ “Anh Trạch Vũ, anh là chủ nơi này?” Chân mày không khỏi nhíu lại.

Cô nghĩ rằng anh Trạch Vũ chỉ làm việc ở đây thôi chưa từng nghĩ hắn ta là chủ nơi này.

“Sao vậy, em thích chỗ này sao?” Bạch Trạch Vũ mỉm cười nhìn cách trang trí trong phòng, đây là do hắn chuẩn bị hai năm, đáng tiếc không đợi được chủ nhân của nó, bây giờ thì tốt rồi, Y Y đã ở bên cạnh hắn rồi. Mà hắn cũng có năng lực bảo vệ cô, hạnh phúc của bọn hắn sắp bắt đầu.

Duy Y nhìn theo ánh mắt hắn ta, trong lòng không dám tin, anh Trạch Vũ lại thừa nhận, nghĩa là anh Kiều bị bắn là do hắn ta chủ mưu.......

“Anh Trạch Vũ, anh Kiều bị thương là do anh làm đúng không?” Duy Y chất vấn hắn ta.

Bạch Trạch Vũ nghe cô chất vấn như vậy sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, giận dữ “Em biết rồi sao?” Đúng vậy, cô nên biết rồi mới đúng, là hắn cố ý lộ cho cô biết nhưng hắn không nghĩ tới cô sẽ tới sân bay một mình.

Nhanh như vậy liền đoán được là do hắn làm nhất định là Sultana lại làm gì sau lưng hắn ta.

Hắn ta không muốn Duy Y có ấn tượng xấu với hắn ta cho nên chuyện này hắn ta tuyệt đối sẽ không cho cô biết nhưng không nghĩ tới Sultana đâm một dao sau lưng hắn ta, ban đầu hắn ta không nên để cô ta ra ngoài.

“Thật sự là do anh làm!” Những lời này là dùng giọng khẳng định nói.

“Anh làm thì sao,chẳng lẽ em không vui sao? Em sắp có thể thoát khỏi hắn! Chúng ta có thể ở chung một chỗ không tốt sao?”

“Anh Trạch Vũ, sao anh có thể làm như vậy, anh ấy là chồng em!” Đột nhiên Duy Y tức giận rống to với hắn ta.

Lần đầu tiên Bạch Trạch Vũ thấy Duy Y tức giận như vậy, không khỏi sửng sốt một chút, trong mắt không rõ là tâm trạng gì “Em.......Yêu hắn?” Một lúc sau hắn thốt ra một câu như vậy, lần trước lúc gặp mặt trong nước hắn đã mơ hồ cảm thấy chỉ là hắn không muốn thừa nhận mà thôi.

Vì muốn có được cô, hắn đã tốn bốn năm, biến thành ác ma, tại sao cô có thể xoay người đi về phía người đàn ông khác? Cô xem hắn là gì?

“Anh ấy là chồng em, chẳng lẽ em không được yêu ang ấy?”

“Vậy em xem anh là gì?” Lần này đến phiên Bạch Trạch Vũ tức giận, hắn nắm vai cô, lắc lắc chất vấn “Lúc đầu hai chúng ta ở cùng nhau, là hắn cướp mất em từ anh, bây giờ anh đã trở về, anh có năng lực bảo vệ em, em lại nói em yêu hắn?”

“Anh Trạch Vũ, chuyện của chúng ta đã là quá khứ, em nói rồi anh xứng với nhiều cô gái tốt hơn em.” Nhớ lại ngày đó cũng là ngày cô kết hôn cô muốn hắn ta buông cô ra tìm một cô gái tốt hơn.

“Anh không muốn ai cả, anh chỉ muốn em!” Bạch Trạch Vũ cực đoan, đẩy một cái Duy Y bị ném lên giường sau đó Bạch Trạch Vũ cũng đè lên.

Người đàn ông cường tráng ôm chặt thân thể nhỏ nhắn của cô, cường chế hai cánh tay phản kháng của cô, vội vành hôn môi cô, Duy Y không kịp phát ra tiếng cảm thấy một cái lưỡi cứ chiếm môi cô làm cho cô không thể phát ra tiếng.

Cô phản kháng lại thú tính của người đàn ông, quần áo trên người Duy Y đã bị xé rách một miếng lớn, bộ ngực hấp dẫn như ẩn như hiện.

“Duy Y, em là của anh!” Đôi mối người đàn ông rơi vào bên tai Duy Y.

“Anh Trạch Vũ, cầu xin anh đừng như vậy.......” Duy Y khóc thảm nhưng làm thế nào cũng không đầy người đàn ông ra được,cơ thể nhỏ bé của cô khẽ run.

Tại sao anh Trạch Vũ có thể như vậy, cô vẫn luôn tin tưởng anh ta.......Nhưng anh ta là bạn thanh mai trúc mã của cô.......

Đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng hét ầm ĩ truyền thẳng tới đây.

Tiếng hét ẩm ĩ bên ngoài thành công ngăn cản hành động của Bạch Trạch Vũ.

“Ai hét ầm ĩ bên ngoài, không muốn sống nữa sao?” Ngườ đàn ông tức giận quát.

“Không xong rồi, anh Bạch, bên ngoài có một nhóm người không rõ thân phận xông vào, đối phương tới quá nhiều trên người còn đem theo vũ khí nặng......” Bên ngoài truyền đến tiếng trả lời của một người đàn ông, Bạch Trạch Vũ rời khỏi người Duy Y.

“Ai dám giương oai trên đất của tao!” Bạch Trạch Vũ trả lời mở cửa ra,chỉ thấy lúc này có một nhóm người tràn vào phòng. Bạch Trạch Vũ chưa kịp nói gì, một khẩu súng đã dí vào đầu hắn.

Theo khẩu súng nhìn về phía trước, người cầm súng lại là Dennis, hắn ta làm sao cũng không tra ra được thân phận của Dennis.

Sau đó có một người đàn ông cao lớn từ phía sau chạy vào nhìn thấy Duy Y ngồi trên giường khóc, tim hắn muốn bể nát.

“Y Y.......”

Duy Y nưc nở ,còn chưa hết hoảng sợ quay lại đã rơi vào ngực của một người đàn ông, giọng nói quen thuộc, mùi hương quen thuộc làm cô vô cùng yên tâm “Anh Kiều.......huhuhu.......”

“Không sao, đừng khóc.......Không sao.......” Giọng nói trầm ổn của người đàn ông truyền đến bên tai, trấn an nỗi sợ hãi của cô.

Nhưng hắn cũng không khá hơn chút nào, ôm chặt Y Y, không phải bàn tay vuốt nhẹ sau lưng cô cũng đang run rẩy sao?Nếu như hắn đến trễ một bước,không phải là.....Hắn thật không dám tưởng tượng.......

Hai người ôm chặt nhau, đều sợ hãi, không biết ai sợ hơn?

Một lúc sau Kiều Ngự Diễm mới buông lỏng cô ra, cởi áo khoác che lại cơ thể nhỏ nhắn của cô.

Dennis một bên khống chế được Bạch Trạch Vũ, Bạch Trạch Vũ chỉ có thể tức giận nhìn Kiều Ngự Diễm ôm Duy Y. Cảm giác thân mật như vậy Duy Y chưa từng cho hắn.

Cũng lúc này ngoài cửa phòng có người đi vào, là một ông lão ngồi trên xe lăn nhìn qua mới năm sau chục tuổi nhưng trạng thái tinh thần không tốt, ngồi trên xe lăn có người đẩy đi vào.

“Ông không chết?” Bạch Trạch Vũ nhìn thấy mặt người ngồi trên xe lăn không thể tin “Các người bẫy tôi!”

“Sao vậy, làm mày thất vọng sao?” Ông lão nhìn Bạch Trạch Vũ, mặt không chút thay đổi. Ông nên hận hắn ta, Bạch Trạch Vũ chính là một con sói trắng đội lốt người, ông thật hối hận ban đầu tại sao ông lại chọn hắn ta làm người thừa kế cùa mình.

“Anh Dennis, anh có thế giao nó cho tôi xử lý được không?” Ông lão ngồi trên xe lăn mở miệng nói với Dennis.

Mà người đàn ông này chính là Terry có vị trí rất quan trọng ở Anh, chỉ là bây giờ ông không như vậy chỉ là một ông lão như ngọn đèn trước gió mà thôi.

“Cái này.......” Dennis nhìn về phía Kiều Ngự Diễm hỏi thăm ý kiến.

Kiều Ngự Diễm dắt tay Duy Y đi đến, Duy Y ở sau lưng thấy Bạch Trạch Vũ không biết nên nói gì có chút sợ hãi cũng có chút không đành lòng.

Kiều Ngự Diễm liếc mắt nhìn Bạch Trạch Vũ nhưng lại cảm thấy hắn ta có vài phần giống mình, vì Duy Y làm sai rất nhiều chuyện nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ giết người diệt khẩu, nhưng người trẻ tuổi này lòng dạ so với hắn còn ác hơn rất nhiều.......Ngay cả ân nhân của mình cũng không bỏ qua, nếu như Y Y thật sự đi theo người đàn ông này, về sau không biết chịu khổ như thế nào.

Thật ra thì bây giờ thắng bại đã rõ, không cần hắn ra tay cũng có người giúp hắn, Ông Terry, còn có Bill. Dennis đã thu được chứng cứ những chuyện thất đức mà Bạch Trạch Vũ đã làm bốn năm nay, chỉ chờ Bill ra tay. Hắn không tin Bạch Trạch Vũ còn có thể chạy thoát. Nước Anh chính là nơi chôn thân của hắn ta.

Không cần hắn ra tay đã có người dọn dẹp hắn ta.

“Kiều Ngự Diễm có bản lĩnh thì giết tao đi nếu không một ngày nào đó tao sẽ giết mày.” Bạch Trạch Vũ tức giận trừng mắt nhìn Kiều Ngự Diễm, hắn ta đã an bài tất cả không nghĩ tới vẫn thua trong tay Kiều Ngự Diễm. Giữa bọn họ nếu không phải tao chết thì mày biến mất, hôm nay không tiêu diệt hẳn Kiều Ngự Diễm cũng sẽ không bỏ qua.

“Bây giờ người Y Y yêu là tôi, xem như không có tôi cậu cảm thấy cô ấy vẫn trở về bân cậu sao?”

Không sai thật ra thì mọi chuyện đều do Kiều Ngự Diễm thiết kế, bác sĩ bên cạnh ông Terry là người của Kiều Ngự Diễm, , lúc Bạch Trạch Vũ muốn giết ông Terry thì Kiều Ngự Diễm nhận được tin mặc dù hắn không cần cứu ông Terry nhưng nói thế nào hai người vẫn có chút giao tình nữa nếu dùng ông Terry để đối phó với Bạch Trạch Vũ thì hắn không cần đếm xỉa đến nữa.

Nhìn thấy Bạch Trạch Vũ cúi đầu không nói Kiều Ngự Diễm nói tiếp “Cậu căn bản không yêu Y Y,chỉ là cậu không chấp nhận được điều này, cậu chỉ hận tôi cướp mất người của cậu, tất cả đều không liên quan đến Y Y, là do cậu háo thắng mà thôi!”

“Không, tôi yêu cô ấy!” Bạch Trạch Vũ đột nhiên bắt được quần Kiều Ngự Diễm rồi lại bị hai người đàn ông sau lưng đè xuống.

“Buông tao ra.......”

“Đây là báo ứng của cậu!” Kiều Ngự Diễm sửa sang lại quần áo một chút, sau đó nắm tay Duy Y đi ra cửa.

Chỗ này tất nhiên để ông Terry xử lý, ông Terry cũng không hiền như hắn nghĩ.......

Mới vừa đi ra cửa Duy Y liền dừng chân, Kiều Ngự Diễm biết cô nghĩ gì “Y Y, Bạch Trạch Vũ muốn giết anh!” Y Y quá lương thiện nếu như không dùng tính mạng mình đặt trước mặt cô chỉ sợ chắc chắn cô sẽ muốn hắn bỏ qua cho Bạch Trạch Vũ.

“Nếu anh bỏ qua cho cậu ta thì ông Terry cũng sẽ không bỏ qua cho cậu ta! Cậu ta đã từng muốn giết ông Terry, người như vậy không đáng để em cầu xin thay.”

Duy Y chỉ quay đầu lại nhìn gian phòng kia một cái sau đó quay trở về bên cạnh Kiều Ngự Diễm.

Cô thậm chí không nhìn thấy bóng dáng của Bạch Trạch Vũ nữa. Có lẽ cô quá nhẫn tâm, anh Trạch Vũ cũng lớn lên từ nhỏ cùng cô, biết rõ anh gặp nhuy hiểm cô cũng xoay người rời đi.......

Cô làm như vậy có đúng không?

Hai ngày sau cô nghe từ Dennis chuyện của anh Trạch Vũ, có lẽ bị xử chung thân. Về chuyện ngày đó sau khi bọn họ rời đi ông Terry đã làm gì Dennis thủy chung không chịu nói với cô mà cô cũng không dám hỏi.

Ngày thứ ba bọn họ về thành phố G.

Chuyện đầu tiên sau khi Duy Y quay về là đến bệnh viện thăm Nicole nhưng y tá nói hôm qua Nicole đã xuất viện, về việc đi đâu thì bọn họ không biết.

Kiều Ngự Diễm với Duy Y đi tìm Nicole khắp nơi, ba mẹ Kiều cũng không thấy Nicole bởi vì từ sau ngày đó bọn họ không có đến bệnh viện.

Ba mẹ Duy cũng thấy kỳ quái, rõ ràng ngày hôm qua bọn họ còn ở trong bệnh viện với Nicole, sau đó Sultana tới nói là giúp bọn họ chăm sóc Nicole buổi tối nên bọn họ mới về nhà.

Nhưng không nghĩ tới hôm sau khi Duy Y quay về bệnh viện đã không thấy Nicole đâu. Gần như phát điên đi tìm Nicole.

Ba mẹ Duy cũng nóng lòng.

Nhưng những chỗ có thể tìm bọn họ đều đã tìm, cũng không liên lạc với Sultana được. Vì vậy không thể làm gì khác là báo cảnh sát.

Kiều Ngự Diễm cũng cho người đi tìm nhưng đã hai ngày vẫn không có tin tức của Nicole, Duy Y cũng khóc đến tuyệt vọng.......

“Y Y, đừng lo lắng, con bé sẽ không có chuyện gì!” Tại nhà Kiều Ngự Diễm ở chung cư Đế Vương, Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y không khỏi lo lắng.

Nhưng Duy Y ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn.

Đúng lúc này chuông cửa vang lên, Kiều Ngự Diễm đi mở cửa lại là ba mẹ hắn.

“Ba mẹ!” Kiều Ngự Diễm nghiêng người cho ba mẹ vào.

Mẹ Kiều đi vào thấy dáng vẻ mất hồn của Duy Y, ngay cả bà đến cũng không biết, không khỏi lo lắng. Mặc dù Nicole không phải cháu của bà nhưng nói thế nào bà cũng nhìn Duy Y lớn lên, bà hiểu tâm tình người làm mẹ.

Mẹ Kiều liếc mắt nhìn con trai mình, bà cũng vì con trai! Nếu như mất đứa bé này, vậy thì sinh đứa khác là được, dù sao nếu Nicole ở lại chắc chắn sẽ trở thành rào cản đối với con trai, ở bên cạnh chỉ sợ hai người sẽ lúng túng mà thôi. Ngược lại bà cảm thấy chuyện này lại tốt.

“Duy Y!” Mẹ Kiều gọi.

Duy Y xoay người lại mới phát hiện trong nhà có người tới “Ba, mẹ, hai người tới rồi!” Duy Y có chút yếu đuối đứng dậy.

“Cơ thể không thoải mái cứ ngồi đi!” Ba mẹ Kiều ngồi xuống đối diện vợ chồng con trai.

“Chưa tìm được Nicole sao?”

“Vâng, chưa có tin tức, cảnh sát đang cố gắng tìm kiếm,con cũng đã tăng thêm người đi tìm. Nhưng trước mắt không có tin tức.” Kiều Ngự Diễm trả lời.

Thấy con trai tích cực tìm người như vậy trong lòng mẹ Kiều có chút không vui, cũng không phải con mình, đó là con vợ mình sinh cho người khác, làm sao hắn có thể thương đứa bé chứ? Thật quá ngu.

“Đứa bé này.......rốt cuộc có phải con cháu nhà họ Kiều hay không còn chưa biết, mẹ cảm thấy.......” Mẹ Kiều đang muốn nói gì lại bị Kiều Ngự Diễm cắt đứt.

“Mẹ, mặc dù đứa bé này không có quan hệ với nhà họ Kiều nhung nếu đã đến nhà họ Kiều, con và Y Y đều có nghĩa vụ yêu thương con bé.”

“Thằng bé này.......”

“Nicole cũng không phải con gái của Y Y, mẹ có phải mẹ lo lắng vấn đề này không?” Kiều Ngự Diễm nhìn mẹ một cái sau đó nhìn Duy Y, cuối cùng ôm khuôn mặt đầy kinh ngạc của Duy Y vào ngực, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, cô cũng không biết thân thế của Nicole.

“Anh nói gì? Nicole cũng không phải con gái em? Làm sao có thể?”

“Đúng vậy,Nicole quả thật không phải con gái em. Đây là do chính miệng Bill nói cho anh biết! Con gái chúng ta ngay từ lúc mới sinh đã chết nhưng lúc đó em đối với cuộc sống vô cùng sa sút lại mất trí nhớ, nếu như không phải mang thai nhất định em sẽ không ôm bất cứ hy vọng gì với cuộc sống, cho nên cậu ta sợ em nghĩ quẩn, vì vậy mới tìm Nicole vừa sinh ra đã bị ba mẹ vứt bỏ làm con gái em cho tới bây giờ. Y Y, em yên tâm, về sau anh sẽ thương yêu em gấp bội, không để em và Nicole bị tổn thương.”

Nói xong Kiều Ngự Diễm ôm Duy Y chặt hơn chỉ sợ cô không thể tiếp nhận sự thật này.

“Anh nói con gái chúng ta đã chết ba năm rưỡi trước rồi? Nicole không phải con chúng ta?”

“Y Y đừng đau lòng cũng không nên ghét bỏ Nicole, con bé ở bên em bốn năm, con bé mãi là con chúng ta.”

“Không, không làm sao em có thể ghét Nicole chứ, bất luận con bé có phải con chúng ta hay không, em đều thương yêu Nicole nhất, anh Kiều, nhất định phải tìm được con bé, em không thể không có Nicole!” Duy Y ôm Kiều Ngự Diễm, lòng hai người luôn ở bên nhau.

Mẹ Kiều lần này cũng có thể thoải mái, thật ra thì bà cũng thich Nicole, điều bà vẫn chú ý là Nicole do Duy Y sinh cho người đàn ông khác, điều này đối với con trai mà nói là điều sỉ nhục lớn, bây giờ hiểu lầm đã được hóa giải, dĩ nhiên bà cũng bỏ qua mọi chuyện, về sau đều là người một nhà, bà cũng sẽ đối xử tốt với Duy Y.

Đúng lúc này điện thoại Duy Y vang lên, là mẹ Duy gọi tới nói là đã tìm được Sultana.

Bốn người vội vàng chạy về nhà Duy Y nhưng ba mẹ Duy không ở nhà, gọi điện thoại lần nữa mới biết họ đang ở nhà Sultana.

Sau khi ra tù Sultana vẫn thường đến nhà Duy Y, cũng ở cùng chung cư với Duy Y, chỉ khác lầu mà thôi.

Thì ra Sultana sớm đã cho Nicole xuất viện sau đó đưa về nhà giấu trong phòng, hơn nữa giấu mấy ngày ba mẹ cô cũng không biết được cho đến buổi sáng khi cô ta đi làm, bà Tô đi vào dọn phòng cô mới phát hiện ra đứa bé ngồi trên giường.

Bà Tô dĩ nhiên cũng đã gặp qua cô bé này, trước kia Nicole thường đến đây chơi, bà Tô cũng biết Nicole là con gái Duy Y, vì vậy liền báo ẹ Duy.......

Lúc chạy đến nhà họ Tô chỉ thấy có rất nhiều người, ba mẹ, hàng xóm trong chung cư còn có ba người mặc quần áo cảnh sát. Dĩ nhiên còn có ba mẹ Sultana.

Một phòng chật cứng người.

Tình hình trong nhà cũng làm ọi người hoảng sợ, chỉ thấy lúc này Sutana đã lâm vào trạng thái điên cuồng, cô ta ôm Nicole nhìn thấy Duy Y cùng mọi người tới vội vàng trốn vào phòng.

Duy Y thấy rõ Nicole lại lâm vào trạng thái hôn mê ở trong lòng Sultana.

“Nicole.......Nicole......” Duy Y như mũi tên bay vào, tuy nhiên bị Sultana chặn ngoài cửa, co dùng sức gõ cửa muốn Sultana gõ cửa.

“Các người biến hết cho tôi, Nicole là con tôi, con bé là con của tôi và Kiều Ngự Diễm, các người ai cũng đừng nghĩ giành lấy!” Trong phòng truyền đến tiếng mắng chửi, quả nhiên Sultana đã biến thành người điên.

Không sai, thật ra thì sau khi Sultana vào tù mấy tháng liền điên chỉ là giới bác sĩ bệnh điên này bị xem như là bệnh tâm thần phân liệt, lúc nhẹ lúc nặng. Cô ta thường thường ảo tượng người khác sẽ hại cô ta.

Mà khi cô ta nhìn thấy Nicole lần đầu tiên, cô ta liền nghĩ Nicole là con gái của cô ta, điều này cứ ám ảnh trong đầu cô ta, dần dần trong tiềm thức của cô ta Nicole chính là con gái của cô ta với Kiều Ngự Diễm.

“Cô ấy đã không thể nói chuyện bình thường, chúng ta phải để tâm tình cô ấy ổn định lại. Để tránh làm đứa bé bị thương.” Một người mặc quần áo tây nói, đó là một bác sĩ tâm lý được phái đến để khuyên Sultana.

“Để tôi đến đi!” Kiều Ngự Diễm đi đến trước mặt bác sĩ tâm lý hơn nữa cho Duy Y một ánh mắt khích lệ. Để cô yên tâm chờ.

“Anh là?”

“Tôi là ba đứa bé mà Sultana cho rằng đó là con của tôi cùng cô ta, tôi là người thích hợp để khuyên cô ta.”

“Được, vậy thì thử một chút đi, ngàn vạn lần không được chọc cô ấy giận, tận lực làm theo ý của cô ấy , dụ cô ấy ra ngoài.” Bác sĩ nhìn Kiều Ngự Diễm nói.

“Được!”

Kiều Ngự Diễm đi tới trước cửa phòng mà Duy Y cũng lui qua một bên, hắn nhẹ nhàng gõ gõ cánh cửa “Sultana là anh! Kiều Ngự Diễm!”

Bên trong không có âm thanh “Mở cửa ra được không? Cho anh xem con gái chúng ta một chút!” Kiều Ngự Diễm ôn hòa nói.

“Anh nói láo, đây không phải con anh, con bé là con của em cùng Jayson.......” Đối phương ngừng lại “Tên khốn Jayson kia......” Cô ta mắng hai ba câu.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, Kiều Ngự Diễm em xin lỗi anh, em lại có con với Jayson nhưng hắn ta lại không cho em sinh ra.......” Lúc nói lời này Sultana hình như tỉnh táo hơn.

“Không đúng, không đúng, Nicole là con gái em, ha ha.......Ha ha.......” Trong phòng lại truyền đến một hồi cười quái dị, ngoài cửa cũng nổi da gà.

Nhất là Duy Y, trong long thấp thỏm.

“Em ra ngoài chúng ta nói chuyện một chút được không?”

“Không, em không ra, Duy Y đang ở bên ngoài, cô ta sẽ cướp đứa bé của em!”

“Cô ta đi rồi, em mau ra cho anh nhìn Nicole như thế nào được không?” Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y một chút, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng dụ dỗ.

“Cô ta thật sự đi rồi sao?”

“Dĩ nhiên, cô ta đi rồi! Chỗ này bây giờ chỉ còn hai người chúng ta, không chỉ còn một người ba người chúng ta!”

Rốt cuộc cửa mở ra một khe nhỏ, Sultana qua khe cửa nhìn ra ngoài, xác định chỉ thấy một mình Kiều Ngự Diễm mới mở cửa ra.

Nhưng vào lúc này hai cảnh sát canh giữ ngoài cửa vọt vào, Duy Y cùng Kiều Ngự Diễm cũng vọt vào......

Một năm sau tại chung cư Đế Vương.

Sau khi tan làm Kiều Ngự Diễm thuận đường đi đón Nicole tan học, về nhà chỉ thấy Duy Y đang ngủ trên ghế trong phòng khách, trên người chỉ đắp một chiếc chăn mỏng.

Kiều Ngự Diễm dắt tay con gái, dùng tay che miệng ra hiệu im lặng, sau đó rón rén đi vào. Nhìn Y Y ngủ say, Kiều Ngự Diễm nói Nicole đi vào phòng lấy thêm chăn, sau đó nhẹ nhàng đắp lên người cô vợ bé nhỏ

Xoay người chỉ thấy Nicole đang bế em trai ngủ trong cũi lên, Kiều Ngự Diễm sợ quá vội vàng chạy tới ôm hai bảo bối vào ngực.

Kết quả do động tác quá lớn làm kinh động đến em trai đang ngủ say, nhất thời khóc ầm lên trong ngực.

Cũng làm người con gái bé nhỏ đang ngủ bên cạnh thức dậy.

“Hai cha con các người đang làm gì đấy? Làm cho em trai cũng khóc.”

“Không phải lỗi của con, là do ba muốn ôm em trai mới làm em ấy thức dậy.” Nicole đưa hai tay lên tỏ vẻ mình trong sạch của mình, sau đó bước ra hai bước cách xa Kiều Ngự Diễm biến hắn thành tội phạm.

Kiều Ngự Diễm dở khóc dở cười, rõ ràng là Nicole muốn chọc em trai cuối cùng lại đổ thừa cho hắn.

“Em yêu, sao em không ngủ thêm một chút?” Kiều Ngự Diễm biết chăm con có nhiều khổ cực, vốn dĩ hăn muốn thuê bảo mẫu nhưng Duy Y không muốn, cô nói muốn tăng tình mẫu tử giữa hai mẹ con.

“Vậy em về phòng ngủ tiếp?” Duy Y ác ý cười hắn, cậu nhóc trong ngực hắn vẫn còn khóc rống lên, hắn xác định sẽ dỗ được sao?

“Mẹ, chúng ta đi ngủ đi, ba nói một mình ba có thể chăm sóc em trai còn nấu cơm cho chúng ta ăn!” Nicole quỷ quái nói.

“Có thật không? Vậy mẹ dẫn con đi tắm trước!”

“Dạ được mẹ!”

Nói xong hai người đi thật, để lại một mình Kiều Ngự Diễm dở khóc dở cười với một cậu nhóc mới hai tháng tuổi.

Nhưng hắn lại cảm thấy giờ khắc này rất hạnh phúc bởi vì Y Y bên cạnh hắn, rốt cuộc hắn có tình yêu thương ấm áp.......
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng truyện "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa" suốt thời gian qua.

Hãy giúp Thế Giới Truyện Đánh giá truyện này

Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà bạn có thể sẽ quan tâm

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một
Hợp Đồng Sinh Con
Trò Chơi Tình Ái Và Quyền Lực (H+)
Nếu Muốn Rời Khỏi Tôi, Em Hãy Giết Tôi Đi!
Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc
Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia