Tùy Chỉnh

Quyển 4 - Chương 4: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra

Tòa án cấp cao Cửu Long, 2 giờ 30 phút chiều.

Tiểu Băng cố ý mặc một chiếc áo khoác màu trắng rấtbắt mắt, gắn chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng lên ngực áo, theo ngaysau là Đỗ Hiểu, đi chầm chậm từng bước lên bậc thang trước cửa tòa án.

Trong tang lễ của mẹ ba năm trước, nàng đã từng mặcmột bộ quần áo trắng sạch sẽ như thế. Quay ngược thời gian, là hồi ức và cũnglà kỉ niệm, nàng lựa chọn mặc lên người cùng một màu áo, bởi vì tất cả nhữngthứ vụ tai nạn đó đem lại, cuối cùng cũng có thể kết thúc triệt để trong ngàyhôm nay rồi.

Tiểu Băng nhẹ nhàng gập ngón tay lại, nắm chặt lấychiếc di động trong tay. Nó vẫn yên lặng như thế, không có bất cứ phản ứng gì.

Trong lòng nàng thầm nhủ, hy vọng cô ấy… vẫn tới kịp.

Đỗ Hiểu nhếch môi lên nở một nụ cười đắc ý, cách đókhông xa Đường Chính Hằng và Hứa Vĩ Đình đi tới từ một phía khác, vừa hay gặpmặt ở trước cổng tòa.

Đường Chính Hằng ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Băng trong bộdạng cả người trắng toát, đột nhiên anh nhớ lại bộ dạng của nàng ba năm vềtrước, nàng của lúc đó, kiên cường giống như một đóa ngọc lan trắng đang xòenở, trên người phát ra một thứ ánh sáng rạng rỡ khiến người khác khó có thểnhìn thẳng vào được.

- Họ Đường kia, lần này thì… anh thua chắc rồi!

Đỗ Hiểu hướng về phía Đường Chính Hằng hất hàm lên,khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn.

Đường Chính Hằng sầm nét mặt không buồn nhìn cậu ta,ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tiểu Băng đang đứng phía sau.

- Chắc gì đã như vậy? Phiên tòa còn chưa đưa ra phánquyết, Đỗ đại thiếu gia sao biết được chúng tôi sẽ thua chắc?

Hứa Vĩ Đình tức giận nhìn thẳng vào mắt Đỗ Hiểu, anhvừa nhai nhóp nhép kẹo cao su vừa trả lời thật lớn, âm vực cũng được kéo lêncao vài phần, còn cố ý nhấn mạnh mấy từ “Đỗ đại thiếu gia”.

- Kết quả kiểm định DNA đã có rồi, sự thật bày ratrước mắt, đúng là không hiểu các người còn ở đây tranh luận với tôi để làm gì!

Đỗ Hiểu khịt mũi một tiếng đầy khinh miệt, nhếch méplên buông giọng nói tiếp:

- Đợi một lát nữa gia tài gì đó cũng không còn nữarồi, xem anh còn có tư cách đứng đây cãi nhau với tôi nữa không!

Nói xong, không đợi Hứa Vĩ Đình cãi trả, Đỗ Hiểu lướtqua mặt Đường Chính Hằng như một cơn gió. Tiểu Băng ngây người, mấp máy môi nhưđịnh nói điều gì, cuối cùng chỉ cúi đầu xuống lặng lẽ đi theo Đỗ Hiểu.

Hứa Vĩ Đình vỗ nhẹ vai Đường Chính Hằng, phất một cáità áo khoác kẻ sọc đỏ trắng, anh cố gắng nói thật bình tĩnh:

- Tin tôi đi, chúng ta nhất định sẽ không thua, thậtđấy! Cậu phải có lòng tin với bản thân, cũng phải có lòng tin với quan tòa…

Đang độc thoại liên hồi, vừa quay đầu lại đã thấyĐường Chính Hằng đi tít xa rồi.

- Đường Chính Hằng! Cái tay này làm sao thế hả, khôngnghe tôi nói hết đã đi rồi, này, này… Cậu đợi tôi với chứ!

Hứa Vĩ Đình tất tả chạy đuổi theo, không thèm để ý đếnsắc mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của Đường Chính Hằng, tiếp tục dùng biệnpháp của anh để “an ủi”.

Bên tai cứ lảm nhảm liên hồi, Đường Chính Hằng một câucũng không nghe thấy, chỉ có tin nhắn tối qua Tiểu Băng gửi cho anh cứ liên tụchiện lên trong đầu, dường như đã sớm khắc sâu vào tim anh.

Nàng nói:

- Ân oán của chúng ta, hôm nay sẽ chấm dứt.

Nàng từng bước từng bước đẩy anh vào cái vực sâu củathời gian, nhưng không cho phép anh được rút lui giữa chừng.

Đường Chính Hằng rất muốn biết, Tiểu Băng rốt cuộcmuốn anh phải trả cái giá thế nào thì mới đồng ý chấm dứt trò chơi báo thù nàyđây.

Có lẽ là muốn anh mất hết mọi thứ nàng mới chịu buôngtay.

Nếu quả thật đúng như vậy, thì nguyện vọng của nàngsắp thành hiện thực rồi. Bởi vì kết quả kiểm định DNA cho thấy, độ giống nhaugiữa anh và Đỗ Hiểu chỉ có 0.33%.

Thì ra, anh thật sự không phải con trai của Đỗ HoaThành.

Đường Chính Hằng lặng lẽ ngồi xuống vị trí nghe xétxử. Có người quen nhìn anh bằng ánh mắt tò mò, lo lắng hỏi:

- Đường tiên sinh thấy thế nào về vụ kiện này?

Anh im lặng không trả lời, vẫn lạnh lùng như băng, HứaVĩ Đình ngồi bên cạnh giúp anh giải thích, nói bằng giọng kiên định:

- Chúng tôi sẽ không dễ dàng chịu thua đâu.

- Đề nghị trật tự!

Quan tòa ngồi xuống vị trí của mình, trong phút chốccả phiên tòa trở nên yên lặng, đến hơi thở của từng người dường như đều có thểnghe thấy rõ ràng .

Luật sư bên nguyên theo trình tự mời thêm vài nhânchứng có liên quan, sau đó nộp cho quan tòa báo cáo kiểm định DNA, vì bản báocáo này có ảnh hưởng vô cùng quan trọng đến vụ án nên quan tòa tuyên bố tạmnghỉ 15 phút, đợi kiểm tra tính thực hư của bản báo cáo.

Đúng vào khoảnh khắc quan tòa tuyên bố tạm ngừng,chiếc điện thoại mà Tiểu Băng để ở chế độ rung đột nhiên rung lên bần bật.

Mắt nàng sáng rực lên, trên môi nở một nụ cười. Từ TuệTuệ, cậu đúng là khiến tôi đợi lâu quá đấy! Tuy nhiên, có thể xem màn kịch thúvị này, chờ đợi lâu cũng đáng giá.

Nàng giơ tay lên nhìn đồng hồ, 15 phút lần này, có lẽcòn dài hơn cả thời gian ba năm trước kia.

Chỉ trong 15 phút ngắn ngủi, Tiểu Băng giơ tay xemđồng hồ phải đến hơn ba mươi lần, xem ra có chút lo lắng, Đỗ Hiểu đang chìm đắmtrong sự sung sướng khi sắp thắng vụ kiện, không hề để ý thấy những hành độngkì lạ của Tiểu Băng lúc này.

Những người tới xem lần phán xử này cũng chờ đợi mườilăm phút trôi qua với tâm trạng lo lắng y như vậy. Chỉ hai hôm nữa là đến đêmtrừ tịch rồi, khắp nơi đều nô nức không khí vui mừng hoan hỉ, nếu vụ tranh chấptài sản trị giá sáu tỉ này kéo qua năm mới thì thực sự có chút không được thíchhợp cho lắm.

Thế nên lúc quan tòa từ từ ngồi trở lại vị trí củamình, tất cả mọi người trong tòa án đều nín thở.

Bọn họ mở to mắt, dỏng tai lên, chỉ để chờ đợi kết quảcuối cùng mà quan tòa sẽ nói.

- Thông qua kiểm định, bổn tòa tin rằng, báo cáo kiểmđịnh DNA này thực sự có hiệu lực…

Quan tòa lật giở tập tài liệu bên tay ông, hắng hắnggiọng, sau đó bắt đầu nói:

- Dựa vào những gì bản báo cáo kiểm định này cho thấy,mức độ giống nhau giữa bị cáo – tiên sinh Đường Chính Hằng và nguyên cáo – tiênsinh Đỗ Hiểu chỉ có 0,33%, giữa hai người không có bất cứ mối quan hệ nào.

Đỗ Hiểu lặng lẽ nhếch mép lên, hất hàm liếc một cáiđầy khinh bỉ về phía Đường Chính Hằng, rồi quay đầu đi không thèm để ý đến anh,cậu nắm chặt lấy tay Đỗ phu nhân, sau đó mở rộng vòng tay dành tặng bàmột cái ôm.

Hứa Vĩ Đình tức giận tới nỗi gần như muốn nhảy khỏi vịtrí, nhưng bị Đường Chính Hằng kéo tay áo lại.

- Thả tôi ra!

Hứa Vĩ Đình vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, trợn mắtbất bình gào ầm lên:

- Rõ ràng bọn họ đã giở trò, tôi không tin là…

Tiếng nói của anh đột ngột ngắt lời quan tòa, tất cảánh mắt của mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía anh, quan tòa gõ gõ chiếcchùy trước gỗ mặt mình, nói lớn:

- Trong phiên tòa đề nghị giữ im lặng.

Tiểu Băng khẽ nheo mắt, chính vào lúc tất cả mọi ngườiđều tập trung vào Hứa Vĩ Đình thì nàng nghe thấy một tiếng bước chân càng ngàycàng rõ rệt.

- Vị tiên sinh này xin anh hãy giữ trật tự, bằng khôngbổn tòa sẽ cho rằng anh đang coi thường tòa án!

Quan tòa trừng mắt lên nói với Hứa Vĩ Đình, anh khônghề khách khí trừng mắt nhìn lại, phất ống tay áo một cái, sau đó tức giận đùngđùng ngồi xuống vì tác động của cái kéo thật mạnh của Đường Chính Hằng.

- Thế nên…

Quan tòa đang định nói tiếp những gì đang nói vừa nãy,Tiểu Băng quay đầu nhìn về phía cánh cửa lớn, nín thở chờ đợi.

- Bổn tòa phán quyết, tiên sinh Đường Chính Hằng khôngphải là con trai ruột của tiên sinh Đỗ Hoa…

“Rầm!”

- Thưa quý tòa!

Câu nói của quan tòa lại một lần nữa bị chặn đứng giữacổ họng, cánh cửa vốn được khép chặt bị một ai đó mở toang ra, ánh mắt của tấtcả mọi người đều xoay lại tập trung vào người con gái đang đứng trước cửa. Côđứng đó thở hổn hển, trong tay cầm một tờ tài liệu, đang cố gắng để khiến mìnhbình tĩnh lại.

Tiểu Băng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì họ cũng đếnrồi.

Đường Chính Hằng và Hứa Vĩ Đình đều quay sang nhìnnhau, trợn tròn mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, bởi vì người vừa mới tới lúcnày, không phải ai khác, chính là Khưu Dương đã mất tích mấy ngày nay.

- Thưa quý tòa!

Khưu Dương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đầu tiên côcúi gập mình chào quan toà, sau đó bước nhanh tới chỗ ngồi của luật sư biện hộ,cùng lúc đó cô nói lớn.

- Thưa quý tòa, có thể cho tôi nói vài câu với luật sưbiện hộ được không? Trong tay tôi giờ đang có một chứng cứ vô cùng quan trọng,có thể chứng minh tiên sinh Đường Chính Hằng chính là con trai ruột của tiênsinh Đỗ Hoa Thành!

Câu nói của cô vừa dứt, cả hội trường trở nên xôn xao.

Sự việc vốn đã sắp chấm dứt, rõ ràng bản báo cáo DNAđã phán định Đường Chính Hằng và Đỗ Hiểu không hề có bất cứ mối quan hệ ruộtthịt nào, sao đột nhiên lại xuất hiện chứng cứ Đường Chính Hằng và Đỗ Gia làcha con ruột chứ?

Đỗ Hiểu trong phút chốc kinh ngạc đến ngây người ra,Đỗ phu nhân ngạc nhiên nhìn Khưu Dương, chỉ có mình Tiểu Băng vẫn thản nhiênnhư thường, có cảm giác như nàng đã sớm biết tất cả mọi chuyện.

- Bổn tòa có thể phê chuẩn yêu cầu của vị tiểu thưnày, nhưng xin cô hãy mau chóng…

Quan tòa miễn cưỡng kìm nén sự bất mãn trong lòng, ýbảo hai bên nhanh chóng tiến hành trao đổi chứng cứ.

- Phản đối! Bên biện hộ nộp chứng cứ không hề thôngbáo trước với bên nguyên, phần chứng cứ này hoàn toàn không phù hợp với trìnhtự pháp luật!

Luật sư bên nguyên thấy sự việc trước mắt không ổn,thế là lập tức đứng dậy phản đối.

- Thưa quý tòa!

Luật sư biện hộ cúi đầu nhìn thật nhanh phần tài liệumà Khưu Dương chuyển cho ông, bắt đầu giải thích một cách từ tốn

- Phần chứng cứ trong tay tôi tuy giao cho tòa án khágấp gáp, nhưng nó đủ sức ảnh hưởng tới cục diện của vụ án này. Đây cũng là mộtphần kiểm nghiệm DNA giữa nguyên cáo và bị cáo! Hơn nữa bây giờ vẫn còn mộtnhân chứng nữa đang đợi bên ngoài, anh ta có thể giải thích cho mọi người hiểutại sao hai bản báo cáo này lại không đồng nhất!

- Bản tòa chấp nhận sự giải thích của ông, cho phéptruyền nhân chứng!

Nhân chứng vội vàng đến nơi cuối cùng cũng xuất hiệntrong phiên tòa, Tiểu Băng cầm lấy di động, nhắn một tin rất nhanh.

Nội dung rất đơn giản, chỉ có đúng hai từ:

- Cảm ơn.

Rốt cuộc, vào thời khắc cuối cùng Tuệ Tuệ cũng khuyênđược người bạn tốt của cô là A Kì ra tòa làm chứng, tất cả sẽ như nàng mongmuốn, cuối cùng sẽ là một kết thúc viên mãn ác giả ác báo.

- Cô…

Đỗ Hiểu nhìn thấy A Kì từ từ bước tới ghế ngồi củanhân chứng, trong lòng đột nhiên hiểu ra điều gì, thế là căm hận nhìn về hướngTiểu Băng.

Là cô ta, thì ra là cô ta đã âm thầm lên kế hoạch tấtcả mọi thứ!

Sự báo thù mà cô ta nói, chẳng qua chỉ là một cái cớđể lường gạt cậu mà thôi!

Đỗ Hiểu lập tức siết chặt nắm đấm, những mạch máu nổirần rật trên da thịt cậu, chiếc nhẫn có mặt đầu lâu trên ngón tay cậu trông rấthung tợn, dường như muốn cắn chết người.

- Đỗ tiên sinh đưa cho tôi hai mươi vạn, muốn tôi thayđổi bản mẫu kiệm nghiệm của tiên sinh Đường Chính Hằng trước khi kiểm tra…

Trong phiên tòa trang nghiêm, A Kì cuối cùng cũng nóira chân tướng sự việc:

- Tôi thấy tôi làm vậy không đúng, thế nên đã làm lạimột phần báo cáo kiểm định khác đúng như lương tâm của mình.

Khưu Dương đang ngồi ở vị trí nghe phán xét ngoảnh đầulại nhìn Tiểu Băng, ánh mắt hai người gặp nhau, họ cùng cười.

Trò chơi được lên kế hoạch rất cẩn thận, cuối cùngcũng đến lúc công bố ai là người thắng cuộc.

Tiểu Băng cảm thấy trong lòng có một sự bình tĩnhtrước giờ chưa từng có, nàng nín thở, nghe luật sư biện hộ tiếp tục nói.

- Thưa quý tòa, đây mới là bản báo cáo kiểm định DNAgiữa đương sự của tôi là tiên sinh Đường Chính Hằng và Đỗ tiên sinh, nguyên cáođã tự mình thay đổi bản mẫu, làm trở ngại cho tính công minh của vụ án, thế nênbản báo cáo kiểm định mà luật sư bên nguyên nộp lên không có hiệu lực, khôngnên được tòa án chấp nhận!

Luật sư biện hộ ung dung giao bản báo cáo kiểm địnhcho thư kí phiên tòa, quan tòa khẽ gật đầu, liền sau đó tuyên bố bản kiểm địnhmà nguyên cáo đưa ra không có hiệu lực.

“Rầm!”

Đỗ Hiểu đấm một đấm thật mạnh xuống ghế, mắt cậu hừnghực sát khí, Đỗ phu nhân không hề che giấu cảm xúc bắt đầu khóc thành tiếng.

Cả hội trường náo loạn cả lên.

Không ai có thể ngờ tới, vụ án tranh chấp tài sản trịgiá sáu tỉ này đến phút cuối lại phát sinh một sự chuyến biến động trời nhưvậy.

Đường Chính Hằng vốn đã nắm chắc phần thua trong tay,vậy mà chỉ dựa vào một tờ báo cáo và một nhân chứng, chỉ trong chớp mắt đã nắmtrong tay quyền chủ động của vụ kiện.

Tất cả mọi trần ai đã kết thúc, điện thoại của ĐườngChính Hằng lại một lần nữa hiện lên tin nhắn của Tiểu Băng.

Nàng nói với anh, lần này… ân oán giữa họ cuối cùng đãkết thúc.

Đường Chính Hằng ngẩng phắt đầu lên, nhưng trong dòngngười đông đúc, anh không thể nào tìm thấy bóng hình màu trắng thuần khiết đónữa.

Không biết từ khi nào, nàng đã lặng lẽ rời đi.

Đường Chính Hằng vội vàng lao ra khỏi tòa án, nhưngngay lập tức anh bị cả đám phóng viên lao tới bủa vây lại, những ánh đèn flashdồn dập và những câu hỏi không ngừng của cánh phóng viên khiến Đường Chính Hằngphát điên, anh dùng hết sức để đẩy họ ra, hòng tìm được một lối thoát.

Anh nhất định phải tìm thấy nàng, anh có quá nhiềuđiều phải hỏi cho rõ.

Trong lòng cứ có một tiếng nói hét lên với anh nhưvậy, chỉ cần nghĩ tới thôi là lại thấy ruột đau như cắt.

Tại sao? Tại sao?

Tại sao lại phải dùng cách này để báo đáp cho sai lầmtôi đã phạm phải với em năm đó?

***

- Tại sao?

Đúng vào lúc Đường Chính Hằng rơi vào sự bủa vây củaphóng viên, người vội vàng rời khỏi tòa án là Tiểu Băng đột nhiên bị Đỗ Hiểuđuổi theo chặn lại.

Trông cậu giống như một con sư tử đang phát điên, haicon mắt trợn trừng lên hung tợn, hiện rõ cả những vằn máu trong đó, đến cả sắcmặt cậu cũng xanh tới mức khiếp sợ.

- Tôi nhớ là tôi đã giải thích lý do với cậu… tôi muốnbáo thù.

Tiểu Băng cười rất thản nhiên, đứng trên bậc thang caocao ở trước cửa tòa án, cả người trong bộ đồ trắng khiến nàng trông bắt mắtkhác thường.

- Cô muốn báo thù? Vậy tại sao lại giúp Đường ChínhHằng đối phó tôi?

Đỗ Hiểu đã tức giận tới mức mất không còn giữ được sựbình tĩnh cần thiết nhất, gào thét điên cuồng lên với Tiểu Băng.

- Ồ, xin lỗi tôi đã quên không nói…

Tiểu Băng giơ ngón tay lên khua khua trong không khí,trên mặt nàng hiện lên một nụ cười khinh bỉ

- Cái báo thù mà tôi nói, không phải là tìm ĐườngChính Hằng để báo thù, mà là…

Trong chớp mắt, ngón tay nàng chỉ thẳng vào mặt ĐỗHiểu, khiến cậu lập tức trở nên đờ đẫn!

- … tìm – cậu – báo – thù!

Từng từ từng chữ rất kiên định, mang một sự hận thùkhông thể diễn tả bằng lời.

Ngày hôm đó ở Thượng Hải, cái cảnh tượng Cảnh Lượngnằm co ro dùng tay ôm lấy mặt, nhưng máu không ngừng chảy qua những kẽ ngón taycủa thằng bé, sao nàng có thể quên được?

Những mâu thuẫn và giằng xé khi Vũ Chí Tân đưa nhữngtấm ảnh thân mật đó ra dọa nàng, ép nàng phải cài virus vào máy tính ĐườngChính Hằng, sao nàng có thể quên được?

Chính cậu ta đã suýt hủy hoại tương lai của CảnhLượng, cũng chính là cậu ta đã từng bước từng bước đẩy nàng về phía đối lập vớiĐường Chính Hằng.

Tất cả những điều này… đều không thể tha thứ được!

- Tôi nghĩ, chỉ một lát nữa là cảnh sát sẽ tìm đến cửanhà họ Đỗ rồi! Ha ha…

Tiểu Băng vui sướng cười thành tiếng, nàng đương nhiênkhông thể bỏ qua cho Đỗ Hiểu dễ dàng như vậy được.

- Tôi nghĩ, đã đến lúc để mọi người biết nguyên nhân củamột loạt các sự việc là gì rồi… Cảnh Lượng bị fan tấn công, bệnh tình của ĐỗGia bộc phát, Hà Lệ bị trúng khí ga trong nhà…

Tiểu Băng vừa nói vừa giơ lên chiếc máy thu âm đangnắm chặt trong tay, vô cùng đắc ý.

- Cô? Cô đều biết cả rồi? Nhất định là con tiện nhânđó, nhất định là ả đã nói cho cô đúng không? Con tiện nhân đó, tại sao lúc đótôi không giết chết ả luôn chứ?

Đỗ Hiểu nghiến răng đầy căm hận, trợn mắt lên nhìnTiểu Băng một cách hung dữ.

- Thật đáng tiếc, bây giờ hối hận cũng không kịp nữarồi.”

Tiểu Băng nhún vai, cười nhạt:

- Tôi nghĩ, chẳng mấy chốc là cậu sẽ được thể nghiệmcuộc sống trong nhà tù rồi!

- Đưa máy thu âm đây!

Đỗ Hiểu dường như ý thức được chiếc máy thu âm trongtay Tiểu Băng chính là chứng cứ, đột nhiên thò tay ra giật lấy!

Tiểu Băng bị hành động đột ngột này của cậu làm giậtmình, loạng choạng lùi về sau hai bước, nàng bước hụt chân, cả người mất thăngbằng, cứ thế ngã lăn về phía sau!


“Á!”

Nàng kinh hoàng kêu lên một tiếng, tay buông ra, chiếcmáy thu âm rơi xuống đất.

Đỗ Hiểu giơ tay ra kéo nàng theo phản xạ, nhưng một ýnghĩ lóe lên, ngón tay cậu run rẩy trong không trung, cánh tay dừng khựng lạikhông cử động tiếp nữa.

Nếu như cô ta vĩnh viễn không thể nói được nữa, thì sẽkhông ai nói cho cả thế giới này biết những việc cậu đã làm.

Trong lòng nghĩ như vậy, cậu cứ đứng ngây người ranhìn Tiểu Băng lăn dần lăn dần xuống khỏi những bậc cầu thang cao cao của tòaán.

Nhưng trong lòng cậu lại sợ hãi, dưới chân cậu như đổchì, không thể nào động đậy được.

- Trác Tiểu Băng!

Khưu Dương không dễ dàng gì mới lọt được khỏi đámphóng viên, vừa chạy ra tới nơi thì nhìn thấy cảnh Tiểu Băng lăn từ bậc thangxuống, cô không kịp lao đến kéo nàng lại, chỉ đứng ngây ra kinh hãi.

Trời đất xoay chuyển, cả thế giới dường như quay trởvề cái ngày của ba năm về trước.

Tiểu Băng cảm thấy sự lạnh lẽo của những bậc thang làmcho toàn thân nàng đau đớn, rất giống cái khoảnh khắc xảy ra vụ tai nạn, nàngcảm thấy cả thế giới đều đảo lộn xung quanh nàng chỉ trong chớp mắt, mất hếtphương hướng, cũng không còn tính mạng, chỉ còn lại một màn đêm u tối.

Cả người nàng bị hất lên, sau đó rơi bịch xuống đất.

Giống như một con búp bê nạp năng lượng không có sinhmệnh.

Trong một khoảnh khắc, nàng nghe thấy tiếng kêu thảmthiết đầy quan tâm của Đường Chính Hằng, sự giải thích đầy sợ sệt và bất lựccủa Đỗ Hiểu, tiếng khóc rấm rứt của Khưu Dương, và vô số những tiếng “táchtách” của những chiếc đèn flash…

Một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt nàng, thếgiới từ đây rơi vào sự âm u vô cùng vô tận.

Tất cả mọi thứ, thật sự đều đã kết thúc rồi sao?

Thời gian quay ngược trở lại, dường như quay trở lạinhững tháng ngày nàng phải một mình đối diện với sự thật.

Trong phòng bệnh của bệnh viện, Đỗ Hiểu nhếch mép cườiđắc ý, nhìn Tiểu Băng, cười một cách vô cùng tàn nhẫn, cậu muốn lấy tay nângcằm Tiểu Băng lên, nhưng nàng đã ngoảnh đầu tránh đi.

“Ha ha…”

Tiếng cười của Đỗ Hiểu cứ vang vọng trong phòng bệnh,cậu chắc chắn đã nắm rõ được tất cả sự thật, thế nên mới nói bằng cái giọngngông cuồng và ngạo mạn đó.

- Trác Tiểu Băng, bí mật này… tôi nghĩ cô nhất định sẽthấy hứng thú.”

Bởi vì cậu biết trong vụ tai nạn ô tô ba năm về trước,người lái chiếc xe thứ bảy đó… rốt cuộc là ai.

- Người đó là Đường Chính Hằng?! Dựa vào đâu mà tôiphải tin rằng tất cả những gì cậu nói là sự thật chứ?

Đôi môi mỏng của Đỗ Hiểu mấp máy, ung dung nói ra đápán, nhưng Tiểu Băng giống như một con thỏ bé nhỏ bị kinh động, giật lùi ra sauvài bước, nàng hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này, cái người lái chiếcAudi A6 đó sao lại có thể là Đường Chính Hằng được?

Cả trái tim trở nên nặng trĩu, cứ thế rơi thẳng xuốngvực sâu không đáy, những gì đã từng xảy ra giữa nàng và Đường Chính Hằng cứ lầnlượt hiện lên từng việc một, tình cảm kì lạ như gần như xa của anh dành chonàng. Sự bảo vệ và quan tâm hết lòng của anh với nàng. Sự lạnh lùng của anh. Sựấm áp dịu dàng của anh và cả những lời anh muốn nói mà lại không nói nên lời…

- Tôi không tin, trừ phi… cậu có bằng chứng.

Tiểu Băng hoang mang lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười đắcý của Đỗ Hiểu khiến trái tim nàng càng thêm hoảng loạn.

- Tôi có thể nói như vậy, đương nhiên là phải có chứngcứ rồi!

Đỗ Hiểu nheo nheo mắt, khi nhắc tới cái tên ĐườngChính Hằng, trên mặt cậu lộ đầy vẻ khinh bỉ

- Năm đó ông già vì để giúp hắn chạy tội đã tiêu khôngít tiền đâu! Những người nhận tiền đó đều là nhân chứng hết! Nếu cô không tintôi, thì hãy đem ảnh của Đường Chính Hằng cho họ coi, tôi bảo đảm đáp án sẽ làmột mà thôi!

Thật sự là anh…

Tiểu Băng cau mày, cụp mắt xuống.

Kết quả chờ đợi ba năm ròng khổ sở… thì ra tàn nhẫnnhư thế này đây.

Đối với người đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ nàng,Tiểu Băng tưởng rằng nàng sẽ rất căm hận, nhưng khi trở về phần mộ của cha mẹnàng mới phát hiện trong lòng đã không còn hình bóng của sự thù hận nữa rồi.Thù hận chỉ là không thể thắng nổi sự dày vò của thời gian, mỗi khi mở mắtchoàng tỉnh vào một buổi sáng tinh mơ nào đó, nó sẽ hóa thành những đám mây đencủa mùa đông, nhanh chóng tan biến.

Còn sự thật nằm trong kí ức của Hà Lệ lại càng khiếncon người ta hồn bay phách lạc.

Thì ra Đỗ Gia không phải chết vì bệnh tình đột ngộtbộc phát, mà là bị Đỗ Hiểu cố tình chọc giận, cậu ta thấy cha ruột của mìnhvùng vẫy và hấp hối dưới chân, vậy mà lại giữ thật chặt hộp thuốc cứu mạngtrong tay, không hề động đậy.

Cái cậu ta muốn là Hoa Cẩm, là tất cả gia sản của nhàhọ Đỗ. Như vậy cậu mới có thể danh chính ngôn thuận đuổi Đường Chính Hằng rakhỏi nhà mình, làm cho anh biết mất khỏi tầm mắt cậu vĩnh viễn.

Đỗ Hiểu mở miệng nói muốn hợp tác với nàng, và TiểuBăng hiểu vụ kiện tranh chấp tài sản này là không thể tránh khỏi. Đỗ Hiểu nhấtđịnh muốn dồn Đường Chính Hằng vào chốn đường cùng, mất hết tất cả. Nàng đãtừng phải giương mắt nhìn Đỗ Hiểu làm tổn thương Cảnh Lượng, lần này, nàngkhông cho phép bi kịch lại một lần nữa tái diễn.

Thế nên nàng giúp Đỗ Hiểu đến tìm gặp An Tuyết, nhờ đóchiếm được lòng tin của cậu, nàng tự tay thiết kế một cái bẫy to lớn và dàyđặc, muốn khiến cho Đỗ Hiểu thân bại danh liệt.

Cứ cho là nàng sẽ chẳng có tương lai nào với ĐườngChính Hằng thì nàng cũng phải giúp anh, khiến cho anh danh chính ngôn thuận trởthành chủ nhân của Hoa Cẩm và nhà họ Đỗ.

- Cô ấy làm vậy, tất cả đều là vì anh…

Thời gian lại quay về hiện tại, Khưu Dương đứng bêncạnh Đường Chính Hằng, thấy anh đứng tựa lưng vào tường lặng lẽ nhìn lên trầnnhà màu trắng của bệnh viện, khuôn mặt vẫn lạnh lùng không một chút biểu cảm.

Khưu Dương giơ tay lên lau một vệt nước mắt, giờ mớiphát hiện cô đã bắt đầu rơi lệ một cách không tự chủ, cánh cửa phòng bệnh khéphờ, Khưu Dương nói xong liền liếc vào phòng bệnh qua khe hở ở cửa. Trong phòngbệnh ngập tràn màu trắng, màu sắc đơn điệu cộng thêm mùi thuốc sát trùng nồngnặc khiến cho người ta không thể nào thở nổi.

Trên giường bệnh là Tiểu Băng với khuôn mặt trắngbệch, hai mắt nhắm nghiền. Bởi vì phía sau não từng chịu nhiều lần tổn thươngbên ngoài, nên một số cục máu còn tàn dư trong não nàng vẫn chưa tan hết, vàcái khoảnh khắc nàng lăn xuống bậc thang, những cục máu này đã vỡ ra làm tổnhại tới dây thần kinh, chính điều này dẫn đến việc nàng vẫn trong tình trạnghôn mê bất tỉnh.

Đường Chính Hằng nhìn theo ánh mắt của Khưu Dương,trên mặt Tiểu Băng vẫn như đang nở một nụ cười, nàng hít thở yên lặng và bìnhổn, chỉ là vẫn không chịu tỉnh lại, giống như người đẹp bị trúng lời nguyềntrong truyện cổ tích xa xưa.

Có lẽ, nàng đang mơ một giấc mơ rất đẹp, trong giấc mơcó người cha hiền từ, có người mẹ xinh đẹp dịu dàng, cả gia đình cùng chungsống rất hạnh phúc.

Bởi vì quá lưu luyến hạnh phúc đẹp đẽ ấy, nên nàng mớicố chấp không chịu để mình tỉnh dậy khỏi cơn mơ hư vô.

Nếu tỉnh lại sẽ phải tiếp tục đối mặt với sự thật tànkhốc này, nàng sẽ sợ hãi.

- Anh biết.

Đường Chính Hằng gật đầu, giơ tay lên cọ nhẹ vào cổáo, anh gắn chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng của Tiểu Băng lên ngực áomình, để mặc cho thủy tinh lóng lánh phát ra thứ khí lạnh lẽo, có lẽ do thờitiết bỗng trở lạnh nên đến trái tim cũng không thể nào trở nên ấm áp được.

Khưu Dương ngẩn người ra nhìn người đàn ông trước mặt,cô chưa bao giờ nhìn thấy Đường Chính Hằng để lộ ra vẻ đau đớn và quan tâmnhường ấy. Dường như anh đang đánh mất thứ mà mình yêu quý nhất, ngay đến khuônmặt điển trai cũng trở nên nhăn nhúm.

Ngày hôm đó trong tiệm cafe của khách sạn, trước khiTiểu Băng rời đi đã gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thế là dựa theo âm thanh nhonhỏ ấy, cô ngẩng đầu liếc nhìn số điện thoại mà đối phương để lại.

Sau khi gọi vào số điện thoại đó cô mới biết ngườinghe điện thoại thì ra là một luật sư tên là Từ Tuệ Tuệ. Thông qua Từ Tuệ Tuệ,Khưu Dương cuối cùng đã biết rõ mọi việc, cuộc chơi có tên là báo thù này, tấtcả đều do Tiểu Băng sắp đặt.

Sau đó bọn họ liên tục giữ liên lạc qua điện thoại thìmới có thể có được báo cáo kiểm định DNA thật sự, còn khuyên được A Kì ra tòalàm chứng.

Ngoài việc bái phục ra, Khưu Dương cũng hiểu, TiểuBăng yêu Đường Chính Hằng sâu đậm tới mức nào. Nàng nguyện từ bỏ việc báo thùvì tình yêu này, không màng mọi thứ chấp nhận tác thành cho hạnh phúc của đốiphương. Người con gái từ trước tới giờ luôn thông minh và bình tĩnh, cuối cùngcũng chọn lựa để mình lún sâu trong tình yêu, muôn đời muôn kiếp không bao giờquay đầu lại được.

- Thế nên, sau này anh hãy yêu cô ấy thật nhiều!

Khưu Dương cố gắng để bản thân có thể cười thật rạngrỡ, nhưng sự đau buồn trong đôi mắt ướt lệ đã bán đứng cô. Tình yêu của cô dànhcho Đường Chính Hằng có lẽ không được sâu đậm như Tiểu Băng, thế nên trước khivẫn còn có thể cứu vãn, cô chấp nhận lựa chọn tác thành và từ bỏ.

Đường Chính Hằng vẫn giữ im lặng, nhưng anh giơ tay vỗnhẹ lên vai Khưu Dương, cái vỗ đầy hàm ý. Hai người họ, mãi mãi chỉ là ngườithân và bạn bè mà thôi.

Cho đến tận khi mỗi người đều có được hạnh phúc thuộcvề mình, tóc đã bạc phơ, con cháu đầy đàn, cũng sẽ vẫn giống như năm đó, khiđối phương cần đến, vẫn không hề do dự giơ ra đôi tay ấm áp nhất để che chở vàgiúp đỡ.

Đây chính là định nghĩa của bạn bè.

Tiểu Băng dường như đã mơ một giấc mơ rất dài rất dài.

Trong giấc mơ, nàng nhìn thấy bản thân khi còn nhỏ,hai tay chống cằm ngồi một mình ngẩn ngơ trên phiến đá.

Gió biển nhẹ nhàng lướt qua mặt, dịu dàng và mát mẻ.

Những chú hải âu kêu thành tiếng bên bãi biển, trongmắt nàng trời và biển giao nhau, là một khoảng xanh bao la vô cùng tận.

Mẹ nàng cầm một trái cam tròn mọng nước, đi tới từ mộtphía khác của bờ biển, trên mặt bà nở một nụ cười ấm áp.

Nàng chạy lon ton tới chỗ bà với nụ cười trên môi, sauđó sà thẳng vào lòng mẹ, giang rộng vòng tay đòi hỏi mẹ một cái ôm.

- Mẹ!

Nàng không nhịn được hét ầm lên, nhưng miệng thì mởrộng mà nói không thành tiếng, bên tai nàng vang vọng một giọng nói khác lảnhlót và ngoan ngoãn, nàng ngẩng đầu nhìn qua bên đó, một thằng bé trắng trẻoxinh xắn đang đứng cách đó không xa, nốt ruồi dưới đuôi mắt đập vào tầm mắtnàng, cái miệng đang chu lên của nó sáng bóng lên như những viên thạch trái câytrong suốt.

Thằng bé chớp chớp mắt, đột nhiên thò bàn tay nhỏ bébụ bẫm của nó ra, ánh mắt lấp lánh chứa chan sự chờ đợi.

Nàng hiểu ra ngay lập tức, thế là liền mỉm cười, cốgắng thoát ra khỏi vòng tay của mẹ để kéo lấy tay em trai.

- Chị ơi…

Thằng bé trắng trẻo trước mặt đột nhiên trở thành mộtchàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, giọng nói của Cảnh Lượng trầm ấm, chứa đựngtrong đó sự trưởng thành không phù hợp với gương mặt của nó.

- Chị ơi… chị ơi…

Thằng bé cứ gọi liên hồi, giọng điệu gấp gáp và bithương, gương mặt nó giờ đã trở nên mơ hồ không rõ, giọng nói dường như càng lúccàng xa dần, nhưng trong phút chốc xuyên qua giới hạn của không gian và thờigian, truyền thẳng đến tận đáy tim nàng.

- Tiểu Lượng…

Đôi môi Tiểu Băng khẽ run rẩy, lẩm bẩm thốt ra nhữnglời mơ hồ không rõ, người con gái cứ mãi chìm sâu trong giấc ngủ, giờ đây cuốicùng đã bắt đầu tỉnh lại.

Những người đang đứng bên cạnh nàng không ai khôngtươi cười mừng rỡ, ngay cả Đường Chính Hằng cũng không thể kìm chế được khẽcong môi lên, nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức không gì sánh nổi.

Hàng lông mi của Tiểu Băng khẽ run run, giống như chúbướm bị làm kinh động đến mức hoảng loạn vỗ cánh.

- Chị ơi… chị ơi…

Tiểu Lượng mừng rỡ kêu lên liên hồi, giờ phút này cậumới biết cái người luôn luôn âm thầm bảo vệ cậu thì ra chính là người chị gáicùng mẹ khác cha của mình.

Nhiều hơn một người thân, nhiều hơn một phần yêuthương, trong lòng cũng sẽ có nhiều hơn sự ấm áp.

Nghe thấy tiếng gọi này, đôi môi Tiểu Băng khẽ độngđậy, rồi nhoẻn cười.

Nàng mở choàng mắt với nụ cười hạnh phúc, cả một màutrắng toát đập vào mắt nàng, nhưng nàng lại thấy ngay một bóng dáng màu đenđứng ngay bên cạnh.

Lúc này anh đang cười không hề giấu giếm, nụ cườituyệt đẹp tới mức khiến con người ta đánh mất phương hướng.

Phía sau ánh mắt lạnh giá của anh là một người đàn ônglịch thiệp với đôi mắt nhuốm đầy vẻ mệt mỏi giấu sau cặp kính gọng đen, đôi mắtKỉ Tư Nam vẫn đen và sáng như thế, chỉ cần anh nở một nụ cười sẽ khiến người tanghĩ ngay tới một từ, “phong hoa tuyệt đại”.

Bọn họ… Tiểu Băng cụp mắt xuống, chỉ một cái chớp mắtliền che đậy mọi sự biến đổi cảm xúc trong mắt nàng.

Nàng cố gắng nói thật dịu dàng, nhưng không để tâm tớiánh mắt đầy quan tâm của Cảnh Lượng đang nhìn nàng, quay đầu về hướng hai ngườirất đỗi quen thuộc là Tuệ Tuệ và Hướng Tình.

- Tuệ Tuệ, Tiểu Tình…

Nghe thấy Tiểu Băng lên tiếng, Đường Chính Hằng vuimừng nhìn nàng, anh muốn tìm thấy những cảm xúc quen thuộc trong ánh mắt nàng.

- Bé con…

Anh cất tiếng gọi một cách không tự chủ, cái tiếng gọimà anh dành riêng cho nàng, nhưng Tiểu Băng chầm chậm quay đầu lại, ánh mắtnhìn anh mang một vẻ xa lạ và lạnh lùng, dường như đang nhìn một người hoàntoàn không quen biết.

Nàng giơ tay lên đỡ lấy đầu, cay mày nhìn anh, giọngnói bình thản giống như một lưỡi kiếm sắc nhọn, trong phút chốc đâm thẳng vàotim, không một chút nương tình.

- Tôi… quen anh sao?
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới