Tùy Chỉnh

Quyển 4 - Chương 3: Phiên tòa đối chất

Buổi gặp mặt với Đường Chính Hằng là vào buổi tối. Gầnkhách sạn có một nhà hàng kiểu phương Tây, từ trang trí cho tới món ăn đều mangđậm hương vị của ngoại quốc.

Tiểu Băng nhìn người đàn ông đang lặng lẽ cúi đầu ăntrước mặt nàng, đột nhiên nhớ lại buổi ăn cơm lần đầu tiên của hai người ở CJW.

Cứ nghĩ lại thấy buồn cười, mỗi lần cùng ăn cơm vớiĐường Chính Hằng, là đều phát sinh ra những chuyện kinh động.

Ví dụ như lần đầu tiên ăn cơm, nàng đã không cẩn thậnăn phải món lê nhân rượu vang và say mèm; ví dụ như lần Cảnh Lượng xảy rachuyện, nàng làm ướt hết chiếc áo comple đắt tiền của Đường Chính Hằng bằngnước mắt, khóc cho đã rồi lăn ra ngủ; ví dụ như lần nàng kéo anh thoát khỏivòng vây của cánh phóng viên trong buổi lễ âm nhạc, rồi sau đó ngất đi để anhphải đưa về…

Chỉ có điều tất cả những việc này, thì ra đều khôngphải sự trùng hợp, mà là âm mưu Đường Chính Hằng đã sắp xếp sẵn. Có lẽ anh chỉmuốn bù đắp lỗi lầm đã gây ra với nàng, nhưng Tiểu Băng không bao giờ tha thứđược sự lừa dối đó. Đặt dĩa xuống, nàng nhét tay vào túi áo. Từ từ xòe lòng bàntay ra, chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng vẫn nằm đó, phát ra thứ ánhsáng long lanh.

Chỉ có điều, thời gian ba năm đã qua đi, vật thì cònmà người không còn nữa.

Tại sao?

Anh cất giữ chiếc trâm này trong ba năm, anh đột nhiênxông vào thế giới của em, cho em sự ấm áp khi em tuyệt vọng nhất, anh khiến emdần dần đem lòng yêu một ngọn núi băng là anh.

Nhưng tại sao, dưới ánh mắt lạnh lùng đó của anh, còncất giấu sự lừa dối kinh khủng như vậy? Bắt đầu từ vụ tai nạn ba năm về trước,đối với em, anh đã xác định chỉ có sự mặc cảm, chỉ có sự đền bù thôi sao? Rõràng anh biết điều em quan tâm… không phải là những thứ đó.

Nàng giơ tay gài chiếc trâm lên ngực áo, lúc nàng cúiđầu xuống, đôi môi nở ra một nụ cười.

- Cảm ơn anh, Đường tiên sinh.

Nàng ngẩng đầu lên, hướng về phía anh nâng ly, tuytrong ly chỉ là nước cam

- Cảm ơn anh đã từng giúp tôi nhiều lần như vậy…

Em sẽ không bao giờ quên. Câu nói không thoát ra miệnglặng lẽ chôn sâu vào tim, Tiểu Băng thấy Đường Chính Hằng buông dao dĩa xuống,lạnh lùng nhìn nàng, thế là nàng lại tiếp tục nói với giọng đều đều.

- Nhưng, ăn xong bữa cơm này, chúng ta sẽ không còn làbạn nữa.

Chiếc ly của Đường Chính Hằng đang cầm dừng khựng lạigiữa không trung, rượu vang trong ly sóng sánh.

Từ nay về sau, chúng ta chỉ có thể là… đối thủ thôiđúng không? Tiểu Băng thầm nhủ trong lòng, đưa chiếc ly lên miệng nhấp mộtngụm, trong vị tươi mát ngọt lịm của nước cam lại khiến nàng cảm nhận được vịđắng. Nói xong nàng đứng dậy quay đầu lại phía sau, theo hướng mà nàng đangnhìn về, một người đàn ông mặc chiếc áo da màu nâu đậm đang nhìn về phía nàng,nở một nụ cười ngang tàng ngạo nghễ.

Cậu giơ tay lên gẩy bộ lông nhân tạo cùng màu được gắntrên cổ áo, lông mày nhướn lên, nghiêng đầu, xòe lòng bàn tay ra.

- Hey, có còn muốn đi cùng tôi không?

Đường Chính Hằng ngẩng phắt đầu lên, giọng nói khinhmiệt của Đỗ Hiểu vang lên tới mức chói tai, anh đặt mạnh ly rượu xuống mặt bàn,phát ra một âm thanh nặng trịch.

Tiểu Băng dường như không hề để ý tới hành động củaĐường Chính Hằng, nàng cười thản nhiên:

- Đường tiên sinh, bạn của tôi tới rồi, tôi đi trướcđây.

Nói xong nàng xoay người đi thẳng về chỗ Đỗ Hiểu, lờđi ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông đang ngồi sau lưng. Bước chân khoan thaiduyên dáng, Tiểu Băng giơ ngón tay lướt nhẹ qua chiếc trâm cài áo bằng lông vũmàu trắng trước ngực, thủy tinh lấp lánh chạm vào da thịt tới lạnh cóng.

Đường Chính Hằng bất lực ngồi phịch xuống ghế, tronglòng đau như dao cắt. Cuối cùng vẫn đi đến nước này, Tiểu Băng quả nhiên vẫnhận anh, nếu không nàng sẽ không quay sang đứng cùng chiến tuyến với Đỗ Hiểu.

Anh biết rõ kết quả sẽ thế này, nhưng vẫn yêu nàng đếnmức không còn thuốc chữa.

***

- Chủ tịch…

Lên xe của Đỗ Hiểu, ngồi vào vị trí tay lái phụ, TiểuBăng mấp máy môi, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng.

- Gọi tôi là Đỗ Hiểu.

Đỗ Hiểu nhếch mép, nhưng vẫn không vội khởi động xe.

- Ừm, Đỗ Hiểu, việc lần trước cậu nói với tôi, tôi cóthể đồng ý, nhưng tôi có thêm một điều kiện…

Tiểu Băng giơ ngón tay lên gõ nhịp nhịp vào không khínhư đang suy tư điều gì đó.

- Nói đi!

Đỗ Hiểu ngắn gọn đáp.

Câu trả lời của Tiểu Băng rất đơn giản, giọng nóikhông hề do dự, mang một sự kiên định không thể nghi ngờ được.

- … Vậy được, lần này tôi muốn đích thân đối phó ĐườngChính Hằng, tôi muốn anh ta phải nếm mùi mất hết tất cả mọi thứ đáng quý trọng.

Lúc nói điều này, trong mắt nàng ánh lên một sự lạnhlùng. Đỗ Hiểu nhìn thấy cũng không khỏi sững sờ, cậu không ngờ Trác Tiểu Băngsẽ đưa ra yêu cầu như thế. Cậu chỉ hy vọng cô ta có thể ra tòa làm chứng, chứngminh Đường Chính Hằng từng mua chuộc nhân chứng, để làm giảm sự tin tưởng củaquan tòa đối với anh ta.

- Tôi đã tìm được An Tuyết, bạn thân của mẹ ĐườngChính Hằng khi bà tham gia hoa hậu Hồng Kông. Tới lúc đó, bà ấy sẽ là nhânchứng tốt nhất.

Nói tới đây, Tiểu Băng đắc ý nhếch môi cười

- Chỉ cần chứng minh Đường Chính Hằng không phải contrai của Đỗ Gia, vậy thì, anh ta sẽ chẳng có được bất cứ thứ gì!

Nàng hơi nheo mắt lại, trên mặt hiện lên một biểu cảmvừa kiêu ngạo vừa lười nhác giống như một chú mèo.

Đỗ Hiểu ngay tức khắc vừa mừng lại vừa ngạc nhiên, cậubắt đầu vui mừng vì mình đã chọn đúng đối tượng hợp tác.

Cô ta đã từng dựa vào khả năng của chính mình để đưaĐồng Cảnh Lượng ngồi lên vị trí quán quân, lại một tay kéo Kỉ Tư Nam từ nơi tậncùng lên đến đỉnh cao trở lại. Người con gái nhìn có vẻ rất tầm thường này, tạisao lại có một năng lực có thể xoay chuyển trong giới giải trí như thế chứ?

- Ngay mai tôi sẽ đến Thượng Hải một chuyến.

Tiểu Băng hít vào một hơi thở dài, quay đầu lại nhìnĐỗ Hiểu bằng ánh mắt lạnh lùng:

- Nếu cậu còn muốn lấy lại Hoa Cẩm, bây giờ là lúc nênra tay rồi!

Ánh mắt lạnh lẽo như băng khiến Đỗ Hiểu cũng phải rùngmình.

Vừa trả lời, Đỗ Hiểu vừa nhanh chóng khởi động xe,chiếc BMW màu đỏ phát ra thứ ánh sáng rực rỡ trong màn đêm, giống như một mũitên vừa bay vút khỏi chiếc cung.

Buổi đêm mùa đông trời nổi gió, thổi qua mang tai,giống như những tiếng thở than của người đang đau khổ.

Tiểu Băng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai bên đườngTrung Sơn phồn hoa nhất của thành phố lấp lánh ánh đèn rực rỡ, đèn điện huyhoàng, tựa như thành phố không đêm trong ảo tưởng.

Ngày lễ truyền thống của người Trung Quốc – ngày tếtâm lịch sắp tới gần, đâu đâu cũng là những khung cảnh ôn hòa và tốt đẹp. Chỉ cóđiều trong sự bao bọc bởi màn đêm yên tĩnh, trong tầm mắt Tiểu Băng lại lóe lênchút gì đó như khói lửa chiến tranh.

Vụ kiện tranh chấp tài sản trị giá sáu tỉ của nhà họĐỗ cuối cùng đã chính thức mở phiên tòa vào ngày thứ hai cuối cùng trước khibước sang năm mới.

Khoảnh khắc bước vào tòa án cấp cao của khu Cửu Long,Tiểu Băng nhìn người đàn ông đang đi tới trước mặt, bộ comple màu đen của anhvô cùng bắt mắt giữa đám đông.

Lần này, cuối cùng họ cũng đứng ở vị trí đối địch.

Không thể tránh khỏi.

Lúc ánh mắt giao nhau, một cái nhìn dài dằng dặc nhưcả nghìn năm.

Tiểu Băng nhếch môi, ngẩng cao đầu đi ngang qua ĐườngChính Hằng, ánh mắt lấp lánh, nhưng lại giống như đang nhìn một người hoàn toànxa lạ. Có cảm giác nàng chưa từng gặp gỡ Đường Chính Hằng.

- Bé con…

Cái khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Đường ChínhHằng đột nhiên lên tiếng gọi nàng.

Nghe thấy tiếng gọi không thể quen thuộc hơn được nữa,Tiểu Băng ngây người ra, nàng ngừng bước, đứng im tại chỗ.

- Tại sao?

Câu hỏi của Đường Chính Hằng thốt lên hết sức đơn giảnnhưng lại chứa đựng bao nỗi cô đơn khó hiểu. Trước khi ra tòa anh nhận đượcthông báo của luật sư, người ra tòa làm chứng cho Đỗ Hiểu chính là bạn thân củamẹ anh năm đó – An Tuyết, và người giúp Đỗ Hiểu tìm đến An Tuyết chính là TiểuBăng.

Nàng lại đích thân ra tay đối phó anh, tại sao?

- Chẳng tại sao cả… chỉ là muốn báo thù mà thôi.

Tiểu Băng cười khinh miệt, nhưng trong lòng nàng đauđớn như bị cào xé ra thành trăm nghìn mảnh nhỏ. Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ“báo thù”, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Trong mắt Đường Chính Hằng ánhlên tia nhìn lạnh lùng, giống như mặt hồ đã bị đóng băng, không hề tức giận,nhưng Tiểu Băng lạnh lùng nhìn thẳng vào đó, không một chút sợ hãi, không một chútnhường bước.

Luật sư đại diện của Đỗ Hiểu đang đi ra từ phòng nghỉcùng với An Tuyết, rồi nhanh chóng đi tới, họ sải những bước chân ung dung đilướt qua Đường Chính Hằng, chỉ để lại một câu ngắn gọn.

- Chúng ta, gặp lại ở phiên tòa!

Phiên tòa hôm nay chật kín người, trong số đó phầnnhiều là phóng viên. Vụ án tranh chấp tài sản trị giá sáu tỉ của nhà họ Đỗ đãlàm kinh động cả Hồng Kông, cuộc tranh giành gia sản giữa người con riêng vàđại thiếu gia nhà họ Đỗ lại càng được bàn tán xôn xao hơn. Đến cả thân thế gốcgác của mẹ ruột Đường Chính Hằng là Đường Xuyến cũng bị moi móc một cách khôngthương tiếc, không tránh khỏi trở thành những câu chuyện để mọi người bàn tánsau những bữa cơm.

Đây là đã phiên tòa thứ hai trong tháng này rồi, luậtsư của hai bên đấu khẩu ác liệt chỉ xoay quanh vấn đề liệu Đường Chính Hằng cóphải con trai thật sự của Đỗ Gia hay không, liệu có quyền thừa kế hay không.

Tiểu Băng ngồi bên cạnh Đỗ Hiểu, môi cậu vẫn nhếchlên, nở nụ cười ngang tàng quỷ quyệt như trước. Đỗ phu nhân vẫn mình đầy vòngngọc đá quý, mặc một bộ xường xám tà xẻ cao ngồi ở đó, rướn cao cổ trông giốngnhư một con hạc trắng đầu đỏ, biểu cảm của hai mẹ con giống y nhau.

Đường Chính Hằng ngồi ở bên còn lại, anh mặc một bộ đồđen, không chút biểu cảm trên mặt, ngồi bên cạnh anh là Hứa Vĩ Đình, ăn diệngiống như một con bướm hoa.

Trong phiên tòa, luật sư bên nguyên cáo đã bắt đầu chomời nhân chứng.

- Tiểu thư An Tuyết, xin hỏi cô có quan hệ như thế nàovới Đường Xuyến?

Tuy An Tuyết được gọi là “tiểu thư”, nhưng bây giờ bàđã là một phụ nữ trung niên mập mạp, thân hình giống như một bình nước, gần nhưkhông thể nhìn ra thân hình duyên dáng thướt tha khi tham gia tuyển chọn hoahậuHong Kongnăm đó.

- Tôi… chúng tôi là bạn thời đại học…

Ngồi trên ghế dành cho nhân chứng, An Tuyết có phầnnào căng thẳng, lúc nói chuyện bất giác nhìn về phía Tiểu Băng, Tiểu Băng nhẹnhàng gật đầu, ra hiệu cho bà hãy thoải mái.

- Hai người từng tham gia tuyển chọn hoa hậu cùng nhausao? Xin cô hãy nói cho tôi biết đó là vào năm nào?

Luật sư của bên nguyên kéo cao giọng lên, An Tuyết bịcái nhìn của ông có phần hơi hoảng sợ, thế là lắp bắp trả lời:

- 19… 7… à, 77.

- Phản đối! Vấn đề này không liên quan đến vụ án.

Luật sư biện hộ phát hiện tình thế không được ổn, lậptức đứng dậy cắt ngang.

- Thưa quý tòa, câu hỏi này tuyệt đối có mối quan hệtrực tiếp với vụ án.

Luật sư bên nguyên xoay người lại nói lớn, quan tòanghe xong liền gật đầu

- Vậy hãy mau nói vào vấn đề chính.

- Vâng, thưa quý tòa.

Luật sư bên nguyên cúi gập người lễ phép, sau đó quayngười lại tiếp tục hỏi An Tuyết:

- Vậy xin hỏi, trong quá trình các cô tham gia thituyển hoa hậu Hồng Kông, tiểu thư Đường Xuyến có mối quan hệ mật thiết vớinhững người nào, đương nhiên, người tôi chỉ ở đây là đàn ông.

Đường Chính Hằng cau mày lại, nhìn thẳng về phía ĐỗHiểu, mắt long lên.

- Lúc đó, có rất nhiều người theo đuổi Đường Xuyến!

Có vẻ An Tuyết không còn căng thẳng nữa, thế là bà nóigiọng sang sảng:

- Ngoài Đỗ tiên sinh, còn có Long tiên sinh của KimMậu, có một đạo diễn ở đài truyền hình ngày nào cũng tặng hoa cho cô ấy…

Có vẻ như bà đang hồi tưởng lại những chuyện xảy rakhi còn trẻ, thế là bất giác nở một nụ cười.

- Thế có nghĩa là, vào thời điểm đó có rất nhiều ngườicó quan hệ mật thiết với tiểu thư Đường Xuyến đúng không?

Luật sư bên nguyên có ý định dẫn dắt câu chuyện theo ýđồ đã định sẵn của mình, câu nói này lập tức gặp phải sự phản đối của luật sưbiện hộ,

- Phản đối luật sư bên nguyên có những phán đoán mangtính chủ quan!

- Thưa quý tòa, đây không phải là những phán đoán mangtính chủ quan, trước buổi hầu tòa, tiểu thư An Tuyết đã liệt kê một danh sáchnhững người đã từng theo đuổi tiểu thư Đường Xuyến vào năm 1977, có ghi chép cảtên cả họ, trong danh sách này có tới 13 người!

Luật sư bên nguyên đưa cho thư kí bảng danh sách, TiểuBăng vô tình liếc qua, phát hiện sắc mặt của Đường Chính Hằng lạnh lùng tới mứckinh hãi.

Đôi môi nàng thoáng hiện lên một nụ cười đắc ý.

Luật sư bên nguyên tiếp tục trần thuật:

- Tiểu thư Đường Xuyến đã tham gia cuộc thi hoa hậuHong Kong vào năm 1977, lúc đó người có qua lại vô cùng thân thiết với cô khôngchỉ có một mình Đỗ tiên sinh, thế nên đứa trẻ cô sinh hạ được vào năm 1978,cũng chính là tiên sinh Đường Chính Hằng, không nhất định là con ruột của tiênsinh Đỗ Hoa Thành!

Rầm!

Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, Đường ChínhHằng phẫn nộ đứng dậy, nhanh chóng quay lưng bỏ đi. Nhìn lướt qua bóng hìnhanh, ngay sau đó Tiểu Băng cụp mắt xuống, mặc cho phần tóc mái che lấp hết mọibiến đổi cảm xúc trong mắt nàng. Bản thân đang sợ hãi điều gì, đang băn khoănđiều gì?

Quá trình An Tuyết ra tòa làm chứng rất thuận lợi,luật sư biện hộ hiển nhiên không dự tính tới tình huống này, thậm chí không thểđưa ra câu hỏi nào có ý nghĩa.

Tiểu Băng khoác tay An Tuyết vừa cười vừa đi ra khỏicánh cửa lớn của tòa án, đột nhiên Đường Chính Hằng xông ra bất thình lình từsau cánh cửa, bộ dạng đầy sát khí.

- Này, này, cậu đừng làm như thế! Cậu gặp riêng nhânchứng mà bị pháp quan và bồi thẩm viên biết được, bọn họ sẽ cho rằng cậu làmtrở ngại công chứng tư pháp đấy!

Hứa Vĩ Đình vừa đứng bên cạnh vừa khuyên, vừa nói, vừanghĩ cách để lôi Đường Chính Hằng đi. Không ngờ Đường Chính Hằng không hề nhúcnhích, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Trác Tiểu Băng.

- Cô nói nhảm!

Sự đối mặt này kéo dài khá lâu, cuối cùng Đường ChínhHằng cũng lên tiếng, nhìn về hướng An Tuyết, cả người anh dường như đã biếnthành tảng băng lớn. Ánh mắt đáng sợ của anh khiến cho An Tuyết sợ hãi, vốnđịnh lùi ra sau, nhưng bị Tiểu Băng giữ đứng im tại chỗ.

- Bà ấy có nói nhảm hay không, phán quan sẽ tự biết phánđoán! Không đến lượt Đường tiên sinh đây phải bận tâm! Chỉ hy vọng Đường tiênsinh không chơi trò mua chuộc nhân chứng giống như ba năm về trước, bằng không,đừng trách tôi nhắc lại chuyện cũ…

Ánh mắt của Tiểu Băng sắc nhọn như dao, không hề kháchkhí nhìn thẳng vào mắt Đường Chính Hằng. Cái nhìn của nàng khiến trái tim anhđông cứng lại. Hứa Vĩ Đình đứng bên cạnh càng kinh ngạc hơn, lần đầu tiên anhnhìn thấy có một người con gái dám như thế này với Đường Chính Hằng.

Khoác lấy tay An Tuyết, Tiểu Băng ung dung đi về phíatrước, khoảnh khắc đi lướt qua Đường Chính Hằng, nàng hạ thấp giọng xuống:

- Tôi chẳng qua chỉ là có gì học nấy, chơi lại tròchơi mua chuộc nhân chứng của anh ba năm về trước mà thôi. Tôi muốn anh nếmmùi không còn đường lui giống như tôi năm đó.

Đường Chính Hằng cảm thấy giọng nói khinh miệt đầy cămhận của Tiểu Băng cứ vang lên bên tai anh không xua đi được, anh nhìn theo hìnhbóng đang khuất dần phía xa của nàng, cắn môi thật mạnh.

- Hứa Vĩ Đình, tôi muốn từ bỏ vụ kiện.

- Cái gì?

Giọng nói của Hứa Vĩ Đình như được kéo lên đến âm vựcthứ tám, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên:

- Cậu muốn từ bỏ vụ kiện, cậu không muốn tài sản nữasao? Cậu muốn tặng không Hoa Cẩm mà Đỗ Gia để lại cho tên thái tử gia Đỗ Hiểuđó sao? Rốt cuộc dây thần kinh nào của cậu có vấn đề rồi hả?

Một loạt những câu hỏi, Đường Chính Hằng nghe xongnhưng không trả lời, chỉ quay người lại nhìn theo hướng Tiểu Băng bỏ đi, mắtanh tối sầm lại.

***

Chiếc xe lái đến cổng khách sạn, trên mặt Đỗ Hiểu hiệnlên nụ cười đắc ý, đợi nửa ngày vẫn chưa thấy người ngồi bên cạnh xuống xe. Thếlà cậu ngoảnh đầu lại, nhìn khuôn mặt như đang suy tư điều gì của Tiểu Băng,cậu tò mò nhướn mày lên.

- Đang nghĩ gì thế, lẽ nào cô mềm lòng rồi?

Đôi môi mỏng hơi mím lại, lộ ra một sự chế giễu.

Tiểu Băng chớp chớp mắt, khẽ bật cười:

- Mềm lòng thì không có, nhưng tôi nghĩ đến một việccòn thú vị hơn nên mới thừ người ra.

- Là gì thế? Có liên quan tới Đường Chính Hằng?

Đỗ Hiểu tò mò hất hàm lên, Tiểu Băng gật đầu, cúi đầuxuống rút ra một tờ báo trong túi áo, nhét vào tay Đỗ Hiểu.

- Chỉ dựa vào mỗi lời làm chứng của An Tuyết thì chưađủ, nếu cậu đồng ý, thì đây là cách nhanh nhất.

- Kiểm nghiệm DNA?

Đỗ Hiểu trợn tròn mắt, trước đây cậu đã từng phủ nhậnyêu cầu làm kiểm định DNA của luật sư biện hộ, không ngờ Trác Tiểu Băng lại lôichuyện cũ ra nói.

Pháp luật quy định, tiến hành kiểm định DNA bắt buộcphải có được sự đồng ý của đương sự hai bên, không được tiến hành cưỡng ép.

- Việc này không được! Nếu tới lúc đó có kết quả kiểmđịnh, anh ta quả thực là con trai riêng của cha tôi, vậy chẳng phải tôi tự đàohuyệt chôn mình sao? Cô tưởng tôi là đồ ngu hả?

Đỗ Hiểu bĩu môi, cười khinh miệt, vo tờ báo thành mộtcục rồi ném ra ngoài cửa sổ.

- Người đứng đầu viện nghiên cứu này là A Kì, bìnhthường rất thích cá cược đua ngựa, nếu muốn tìm ông ta, chỉ cần đến trường đuangựa…

Tiểu Băng mỉm cười, trong nụ cười của nàng chứa đựnghàm ý sâu xa, Đỗ Hiểu ngây người ra.

Trong lòng cậu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, nếu bảnmẫu dùng để kiểm định DNA căn bản không phải là bản mẫu của Đường Chính Hằng,thì sẽ ra sao?

Đang suy nghĩ, nụ cười trên môi cậu càng lúc càng lớn,ở bên cạnh, Tiểu Băng đã mở cửa xuống xe, nhưng nàng bị thu hút bởi một chiếcváy đang tung bay trước cổng khách sạn.Ánh mắt nàng xao động, trong lòng khôngkhỏi hiện lên sự nghi hoặc, tại sao lại là cô ấy?

Lặng lẽ chia tay với Đỗ Hiểu, nhìn chiếc xe của cậu đãđi một đo