Tùy Chỉnh

Quyển 3 - Chương 2: Sóng gió

Thời hạn ba ngày chẳng mấy chốc đã tới, vòng hai củabuổi đấu giá được tổ chức vào buổi chiều. Tiểu Băng và Tôn Phàm ăn trưa ở quánăn Trung Quốc của khách sạn xong, liền vội vàng cầm tài liệu và máy tính laothẳng đến Hoa Cẩm.

Sau khi hình dáng của hai cô gái khuất hẳn ở phía cuốihành lang, Kỉ Tư Nam mới từtừ hiện ra từ khúc ngoặt với chiếc áo đen và quần trắng, sau đó nụ cười ấm ápôn hòa trên mặt cũng từ từ biến mất.

Một xấp giấy nằm ngay ngắn trong tay, rõ ràng chúngkhông hề có sinh mệnh, nhưng lúc này dường như đang tỏa ra một thứ nhiệt độ âmấm.

Đó chính là bản mẫu quảng cáo của “Nước mắt đauthương” mà Tiểu Băng và Tôn Phàm đã bỏ bao tâm huyết mới làm ra.

Nhân viên lao công đẩy chiếc xe làm vệ sinh đi lướtqua người, Kỉ Tư Nam nhấc cánh tay lên, những con chữ dày đặc và những tấm hìnhđầy màu sắc trên mặt giấy không ngừng hiện lên trước mắt.

Kỉ Tư Nam cảmthấy những trang giấy trong tay mình càng lúc càng nặng, thấm chí nặng đến nỗikhông thể nhấc nổi tay lên. Rõ ràng trong lòng anh muốn báo thù Tiểu Băng nhưthế, chỉ cần đưa cho đối thủ của Tiểu Băng bản kế hoạch này, nàng sẽ thất bạithảm hại.

Kỉ Tư Nam siếtchặt nắm đấm, khớp ngón tay kêu răng rắc, cánh tay anh bỗng chốc hiện lên vô sốnhững đường gân xanh.

Anh cứ thầm hỏi bản thân:

- Kỉ TưNamà! Kỉ Tư Nam,mày rốt cuộc còn đang do dự điều gì chứ?

Trong khi Kỉ Tư Nam cònđang lưỡng lự chưa thể quyết định, một chiếc taxi đang lao như bay tới Hoa Cẩm.

- Haiz, Tôn Phàm này, em có cảm thấy chúng ta hình nhưđã bỏ xót thứ gì không?

Tiểu Băng ngồi phía sau xe, nhắm mắt định thần đượcmột lát, nhưng nàng cứ có cảm giác bất an, thế là không nhịn được, mở choàngmắt ra hỏi một câu.

- Không có đâu chị Tiểu Băng, chị coi, bản mẫu quảngcáo và CD em đều cầm theo rồi!

Tôn Phàm cười tít mắt, giơ tập tài liệu ra trước mắtTiểu Băng lắc qua lắc lại.

Tinh thần căng thẳng của Tiểu Băng nhẹ nhõm trở lại,có lẽ là do nàng suy nghĩ quá nhiều. Tài liệu và CD đều do chính tay nàng chuẩnbị cẩn thận rồi đặt vào đó, không thể xảy ra chuyện gì mới đúng.

- Chị yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì đâu!

Tôn Phàm ngồi bên cạnh vẫn đang cười, nụ cười hồnnhiên và xinh đẹp.

- Cứ để tôi xem lại đi, xem xong tôi mới yên tâm được.

Tiểu Băng nói rồi vớ lấy tập tài liệu trong tay cô,nàng vừa nói vừa lật ra xem.

- Á!

Vừa mới cúi đầu xuống nàng đã nghe thấy tiếng la thấtthanh của Tôn Phàm.

Trong tập tài liệu là một xấp giấy dày cộp, nhưngtrong đó không có một tờ nào là bản mẫu quảng cáo mà nàng và Tôn Phàm đã dồnhết tâm huyết để làm. Tất cả là những tờ giấy trắng sạch sẽ như tuyết!

Đôi tay Tiểu Băng run rẩy, thậm chí không có cả dũngkhí để lật những trang giấy bên trong, hay là gập tập tài liệu vào. Nàng chỉ đờđẫn nhìn chằm chằm cái màu trắng đến nhức mắt trước mặt, trong phút chốc lạc cảgiọng. Trong kí ức mơ màng, nàng quay trở về một thời khắc nào đó trong quákhứ, dường như có một âm thanh nào đó đang vang lên bên tai nàng, cứ lặp đi lặplại một câu nói.

- Trác Tiểu Băng à Trác Tiểu Băng, đây chính là báoứng!

Báo ứng…

Tiểu Băng bỗng đưa tay lên ấn mạnh vào hai huyệt tháidương, hít từng hơi thở thật sâu, tập tài liệu rơi khỏi ghế, tung tóe hết cảra, và vẫn là cái màu trắng đến nhức mắt đó.

- Sao lại có thể thế này? Sao lại có thể như vậy đượcchứ?

Tôn Phàm hoảng loạn cầm từng trang giấy trắng lên rồixem đi xem lại, vừa xem vừa lắc đầu nguầy nguậy không dám tin đây là sự thật.

Cô không tin, cô không thể tin được tất cả những gìđang xảy ra trước mắt! Bản kế hoạch mà cô đã yêu thích hết lòng và dồn hết hyvọng, tại sao giờ lại biến thành một đống giấy trắng? Tại sao?!

- Tôn Phàm, em quay về tìm bản kế hoạch.

Tiểu Băng cố sức bình tĩnh trở lại, buổi đấu giá sắpbắt đầu rồi, giờ phút này nàng không thể hoảng loạn được.

- Hả?

Tôn Phàm hoang mang ngẩng đầu lên, hiển nhiên là côkhông hiểu dụng ý câu nói của Tiểu Băng là gì.

- Xin anh hãy dừng xe bên lề đường!

Tiểu Băng nhanh chóng nói với tài xế, sau đó ngoảnhđầu lại giải thích một cách rõ ràng với Tôn Phàm

- Tôi xuống xe ở đây, em lập tức quay về khách sạn xemlại có thể tìm thấy bản gốc hay không, trong máy tính của tôi có bản điện tử,tôi đến Hoa Cẩm sẽ tìm nơi để in ra.

- Vâng.

Tôn Phàm có vẻ vẫn chưa kịp hoàn hồn, chỉ đờ đẫn đáplại một câu.

Chiếc xe còn chưa kịp dừng hẳn, Tiểu Băng đã đẩy cửanhảy xuống, sau đó lại bắt một chiếc taxi khác trên đường. Không còn cách nàokhác, phải tranh thủ thời gian thôi!

Tuy hiệu quả của việc in ấn không được tốt như bản mẫuđã chuẩn bị kĩ càng lúc trước, nhưng bây giờ chỉ cần có một bản mẫu là tốt rồi.Tiểu Băng sốt ruột giục tài xế suốt cả quãng đường. Chiếc xe phóng đi như bay,sau đó dừng lại trước cửa cao ốc Hoa Cẩm.

Đưa tay lên xem đồng hồ, chỉ còn ba mươi phút nữa làđến buổi đấu giá.

Nàng vừa nghĩ đối sách vừa đi nhanh về phía thang máy,cũng may là Giám đốc Bộ phận Đối ngoại Lý Nghiên cũng là người thoải mái, nghĩcách mượn một cái máy in chắc chắc cũng có thể làm được.

Nhưng chỉ có điều lên đến tận tầng 17 cũng không thấybóng dáng Lý Nghiên đâu cả, không có trong phòng hội nghị, cũng không có trongphòng làm việc. Tiểu Băng hỏi các nhân viên xem Lý Nghiên có thể đến những chỗnào, sau đó vội vã lao tới phòng nghỉ.

Chỉ còn hai mươi phút nữa là buổi đấu giá bắt đầu rồi,thời gian của nàng thực sự không còn nhiều nữa rồi.

- Người đẹp ơi giúp tôi với… cứu tôi với…

Nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng nghỉ, Tiểu Băngcho rằng Lý Nghiên đang ở bên trong, cũng không cả kịp gõ cửa, cứ thế vừa nóivừa đẩy cửa xông vào.

- Á… tôi xin lỗi!

Tiểu Băng vừa mới bước vào đã đứng ngây ra như trờichồng, gặp cái gì không gặp, lại bắt gặp ngay một đôi nam nữ đang ôm ấp nhau!

- Tôi xin lỗi… tôi xin lỗi… hai người cứ tiếp tục đi…

Nàng vừa nói vừa xoay người lại, sau đó định ngay lậptức trở lại đường cũ.

- Đứng lại!

Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông khiến toàn thânTiểu Băng run bắn. Đợi đã, sao giọng nói này lại quen thế nhỉ? Nàng không dámquay người nhìn lại, giọng nói quen thuộc khiến cho nàng bất giác hoảng loạn.

Cái giọng nói lạnh buốt tới tận xương, không một chúthơi ấm đó, mang một sự uy nghiêm không thể kháng cự, xuyên qua giới hạn củakhông gian thời gian truyền tới.

- Cô đi theo tôi.

Người đàn ông giống như một cơn gió lướt qua ngườinàng, bộ comple đen cao quý vẫn lấp lánh như xưa, Tiểu Băng còn chưa kịp phảnkháng thì cánh tay nàng đã bị đối phương nắm thật chặt, chỉ có thể để mặc chongười đàn ông đó lôi nàng đi suốt cả quãng đường.

Không biết tại sao mỗi lần gặp người đàn ông này, TiểuBăng đều rơi vào tình trạng để mặc cho người khác muốn làm gì thì làm. Ra khỏiphòng nghỉ rẽ trái, xuyên qua hành lang đi thẳng…

“ Rầm!”

Cánh cửa phòng làm việc phía sau lưng đóng mạnh lại,Tiểu Băng nhìn khuôn mặt không một chút cảm xúc của người đàn ông trước mặtnàng, trong lòng bỗng bình tĩnh trở lại.

Bọn họ dường như đã kết thúc rồi, hay là… chưa từng cósự bắt đầu.

Thế nên tại sao lại phải sợ hãi?

Nàng nghĩ ngợi một hồi rồi đột nhiên bật cười, một nụcười lịch thiệp bình thản như đang đối diện với một con người xa lạ.

- Đường tiên sinh, thật trùng hợp nhỉ, chúng ta lạigặp nhau rồi…

Tiểu Băng cảm thấy rất khó dùng lời để hình dung. Chỉlà nàng có cảm giác bị ai đó dùng tay siết chặt lấy cổ họng, dù có cố gắng đếnmấy cũng chỉ có thể phát ra những hơi thở thật nhẹ.

- Cô ổn chứ?

Bên tai nàng vang lên giọng nói trầm trầm của ĐườngChính Hằng, trong lòng đột nhiên bùng lên một cảm giác ấm nóng, thế là nàng nhẹnhàng gật đầu.

- Ừm, cũng ổn.

Vẫn là cô nhóc kiên cường như thế, Đường Chính Hằngthầm nghĩ, vừa rồi rõ ràng nàng còn hét lên đòi cứu mạng, hẳn là đang gặp phảivấn đề khó giải quyết, trông nàng lo lắng bồn chồn như vậy, thế mà giờ lại nóilà “cũng ổn”.

- Vừa nãy…

Anh do dự không biết phải nói tiếp thế nào, tình cảnhvừa rồi nếu muốn giải thích rõ ràng quả thực cũng có chút khó khăn.

- Cái đó… vừa nãy tôi đã làm phiền anh rồi, tôi vốnđịnh tìm Lý Nghiên, tôi thật sự không cố ý đâu, thật đấy!

Tiểu Băng cố ra vẻ thoái mái cười ha ha, biểu cảm trênmặt nàng đúng là rất vui vẻ, nhưng nhìn thấy Đường Chính Hằng và người con gáiđó thân mật như vậy, trái tim nàng tại sao lại khó chịu thế này nhỉ?

- Thôi chết, không xong rồi!

Nàng bất giác nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường,đã là lúc bắt đầu buổi đấu giá rồi!

- Đường tiên sinh, nhờ anh cho tôi mượn một chiếc máyin được không?

Không nghĩ ngợi nhiều, nàng liền lao như bay tới trướcbàn làm việc của Đường Chính Hằng, rút chiếc laptop đặt lên mặt bàn, mở máy.

Bản mẫu điện tử từng trang từng trang được in ra,Đường Chính Hằng dựa vào khung cửa nhìn bộ dạng bận rộn của Tiểu Băng, tuy trênmặt là biểu cảm lạnh lùng thờ ơ, nhưng trong lòng anh đang cồn cào dậy sóng.

Anh đã xem qua bản kế hoạch tuyên truyền quảng cáo mà“Star” phác thảo cho Leslie, ý tưởng không tồi, nhưng không biết khi thực hiệncó thể đạt được tới mức độ nào.

- Bản gốc mất rồi sao?

Đường Chính Hằng hỏi thăm dò một câu, từ bộ dạng hoảngloạn đi tìm Lý Nghiên cầu cứu của Tiểu Băng có thể thấy nàng thật sự gặp phảirắc rối rồi.

- Hả? Ừm.

Một tiếng hỏi hồ nghi rồi kèm theo một tiếng khẳngđịnh, Tiểu Băng bận rộn tới mức không cả ngẩng đầu lên, bàn tay cô đang thoănthoắt xếp bản kế hoạch và hình mẫu làm hai tệp, rồi ghim lại.

- Đường tiên sinh, đã tới giờ họp rồi.

Cô thư kí bên ngoài cửa không để lỡ thời cơ gõ cửaphòng làm việc.

- Tôi biết rồi.

Đường Chính Hằng quay đầu lại nhìn Tiểu Băng, thấynàng vẫn bận rộn tới mức không ngẩng nổi đầu lên, thế là anh đút hai tay vàotúi, đi thẳng ra bên ngoài.

Cánh cửa phòng làm việc đóng “rầm” một tiếng, TiểuBăng vốn đang bận rộn không ngớt cũng phải giật mình ngẩng đầu lên, trên taynàng vẫn đang cầm tập tài liệu đã được ghim cẩn thận. Nàng khẽ chớp mắt, trongkhoảnh khắc đôi hàng mi khẽ rung động, một giọt nước mắt âm thầm rơi trên mubàn tay, rồi cũng lặng lẽ tan ra.

Nàng vẫn không nỡ, rốt cuộc thì nàng vẫn không nỡ.

Tiểu Băng đưa tay lau nước mắt, giọt nước mắt ướt mềmthấm trên ngón tay lạnh đến tê tái, nàng bất đắc dĩ cắn nhẹ môi rồi nhoẻn miệngcười. Bản thân nàng dạo này càng ngày càng yếu đuối, sao có lại khóc dễ dàngthế này?

- Chị Tiểu Băng! Em tìm thấy bản kế hoạch và bản mẫurồi!

Tiểu Băng đang trên đường chạy tới phòng họp với tậptài liệu vừa in xong thì Tôn Phàm gọi điện tới, lúc này cô đã ngồi trên taxi,đang trên đường đến Hoa Cẩm, trong giọng nói của cô đầy sự kích động và vuisướng.

- Thật sao? Vậy à… quá tốt rồi, em tìm thấy… tìm thấyở đâu?

Tiểu Băng không nén nổi vui mừng khi nghe được tinnày, bước chân vốn đang nặng nề cũng trở nên nhẹ nhàng đi nhiều, nhưng vì nàngđang chạy hổn hển nên nói không ra hơi.

- Cô lao công nói là nhặt được ở hành lang nên đưa đếnđại sảnh dưới tầng một.

- Tốt quá rồi, còn bao lâu nữa thì em tới nơi?

Tiểu Băng vừa chạy vừa xem đồng hồ, Tôn Phàm lo lắnghỏi tài xế, sau đó nói với nàng khoảng hai mươi phút nữa là tới nơi.

- Vậy cố gắng nhanh lên, tôi sẽ đợi.

Tiểu Băng buông điện thoại xuống, nàng đã nhìn thấy LýNghiên đang đứng trước cửa phòng họp đợi nàng, thế là vội vàng chạy lại.

- Ôi, Tiểu Băng à, sao cô đến muộn thế? Cô có biết hômnay Tổng Giám đốc sẽ đến không hả? Cô đến muộn sẽ bị anh ta trừ hết điểm ấntượng đấy!

Lý Nghiên vừa nói Tổng Giám đốc giống như mãnh thú vớihồng thủy, vừa vội vã đẩy Tiểu Băng vào trong phòng họp.

Tiểu Băng không nén nổi tò mò

- Trời, Tổng Giám đốc đó rất đáng sợ sao?

Lý Nghiên dừng lại nhìn Tiểu Băng, đầy vẻ sợ sệt chỉvề phía phòng họp, sau đó nhún vai lắc đầu. Hơn nữa còn nói bằng một giọng rấtnghiêm túc

- Thật sự rất đáng sợ, cô vào trong là biết.

Tiểu Băng bị câu nói của Lý Nghiên làm giật mình, nàngkhông dám đi thẳng vào trong mà chỉ tò mò thò đầu vào nhìn trước.

- Woa! Không phải chứ?

Tiểu Băng rụt đầu lại như vừa nhìn thấy quỷ, còn vỗngực đầy kinh hãi

- Quả nhiên rất đáng sợ, trời đất ơi!

Nàng vừa thò đầu nhòm vào phòng họp, bên trong imphăng phắc không một tiếng động, dường như là sự tĩnh mịch sau khi bị đóngbăng.

Ở vị trí ngay chính giữa, Tiểu Băng thoáng nhìn là xácđịnh được “ngài” Tổng Giám đốc điều hành mới nhậm chức mà Lý Nghiên nói.

Cái bộ mặt lạnh lùng kiêu ngạo như núi băng đó, có lẽcả đời này nàng cũng không thể quên được.

Người đó lại chính là Đường Chính Hằng!

Tiểu Băng sợ sệt đi vào trong kiếm một chỗ rồi ngồixuống, Đường Chính Hằng đang thương lượng gì đó với một vị lãnh đạo cấp cao,nàng đưa bản kế hoạch và bản mẫu cho Lý Nghiên, sau đó cắm dây nối laptop vớimáy chiếu.

Lúc đi ngang qua Đổng Vi, Tiểu Băng nhìn cô đầy hàm ý,sau đó môi nàng khẽ mấp máy hai chữ

- Đánh cược.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Băng chủ động khiêu chiến vớiĐổng Vi. Đổng Vi nhìn lại nàng với ánh mắt sắc sảo, nhếch mép cười đầy khinhmiệt.

Sau đó giơ tay lên, lắc lắc ngón tay trỏ, dường như cóý nói với nàng rằng

- Đừng có vui mừng quá sớm.

Tiểu Băng thấy bộ dạng “ta đây đã có kế hoạch từtrước”, liền ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn bề, quả nhiên nàng thấy Tề Vinh Quangđang nhìn Đổng Vi với ánh mắt âu yếm hân hoan. Trong khi đó, Đổng Vi cũng khôngbỏ lỡ thời cơ nhìn về hướng đó, nở nụ cười e thẹn.

- Đê tiện!

Tiểu Băng chửi thầm trong lòng, đáng lẽ nàng phải biếttừ sớm Đổng Vi còn có chiêu này. Nàng rời mắt khỏi bọn họ, chăm chú chuẩn bịslideshow của mình.

Lý Nghiên đã đưa các bản mẫu và bản kế hoạch của cáctòa soạn đến tay Đường Chính Hằng từ sớm, dù sao thì trong những lãnh đạo caocấp có mặt ngày hôm nay, anh cũng là người có toàn quyền phụ trách đề án lầnnày.

Đường Chính Hằng xem qua ba bản kế hoạch, sau đó đặtsang một bên.

- Vậy thì, bắt đầu thôi!

Anh chỉ lạnh lùng nói một câu.

Tiểu Băng không thể ngờ được, đang đợi nàng là mộtcuộc khẩu chiến vô cùng tàn khốc.

Thời gian nàng làm quảng cáo không lâu, còn Tôn Phàmchỉ có thể tính là một người mới nhập môn, vì thế bản kế hoạch mà hai ngườiphác thảo có rất nhiều sơ hở. Vừa kết thúc phần diễn thuyết, bản kế hoạch đã bịcác lãnh đạo của Hoa Cẩm có mặt tại cuộc họp liên tiếp đưa ra những câu hỏi, màTề Vinh Quang lại càng không chút nể nang, Tiểu Băng vừa trả lời vừa chống đỡrất khổ sở.

Trong suốt quá trình diễn thuyết, Đường Chính Hằngkhông hề thốt ra bất cứ lời nào, chỉ âm thầm quan sát mọi việc đang xảy ra.Nghiêm trọng hơn là, Hoa Cẩm hết sức không hài lòng với bản in mà Tiểu Băngnộp, trong khi đó Tôn Phàm vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.

Đổng Vi ngồi bên cạnh không nén nổi nụ cười đắc ý, bộdạng hoang mang bất lực của Tiểu Băng khiến cô cảm thấy vui sướng một cách kìlạ.

- Trong bản kế hoạch vừa rồi Trác tiểu thư có đề cậptới việc sẽ mời Thiên hậu âm nhạc – tiểu thư Hướng Tình – chế tác các bản nhạcchủ đề cho Leslie, nhưng như vậy chúng tôi lại phải chi trả cho cô ấy một khoảnphí sáng tác nhất định, điều này vô hình trung sẽ làm tăng số vốn đầu tư dànhcho việc tuyên truyền của công ty… Xin hỏi phần chi phí này phải giải quyết thếnào đây?

Tiểu Băng bị một loạt câu hỏi làm rối loạn tới mứctrái tim nàng cũng bắt đầu đập loạn nhịp. Cố hết sức tỏ ra bình tĩnh, sau đónàng ngẩng cao đầu, sớm đã đoán được sẽ có người đưa ra câu hỏi này nên bìnhthản nghênh tiếp.

- Người ra mặt mời Hướng Tình chế tác âm nhạc là“Star”, hơn nữa từ trước chúng tôi đã có được sự đồng ý của bản… bản thân HướngTình. Tất cả các chủ đề âm nhạc đều sẽ… à… sẽ trả theo hình thức nhuận bút, chiphí cho khoản này sẽ không… không tính vào tiền đầu tư dành cho việc tuyêntruyền của quý công ty.

Giọng điệu của Tiểu Băng không được tự nhiên cho lắm,nàng muốn dùng hai ba câu ngắn gọn để giải thích rõ ràng vấn đề, sau đó ngẩngđầu lên nhìn người vừa đưa ra câu hỏi, đáp lại bằng một nụ cười duyên dáng.

Nàng bất giác nhìn về phía Đường Chính Hằng, ánh mắtanh vẫn lạnh lùng và bình thản, nhưng Tiểu Băng lại nhìn thấy một tia nhìn quantâm hiếm hoi trong đó. Nhịp đập trái tim nàng đột nhiên chậm lại, những ngóntay đang lạnh cóng cũng bắt đầu có hơi ấm. Nàng gập ngón tay lại, sau đó hítmột hơi thật sâu chờ đợi.

- Theo như Trác Tiểu Băng nói thì chi phí chế tác CDkèm theo tạp chí cũng là “Star” chi trả sao?

- Phương pháp tặng CD kèm theo tạp chí, năm 2007“Star” cũng đã từng sử dụng vào kì thứ năm và kì thứ mười hai. Phương pháp cụthể là… là giảm bớt một hoặc hai trang, sau đó dùng số tiền tiết kiệm được từnhững trang bị giảm này để chế tác CD.

Tiểu Băng nói chậm rãi hơn, ngữ điệu cũng càng lúccàng bình tĩnh, cũng may lúc trước nàng đã đọc qua một số tài liệu có liênquan, bằng không nhất định sẽ bị Tề Vinh Quang hỏi cho chối chết.

- Vậy việc giảm bớt số trang của tạp chí liệu có ảnhhướng tới số lượng phát hành của tạp chí trên thị trường không?

Tề Vinh Quang tiếp tục truy hỏi không thương tiếc,Tiểu Băng cúi đầu lật bản thảo tìm kiếm những số liệu có liên quan.

- Dựa theo các số liệu điều tra nghiên cứu thị trường,à… thông qua phương pháp này, lượng phát hành của “Star” không những không giảmmà còn tăng 1,5 lần, vì vậy chúng tôi tin rằng công chúng sẽ vô cùng thích thúvới việc tặng kèm CD theo tạp chí!

Tề Vinh Quang cuối cùng cũng im lặng không nói nữa.

Các dây thần kinh của Tiểu Băng căng hết cả lên, khôngai hỏi gì nữa thì không thể kéo dài thời gian, sao Tôn Phàm mãi vẫn chưa tớinhỉ?

Đường Chính Hằng rốt cuộc vẫn nhìn ra sự lo lắng trongánh mắt của Tiểu Băng, anh lật nhanh bản thảo, sau đó hỏi bằng giọng vẫn lạnhnhư băng của mình:

- Về lượng phát hành của hai kì tạp chí này, khôngbiết Trác tiểu thư có thể đưa ra một số liệu nào đó có hiệu quả để chứng minhrằng công chúng có hứng thú với việc tặng kèm CD theo tạp chí hay không?

Anh vốn là người rất ít lời, nhưng giờ phút này lại cốý nói nhiều thêm vài câu.

Câu nói của Đường Chính Hằng phá tan bầu không khítĩnh lặng, trái tim Tiểu Băng dường như bị đâm một nhát kim đau nhói, nàng biếtrằng anh đang giúp nàng kéo dài thời gian.

- Có! Xin đợi một lát.

Nàng đáp một tiếng rồi cúi đầu xuống từ từ mở mộttrang dữ liệu đã lưu.

Khi dần trấn tĩnh trở lại, ngôn ngữ của Tiểu Băng cũngbắt đầu lưu loát hẳn lên

- Đây là bản báo cáo tiêu thụ kì thứ năm của “Star”như đã nói ở trên và phản hồi của thị trường mà Bộ phận marketing đã thu thậpđược lúc đó. Trong số các độc giả mua kì thứ năm của “Star” thì có 38,5% độcgiả là lần đầu tiên mua “Star”, trong số đó có 83,41% là bị hấp dẫn bởi việctặng kèm CD theo tạp chí…

Nàng vừa nói vừa mở biểu đồ báo cáo dữ liệu phát lênmáy chiếu. Đường Chính Hằng nhìn thấy bộ dạng đang giải thích chăm chú của TiểuBăng, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì nàng vẫn không làm anh thất vọng.

Động tác này rất nhỏ, nhưng Đổng Vi ngồi bên cạnhdường như phát giác được điều gì, liền ném qua anh một ánh mắt cảnh giác đầysắc sảo.

“Rầm!”

Trong khi Tiểu Băng vẫn còn đang giảng giải về sốlượng tiêu thụ, cánh cửa phòng họp đột nhiên mở toang ra, người vừa đến hìnhnhư đã dùng một lực rất lớn, lớn đến nỗi làm tất cả ánh mắt của mọi người đềuđổ dồn vào cô.

- Tôi… tôi xin lỗi, tôi bị tắc đường, thế nên… nên đếntrễ!

Tôn Phàm ôm bản mẫu và bản kế hoạch trong tay thở hồnghộc, cô chạy thục mạng tới đây cả quãng đường, lúc này ngay đến hít thở cũngtrở nên gấp gáp, hai má đỏ phừng phừng.

- Mang đến rồi sao?

Trên mặt Tiểu Băng cuối cùng cũng nở ra nụ cười thanhthản, bước nhanh qua bên đó và vui mừng siết chặt những ngón tay đang lạnh cóngcủa Tôn Phàm.

Những bức hình hiệu ứng tuyên truyền được in ra bằngthứ giấy có chất liệu đặc biệt giờ mới thể hiện được nguyên vẹn ý nghĩa của“Nước mắt đau thương”. Để đợi nguyên bản của những bức hình hiệu ứng này, trongphần diễn thuyết Tiểu Băng thậm chí không nhắc đến phần quan trọng nhất củatoàn bộ bản kế hoạch: Âm nhạc chủ đề.

- Xin lỗi, không biết tôi có thể bổ sung thêm vài câuđược không?

Tiểu Băng một mặt ra hiệu cho Tôn Phàm phát những tấmhình hiệu ứng cho các lãnh đạo cao cấp của Hoa Cẩm có mặt tại buổi họp xem, mộtmặt tự mình rút ra một chiếc CD, nhẹ nhàng nhét vào ổ đọc đĩa của máy tính.

- Rõ ràng cô đã nói xong hết rồi, dường như việc nàykhông được phù hợp với quy tắc cho lắm!

Tề Vinh Quang không thèm xem hình hiệu ứng mà Tôn Phàmđưa cho đã ném qua một bên, những trang giấy mỏng manh lặng lẽ rơi lả tả trênnền nhà. Khi mở ra, khuôn mặt nhìn nghiêng tuyệt đẹp của người đàn ông dườngnhư đột nhiên phát ra một thứ ánh sáng trắng đến chói mắt, hòa với làn điệu dudương đầy buồn thương như âm thanh của thiên nhiên, dần dần hiện rõ ra trướcmắt mọi người.

Giai điệu đó… đủ để chạm đến nỗi đau được chôn vùi nơiđáy lòng của mỗi con người.

“Blue, blue, blue tears, kiss you and saygoodbye…”

Tiếng nhạc đột nhiên trỗi dậy khiến tất cả mọi ngườitrở nên yên lặng.

Mỗi người bọn họ đều mở thật to đôi mắt, hình nhưtrước giờ họ chưa từng nghe giai điệu như thế này, dường như có một bàn tay vôhình nào đó chặn lấy cổ họng họ khiến họ không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Giọng hát của Kỉ Tư Nam tuy không được dày dặn trầm ấmnhư của Đồng Cảnh Lượng, nhưng lại có một sức cảm hóa, chỉ một câu thôi đã chạmđến nơi sâu thẳm của trái tim.

Đến cả người lạnh lùng thờ ơ như Đường Chính Hằng khinghe những câu hát này, trên mặt anh cũng bắt đầu có chút biểu cảm đau buồn.

Hòa theo sự trầm bổng của tiếng nhạc, những ngón tayđặt sau lưng của Tiểu Băng cũng nhún nhảy trong không trung, những âm sắc đóđều được tạo ra bởi những ngón tay của nàng, nàng đã thao túng tất cả.

Sự đam mê vô tận, sự bi thương vô biên, đến ngay cảĐổng Vi cũng lộ ra sự buồn thương hiếm có.

Âm nhạc tuyệt nhất có thể khiến cho mỗi con người hồitưởng lại những sự việc trong quá khứ được chôn vùi nơi sâu thẳm của trái tim.

Như vụ tai nạn xe hơi khắc sâu trong lòng Đường ChínhHằng, như sự đố kị không nguôi của Đổng Vi, như sự rối rắm và mâu thuẫn ánh lêntrong mắt Kỉ Tư Nam.

Tiểu Băng nghiêng đầu liếc Đường Chính Hằng một cái,không ngờ thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt rất bình thản, thế là hai má nàngthoáng đỏ bừng, liền quay đầu đi né tránh.

Lý Nghiên ngẩng đầu lên giữa chừng, khẽ cắn móng tay,có vẻ như đang suy tư điều gì đó. Tề Vinh Quang nhìn Đổng Vi với ánh mắt đầymâu thuẫn. Đổng Vi tựa người vào thành ghế, dưới ánh đèn, khuôn mặt được trangđiểm tinh tế của cô đẹp đến xiêu lòng người, nhưng hai mắt lại thất thần, khôngbiết đang nhìn về hướng nào.

Không ai dám lên tiếng, chỉ sợ một lời nói đột ngột sẽphá vỡ khung cảnh đẹp đẽ này. Mỗi người đều chìm đắm trong kí ức của riêngmình, đắm chìm trong những buồn thương chỉ thuộc về mình. Dường như chỉ cần lêntiếng, những cảm xúc này sẽ lập tức trào ra, chảy ngược thành sông.

“Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!…”

Chỉ có một người vỗ tay, cậu đứng trước cửa phòng họp,đôi môi cậu nhếch lên, và mái tóc của cậu được vuốt keo dựng đứng, chỉ có điềucặp kính gọng đen đã biến thành cặp kính có gọng được bọc một lớp kim tuyến màuvàng, toàn thân với phong cách punk cũng không còn nữa, mà thay vào đó mà mộtbộ comple màu ghi rất phẳng phiu trang trọng.


Cậu đang vỗ tay cổ vũ, nhếch miệng cười, nụ cười ngangtàng ngạo mạn.

Trong tiếng nhạc buồn bã đau thương đó, sự xuất hiệnđột ngột của cậu như một bóng ma, cả hình dáng cậu đến chiếc bóng nhìn nghiêngcủa cậu đều khiến người ta có cảm giác không thật.

Đường Chính Hằng ngoảnh đầu lại nhìn anh thấy rất rõmột tia nhìn sắc lạnh lóe lên trong mắt của người vừa đến, sau đó liền cúi đầuxuống không muốn nhìn nữa.

Cậu ta cuối cùng vẫn đến.

Lý Nghiên và các lãnh đạo cao cấp khác của Hoa Cẩm nhưđang ngồi trên một tấm lò xo, ngạc nhiên bật dậy khỏi ghế, khép nép đứng im tạichỗ với vẻ đầy cung kính.

- Đỗ… Đỗ… Đỗ Hiểu!

Tiểu Băng lùi lại phía sau một bước như nhìn thấy quỷ,miệng nàng lắp bắp thốt ra cái tên này.

Đỗ Hiểu biệt tăm biệt tích từ sau khi kết thúc cuộcthi giờ lại xuất hiện trong hội nghị cấp cao của Hoa Cẩm!

- Bản nhạc này quả không tồi, chỉ là hơi buồn mộtchút!

Đỗ Hiểu thôi không vỗ tay nữa, sải bước một cách từtốn vào, tiến thẳng đến vị trí bên cạnh Đường Chính Hằng rồi ngồi xuống. Sau đóquay người lại nhếch môi cười ngạo mạn với tất cả mọi người.

Đường Chính Hằng vẫn giữ nguyên tư thế trầm mặc, đôilông mi trĩu xuống che đi mọi biến đổi cảm xúc trong mắt anh.

- Lý Nghiên, pha giúp tôi một tách cafe! Chị biết khẩuvị của tôi rồi đấy. À đúng rồi, đừng có pha nóng quá, tôi muốn uống ngay!

Đỗ Hiểu nhìn về phía Lý Nghiên, giọng nói có vẻ kháthờ ơ, nhưng Lý Nghiên lập tức gật đầu hiểu ý, sau đó đứng dậy nhanh chóng đithẳng ra phía ngoài.

Cảnh tượng trước mắt khiến Tiểu Băng trố hết cả mắt,líu hết cả lưỡi, đường đường một Giám đốc Bộ phận Đối ngoại lại pha cafe cho ĐỗHiểu?

Trái tim nàng tuy rất kiên cường, nhưng cũng khôngchịu nổi sự kinh ngạc này, theo phản xạ nàng nhìn về phía Đường Chính Hằng, tìmkiếm ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của anh với vẻ cầu cứu.

Biểu hiện của mọi người giờ đây đều như muốn nói “Aicó thể giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra không?”

- Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là Chủ tịchĐại diện – Đỗ Hiểu.

Chủ tịch Đại diện, con trai độc nhất của Đỗ Thành Hoa– Chủ tịch Hoa Cẩm, các lãnh đạo cấp cao của Hoa Cẩm đã không còn xa lạ gì vớivị công tử này nữa, nhưng những người như Tiểu Băng hay Đổng Vi thì vẫn còn ngơngác không hiểu.

Đường Chính Hằng dường như nhìn ra sự cầu cứu của TiểuBăng, liền giới thiệu thân phận của Đỗ Hiểu với đám đông. Giờ Tiểu Băngmới hiểu thì ra Đỗ Hiểu chính là công tử của Đỗ Gia, Hoa Cẩm.

Cuộc thi ngày trước rốt cuộc chẳng qua chỉ là một tròchơi nhất thời cậu ta muốn chơi mà thôi. Chỉ tiếc là trò chơi của cậu bị mộtphóng viên giải trí tên là Trác Tiểu Băng hủy hoại mất.

Nghĩ tới đây, hơi thở của Tiểu Băng trở nên gấp gáp.

Thời đại này báo ứng đến nhanh thế này đây. Nàng từnglấy đi sân khấu của Đỗ Hiểu, giờ đổi lại nàng cần đến Hoa Cẩm, muốn có được hợpđồng quảng cáo của Leslie, lần này rơi vào tay đối thủ, cậu “Chủ tịch Đại diện”Đỗ Hiểu này không tìm cơ hội báo thù mới là lạ đấy.

- Leslie của mình! Hợp đồng của mình! Tiền của mình!

Tiểu Băng không nén nổi sự ai oán trong lòng, món tiềnnày e rằng sẽ tan thành mây khói rồi. Thấy Đỗ Hiểu nhìn nàng mỉm cười, tronglòng Tiểu Băng dậy lên một dự cảm không tốt.

- Kế hoạch nghe có vẻ không tồi, bản mẫu tuyên truyềncũng làm khá tốt!

Đỗ Hiểu cúi thấp đầu, cúi người, dùng hai ngón tay kẹpmột trang bản thảo mà Tề Vinh Quang vứt vung vãi dưới đất rồi sau đó lắc qualắc lại trong không trung, nhưng giọng điệu của cậu đầy vẻ khinh miệt, trái timTiểu Băng như bị bóp nghẹt, nàng siết chặt nắm đấm.

Kỉ Tư Nam trongtấm hình đang cụp mắt xuống, khuôn mặt anh phảng phất một nỗi buồn không tên.

- Nhưng mà…

Trong nụ cười của Đỗ Hiểu có một chút lạnh lẽo, đôimôi mỏng cong lên, từ từ thốt ra một câu nói tàn nhẫn và vô tình

- Người đàn ông này chẳng phải là Kỉ TưNam nổitiếng bất hảo đây sao? Những thứ mà hắn ta chụp ra, mọi người nghĩ còn cầnthiết phải xem không?

Bốn bề xung quanh, các lãnh đạo cấp cao của Hoa Cẩmbỗng chốc im lặng không nói lời nào. Tề Vinh Quang là người đầu tiên hiểu ý lắcđầu nguầy nguậy, Đường Chính Hằng vẫn cúi đầu yên lặng, dường như anh đã trôi dạtkhỏi cái không gian này rồi.

Câu nói của Đỗ Hiểu vừa dứt, trang bản thảo đã bị cậuvo viên rồi tiện tay vứt vào thùng rác.

Liền sau đó là hai từ khiến trái tim Tiểu Băng như bịđâm một nhát kim, nàng mím chặt môi cố không để mình hét lên.

- … Rác rưởi!

Tiếng nói trong và vang của Đỗ Hiểu vọng một hồi lâutrong phòng họp, Tôn Phàm không chịu đựng nổi sự xỉ nhục công khai này, bắt đầucúi đầu xuống khóc rấm rứt.

Tiểu Băng thẫn thờ bước từng bước lại gần, trong sựkinh ngạc của mọi người, nàng gập người lấy tờ bản thảo nhàu nát bị vo viêntrong thùng rác ra, rồi từ từ vuốt thẳng nó.

- Chủ tịch Đỗ, xin cậu hãy tôn trọng sáng kiến của tôivà cộng sự. Dù sao đây cũng là bản mẫu tuyên truyền của chúng tôi nộp cho HoaCẩm, không phải là tờ giấy bỏ đi trên bàn làm việc của cậu mà cậu muốn vứt làvứt!

Nàng trải tờ giấy lên mặt bàn của bục diễn thuyết, nóirất chậm rãi và mạch lạc, sau đó xoay người lại ngẩng đầu nở nụ cười bình thảntới mức khiến người ta kinh ngạc.

Tiểu Băng đã không còn thấy sợ nữa rồi, lúc phải lộingược dòng chiến đấu, con người ta luôn có một sự kiên định và quyết đấu tớicùng. Không có đường rút lui, có thể lại càng khiến con người ta không lo sợ gìnữa, càng dũng cảm hơn.

- Được thôi, vậy hãy làm theo trình tự, xin mọi ngườihãy biểu quyết, ai cho rằng bản mẫu tuyên truyền này có tư cách tham gia tuyểnchọn thì mời giơ tay!

Đỗ Hiểu kiêu ngạo ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh vớiánh mắt kiêu ngạo, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy khinh miệt.

Lý Nghiên bưng một tách cafe đến bên Đỗ Hiểu, cẩn thậnđặt lên bàn rồi nói một câu:

- Chủ tịch, cafe của cậu đây!

Nghe thấy câu hỏi của Đỗ Hiểu, cô mím môi, dường nhưđịnh nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ chắp tay đứng yên lặng sau lưng Đỗ Hiểu.

Lần này sẽ thắng hay thua đây? Có Chủ tịch là Đỗ Hiểungồi đây, tin rằng sẽ chẳng có ai dám đứng về phía nàng. Cho dù có thua, thìtheo tính cách của nàng, cũng phải thua cho vẻ vang. Tiểu Băng nín thở, cắn nhẹmôi, cố gắng ngẩng đầu thật cao.

- Không có ai đúng không? Nếu như không có, hãy làmnhư tôi nói, ném những thứ rác rưởi này đi!

Đỗ Hiểu liếc nhìn Tiểu Băng một cái khinh miệt, sau đóthò tay ra định nắm lấy bản mẫu tuyên truyền trên mặt bàn. Đổng Vi liếc qua, sựđắc ý hiện rõ trong đôi mắt, bất giác nhếch môi cười.

Nụ cười đó, kiêu ngạo và xinh đẹp, nhưng lại giả tạotới mức giống như một cảnh tượng hư ảo được vẽ lên bởi những cây bút màu, chỉcần chạm vào là sẽ vỡ.

Tiểu Băng cuối cùng cũng thở hắt ra một tiếng, thì racảm giác thua cuộc cũng không quá đau lòng như trong tưởng tượng. Nàng quaysang cười với Tôn Phàm, sau đó bắt đầu dọn dẹp đống tài liệu bừa bộn rồi tắtmáy tính.

Đỗ Hiểu đắc ý nhếch mép cười, vẫn là nụ cười ngangtàng ngạo mạn không coi ai ra gì đó. Tất cả dường như đã kết thúc, kẻ thua đãthua rồi, người thắng cũng đã thắng rồi.

Tất cả mọi người đều đang đợi Tiểu Băng và Tôn Phàmrời đi, sau đó kết thúc buổi họp, đợi ngày mai sẽ biểu quyết chọn người thắnglợi, thậm chí trên mặt Đổng Vi đã hiện ra nụ cười cầm chắc chiến thắng trongtay.

- Khoan đã!

Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, và đó lại làĐường Chính Hằng – người vẫn yên lặng suốt từ nãy tới giờ. Hơi thở của TiểuBăng đột nhiên trở nên gấp gáp.

Đỗ Hiểu ép người quá đáng như vậy mà Đường Chính Hằngkhông hề thể hiện bất cứ thái độ nào, đến mức làm cho nàng có lúc đã quên đi sựtồn tại của anh.

Tiểu Băng nhìn qua đó với ánh mắt kinh ngạc, ĐườngChính Hằng vẫn trong bộ dạng không một chút cảm xúc, ánh mắt anh sáng lấp lánhkhiến không một ai dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Dường như trên mặt hồ mùa đông đang kéo đến cả bầutrời đầy mây mù, khiến tất cả mọi cảm xúc đều bị che đậy lại.

- Tổng Giám đốc Đường có ý kiến gì?

Đỗ Hiểu nhún vai vẻ thờ ơ, bàn tay vừa thò ra đượcgiữa chừng rút lại, giọng điệu đầy cợt nhả.

- Tôi đồng ý.

Đường Chính Hằng không thèm nhìn Đỗ Hiểu, chỉ dùnggiọng nói lạnh lùng vốn có của anh thốt lên ba từ. Đỗ Hiểu ngay lập tứcném cái nhìn phẫn nộ về phía anh, nhưng ngữ khí vẫn cố gắng giữ ở mức bìnhtĩnh.

- Ý của Tổng Giám đốc Đường… tôi không hiểu cho lắm.

Lý Nghiên đứng sau lưng Đỗ Hiểu siết chặt nắm đấm,cuối cùng cô nghiến răng giơ cao cánh tay phải, lấy hết dũng khí mở miệng nói

- Tôi cũng đồng ý.

Câu nói vừa dứt, tách cafe liền rơi vỡ toang xuốngđất.

Đỗ Hiểu tức giận rụt tay lại, sau đó nghiêm mặt saibảo

- Lý Nghiên, gọi người tới dọn dẹp đi!

Lý Nghiên cúi thấp đầu, lặng lẽ ra ngoài gọi lao công.Không khí trong phút chốc lạnh tới mức đóng băng.

Ánh mắt lạnh lùng của Đường Chính Hằng và biểu cảmphẫn nộ không hề giấu giếm của Đỗ Hiểu dường như làm đông cứng tất cả mọi ngườicó mặt tại buổi họp. Đám đông chỉ có thể run rẩy mấp máy môi nhưng không thểthốt ra lời nào.

Trong căn phòng phảng phất mùi vị đăng đắng của cafe,bàn tay đặt trên máy tính của Tiểu Băng lạnh tới mức không thể động đậy được.

- Tôi đồng ý.

Không khí trầm lặng của buổi họp bị phá vỡ bởi tiếngnói của Từ Nam, ông giơ tay phải mộtcách tượng trưng rồi bổ sung một câu:

- Bản kế hoạch này rất tuyệt, tôi cho rằng nên cho họmột cơ hội.

- Tôi cũng đồng ý.

Chủ nhiệm Quảng cáo marketing Chu Phi không giơ tay,chỉ mở bản mẫu tuyên truyền ra trước mặt xem xét rồi gật đầu.

Những ngón tay lạnh cóng của Tiểu Băng hơi co lại,mạch máu được lưu thông, bắt đầu có chút hơi ấm.

- Không biết liệu Tổng Giám đốc Đường có thể cho tôimột lý do không? Tại sao nhất định phải dùng… tấm hình này?

Đỗ Hiểu tức giận đảy bản mẫu về phía Đường Chính Hằng.

Đường Chính Hằng chớp mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn vềphía Tiểu Băng, giọng điệu của anh vẫn lạnh lùng không hề có chút hơi ấm nào.

- Bởi vì… đây là một bản kế hoạch tốt.

Tiểu Băng ngây ra nhìn Đường Chính Hằng, những chuyệnxảy ra trước kia cứ lần lượt ùa về tấn công lồng ngực nàng một cách dữ dội.

Nụ hôn đầy bất ngờ trong buổi tiệc của Đô Luân, lầnsay rượu ngoài ý muốn ở nhà hàng CJW, sự bịn rịn không nguôi ở biệt thự… vô sốlần đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng, người đàn ông trông vô cùng lạnh lùngnày lại đem đến cho nàng sự ấm áp và hy vọng không gì có thể so sánh được.

Trái tim càng lúc càng đau, dường như đã không thểchịu đựng được sự tra tấn cảm xúc này nữa, không gian nhỏ hẹp bị chất đầy thậtđầy, dường như sắp bùng nổ ra rồi. Tiểu Băng gắng gượng chống đỡ, lảo đảo lùivề sau một bước.

- Tôi không cho rằng bản kế hoạch này có điểm gì tốt!

Đỗ Hiểu tiếp tục phản bác, vẫn là giọng điệu không coiai ra gì như trước.

- Nếu Leslie dùng một tên gay để chụp quảng cáo, ngườikhác sẽ nhìn chúng ta thế nào, nói chúng ta thế nào hả? Tổng Giám đốc… Đường!

Cậu cố ý nhấn mạnh bốn chữ “Tổng Giám đốc Đường”,nghiến răng mạnh tới nỗi vớ cả răng. Trên mặt cậu là sự căm hận không thèm chegiấu. Cậu hận Đường Chính Hằng, từ lần đầu tiên gặp mặt cậu đã bắt đầu hận.

Tên con nuôi này của bố từ nhỏ tới giờ việc gì cũngthắng cậu, bố của cậu dồn hết mọi sự quan tâm, mọi tình thương yêu, mọi hy vọngcho tên con nuôi không cùng họ đó. Đối với con trai ruột của mình thì chỉ biếtquát tháo trách mắng.

Ánh mắt của Đỗ Hiểu dừng lại trên người Đường ChínhHằng, sắc bén tới mức cảm giác như đã biến thành một lưỡi dao, đâm từng nhátvào lồng ngực đối phương đến máu chảy lênh láng.

Đường Chính Hằng chỉ nhìn lại cậu bằng ánh mắt lạnhlùng, không thèm để ý cũng không hề tức giận, dường như tất cả đều không liênquan gì tới anh.

- Tôi tôn trọng ý kiến của mọi người. Giọng nói củaanh đều đều, giống như một hồ nước đã chết không thể dậy sóng.

- Tất cả ngày mai sẽ quyết định.

Vừa dứt lời, anh liền thản nhiên đứng dậy đi thẳng rabên ngoài

- Được! Họ Đường kia, hãy đợi đấy!

Đỗ Hiểu mím chặt môi, đột nhiên đập mạnh tay xuống mặtbàn đánh rầm một cái.

Tiểu Băng khẽ chớp mắt, nhìn về phía Tôn Phàm, lại làmột nụ cười vui mừng. Tôn Phàm khóc đỏ cả mắt, khi ngẩng đầu lên vẫn không cầmđược tiếng thút thít. Nhìn thấy ánh mắt đầy ắp sự cổ vũ của Tiểu Băng mới nở nụcười trở lại. Tiểu Băng không thèm để ý đến sự bàn tán xôn xao của đám đông,duyên dáng ôm lấy laptop và tập tài liệu đi qua trước mặt Đổng Vi, ngẩng đầuthật cao.

Đúng thế, lần này nàng không hề thua!

***

Sau khi rời khỏi Hoa Cẩm, Kỉ Tư Nam mời Tiểu Băng vàTôn Phàm đến đến một tiệm không lớn lắm ở Vượng Giác ăn mỳ vằn thắn. Tầm chiềutối cũng có không ít người đến đây ăn mỳ, thế nên trước khi xuống xe Kỉ Tư Namđã phải cố ý đội một chiếc mũ, vành mũ kéo xuống thật thấp, chỉ sợ lại có ngườisẽ nhận ra anh.

Gọi xong ba tô mỳ vằn thắn và mấy món nhắm, Tôn Phàmliền đứng dậy vào nhà vệ sinh, chỉ còn lại hai người là Kỉ Tư Nam và Tiểu Băng.

- Có phải hai người…

Kỉ Tư Nam hấtđuôi tóc theo thói quen, có vẻ đội mũ làm ẹp tóc xuống không được thoải mái cholắm, sau đó lưỡng lự hỏi tiếp:

- Có chuyện gì giấu tôi đúng không?

Tiểu Băng lập tức cúi đầu xuống, sợ rằng biểu cảm lúcnày sẽ bán đứng bản thân, nàng chỉ lắc đầu nguầy nguậy.

- Không có, làm gì có chuyện gì!

Kỉ Tư Nam dườngnhư nghiêng đầu một cách không cố ý, không biết anh đang nhìn về hướng nào, độtnhiên mắt sáng lên.

- Thế sao?

Anh vừa nói vừa cười, nụ cười ấm áp giống như ánhtrăng buông xuống nhẹ nhàng giữa màn đêm, điềm nhiên mà trong sạch.

Kỉ Tư Nam từ từghé sát nàng, đến lúc ghé sát vào tai Tiểu Băng mới dừng lại rồi nói

- Nhưng mà, tôi thấy hình như không phải như vậy.

Giọng nói dịu dàng, hơi thở của anh phả vào cổ nàngkhiến nàng nóng bừng lên, Tiểu Băng né người định tránh theo phản xạ, nhưngtrong lúc đang gắng gượng thì phát hiện bàn tay mình đã bị Kỉ Tư Nam nắmchặt.

- Này… Nam! Anh nói chuyện thếnày kì lạ lắm đấy!

Tiểu Băng chỉ có thể cố gắng hết sức tránh xa ra, sauđó tìm cách thoát khỏi bàn tay của Kỉ Tư Nam.

- Được rồi, được rồi! Tôi chỉ đùa thôi mà! Không đùanữa… tôi không đùa nữa…

Kỉ Tư Nam độtngột thả tay Tiểu Băng ra, chỉnh đốn lại quần áo rồi ngồi lại ngay ngắn. Dướivành mũ được kéo thật thấp, trong đôi mắt vừa đen vừa sáng đó đột nhiên lóe lênmột tia nhìn ma mãnh rồi cũng lập tức biến mất như khi nó xuất hiện vậy.

Chỉ một chốc, mỳ vằn thắn được mang lên, có vẻ nhưchẳng ai để bụng chuyện vừa mới xảy ra. Đó chỉ là một trò đùa, dường như chỉ làmột bản nhạc nhỏ trong cả một khúc hòa tấu, có hay không có đều không quantrọng.

Mọi người đều đang vui vẻ ăn mỳ, nói chuyện, trongtiệm ăn nhỏ không ngớt những tiếng ồn ào, những tô mỳ vằn thắn nóng hổi liêntục được bưng lên, tỏa ra một mùi thơm phưng phức khiến người ta phải bật ngóntay cái. [5]

Thế nên, không có ai để ý đến một tiếng “tách” nhỏ béđột nhiên vang lên trong không trung.

Đó – là tiếng của máy ảnh.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới