Tùy Chỉnh

Quyển 4 - Chương 5: Từ bỏ để tự do

Ngày 30 Tết, đêm trừ tịch.

Thành phố nhỏ bé ở một nơi xa xôi phương bắc, quê nhàcủa Kỉ Tư Nam, chỉ cần đến mùa đông là sẽ ngập trời màu trắng bạc của băngtuyết, đẹp tựa phong cảnh ảo mộng trong những câu chuyện cổ tích.

Tiểu Băng ôm lấy đầu gối ngồi thu mình bên đống lửato, vẫn nghe thấy mơ hồ những tiếng lách tách của củi cháy, nhiệt độ dưới chânnàng nóng hừng hực, làm cho nàng ấm áp từ những ngón chân vào tận trong lòng.

Đây là lò lửa chỉ riêng vùng Đông Bắc mới có, lần đầutiên nàng được nhìn thấy nên không kiềm chế được tò mò, leo lên xem, thế rồi bịhơi ấm này bao bọc lấy khiến nàng không muốn rời đi nữa.

Bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ lấp lánh những vì sao,không có trăng, nhưng đêm vẫn sáng rực lên bởi những bông tuyết ngập trời. Vẫnchưa đến mười hai giờ đêm, những tiếng pháo đã vang lên đùng đoàng khắp nơi, âmthanh ấy ồn ào và khiến con người ta cảm thấy mừng rỡ.

Đây là lần đầu tiên sau ba năm nàng cùng đón Tết vớingười khác.

Không biết tại sao, khi Kỉ Tư Nam đưa ra lời đề nghịmuốn đưa nàng về nhà đón Tết, Tiểu Băng lại cảm thấy vui mừng khôn xiết. Có lẽvì từ giờ nàng không phải một mình trải qua đêm trừ tịch dài dằng dặc này mộtmình, không phải ngồi nghe những tiếng cười nói vui vẻ của muôn nhà để rồi sauđó một mình âm thầm rơi lệ.

Nhà của Kỉ Tư Nam ở một thành phố nhỏ hẻo lánh ởphương bắc, bố anh là hiệu trường của trường học duy nhất trong thị trấn, nhữngngười ở đây chỉ biết con trai của hiệu trưởng luôn “làm thêm” ở một thành phốlớn, chứ hoàn toàn không hay biết anh đã trở thành một đại minh tinh nổi tiếngnhư thế này.

Bởi vì trong cái thị trấn nhỏ bé này, hiệu trưởng họKỉ mới là một người vô cùng nổi tiếng