Tùy Chỉnh

Quyển 1 - Chương 2: Đối đầu gay gắt

Mười thí sinh xuất sắc nhất tập trung tại một nơi,những thanh niên đầy nhiệt huyết này như những con thú nhỏ bị nhốt trong lồng,vừa không được bắt mồi, vừa không có bầu bạn. Sau khi trải qua những hoang mangluống cuống ban đầu, liền bắt đầu lặng lẽ mài giũa nanh vuốt cho thật sắc nhọn,tích tụ sức mạnh, chờ lần mở cửa lồng tiếp theo sẽ dùng hết sức cho trận đấusống còn.

Lúc các thí sinh nhận được thông báo cũng là lúc trờiđã nhá nhem tối. Đúng lúc mặt trời lặn, chiếc xe đưa đón thí sinh có mặt trướccửa khách sạn. Các fan hâm mộ đã đứng chờ sẵn theo từng khu vực ủng hộ cho từngthí sinh, hô to khẩu hiệu một cách dõng dạc, dưới sự chỉ huy của hội trưởng.Nhưng các đội hình ngay ngắn trật tự ban đầu đó lập tức trở nên tán loạn ngaykhi cánh cửa xe được mở ra. Nào là áp phích, biển hiệu, hoa tươi, hộp quà… àođến dữ dội như một đợt sóng biển, các fan mặc những bộ đồng phục đủ màu sắcchen lấn xô đẩy lẫn nhau, dùng hết sức đẩy đối phương để nhao lên phía trước.

“Lùi ra nào, lùi ra nào !”

Nhân viên phục vụ bước xuống xe trước, hung hãn dẹpcác fan sang một bên, giang rộng tay mở đường. Dưới sự thúc giục của chị phụtrách, các thí sinh lần lượt xuống xe, không một chút nấn ná với fan hâm mộ vàđi thẳng vào khách sạn.

Các fan hâm mộ bị nhân viên phục vụ và bảo vệ hợp sứcngăn lại ở bên ngoài, nhìn các thần tượng của mình đi qua nhanh trước mặt màkhông làm gì được, chỉ có cách đứng tại chỗ dậm chân đầy hậm hực.

Vừa ngẩng đầu lên, các fan bỗng nhìn thấy một khuônmặt đẹp trai nhưng rất lạnh lùng đang lững thững qua đường hướng về phía họ.Thế là họ bỗng hét ầm lên với niềm sung sướng tột độ, vừa hét vừa vẫy tay.

“Aaaa!!!! Đỗ Hiểu kìa!!!!”.

Rồi không cần nghĩ ngợi gì tất cả cùng nhào lên.

Đỗ Hiểu thoát ra khỏi sự bao vây của fan với nụ cườitrên môi, đầu ngẩng cao đầy kiêu ngạo. Nụ cười của cậu là nụ cười đã thành côngthức, cao ngạo ngang tang. Đối với những món quà mà fan đem tới, cậu chỉ nhìnvới ánh mắt thờ ơ.

“Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu!”.

Các fan hò hét la ó tên của cậu, điều này lại càngkhiến Đỗ Hiểu thêm phần đắc ý. Lúc bước qua cửa khách sạn, Đỗ Hiểu quay ngườilại vẫy tay với các fan ở bên ngoài một cách đầy lịch thiệp, hành động này củacậu thêm một lần nữa làm dậy lên những tiếng la hét cuồng. Trên môi cậu thấpthoáng một nụ cười mơ hồ, còn trong mắt cậu – có thể thấy rõ – một nụ cười đầykiêu ngạo.

Có một vài phóng viên đang nghi ngờ về sự nổi tiếng vàthực lực của cậu. Giờ hãy nhìn đi, những điều đó còn cần phải nói nữa không?

“Đỗ… Đỗ Hiểu kìa…!”

Đỗ Hiểu đang bước về hướng thang máy, thì liếc mắtthấy mấy nhân viên nữ của khách sạn đang hướng về mình chỉ chỉ trỏ trỏ, bàn tángì đó và cứ khúc kha khúc khích không ngừng, cậu liền mỉm cười với họ.

Quả nhiên, họ cũng đều là fan của mình cả!

Đang mải nghĩ ngợi thì một người trong đám bọn họdường như bị đẩy ra, cô gái xấu hổ đến nỗi đỏ bừng hết cả mặt, cứ đứng nguyêntại chỗ mân mê vạt áo, mím môi đầy ngượng ngùng, con thú bông trong tay cô đưaqua đưa lại, với đôi mắt giương to ngây thơ.

“À… Đỗ… Đỗ Hiểu à,… cái này….”

Cô gái thận trọng đưa món quà cho Đỗ Hiểu, ánh mắtnhìn lên lấp lánh đầy hy vọng. Đỗ Hiểu nheo nheo mắt, lông mày vô tình nhướnlên. Cô gái đứng đợi ở đó trông thật tội nghiệp, đột nhiên có chút gì đó khiếncậu động lòng. Cậu đưa tay ra định đón lấy món quà từ tay cô gái.

“Đỗ Hiểu, đây là món quà mấy người bọn em mua chung.Anh có thể… có thể giúp bọn em chuyển đến cho Tiểu Lượng được không? Xin anhđấy…”. Cô gái ấn con thú bông vào tay Đỗ Hiểu, rồi ngượng ngùng chạy mất…

“Ầm” một tiếng cực lớn, Đỗ Hiểu cảm giác như có mộttiếng sấm vừa nổ bên tai, sắc mặt cậu lập tức từ quang đãng chuyển sang âm urồi chuyển tiếp sang mưa kèm với bão.

Quà không phải tặng cho mình, hóa ra bọn họ không phảilà fan của mình ư? Cái tên Tiểu Lượng kia là ai? Đỗ Hiểu lờ mờ nhớ ra hình nhưchính là tên nhóc còn chưa đến tuổi vị thành niên. Cả ngày chỉ biết chạy chơirồi quậy tưng lên cắn người lung tung thì phải? Cậu ta có gì hay ho khiến đámngười kia thích mà lại không thích mình chứ?

Con gấu bông trước mặt giương to đôi mắt đen vô tội.Càng nhìn cậu càng thấy nó giống hệt đôi mắt vừa dài vừa đen của Đồng CảnhLượng, dường như cái miệng nó đang ngoác ra nụ cười đầy chế nhạo.

Còn chuyện gì mất mặt hơn chuyện này nữa đây? Đỗ Hiểuchỉ cảm thấy ngọn lửa tức giận của mình như bốc từ dưới chân lên đỉnh đầu.Không thể bộc lộ ra sự tức giận mà cũng không thể từ chối, cậu chỉ còn cách tứcgiận giật lấy con gấu bông rồi quay người đi thẳng.

Bừng bừng nộ khí rẽ vào hành lang, từ đằng xa xậu đãnghe thấy cái giọng Đông Bắc (mỗi tỉnh của Trung Quốc lại có một khẩu âm khácnhau, người Đông Bắc có khẩu âm rất nặng) đặc sệt đầy khó chịu, Đồng Cảnh Lượnglao ra khỏi phòng, vừa xua tay vừa hét to.

“Anh Lỗi ơi, anh đừng đánh em nữa… em thề.. em thề sẽkhông cắn anh nữa mà!”.

Hà Phong Lỗi cũng lao ra theo, ép Đồng Cảnh Lượng vàogóc tường, trợn mắt lên đầy hăm dọa.

“Có thật không? Lần này thì nói thật phải không?”.

“… Aaa!!! Thằng nhóc chết tiệt này! Lại cắn anh!”.

Tiếng cười trong hành lang vang lên không dứt, mọingười trong các phòng đều kéo ra xem, Cảnh tượng Cảnh Lượng cắn vào vai PhongLỗi khiến cho tất cả mọi người đều ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Chị phụ trách vừa cười vừa phát bản kế hoạch tuần tiếptheo cho các thí sinh. Cảnh Lượng đẩy được Phong Lỗi ra liền lao ngay ra saulưng chị phụ trách, vừa cười vừa nói:

“Chị Trương ơi! Cứu em với, anh Lỗi đang định giếtngười diệt khẩu kìa!”.

Vẻ mặt vừa đáng thương lại vừa đáng yêu của Cảnh Lượngkhiến mọi người không cầm lòng được. Chị Trương liền nhẹ nhàng đưa tay vuốt máitóc cậu rồi nhét tờ giấy thông báo kế hoạch vào tay.

“Không đùa nữa! Nhanh về tắm rồi ngủ mau!”.

“Chị Trương đừng để ý đến cậu ta, cậu ta đáng bịđánh!”

Phong Lỗi lao người đuổi theo, vươn tay một cái là bắtđược Cảnh Lượng, túm cổ lôi đi. Mọi người lại tiếp tục cười nghiêng ngả. ĐỗHiểu nhìn cảnh Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi xô xô đẩy đẩy chạy càng lúc càngkhuất dần, nắm tay cậu cũng càng lúc càng nắm chặt.

Trong lúc tất cả mọi người đều cùng nhau nói nói cườicười thì cậu – mãi mãi là người bị tách biệt ra bên ngoài.

Rốt cuộc thì Đồng Cảnh Lượng có sức hút gì mà từ fanđến các thí sinh khác, thậm chí đến các nhân viên đều yêu quý cậu ta hết mựcnhư thế?

Xem ra thì mình phải “hiểu cho rõ” đối thủ này mớiđược.

Trong lòng nghĩ như vậy rồi, Đỗ Hiểu sải bước đi nhanhkhỏi đó. Trên thùng rác ở góc hành lang, có một con gấu bông màu đen trắng đangnằm đó, mở to đôi mắt ngây thơ vô tội.

Sáng thứ sáu các thí sinh đều nhận được thông báo sẽđi chụp một bộ ảnh cho tạp chí ẩm thực.

Tâm trạng Hà Phong Lỗi có vẻ như không được tốt, Mặcdù trước mặt cậu là một là một đĩa mỳ Ý rất hấp dẫn nhưng nụ cười của cậu lạivô cùng gượng gạo.

Vì thế mà cậu bị nhiếp ảnh gia mắng cho một trận rồibị bắt ra ngồi riêng một góc xem các bạn khác chụp.

Tinh thần Đỗ Hiểu thì lại rất tốt, trên mặt lộ rõ vẻtự tin, nụ cười trên môi đầy vẻ ngang tang. Lúc nhìn thấy Tiểu Băng, cậu ta bấtgiác mím môi.

Lúc đi lướt qua nhau, Tiểu Băng nheo nheo mắt. Nàngluôn có cảm giác có sự thù địch nào đó toát ra từ người Đỗ Hiểu, không phải chỉriêng với nàng, mà còn với những người khác nữa.

Không kịp nghĩ ngợi nhiều, quay đầu lại nàng đã thấyHà Phong Lỗi ủ dột đi về phía mình, nàng liền vẫy tay gọi. Đồng Cảnh Lượng đangchụp ảnh cũng ngó qua, thằng nhóc liếc Phong Lỗi một cái rồi lại bận bịu tạodáng.

Có thể thấy rõ tâm trạng rối bời trong ánh mắt của HàPhong Lỗi.

“Tâm trạng không vui à, sao tinh thần của em hôm naylại kém thế? Trước giờ em đâu có như vậy.” Tiện tay Tiểu Băng đưa chainước cho Phong Lỗi. Mặt cậu trang điểm nhẹ, nhưng ánh mắt vô hồn khiến cậutrông tiều tụy hơn.

“Tiểu Lượng bị vào vòng nguy hiểm rồi.”

Phong Lỗi vặn nắp chai uống một hớp nước, rồi đặt chaixuống thở dài.Mi mắt cụp xuống, đôi mắt vốn sáng long lanh của cậu giờ u tốikhông một chút ánh sáng.

“Chị biết rồi.”

Tiểu Băng trả lời, nàng biết vào vòng nguy hiểm đồngnghĩa với việc tỉ lệ bị loại lên đến năm mươi phần trăm. Nhưng giờ nàng lạikhông quá lo lắng về Cảnh Lượng. Bởi nàng sớm đã nhận được tin, ban tổ chức đãngấm ngầm đón người nhà của Cảnh Lượng đến Thượng Hải, chẳng qua chưa thông báocho các thí sinh biết mà thôi.

Vòng mười người vừa mới bắt đầu, Đồng Cảnh Lượng lạilà thí sinh được yêu thích như thế, tuyệt đối không có chuyện sẽ bị loại ngaytừ vòng đầu.

Xem ra ban tổ chức chỉ nhân cơ hội này thử xem độ nổitiếng của cậu có thể tăng cao đến mức nào mà thôi.

Nếu như lượng ủng hộ dành cho Đồng Cảnh Lượng tăngmạnh, chứng tỏ cậu có lượng fan khổng lồ bỏ phiếu cho, thế thì đương nhiên bantổ chức sẽ không loại bỏ một “cái cây hái tiền” sớm như vậy.

“Nếu em muốn giúp Tiểu Lượng thì hãy giúp vận động bầuphiếu cho cậu ấy trên blog là được, không phải thế sao?”. Trác Tiểu Băng mímmôi, ngón tay chỉ vu vơ vào không trung.

Nghe xong câu nói của Trác Tiểu Băng, hai mắt PhongLỗi chợt sáng bừng trở lại.

“Đúng rồi, thế mà em không nghĩ ra, thực ra fan hâm mộcủa cả hai bọn em có thể liên kết với nhau bỏ phiếu đúng không chị?”.

Cuối cùng thì khuôn mặt cậu cũng lộ ra một nụ cườirạng rỡ, xóa tan đi sự u ám trước đó. Có cảm giác đôi mắt đào hoa kia sắp phátra ánh lửa của sự hưng phấn, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Tốt quá rồi! Tiểu Lượng sẽkhông bị loại… Tốt quá rồi, tốt quá rồi!”.

Nhìn điệu bộ của cậu, chắc thực lòng cậu ấy rất quantâm đến Đồng Cảnh Lượng. Tiểu Băng thầm nghĩ, trong những cuộc thi như thế này,hai người cùng đồng hành bao giờ cũng tốt hơn là một mình đơn thương độc mã đốidiện với tương lai, nhất là khi cuộc thi trước mắt chắc chắn sẽ còn khốc liệthơn rất nhiều so với tưởng tượng của họ.

Đến lúc đó, những quá khứ đau buồn chôn giấu tronglòng bao lâu sẽ bị “bóc ra” từng lớp từng lớp một. Giống như khi ta bóc một củhành tây, cái vị cay xè của nó khiến cho ta vừa bóc mà vừa phải khóc cho cả thếgiới nhìn.

Đây chính là quy tắc của làng giải trí.

Không ai trong bọn họ có thể thoát ra được.

***********************

Đúng như những gì Tiểu Băng nghĩ, quả nhiên Phong Lỗiđã vận động bỏ phiếu cho Cảnh Lượng trên blog của mình. Dưới sự hướng dẫn củathần tượng, fan hâm mộ của hai bên đã bắt đầu ngầm kết hợp với nhau, giao ướchai bên sẽ cùng tiến cùng lùi. Tiểu Băng xem lần lượt từng trang web có liênquan đến cả hai, đưa tay xoa nhẹ đuôi mắt. Sau đó nàng nhanh chóng viết mộtdòng chữ vào chiếc laptop màu đen với nét mặt khó dò cảm xúc.

Những ngón tay gõ rất nhanh, vậy là sẽ có một kì tích.

“Nếu hai đứa trẻ đó có thể kết hợp lại thìtốt quá, chúng ta có thể gọi chúng là “Phong Cảnh”.

Đôi khi ta chỉ cần tạo ra một chủ đề và ngay sau đó cóvô số người quan tâm sẽ đến và giúp chúng ta thổi phồng nó lên.

Hà Phong Lỗi và Đồng Cảnh Lượng, hai cậu thiếu niênđẹp tựa những đóa hoa. Chúng đứng cạnh nhau sẽ tạo ra một cảnh tượng đẹp nhất.

Một “Phong Cảnh” không gì có thể so sánh nổi. Một sựkết hợp mà trước nay chưa từng xuất hiện và lúc này đang làm chấn động lànggiải trí.

Tốc độ lan tin qua internet còn nhanh hơn gấp nhiềulần so với tưởng tượng của Tiểu Băng. Đến vòng loại trực tiếp mười chọn tám, cảhội trường tràn ngập những tấm biển mang dòng chữ “Phong Cảnh”, kết hợp với sựhòa trộn của những quả bóng bay màu xanh và hồng bắt mắt, làm chấn động cả hộitrường.

****************************

Màn đêm cuối cùng cũng buông xuống.

Thượng Hải về đêm lung linh ánh đèn, xa hoa tựa nhưchốn thiên đường tại trần gian.

Hậu đài hội trường thu âm của đài truyền hình giờ bậnrộn kinh khủng. Các nhân viên nữ với những đôi giày cao gót vừa cao vừa mỏng điqua đi lại trong hậu đài với vận tốc điên cuồng đến chóng cả mặt. Một mặt thúcgiục các thí sinh hóa trang, thay đồ, mặt khác tíu tít chuẩn bị âm thanh ánhsáng và đủ thứ lặt vặt khác nữa.

Tiểu Băng đứng trước ô cửa sổ bằng thủy tinh đượcthiết kế sát mặt đất của đài truyền hình. Nàng khoanh hai tay trước ngực nhìnra phía bên ngoài. Thành phố về đêm, bầu trời đen kịt một màu, đối lập hoàntoàn với những chiếc đèn nê ông nhân tạo đang phát ra thứ ánh sáng rực rỡđến mê hồn.

Đó chính là hình ảnh tương phản giữa cực sáng và cựctối.

Giống hệt như làng giải trí vậy.

Trên sân khấu, các ngôi sao luôn được bao bọc bởi ánhsáng trắng – thứ ánh sáng thuần khiết đến mức chói lòa, nhưng những thứ đen tốitới mức một chút ánh sáng cũng không thể xuyên qua được lại tồn tại đằng sausân khấu – Mà điều đó thì người bình thường không bao giờ có thể thấy được.

Trong không khí bỗng dấy lên mùi khói nhàn nhạt, sânkhấu và chỗ ngồi của khán giả bị ngăn cách bởi một làn khói nhẹ. Các nhóm fanđều đang ra sức hò hét để ủng hộ cho thần tượng của mình. Băng rôn, áp phích đủmàu làm sáng bừng cả hội trường. Cuộc chiến trên sân khấu còn chưa bắt đầu,cuộc chiến dưới sân khấu đã bước vào giai đoạn cạnh tranh gay gắt.

************************

Cuộc thi nào cũng có người phải ngậm ngùi dừng cuộcchơi để ra đi, từ đây cũng tạm biệt luôn ánh đèn sân khấu. Sau đó chỉ có thểlặng lẽ nhìn người khác thành công rực rỡ, còn bản thân mình lại lạc trong dòngngười xô bồ của cuộc đời.

Bản chất thực sự của một cuộc thi tuyển tài năng khôngbao giờ đẹp đẽ như vẻ bề ngoài vốn có của nó. Duy nhất chỉ có một người, chỉsau một đêm đã trở thành nổi tiếng, cũng từ giờ phút đó tất cả mọi sự quan tâmvà sủng ái đều dồn vào người đó.

Đó chẳng qua chỉ là một câu chuyện cổ tích mà giới báochí dùng ngôn từ thêu dệt nên mà thôi. Muốn được nổi tiếng, có khi bạn phảiđánh đổi bằng chính thứ quý giá nhất của mình.

Đây mới chính là quy luật của làng giải trí.

**********************

Đang mải nghĩ ngợi thì tiếng nhạc cất lên không hề báotrước, tiếng guitar gỗ trong trẻo gợi lên một nỗi buồn man mác. Dây đàn runglên, từng âm từng âm khiến trái tim của người nghe cũng bắt đầu run rẩy.

Tiếng hát vọng lại từ trên sân khấu dường như có mộtsức mê hoặc phi thường, Tiểu Băng hiếu kì bước nhanh tới hội trường thu hình,ngay lập tức nàng ngây ra tại chỗ.

Hóa ra người đang hát chính là Cảnh Lượng.

Cậu thiếu niên mới chỉ mười tám tuổi có chất giọngchứa đựng đầy vẻ tang thương buồn thảm, nghe giọng cậu có sự trải nghiệm củamột người đã gần ba mươi.

********************

Vòng một là vòng thi tài năng, Hứa Khải có số phiếuthấp nhất, theo luật, hiển nhiên Hứa Khải phải PK (Trong các cuộc thi tuyểnchọn tài năng của Trung Quốc, PK là vòng thi giữa hai đối thủ có số phiếu thấphoặc bị xếp vào vòng nguy hiểm, ai thua sẽ bị loại trực tiếp) với người đangtrong vòng nguy hiểm là Cảnh Lượng, thông qua việc gửi tin nhắn quyết định sốphiếu của hai bên. Kết quả Cảnh Lượng thắng.

Vòng hai là biểu diễn tiểu phẩm, sau khi các thí sinhdiễn xong, hai thí sinh có biểu hiện kém nhất do hội đồng nghệ thuật bầu ra sẽPK lần hai với Đồng Cảnh Lượng.

Đến vòng thi sau cùng.

Trước khi bắt đầu PK là phần kêu gọi bỏ phiếu. ĐồngCảnh Lượng mắt mở to, bắt đầu rưng rưng, cậu cố kìm nén để nước mắt không tràora, cố hết sức để nở một nụ cười. Trước ánh mắt kinh ngạc của khán giả tại hộitrường, người dẫn chương trình tươi cười mời một bà lão lên sân khấu.

Đây là điều bất ngờ dành cho một thí sinh, đồng thờicũng là một chiêu lăng xê đầy cảm động rất thu hút. Sống trong cái giới này,tất cả mọi bí mật, người thân, bạn bè, tình yêu… đều không còn là bí mật nữa.Tất cả những gì bạn có đều sẽ bị phơi bày dưới ánh đèn sân khấu. Trong lúcnhững bí mật đó lấy được những giọt nước mắt của mọi người thì cũng đồng thờilà lúc lặng lẽ đi vào lòng người.

Dưới sự hướng dẫn khéo léo của người dẫn chương trình,bà của Cảnh Lượng kể về thời thơ ấu đầy bất hạnh của cậu. Vừa ra đời được haimươi tám ngày, cha mẹ cậu quyết định li dị, nên từ nhỏ cậu đã sống với bà.Trước giờ cậu chưa từng được hưởng sự ấm áp của tình thương người mẹ. Nhưng cậuluôn tin rằng mẹ vẫn rất yêu cậu, chỉ là vì lý do gì đó không thể không rời xacậu mà thôi.

Cứ như vậy cậu chờ đợi hết ngày này qua ngày khác, hếtnăm này sang năm khác, đến khi trưởng thành. Đến một ngày, cậu tự nhủ với chínhmình rằng chỉ cần đứng trên sân khấu dưới ánh đèn chiếu sáng rực rỡ, trong biểnngười mênh mông, mẹ nhất định sẽ nhìn thấy, và sẽ đến tìm cậu.

Người bà với mái tóc hoa râm nghẹn ngào kể lại.

Tất cả khán giả có mặt tại trường quay vì cảm động màkhóc đến sưng cả mắt, các fan hâm mộ thậm chí ôm nhau khóc không thành tiếng.Đồng Cảnh Lượng quệt nước mắt, nói trong tiếng nấc: “Em có thể đến ôm bà đượckhông?”. Giờ đây bộ dạng hoang mang và thận trọng của thằng bé côi cút trên sânkhấu hoàn toàn làm tan nát trái tim của tất cả mọi người đang có mặt ở trườngquay.

Đêm nay Đồng Cảnh Lượng đã làm cảm động tất cả mọingười, làm rơi không biết bao nhiêu giọt nước mắt. Sau đêm nay, sẽ có rất nhiềungười sẵn sàng cam tâm tình nguyện bù đắp cho thằng bé những tình cảm mà nó đãthiếu thốn từ bé.

Cậu mất đi tình cảm của mẹ, vậy hãy để cho chúng tôiđược yêu thương cậu!

Cảnh Lượng ôm bà khóc rất lâu, cuối cùng cũng quay lạivà hát bài “Lỗ Băng Hoa”. Cậu đưa tay quệt nước mắt trên má, cố gắng giữ nụcười trên môi. Tuy trên đôi môi cậu vẫn là cái màu sáng long lanh đó, nhưng đôimắt lại đượm một nỗi bi thương không thể nào hóa giải. Cậu nói đây là bài đầutiên mà cậu hát từ khi còn nhỏ đến lớn, cậu hi vọng rằng mẹ có thể nghe thấybài hát này của cậu.

Tiểu Băng cảm giác có thứ gì đó trong lòng đột nhiênvỡ vụn, từng mảnh, từng mảnh một sắc nhọn cứa vào trái tim khiến nàng đau nhói.

Không biết từ lúc nào, ánh đèn trên sân khấu lần lượtbị tắt đi, những người không liên quan đến câu chuyện đều đã chìm vào trongbóng tối, chỉ còn lại một luồng ánh sáng trắng của chiếc đèn tụ quang đang nhènhẹ chiếu vào Đồng Cảnh Lượng.

Toàn bộ hội trường im phăng phắc, không có tiếng đệmnhạc, chỉ có tiếng hát khàn khan của cậu thanh niên vang lên …

“ những vì sao trên trời không nói,búp bê dưới mặt đất nhớ mẹ….”

Cảnh Lượng cứ hát… cứ hát… trong đôi mắt thon dài củacậu lại ánh lên tia sáng long lanh lấp lánh. Tiếng hát đó chạm đến tận nơi sâuthẳm của tâm hồn người nghe.

Âm nhạc đúng là có thể tạo ra kì tích trong chớp mắt…Kỳ thực, thứ khiến cho con người ta không kìm nén được nước mắt đó chính làtình yêu…

“Ta biết những vì sao trong đêm biết hát

Những đêm nhớ nhà

Chúng sẽ hát cùng ta như thế

Ta biết những cơn gió ban trưa biết hát

Tiếng ve thời ấu thơ

Chúng vẫn luôn cất lời cùng với gió…

“Khi tay ta nắm bắt được ánh sáng

Thì trong lòng lại trở nên hoang mang

Lúc đó mới phát hiện ra rằng trên đời nàytất cả đều sẽ thay đổi

Quyển nhật ký của một thời tuổi trẻ

Mái tóc đen sẽ biến thành màu trắng

Chỉ có bài hát đó là không bao giờ thayđổi

Cứ hát lên những kỷ niệm mãi trong ta…

Tiểu Băng dùng hết sức bịt miệng tránh bật tiếng khócnghẹn ngào, ánh đèn sân khấu vẫn chói lòa như thế, nhưng nàng lại có cảm giácthế giới của mình lúc này đã ầm ầm chao đảo. Cảnh Lượng chọn bài hát này để PKlà ý kiến của Phong Lỗi. Nhưng không ai biết được người đưa ra chủ ý này vớiPhong Lỗi, chính là Tiểu Băng…

Cuộc thi này thật quá ư tàn nhẫn.

Bởi để đạt được mục đích trong cuộc đọ sức đầy hoa mỹnày, nó bắt một đứa trẻ phải sử dụng đến tình yêu của chính mình dành cho mẹlàm chiêu thức.

Giờ phút bỏ phiếu quan trọng nhất, trên khán đài thiđấu, Đồng Cảnh Lượng chắp hai tay sau lưng, hai mắt nhìn xuống, không nói thêmbất cứ lời nào. Các fan bên dưới vẫn khóc, nhưng qua làn nước mắt vẫn hiện lênnụ cười kiên cường, động viên khích lệ. Khán giả không ngừng cổ vũ, la ó, gàothét, giơ cao những tấm áp phích và đèn hiệu mang tên cậu.

“Tiểu Lượng cố lên! Tiểu Lượng cố lên!”.

***********************

Các fan gào thét ầm ĩ, nhưng Cảnh Lượng gần như khôngnghe thấy gì cả. Kí ức đau thương nhất của nó đã bị đem ra mổ xẻ không chútgiấu giếm trước tất cả ống kính máy quay. Đến cả sự tôn nghiêm và niềm kiêuhãnh nó cũng từ bỏ, giờ thì còn gì không thể mất nữa đây.

Thế nên, nó thắng rồi!

Nhìn cuộc đọ sức khốc liệt dần dần bước vào hồi kết,Tiểu Băng không kìm được nước mắt, nàng cúi thấp đầu chạy ra bên ngoài. Nàngkhông muốn bị ai bắt gặp bộ dạng của mình lúc này.

“A!”

Đến tận khi phát hiện ra mình đâm phải thứ gì đó, TiểuBăng la lên một tiếng, lúc này đôi chân vội vã của nàng mới dừng lại, nàngngẩng đầu lên nhìn. Bộ âu phục màu đen thẳng thớm, một khuôn mặt khôi ngô tuấntú nhưng lạnh giá vô cùng hiện ngay trước nắt. Tiểu Băng có cảm giác thật sựbất ngờ. Sao lại là Đường Chính Hằng được?!

“Là cô sao?”. Chính Hằng mấp máy môi, đang định giơtay ra đỡ cô. Nhưng cả người Tiểu Băng dường như bị thứ gì đó làm cho chấnđộng, vô cùng cảnh giác, lùi lại phía sau một bước lớn giống như một con thỏ bịkinh động mà sợ hãi.

Đường Chính Hằng vẫn đứng im, chỉ đưa khăn giấy đếntrước mặt Tiểu Băng.

“Cảm ơn…”

Tiểu Băng thả lỏng người, nhận lấy khăn giấy, nhanhchóng quay người đi lau vội nước mắt. Lúc nàng quay người lại, khuôn mặt nànglại hiện lên vẻ thản nhiên vốn có, nàng hơi nhướn mắt lên hỏi, “Tình cờ thậtđấy, không ngờ Đường tiên sinh lại đến Thượng Hải xem cuộc thi tuyển này à?”.Trong ngữ điệu của nàng còn mang một vẻ gì đó khác lạ.

“Cô biết chuyện của Đỗ Hiểu?”.

Đường Chính Hằng không buồn để ý đến câu hỏi của TiểuBăng, mà lạnh lùng chuyển sang một vấn đề khác, giọng nói và ngữ khí của anhcòn lạnh hơn cả băng, Tiểu Băng có cảm giác ít nhất cũng phải đến âm ba mươiđộ.

Đương nhiên Tiểu Băng cũng không dễ dàng để đối phươnglấn át. Nàng mím môi, cười đắc ý, bước lên trước một bước, hạ thấp giọng nóibên tai anh, giọng điệu rất khiêu khích.

“Không biết chuyện mà Đường tiên sinh đang nói, liệucó phải là chuyện thu xếp để cho Đỗ Hiểu làm quán quân không?

Nàng nhanh nhẹn lùi lại đằng sau hai bước, nụ cườitrên mặt càng rạng rỡ hơn, âm vực giọng nói cũng bắt đầu cao lên, “Nếu nhưchuyện anh nói là chuyện này, thì, tôi thừa nhận, tôi biết”.

Hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt của Đường ChínhHằng lạnh giá, nhưng Tiểu Băng nhìn thẳng anh không chút sợ sệt. Trong lòngnàng hiểu rất rõ, bí mật về Đỗ Hiểu nàng đang nắm trong tay chính là chìa khóacủa sự chiến thắng, nàng không sợ ai hết. Dù cho đó có là con người lạnh hơnbăng như Đường Chính Hằng cũng phải trả một cái giá xứng đáng như bao ngườikhác.

Trong quy tắc sinh tồn của Tiểu Băng, mỗi mẩu tin đềucó một cái giá tương ứng. Nhưng lần này những điều nàng làm không đơn giản chỉlà vì tiền.

Sắc mặt của Đường Chính Hằng đột nhiên sầm xuống, tháiđộ không lạnh không nhạt của Tiểu Băng lúc này khiến trong lòng anh có chút gìđó không thoải mái. Cuộc thi lần này tuy là do Trung Đằng tổ chức, nhưng thậtra tất cả đều do Đô Luân Trung Quốc thao túng từ phía sau. Và việc chọn luôn ĐỗHiểu làm quán quân là một nước cờ anh không thể không đi.

Nhưng vòng thi mười người vừa mới bắt đầu chưa bao lâuTiểu Băng đã biết được tin nội bộ chọn Đỗ Hiểu làm quán quân. Dựa theo đúngcách làm việc xưa nay coi tiền như sinh mạng của Tiểu Băng thì lúc nào nàngcũng có thể đem tin này bán. Như vậy Đô Luân Trung Quốc lập tức sẽ rơi vào thếbị động. Đối thủ vẫn đang lăm le chờ đợi thời cơ là Âm Nhạc Thiên Dật sẽ thừacơ ra tay chia chác thị thường thi đấu béo bở này.

Nghĩ đến đây, trong đầu Đường Chính Hằng lóe lên một ýđịnh mới. Anh bất ngờ bước lên trước một bước lớn, Tiểu Băng bị anh ép tới mứcchỉ có cách liên tục lui về đằng sau. Một cảm giác sợ hãi lóe lên, cảnh tượngbị cưỡng hôn lần trước trong buổi họp báo vẫn còn chưa phai, giờ anh ta lạiđịnh làm gì nữa đây?

“Đường tiên sinh, đây không phải là buổi họp báo đâu”.

Tiểu Băng cố hết sức nói thật nhỏ nhẹ, hoảng loạn nhìnbốn phía, thấy xung quanh vẫn có vài nhân viên đi qua đi lại nhưng không ai đểý đến mình và Đường Chính Hằng. Nàng nở một nụ cười gượng gạo: “Thế nên lần nàyanh có làm trò gì thì cũng không ai để ý đâu! Tôi thấy anh đừng phí sức làmgì!”. Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “phí sức”, giọng nói mang đầy vẻ chế giễu nhưđể trả đũa.

Trong mắt hiện lên một tia sáng đầy giảo hoạt, TiểuBăng nói xong quay người sải bước định đi về phía trước. Nhưng một bàn tay từđằng sau đột nhiên giơ ra túm lấy cánh tay nàng.

“Đi theo tôi!”.

Tiếng người đàn ông nói một cách lạnh lùng. Tiểu Băngdùng hết sức để thoát ra mà không thể nào thoát ra nổi.

“Tôi nghĩ không cần thiết phải như thế đâu Đường tiênsinh!”.

Tiểu Băng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tình, quay ngườilại nhìn Đường Chính Hằng, lắc lắc đầu.

“Đi theo tôi!”.

Đường Chính Hằng như không nghe thấy câu từ chối củaTiểu Băng, nhắc lại câu nói của mình một lần nữa.

Tiểu Băng có cảm giác nàng bị người đàn ông này đánhbại hoàn toàn rồi. Giọng điệu của anh có một thứ uy nghiêm không thể xâm phạmđược, con người này, căn bản không hiểu sự từ chối của người khác.

Nàng sợ rằng Đường Chính Hằng lại làm điều gì đó giốngvới buổi họp báo lần trước. Cái cảm giác hoảng loạn vô phương trước cả thế giớiđó, nàng thật sự không muốn lặp lại. Cúi thấp đầu, hai mắt cụp xuống, Tiểu Băngkhông muốn đối phương nhìn thấy những cảm xúc rối ren trong mắt mình. Nàng chỉcòn cách lặng lẽ đi theo anh, điểm đến của họ là tòa nhà 50 tầng nhà hàng CJW ởtrung tâm của Ngoại Than[1] . Đâylà nhà hàng Âu cao cấp của giới thượng lưu ở Thượng Hải, bên cạnh là quán barvới những ánh đèn xanh đỏ rực rỡ, sự ồn ào và tĩnh lặng đan xen vào nhau. TiểuBăng bị Đường Chính Hằng lôi vào nhà hàng với sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt.Nàng lảo đảo vài bước mới đứng vững được, xuyên qua cửa sổ bằng kính trong suốtđược thiết kế chạm đất, cảnh đêm lung linh của sông Hoàng Phố bên ngoài tứckhắc đập vào mắt nàng.

Người hầu bàn lịch thiệp đến bên cạnh Đường ChínhHằng, trang phục sơ mi trắng và ghi lê đen trông rất lịch sự thanh nhã.

“Thưa Đường tiên sinh, vẫn dùng món như mọi khi chứạ?”

Đường Chính Hằng gật đầu lạnh lùng, sự căng thẳng trêngương mặt giờ mới giãn ra.

Tiểu Băng ngó nghiêng nhìn xung quanh, những gì nàngthấy là những đôi nam nữ ăn mặc vô cùng sang trọng đang sử dụng dao dĩa mộtcách thành thục. Một cây đàn piano được bày ở giữa phòng ăn, nhạc công mặc mộtbộ lễ phục đen trắng phối hợp hài hòa, áo vest đuôi tôm, đôi bàn tay uyểnchuyển lướt nhẹ trên phím đàn.

Tiểu Băng nhìn cây đàn piano với những phím đàn đentrắng xen nhau, khẽ nheo mắt, những ngón tay nàng thoáng run rẩy. Đầu cúixuống, sượt qua khóe mắt nàng một tia nhìn buồn bã. Nàng giả bộ lật giở menu đểche giấu cảm xúc, càng xem nàng càng có cảm giác mắt mình sắp rơi ra ngoài.

Có nhầm lẫn gì không, chỉ là một món ăn thôi, sao cóthể… nhiều số 0 như thế!

“Món ăn ở đây đắt quá…”, Tiểu Băng hít sâu một hơi,phát ra một tiếng cảm thán. Thế này quả là lãng phí, không được, phải ngăn anhta lại!

Trong lòng nghĩ vậy, Tiểu Băng lấy tay xoa xoa mũi,ngẩng đầu lên nhìn Đường Chính Hằng, nói một cách thận trọng.

“Đường tiên sinh, đồ ăn ở đây đắt thế này, chúng taqua chỗ khác ăn được không?”

Nghe câu này của nàng, Chính Hằng đột nhiên ngây ngườira, trong mắt anh vụt hiện lên một chút gì đó xao động. Môi anh khẽ nhếch lên,một nụ cười đột ngột nở ra.

“Đồ ngốc…”

Tiểu Băng nghe rất rõ câu nói của Đường Chính Hằng,không phải là cái giọng điệu lạnh lùng mà là một giọng điệu hơi có chút gì đódịu dàng ấm áp. Sau đó, cả người nàng chìm vào trong nụ cười khiến cho ngườikhác say mê đó. Trên người Đường Chính Hằng toát lên một vẻ nho nhã, đôi mắtcong lên đầy tự nhiên, hai đồng tử lấp lánh như sao, khuôn mặt đẹp trai khô ngôtuấn tú, sống mũi dài thanh thoát. Vì có được niềm vui hiếm hoi, sự lạnh lùngbăng giá cũng biến mất, đôi môi anh hơi cong lên nở một nụ cười…

Điều này khiến Tiểu Băng nhớ ngay đến nụ hôn bất ngờlần trước. Giờ nghĩ lại, đôi môi ấm nóng đó của anh khiến nàng có cảm giác ấmáp từ tận đáy lòng.

Dùng hết sức lấy tay phải cấu vào tay trái đến đauđiếng, Tiểu Băng cảm thấy có lẽ thần kinh nàng có vấn đề mất rồi. Tại sao nànglại như thế này chứ? Món bít tết vừa chín tới kiểu Pháp thơm ngon vừa miệng,nhưng nàng lại thấy như mình đang ăn một khúc gỗ. Ngồi đối diện người đàn ôngđó cứ im lặng từ đầu tới giờ, lúc nào cũng giữ nét mặt trầm mặc. Anh mặc bộcomple rất thích hợp, cử chỉ tao nhã, như một công tước quyền quý mặc bộ trangphục đắt tiền sống trong lâu đài cổ.

Tiểu Băng không hiểu anh ta lôi nàng tới đây là có ýgì, nếu chỉ đơn giản là mời nàng ăn một bữa cơm, thì cách thức này quá là kìquái!

Sau món chính là món tráng miệng, bày trong đĩa là mónquả màu đo đỏ. Tiểu Băng dùng dĩa xiên món tráng miệng một cách vô thức, miễncưỡng giữ nụ cười trên môi. Miếng lê vừa đưa vào miệng, mùi thơm lan tỏa, độtnhiên trong lòng Tiểu Băng rộ lên một cảm giác bất an.

“Món tráng miệng này…” nàng cố gắng nuốt miếng lê, chỉchỉ đĩa hoa quả rồi hỏi người hầu bàn, vẻ mặt hoang mang hoảng hốt, “có phải córượu vang bên trong không?”

“Đúng vậy thưa quý cô, món này gọi là lê nhân rượuvang.”

Giọng điệu của người hầu bàn vẫn lịch thiệp, nhưngtrên mặt Tiểu Băng nhanh chóng hiện lên một màu hồng ửng – màu hồng không bìnhthường chút nào.

“King cong”

Con dao trong tay Tiểu Băng rơi lẻng xẻng ngay xuốngđĩa

Đối với một người chỉ cần ăn một miếng chocolate nhânrượu đã say mà nói, “lê nhân rượu vang” là một món tráng miệng vô cùng đáng sợ.

“Đường tiên sinh…”

Tiểu Băng cảm thấy lưỡi của nàng tê rần, cái cảm giáctê tê này lan dần từ đầu lưỡi lên đến tận đỉnh đầu. Thực ra điều mà nàng muốnnói là: Anh phải chịu trách nhiệm đưa tôi về đấy… nhưng, lời muốn nói không thểthốt ra được nữa rồi.

Thế giới giống như những đám mây tự thay đổi hình dạngkhông theo một quy luật nào cả, cảnh sắc trước mắt hòa trộn vào với nhau tạothành một mớ hỗn độn mơ hồ. Tiểu Băng nằm bò trên bàn mơ mơ hồ hồ, đầu nàngnặng trịch, buồn ngủ và mệt mỏi. Đường Chính Hằng ngỡ ngàng nhìn người con gáiđang say ngất trên bàn, mỉm cười, hàng mi đen và rậm nhấp nháy, tạo nên một dángvẻ tuyệt đẹp. Anh ngừng lại, đắn đo một lát, nhưng vẫn đưa tay áp vào tránnàng.

Tiểu Băng cứ lẩm lẩm như đang nói điều gì đó. Vì tácdụng của rượu, má nàng ửng lên một sắc hồng khiến nàng lúc này trông xinh đẹpkiều diễm lạ thường.

“Mọi người… đừng… đừng để con lại một mình… đừng..”

Trong cơn mê nàng đang lẩm bẩm điều gì đó, bàn taynàng túm lấy tay anh một cách vô thức, ngón tay nàng lạnh ngắt. Đường ChínhHằng lặng đi trong chốc lát, rồi lật tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của TiểuBăng, trong lòng không kìm nổi một chút đau đớn. Ba năm nay phải sống một mình,lại phải kiếm tiền trả nợ, nàng ấy sống rất vất vả đúng không? Thế nên ngay cảtrong giấc ngủ nàng ấy cũng không muốn bị bỏ lại một mình đơn độc.

*****************

Trong cơn mơ màng, Tiểu Băng có cảm giác nàng nhìnthấy một cậu bé với đôi mắt sáng long lanh, một bà lão hiền từ, một người congái trẻ xinh đẹp, một người đàn ông trung niên với gương mặt u sầu… những kí ứcnàng luôn giữ trong lòng cứ dần dần quy tụ lại, sau đó lại dạt đi như những cơnsóng rút ra tận ngoài biển xa. Những người đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước mặtnàng, dần dần tạo thành một màn sương dày đặc.

“Mọi người… đừng… đừng đi…”

Tiểu Băng mơ hồ tỉnh lại, cảnh tượng trong mơ khônghiện ra nữa, cái nàng nhìn thấy chỉ là một căn phòng lạ hoắc, và người đàn ôngđang nằm bên cạnh. Đầu óc loạn hết rồi, thế giới này cũng loạn hết cả rồi chỉsau một giấc ngủ.

Tiểu Băng cẩn thận ngồi dậy, vỗ nhẹ đầu, cố gắng nhớlại, rốt cuộc thì tối hôm qua xảy ra chuyện gì. Hình như là, Tiểu Lượng hát bài“Lỗ Băng Hoa”, em ấy đã thắng cuộc, nàng khóc nức nở, sau đó thì gặp ĐườngChính Hằng.

Sau đó hai người cùng ăn tối.

Sau đó nữa…

Hình như nàng say, sống chết bám lấy Đường Chính Hằngkhông cho anh ta đi. Nghĩ đến đây, nàng kinh hoàng cúi đầu nhìn lại mình mộtlượt, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, may mà quần áo trên người nàng vẫn cònnguyên. Lúc này Tiểu Băng mới khe khẽ nhìn sang người đàn ông đang ngủ say bêncạnh. Anh ta giống như một vị quý tộc, phong thái lạnh lùng tới mức có cảm giácanh ta không nhuốm cái khói lửa của chốn nhân gian. Lông mi anh rất dài, rấtdày, mũi anh rất cao, đôi môi mềm mại, làn da nhẵn mịn….

Tiểu Băng có cảm giác trái tim nàng đang run rẩy, bất giác cơ thể nàng càng lúccàng tiến gần đến anh ta.

“Muốn hôn trộm tôi sao?”

Một đôi mắt đầy vẻ lạnh lẽo đột ngột đập vào tầm nhìn của Tiểu Băng, đôi mắt ấysâu thẳm như một hồ nước, trong chốc lát nó như nuốt chửng lấy nàng. Trái timnàng lúc này đập loạn không còn theo nhịp nào nữa rồi.

“Có phải cô muốn hôn trộm tôi không?”

Giọng nói của Đường Chính Hằng mang đầy vẻ đe dọa, Tiểu Băng ngây ra nhìn anhchằm chằm, một mùi thơm lành lạnh sộc tới. Đôi môi của Đường Chính Hằng đã ấnlên môi nàng, tràn tới hơi thở mang sự xâm chiếm, có cảm giác không một chúttình cảm, không một chút ấm áp.

Khoảnh khắc đó Tiểu Băng sợ sệt hoảng loạn hệt một chú hươu non.

Trong lúc nàng còn đang trong cơn hoảng loạn, bàn tay của người đàn ông ấy đãluồn ra sau gáy nàng, kéo chặt nàng vào lồng ngực của anh, tiếp tục hôn khôngmột chút dịu dàng, cũng không một chút mềm mại. Tiểu Băng chỉ cảm thấy vô cùnghoảng loạn, lí trí bảo nàng, chỉ cần cắn anh ta một cái thật đau là có thể đẩyanh ta ra được. Nhưng không hiểu sao, Tiểu Băng cứ chần chừ không thực hiệnviệc đó.

Bị một cảm xúc kì lạ tác động, thúc giục, không hiểu từ lúc nào tay nàng đã đặttrên thắt lưng của đối phương, nàng cũng bắt đầu đáp lại nụ hôn mãnh liệt củaanh. Không hề kháng cự. Ngay đến trái tim nàng cũng không ngừng chất vấn, tạisao nàng lại ấp ủ một hy vọng phi thực tế với người đàn ông điển trai này chứ.Nàng ao ước được ôm anh như thế này, hôn anh như thế này.

Cho đến khi thời gian ngừng lại.

“Theo tôi đi!”

Rất lâu sau, Đường Chính Hằng mới kết thúc nụ hôn, anh đưa tay lên vuốt đôi máđang ửng hồng của Tiểu Băng, một nụ cười vụt hiện trên môi. Nhưng đôi mắt đóvẫn thâm sâu như một hồ nước lớn, đóng trên đó cả một lớp băng dày, không choai có thể nhìn thấy đáy. Lí trí bảo anh, vừa rồi đáng lẽ không nên ở gần TiểuBăng như thế, nhưng trong lòng anh lại muốn ở gần nàng hơn chút nữa, thật làmâu thuẫn.

“Anh nói cái gì?”

Tiểu Băng chỉ cảm thấy có thứ gì đó nổ “đùng” bên tai, cả thế giới trong chốclát lặng thinh không một tiếng động.

“Theo tôi đi!”

Đường Chính Hằng lặp lại một lần nữa. Trong đôi mắt lạnh lùng đó vẫn không cómột chút biểu cảm nào. Trong lòng Tiểu Băng bắt đầu hoài nghi liệu anh ta cócòn sống hay không.

“Anh cho rằng tôi sẽ đồng ý sao?”

Tiểu Băng nghênh mặt lên hỏi vặn lại, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Đường ChínhHằng. Đó không phải là tình yêu, chẳng qua đó chỉ là chút kích động bởi menrượu, giống như con thiêu thân lao vào lửa vậy thôi. Nàng không cho phép bảnthân phạm một sai lầm ngu ngốc như vậy.

“Xin lỗi, tôi từ chối!”

Tiểu Băng dùng hết sức cắn mạnh môi, nhanh chóng quay người đi ra bên ngoài,nhưng đột nhiên cánh tay nàng bị Đường Chính Hằng giật lại.

“Theo tôi!”

Lần thứ ba, vẫn là một câu nói đó. Không phải là đề nghị, mà là mệnh lệnh.Trong mắt anh thấp thoáng hiện lên một thôi thúc mãnh liệt, nhưng chỉ trongnháy mắt tất cả những điều đó lại được che đậy một cách hoàn hảo. Tiểu Băng khẽrên lên một tiếng, sau đó nói hết sức nhẹ nhàng và lịch sự:

“Xin Đường tiên sinh đừng làm khó tôi, có được không?”

Có lẽ không ngờ rằng nàng lại từ chối dứt khoát như thế, anh nhìn nàng có chútngỡ ngàng, trong mắt đột nhiên có chút dao động, sau đó cúi đầu, lặng lẽ buôngtay nàng. Cuối cùng vẫn là thế này. Cái đợt sóng cuồn cuộn trong lòng vừa rồiđột nhiên lắng xuống, Đường Chính Hằng lặng lẽ cúi thấp đầu, nhìn Tiểu Băngngạo mạn rời khỏi nhà, vung tay đóng sầm cửa lại. Lớp cánh cửa dày đó ngăn cáchanh và nàng, giống như bức tường ngăn cách hai thế giới khác biệt. Anh nhét tayvào túi quần, quờ quạng nắm lấy một thứ, cái thứ bằng vàng không có sinh mệnhđó nằm nhẹ nhàng trong lòng bàn tay anh lạnh lẽo.

Lúc nhìn thấy nàng khóc, anh đã muốn được ở bên cạnh để bảo vệ nàng, nhưng lạisợ nàng ở quá gần anh, không cẩn thận sẽ yêu anh. Tới lúc đó, vết thương củađôi bên sẽ càng sâu hơn. Không thể tiến, cũng không thể lùi, càng nghĩ càng mâuthuẫn.

Rốt cuộc anh nên làm thế nào đây?

Đi trên con đường nhỏ giữa hàng cây yên tĩnh, TiểuBăng lấy hết sức chùi miệng, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống. Ngay cả bản thânnàng cũng không hiểu sao đột nhiên lại không kiềm chế được cảm xúc. Rõ ràngbiết là sai lầm, lí trí mách bảo nàng phải trốn đi thật xa, nhưng trái tim nàngsớm đã đi ngược lại.

Phía sau lưng, biệt thự của Đường Chính Hằng nằm giữasự bao bọc của những hàng cây, yên tĩnh mà dễ chịu.

Quần áo nàng dường như vẫn còn vương lại chút mùihương của Đường Chính Hằng, bao bọc lấy nàng, dịu dàng mà đẹp đẽ. Tiểu Băng vừahít thở sâu, vừa lấy tay quệt nước mắt. Bỗng có cảm giác điện thoại trong túiđang rung, nàng mở điện thoại ra xem, ra là tin nhắn của đồng nghiệp.

Có những lúc, các phóng viên giải trí âm thầm trao đổitin tình báo với nhau. Đây cũng là một thói quen của giới phóng viên từ lâu.

Không biết bắt đầu từ lúc nào trên bầu trời đã lấp đầynhững tầng mây, những cơn gió từng đợt, từng đợt thổi qua hàng cây, phát ra âmthanh xào xạc đến đau lòng.

Nước mắt còn chưa khô, trái tim Tiểu Băng đã nặng trĩu.

Từng câu từng chữ hiện lên trên màn hình di động đềugiống như những nhát dao cứa vào tim nàng, cho đến khi rỉ máu.

——– Đồng Cảnh Lượng muốn rút khỏi cuộc thi.

Tin tức này lan truyền rất nhanh trong làng giải trí.

Trung Đằng đã âm thầm ngừng tất cả mọi hoạt động vàthông báo của Đồng Cảnh Lượng, phong tỏa mọi tin tức có liên quan, đồng thờivội vã tìm phương án xử lý. Tiểu Băng gửi cho Phương Văn một tin nhắn, khôngngờ đối phương gửi cho nàng liền một lúc ba tin, ý rằng xin nàng đừng có hỏisâu thêm về chuyện này làm gì.

Tiểu Băng biết, đây nhất định là một tin tức đáng giá.

Vội vàng đi vào phòng khách của khách sạn, ánh đèn rựcrỡ, lúc Tiểu Băng chạy vào thang máy, chiếc móc khóa hình một con gấu nhỏ móctrên túi nàng đung đưa qua lại, chú gấu nhỏ mở to hai mắt, nụ cười trên mặtdường như có chút gì đó ngượng ngùng.

Cúi đầu xuống nhìn, ngay tức khắc đôi mắt vô tội củachú gấu nhỏ đập vào mắt, Tiểu Lượng đã tự tay móc nó vào túi nàng, nhìn nụ cườingây thơ vô tội của nó, nàng không kìm chế được sự vui mừng trong lòng, quayngười đi, những giọt nước mắt vui mừng bắt đầu rơi xuống.

Có lẽ cậu chỉ coi nàng là một người bạn tình cờ mà cậuđã gặp mà thôi, nhưng nàng luôn ghi nhớ những lời hẹn ước khắc cốt ghi tâm đó…

Vừa rẽ vào hành lang nàng đã thấy Cảnh Lượng ngồi bêncửa sổ lần trước, vòng hai tay ôm lấy đầu gối, ánh sáng mặt trời rọi trên gươngmặt thanh tú của cậu, u uất mà quạnh quẽ.

“Tiểu Lượng, em có thể nói chị biết chuyện gì đã xảyra được không?”

Ánh mắt Tiểu Băng lướt trên chiếc áo sơ mi trắng củaCảnh Lượng, đột nhiên hiện lên một sự đau đớn.

Nàng đã lờ mờ đoán ra được nguyên nhân rồi.

Cảnh Lượng nhẹ nhàng quay đầu lại phía nàng, sau đóhai mắt trĩu xuống lắc lắc đầu. Cậu quay đầu lại nhìn cảnh tượng bên ngoài cửasổ, nghiêng nghiêng một góc bốn nhăm độ.

Không muốn nhớ lại gì cả, cũng không muốn nói gì hết.

Dù bạn có bị đối xử tàn nhẫn thế nào, nếu như không cókhả năng để kháng cự thì hãy ngậm miệng lại, chờ đợi sự bố thí hào phóng củangười khác. Đây cũng chính là quy tắc ngầm của giới giải trí.

Lòng bàn tay của Tiểu Băng mở ra rồi lại nắm chặt lại.Mặc cho móng tay cắm vào lòng bàn tay tới mức rỉ máu.

“Vậy sao em lại muốn bỏ cuộc?” Tiểu Băng lại hỏi.

Cảnh Lượng vẫn tiếp tục im lặng, giống như một thứ đồchơi đẹp đẽ chỉ biết cử động mà không biết nói.

“Vậy em nói chị nghe, đây là cái gì?”

Tiểu Băng nhướn đôi lông mày, giật mạnh cổ chiếc áo sơmi màu trắng của Cảnh Lượng. Trên đôi vai trắng nõn của cậu còn in một vết tíchnhỏ màu đỏ, không ngờ nó lại đỏ đến mức đau cả mắt. Cảnh Lượng dùng hết sức giữlấy vai giống như một con mèo nhỏ bị làm cho kinh động, nhanh chóng thu ngườilại, ngẩng đầu nhìn Tiểu Băng với một vẻ đầy kinh hãi.

Quả nhiên là thế này.

Tiểu Băng nheo mắt, hạ thấp người xuống, nhè nhẹ đặttay lên bàn tay đang run rẩy của Cảnh Lượng. Giọng nàng sắc lanh khác hẳn mọikhi.

“Tiểu Lượng, nói chị nghe, bọn họ rốt cuộc đã làm gì…”

“Chị Tiểu Băng… em… em sợ.”

Cảnh Lượng im lặng một hồi lâu, mới thốt ra một câu,sau đó lại nhanh chóng cúi đầu xuống, khàn khàn nói tiếp….

“Ông Đồng ép em… ngủ với ông ấy…”

Sau khi chửi thầm trong lòng Tổng Giám đốc Đồng Bâncủa Trung Đằng đến trăm lần, nào là “đồ tồi”, “đồ biến thái”, Tiểu Băng bìnhtĩnh trở lại nghĩ cách đối phó. Trong làng giải trí ở Thượng Hải, Đồng Bân cũnglà một nhân vật tai to mặt lớn, trông bề ngoài cũng khá phong độ, nói năng vănvẻ. Ông ta còn có một người vợ là một ngôi sao nổi tiếng tình nguyện rút khỏiánh đèn hào nhoáng để làm một người vợ hiền cho ông ta. Một người như thế khôngngờ lại có thứ “sở thích” này, chắc hẳn không ai có thể ngờ được.

“Tiểu Lượng, em đừng lo lắng quá.”

Nàng nói để an ủi cậu. Cảnh Lượng ngầng đầu lên, haiđồng tử trong đôi mắt dài đó hiện lên sự bất an và kinh hoàng. Ngón tay TiểuBăng cong lên đầy duyên dáng đặt lên cổ tay kia, gõ nhịp theo thói quen, mộttia giảo quyệt thoáng hiện lên trong mắt nàng. Tiểu Băng khẽ cười nhẹ. Nàngbiết, mối quan hệ mà mẹ nàng để lại giờ đã đến lúc dùng đến rồi. Tiếp sau đâychỉ là còn chờ xem sự thể hiện của bản thân mà thôi.

Nàng lại nở một nụ cười, dịu dàng xoa đầu Cảnh Lượng:“Không sao đâu, Tiểu Lượng, em không phải lo, chị sẽ giúp em.”

Trên đường Tân Giang ở Thượng Hải, có một tiệm hoanhỏ. Bên trong cánh cửa kính rộng rãi và sáng lóa kia bày rất nhiều những bônghoa tươi đang nở rộ khoe sắc.

Tiểu Băng đứng trước cửa tiệm hoa, thở dài một tiếng,một tay nhét vào túi áo, cuối cùng nàng cũng lấy hết can đảm để đẩy cửa bướcvào.

“Ding dong”

Cánh cửa mở ra, một mùi hương thơm ngát bỗng ùa tới.Bà chủ xinh đẹp đang bận bịu trong cửa tiệm, dáng người mảnh mai giống như mộtđóa hoa bách hợp đung đưa theo gió, thuần khiết và tự nhiên.

“Xin chào.”

Giọng nói của Tiểu Băng nghe có vẻ rất bình tĩnh,nhưng trong lòng nàng thì có chút thấp thỏm không yên.

“Xin chào, cô muốn mua hoa gì?”

Giọng nói của bà chủ dịu dàng mềm mỏng như ánh trăng.Tiểu Băng khẽ cụp mắt xuống, nàng không thể không thừa nhận, giọng nói nàykhiến cho nàng có một cảm giác thân thuộc đến kì lạ.

“Tôi… muốn mua hoa tặng cho em trai Đồng Cảnh Lượngcủa tôi.”

Đối với một phóng viên thuộc lĩnh vực giải trí mà nói,việc nhận mình mà anh em bạn bè hay người thân của một ngôi sao thực ra là mộtviệc hết sức bình thường. Có những lúc, để moi được một tin tức nội bộ nào đó,người phóng viên cần phải nói không những mười mà cả trăm nghìn lời nói dối.

Tiểu Băng thản nhiên bật ra khỏi miệng hai chữ “emtrai”, điều này cũng dễ dàng như khi nàng nói những lời nói dối khác. Chỉ làkhi nói lên hai từ đó trái tim nàng vẫn bất giác khẽ run rẩy.

“Đồng Cảnh Lượng? Là cậu thí sinh trong cuộc thi tuyềnchọn ca sĩ đó hả?”

Hai mắt bà chủ sáng lên, trên mặt lộ ra một nụ cườidịu dàng ấm áp.

Tiểu Băng nhẹ nhàng gật đầu, chỉ hơi mỉm cười.

“Là để chúc mừng cậu bé thi đấu thành công phải không?Vậy chọn bách hợp phối hợp mãn thiên tinh được không? Hoặc là cẩm chướng hồngcũng không tồi…” Bà chủ tiệm vừa nói, vừa quay người đi lấy từ trong bình ramột cành bách hợp trắng, đặt lên mặt bàn.

“Là… để an ủi em ấy, nó đang muốn rút khỏi cuộc thi.”

Tiểu Băng mím mím môi, hướng về phía bà chủ xua xuatay, sau đó buồn bã cúi đầu xuống, lấy ngón tay quệt khóe mắt.

“Hả? Thi đấu tốt thế sao tự dưng lại quyết định bỏcuộc chứ?”

Bà chủ tiệm ngạc nhiên, bàn tay cầm mãn thiên tinh độtngột cứng đờ. Mãi một lúc bà mới cảm thấy thế này có gì đó không ổn, liền thutay về.

“Tôi nghĩ bà biết nguyên nhân tôi đến đây.”

Một tay của Tiểu Băng vẫn đặt trong túi, nàng ngẩngđầu lên, nhìn đối phương với đôi mắt long lanh sắc sảo.

“Cô… thật ra là cố ý đến tìm tôi phải không?”. Bà chủtiệm lại cười, nụ cười vẫn tuyệt đẹp và dịu dàng, có cảm giác giống hệt nhữngbông mãn thiên tinh thuần khiết tự nhiên trên đôi tay của bà vậy. Bà chủ đi vềphía cửa kính, lật lại tấm biển treo trước cửa, quay ra ngoài dòng chữ “Tronggiờ nghỉ”.

“Đúng thế”. Tiểu Băng gật đầu dứt khoát, tiếp tục lờinói dối của nàng, “Vì tôi biết giờ chỉ có bà mới giúp được em trai tôi, Đồngphu nhân…”.

Nàng gọi bà ấy là Đồng phu nhân. Vốn dĩ bà chủ tiệmhoa xinh đẹp này là vợ của Đồng Bân – cũng chính là ngôi sao Lương Viên từngnổi tiếng một thời, nhưng vì gia đình mà rời xa làng giải trí lui vào hậutrường.

“Nhờ tôi giúp đỡ? Không biết tôi có thể giúp gì đượccô đây?”. Lương Viên nhẹ nhàng hỏi, trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng. Tuy đãrút khỏi giới giải trí nhiều năm, nhưng dung mạo của bà vẫn không thay đổi, vẫnđẹp rạng rỡ như ngày nào.

Tiểu Băng chớp chớp mắt, cau mày, hai mắt nhìn xuống,để mặc cho ánh sáng làm rõ sự u ám trên mặt mình.

“Tiểu Lượng muốn bỏ cuộc, thực ra là để trốn tránhĐồng tiên sinh”.

Lương Viên đờ ra một lúc, liền ngay sau đó lại nở nụcười tuyệt đẹp, ánh mắt lấp lánh như không có chuyện gì xảy ra.

“Tôi nghĩ chắc là cô hiểu lầm rồi. Sao Đồng Bân lạilàm khó dễ với một đứa trẻ được chứ?”.

“Tôi nghĩ chuyện của Đồng tiên sinh chắc Đồng phu nhânhiểu rõ hơn tôi”. Tiểu Băng khẽ nheo mắt, cong môi lạnh lùng nói ra bốn chữ,“chẳng hạn, Lạc Hoan…”.

Nghe xong hai chữ cuối cùng, cả người Lương Viên chaođảo, giật lui về phía sau một bước lớn. Trong chốc lát, bà ngẩng đầu lên, nụcười hiền hòa trên gương mặt giờ đã bị thế chỗ bằng sự hoang mang có phần hoảngloạn.

“Mười ba năm trước, người… con trai cặp với Đồng tiênsinh”. Tiểu Băng nói từng từ từng chữ một cách rõ ràng.

Biểu cảm bất thường của Lương Viên cho nàng biết rằngnhững tin tức nàng nhận được là chính xác. Mười ba năm trước, việc Đồng Bân cặpvới một người đàn ông tên Lạc Hoan là có thật.

Đầu Lương Viên cúi thấp xuống, hai bàn tay nắm chặtlấy nhau, có thể thấy rõ sự đấu tranh phức tạp trong nội tâm bà lúc này. TiểuBăng quan sát bà một cách chăm chú. Ánh mắt Lương Viên chuyển từ hoảng loạnsang buồn bã, cuối cùng hiện lên trong đôi mắt ấy là sự bình thản phẳng lặngnhư mặt hồ không chút gợn sóng.

Đây thực chất là một sự đấu tranh trong thầm lặng. Vàhiển nhiên, Tiểu Băng là người chiến thắng.

“Tôi hy vọng sau này Đồng tiên sinh sẽ không tìm đếnTiểu Lượng nữa”. Tiểu Băng nhẹ nhàng nói, rồi khẽ quan sát thăm dò phản ứng củaLương Viên.

Người phụ nữ xinh đẹp vẫn yên lặng đứng đó, biểu cảmtrên mặt bà không lộ ra một chút gì kinh ngạc hay bất ngờ như lúc trước mà thayvào đó là sự bình thản đến ngạc nhiên “Được, cô yên tâm, tôi sẽ nói với ôngấy”.

Bàn tay đang nắm chiếc máy thu âm vẫn đặt trong túi áocủa Tiểu Băng từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện đến giờ bất giác run rẩy, nàng cốkhông cử động mạnh.

“Nhưng tôi hy vọng cô có thể đáp ứng tôi một chuyện”.Lương Viên lặng lẽ nói, đôi tay vẫn cử động không ngừng bó hoa cho Tiểu Băng.Bách hợp cộng thêm mãn thiên tinh, được bọc cẩn thận bằng giấy gói hoa màu đỏnhạt, thắt thêm chiếc nơ màu đỏ hoa hồng, trên tay bà giờ đây là một tác phẩmnghệ thuật tuyệt đẹp.

“Xin bà cứ nói”. Tiểu Băng nói một cách thoải mái.

“Tôi không cần biết ai nói cho cô biết chuyện này,nhưng xin cô đừng bao giờ nhắc đến Lạc Hoan nữa, nhất là trước mặt Đồng Bân. Vìchuyện đó… ông ấy cũng đã tổn thương rất nhiều rồi”.

Lương Viên đưa bó hoa tới trước mặt Tiểu Băng, nhoẻnmiệng cười, nụ cười của bà vẫn hiền hòa và ấm áp như thế, giống như một vầngtrăng khuyết sáng ngời xua tan đi bóng đêm.

Tiểu Băng đưa tay đỡ lấy bó hoa rồi ôm vào lòng, trongphút chốc nàng có thể cảm nhận rõ rệt cái mùi thơm ngát đặc trưng của hoa báchhợp. Nàng không kìm được sự tò mò, ngẩng đầu lên hỏi: “Bà biết hết mọi việc nhưvậy sao còn chịu lấy ông ấy?”.

Lương Viên chỉ cười nhẹ, nụ cười thuần khiết như khôngvướng chút bụi trần. Bà không trả lời, đi về phía cửa lật lại tấm biển, sau đólại tiếp tục bận rộn với công việc của mình. Đến tận khi Tiểu Băng ôm bó hoabước ra khỏi cánh cửa kính nàng mới nghe thấy giọng nói dịu dàng của Lương Viênvang lên phía sau, giọng nói nhuốm đầy vẻ thương cảm.

“Vì tôi đã hứa với Lạc Hoan sẽ thay anh ấy chăm sócngười đó suốt cả cuộc đời này”.

Ánh sáng rọi vào người bà, làm ấm áp cả một vùng khônggian xung quanh chỗ bà đang đứng. Bà chủ tiệm hoa tâm sự với một giọng điệu hếtsức nhẹ nhàng, dần dần đắm mình vào những chuyện đã thuộc về dĩ vãng. Thứ bànghĩ là đã bị chôn vùi bấy lâu nay.

Bó hoa bách hợp đó hai ngày sau thì tàn.

Đồng Bân cũng không còn tìm đến quấy rầy Cảnh Lượngnữa. Cơn sóng gió đòi rút khỏi cuộc thi của Đồng Cảnh Lượng cuối cùng đã đượchóa giải hết sức nhẹ nhàng. Chỉ có một việc không nằm trong dự kiến, đó là TiểuBăng không hề bán cho bất cứ ai mẩu tin mà nàng đã khai thác được từ bà chủtiệm hoa. Đoạn băng thu âm cuộc nói chuyện với Lương Viên nàng cũng chỉ gửiriêng cho Đồng Bân qua email, sau đó nhấn phím delete.

Nhưng sự trao đổi giữa nàng và Đồng Bân chưa hẳn đãkết thúc.

Tấm hình của Cảnh Lượng hiện ra trên màn hình máytính, nụ cười của cậu trước mắt nàng rực rỡ và đẹp tuyệt. Tiểu Băng ngắm nhìnbức hình một hồi lâu, một chút đau thương vô tình ánh lên trong mắt nàng. Cómột bí mật nàng luôn chôn vùi tận đáy lòng, bí mật không thể nói với bất cứ ai,đặc biệt là Cảnh Lượng.

Nàng tự lẩm bẩm với mình. “Lần này, chị nhất định sẽthực hiện lời hứa của mười năm về trước. Nếu em quyết tâm lựa chọn bước vàolàng giải trí này, Tiểu Lượng à, chị sẽ dùng mọi cách để bảo vệ em đến cùng.”

*******************

“Ding dong…”

Một icon quen thuộc trên MSN hiện lên, nhìn cách nóichuyện quen thuộc, Tiểu Băng liền mỉm cười vui vẻ.

“Tiểu Băng, mình đã gửi chuyển phát nhanh cho cậu bảnnhạc và nhạc mẫu mà cậu cần, mình nghĩ sáng sớm mai là tới nơi thôi”.

Nick hiện lên là “Hướng Tình”, đó là MSN trong côngviệc của cô ấy, muộn thế này mà vẫn còn online, Tiểu Băng khẽ nhăn mặt, cái tênVũ Chí Tân đáng chết này lại bắt Tiểu Tình làm lao động khổ sai không công rồiđây mà.

Ngón tay Tiểu Băng lướt nhanh trên bàn phím máy tính.

“Cũng muộn rồi, cậu nghỉ ngơi đi”.

“Không sao, lát nữa là mình về nhà rồi…”.

Tiểu Tình trả lời rất nhanh, Tiểu Băng cau mày nghĩngợi một lúc, đột nhiên mắt nàng sáng rực lên, rồi nở một nụ cười nhẹ. Nếu cáchnày có thể khiến cô ấy thoát khỏi Vũ Chí Tân… thì nàng sẽ thử xem sao.

*******

Buổi chiều ngày hôm sau thì nàng nhận được gói hàngchuyển phát nhanh.

Trước vòng thi 8 loại 4, Trung Đằng tổ chức một buổihoạt động xã hội cho tám thí sinh, Tiểu Băng sớm đã nhận được thông báo này từphía Phương Văn, liền phi ngay đến địa điểm của buổi hoạt động.


Một sân khấu hình tròn được thiết kế ngay giữa trungtâm quảng trường. Phía sau sân khấu giăng kín những tấm áp phích lớn in hìnhcủa các thí sinh, dù là hình ảnh gương mặt nhìn thẳng hay nhìn nghiêng đều thểhiện sự tuấn tú của các chàng trai, người nào cũng khôi ngô rạng rỡ. Mỗingười có một nét quyến rũ riêng. Hoặc phong độ, hoặc lạnh lùng và cả vẻ đẹp hồnnhiên trong sáng nữa…

Đỗ Hiểu ở ngay chính giữa, cặp kính gọng đen không chegiấu nổi ánh mắt đầy ngạo mạn của cậu, cái cằm hếch lên, nụ cười vẫn ngang tàngvà cao ngạo như thế, đó là vị trí bắt mắt nhất trong tất cả những tấm áp phích.Có thể thấy vị trí của Đỗ Hiểu trong số tất cả các thí sinh không phải tầmthường. Hai bên trái phải của Đỗ Hiểu lần lượt là Đồng Cảnh Lượng và Hà PhongLỗi, tư thế chụp ảnh của hai cậu đều là đứng nghiêng người để lộ ra một bênmặt. Một người có nụ cười hiền hòa như nước, một người lại lạnh lùng như băng,tuy đứng bên cạnh Đỗ Hiểu nhưng cả hai không hề tỏ ra thua kém.

Tuy cuộc thi còn chưa đến phần phân đua thắng bại cuốicùng, nhưng nhìn vị trí của những tấm áp phích không khỏi khiến người ta suynghĩ. Bắt đầu từ vòng loại khu vực sự ái mộ dành cho Đỗ Hiểu, chỉ có tăng chứchưa hề giảm. Cậu thuận lợi vượt qua vòng 10 chọn 8, mỗi lần thi đấu hội trườngđều đông nghẹt các fan đến cổ vũ cho cậu. Ngay đến màu sắc fan-club của cậudùng cũng là cái màu thể hiện vị trí độc nhất vô nhị – màu vàng kim.

“Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu!”.

Quảng trường nhỏ bé gần như bị lấp kín bởi hàng ngànngười, trong dòng người đang chen chúc đó nhóm mặc áo màu vàng kim là nổi bậtnhất, thứ màu sắc rực rỡ đó xán lạn như ánh sáng mặt trời chói chang, thậm chíđến cả khí thế cũng trội hơn hẳn các fan-club khác.

Trên sân khấu, Đỗ Hiểu vừa đánh ghi ta vừa hát bài“Tôi không rẽ ngoặt”, bài hát của Ngũ Nguyệt Thiên (五月天): mộtnhóm nhạc của Đài Loan. Các ca khúc nổi bật: “Thiên sứ” (天使),“Thỏa mãn” (知足), “Bỏ trốn tới mặt trăng” (私奔到月球)… vanglên khiến người ta hưng phấn, nhiệt huyết sục sôi. Cậu lúc nào cũng nhập tâmhết sức khi biểu diễn trên sân khấu, không hề quan tâm tới việc người khác nóigì, cậu chỉ muốn được hát mà thôi.

“Tôi không rẽ ngoặt… Tôi không rẽ ngoặt… Tôi không rẽngoặt!”.

Hòa theo tiếng nhạc, tiếng hát của cậu trên sân khấu,các fan bên dưới khán đài cũng cất tiếng hát theo, tay đung đưa trên không theođiệu nhạc, hò hét cuồng nhiệt. Cứ coi như chẳng có ai nghe thấy cũng không sao,Đỗ Hiểu nghĩ, chỉ cần phút giây này sôi động thế là đủ.

Hát xong bài hát, Đỗ Hiểu ôm đàn rời khỏi sân khấu.Người đang bước tới trước mặt cậu là Đồng Cảnh Lượng với bộ trang phục màutrắng, hệt như một chàng hoàng tử cao quý điềm tĩnh bước ra từ một câu chuyệncổ tích, Cảnh Lượng nở một nụ cười lễ phép với Đỗ Hiểu, nhưng Đỗ Hiểu chỉ nhướnmày không đáp lại, sau đó hếch mặt lên đi thẳng.

Sau lưng Đỗ Hiểu, đám người vừa tĩnh lặng chưa đượcbao lâu giờ đã lại dậy lên một đợt hò reo la hét mới còn cuồng nhiệt hơn trước.

Từ sau vòng 10 chọn 8, số fan hâm mộ trên mạng củaĐồng Cảnh Lượng cứ thế tăng vùn vụt, nhiều fan không một chút do dự đã nghiênghẳn về phía chàng trai mười tám tuổi này vì cảm động bởi hoàn cảnh gia đình vàthân thế của cậu. Tiểu Lượng sớm đã trở thành đối thủ nặng ký đe dọa chức quánquân khu vực Thượng Hải là Đỗ Hiểu.

“AAA………!” Đỗ Hiểu bị âm thanh này làm giật bắn cảngười, quay đầu lại nhìn, cậu thấy các fan hâm mộ đều cổ vũ đến mức điên loạnhết cả rồi. Không chỉ là fan-club của Đồng Cảnh Lượng, những fan-club khác cũngkhông kìm chế được đều hùa theo vỗ tay và la ó, có cảm giác bản thân họ sớm đãthuộc về đội ngũ của đối phương mất rồi.

Đỗ Hiểu nghiến răng tức tối, kéo xềnh xệch cây đàn ghita đi về phía hậu đài.

“Love you love you may I love you…”

Trên sân khấu, Cảnh Lượng vừa hát vừa vẫy tay nhịpnhàng theo tiếng nhạc, tất cả khán giả bên dưới khán đài cũng đung đưa theo,vừa cảm động, vừa say mê. Giọng hát của cậu có một sức hút không thể diễn tảđược bằng lời, giống như thứ cảm giác khi ta uống một cốc nước đá giữa mùa hènóng bức, sự sảng khoái sẽ lan tỏa xuyên suốt từ miệng đến tận đáy lòng, toànthân cũng dần dần trở nên sảng khoái dễ chịu.

Ngay đến cả người chỉ đi ngang qua sân khấu biểu diễnchốc lát như Tiểu Băng cũng bị thu hút, khe khẽ cất tiếng hát theo điệu nhạc.Vừa nhắn tin vừa liếc nhìn Cảnh Lượng đang hát “May I love you” trên sân khấuxong, nàng liền đi ngay vào trong hậu đài, tiến thẳng về phía phòng chờ củaVIP.

Hôm nay, nàng cố ý gửi email hẹn gặp Đồng Bân. Cánhcửa khép lại, trong phòng dành cho khách VIP chỉ còn lại hai người là nàng vàĐồng Bân. Tiểu Băng nhìn Đồng Bân giờ đang ngồi uống cafe, rồi không hề kháchkhí nàng ngồi luôn vào phía đối diện.

“Cô nghĩ thế nào mà lại đến tìm tôi?”.

Đồng Bân hạ tách cafe xuống, nghiêng đầu nhìn TiểuBăng mỉm cười, có ý tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Nhưng nàng không hềgiống người đó một chút nào, người con gái trong kí ức của Đồng Bân yếu ớt màkiên cường, còn Trác Tiểu Băng đang ngồi trước mặt ông lúc này đây từ đầu tớicuối lúc nào cũng mang một nụ cười duyên dáng, lạnh lùng tới mức ông có cảmgiác mọi việc chẳng hề liên quan gì tới nàng cả.

“Tôi tới tìm ông là hy vọng ông có thể giúp tôi mộtchuyện”.

Tiểu Băng vừa cười vừa đưa cho Đồng Bân bản nhạc vàbản Demo “Cái này, là Hướng Tình nhờ tôi chuyển cho ông…”

“Hướng Tình? Cô quen cả Hướng Tình sao?”. Đồng Bânnghe xong câu này ngây người ra trong một lát.

Hướng Tình là một truyền kì của giới ca nhạc đangthịnh hành hiện giờ. Không ai biết cô là ai, nhưng những bài hát cô viết đãkhiến cho ba ca sĩ trẻ vô danh lần lượt bước lên vị trí thiên vương, thiên hậucủa làng âm nhạc châu Á.

Đồng Bân vội vàng mở bản nhạc ra, khi nhìn thấy chữ kívà con dấu mới phát hiện ra đây là bài hát Hướng Tình sáng tác riêng cho haithí sinh đang tham dự cuộc thi.

Tiểu Băng gần như không có ý trả lời câu hỏi của ĐồngBân, nàng chỉ nhìn ông khẽ mỉm cười, từ biểu hiện kinh ngạc của đối phương,nàng biết giờ thì quyền chủ động đàm phán gần như nàng đã nắm chắc trong tay.Con át chủ bài của thiên hậu truyền kì âm nhạc quả nhiên có hiệu quả không tầmthường.

“Tôi nghĩ, không phải tự nhiên vô duyên vô cớ mà HướngTình sáng tác cho các thí sinh của chúng ta, vậy điều kiện ở đây là gì?”

Đồng Bân nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh khi trước,ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Băng cất giọng hỏi.

“Điều kiện? Tôi nghĩ đối với Đồng tiên sinh mà nói,việc này rất dễ dàng…”.

Tiểu Băng lặng lẽ gật gật đầu, ngón tay gõ nhịp nhịplên mặt bàn làm phát ra những tiếng lách cách vui tai.

*********************

Đồng Bân chẳng qua chỉ là một mắt xích trong kế hoạchnày mà thôi. Nàng tin rằng chỉ cần là việc đó có lợi cho chương trình thì ôngta sẽ không phản đối điều kiện nàng đưa ra. Nhưng ngoài ông ta ra lại còn cómột người khác nữa vì thế việc này quả thật không hề dễ dàng gì. Chỉ cần nghĩtới khuôn mặt lạnh lùng như núi băng của anh, Tiểu Băng đã rùng cả mình, mắtnàng hơi nheo lại, trận chiến này với Đường Chính Hằng, nếu không tránh đượcthì nàng chỉ còn cách liều mình mà thôi.

Sau khi tiễn Tiểu Băng đi khỏi, Đồng Bân nhìn đống tàiliệu trong tay, hít một hơi thật sâu. Lúc ngẩng đầu lên vừa hay nhìn thấyPhương Văn, ông cất tiếng bảo luôn: “Đúng rồi, cậu đi tìm Đồng Cảnh Lượng và HàPhong Lỗi cho tôi, bảo là tôi có việc muốn nói với hai đứa, gọi hai đứa nó đếnphòng làm việc của tôi một lúc!”.

Phương Văn đờ ra một lúc, sau đó tất tưởi chạy đi.Đồng Bân ngay lập tức nhấc điện thoại gọi cho Đường Chính Hằng, sau đó thuậtlại hết một lượt cho anh nghe chuyện Tiểu Băng đã yêu cầu ông những gì.

“Được, tôi biết rồi”. Ở đầu dây bên kia, giọng nói củaĐường Chính Hằng vẫn điềm tĩnh như không, trong lời nói còn có chút lạnh lùngkhó hiểu.

Đường Chính Hằng không thể hiện thái độ gì khiến ĐồngBân khó có thể đoán được ý của anh, ông do dự không biết có nên hỏi thêm chochắc hay không. Dù sao thì cuộc thi này, tuy trên danh nghĩa là do Trung Đằngtổ chức, nhưng thực chất đều do một tay Đô Luân Trung Quốc thao túng, ngay đếncả quán quân cũng đều do Đường Chính Hằng chỉ định ngay từ lúc mới bắt đầu.

Nhưng không thể ngờ việc đột nhiên xuất hiện một TrácTiểu Băng đã làm rối loạn hết những dự định ban đầu của họ. “Vậy theo ý anh…”,Đồng Bân dò hỏi một cách thận trọng, quyết định làm cho rõ ý của Đường ChínhHằng.

“Cứ làm theo ý của cô ấy đi!”. Đường Chính Hằng nhưhiểu được ý của Đồng Bân liền cất lời cắt ngang giữa chừng câu nói của ông.

Nghe xong những gì Đồng Bân nói, ngay tức khắc ĐườngChính Hằng đã hiểu ra dụng ý của Tiểu Băng, chỉ có một điều anh không hiểu, đólà tại sao Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi, hai cậu thiếu niên đó không hề cóchút quan hệ nào với Tiểu Băng, lại trở thành kẻ có lợi nhất trong chuyện này?Đây chỉ là việc ngẫu nhiên hay còn có một ẩn ý nào khác? Càng nghĩ, sắc mặt củaĐường Chính Hằng càng tối sầm xuống. Anh rất muốn đợi xem tới lúc đó Tiểu Băngsẽ đưa ra những điều kiện gì.

Lần đàm phán này, anh thực sự vô cùng trông đợi.

Buổi tối trước khi đêm bán kết diễn ra, thời tiết củaThượng Hải đột ngột thay đổi hẳn so với một tháng trước đó. Mưa gió bên ngoàicửa sổ mỗi lúc một lớn, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng sấm dữ dội cùngvới những tia sét nhoáng lên rạch ngang bầu trời.

Đỗ Hiểu lạnh lùng liếc qua cảnh tượng bên ngoài cửasổ, sau đó ôm đàn ghi ta tiến thẳng về phòng thu âm. Những ngày này các thísinh không có hoạt động ở bên ngoài, chỉ dồn tâm sức vào việc luyện hát và tậpvũ đạo. Thậm chí đến bản thân cậu cũng không tránh khỏi chuyện để tâm vào việcchuẩn bị, cậu còn tự tay sáng tác một bài hát để dành tới lúc thi đấu sẽ dùng.Nhẩm tính thời gian, giờ này chắc thầy giáo thanh nhạc đã nghe xong hết bản thuâm bài luyện tập của tất cả các thí sinh. Chắc là thầy sẽ có thời gian chỉ bảovài thứ cho cậu. Nghĩ tới việc trước giờ thầy giáo lúc nào cũng khen ngợi tàinăng âm nhạc của mình, Đỗ Hiểu không nén được chút đắc ý trong lòng. Dừng lạilấy giọng, đang định đẩy cửa bước vào thì đột nhiên nghe thấy tiếng hát vọng ratừ phòng thu âm.

Tiết tấu đó vừa khoan thai lại vừa vui vẻ, cộng thêmsự kết hợp của tiếng ghi ta thùng và đàn dương cầm, mang cái sôi động trữ tìnhcủa nhạc đồng quê châu Âu, khiến người nghe không nén nổi sự thích thú cảmđộng.

Bài hát này… cậu chưa từng được nghe.

Đỗ Hiểu càng nghe càng thấy kinh ngạc, cậu khẽ nhếchmép, cẩn thận mở hé cánh cửa ra một chút, tiếp tục lắng nghe. Giọng hát trầmtrầm ấm áp của một thiếu niên vang lên bên tai cậu, cái giọng trầm ấm của ĐồngCảnh Lượng rất riêng biệt, thoáng nghe là Đỗ Hiểu đã có thể nhận ra ai đanghát, cậu dùng hết sức siết chặt lấy cây đàn ghi ta.

Lại là nó, không ngờ lại lại nó!

“Đoạn này dừng lại một chút!”. Thầy giáo thanh nhạcđột nhiên cất lời ngắt ngang giai điệu khoan thai, sau đó bắt đầu nghiêm giọngchỉ bảo.

“Đoạn điệp khúc này em phải hát nhanh lên một chút, vàphải cười! Giờ em đang hát bài hát của Hướng Tình đó, các thí sinh khác có muốncũng không được đâu! Em có thể tập trung tinh thần hơn được không hả?”.

“Em xin lỗi, em xin lỗi ạ!” Đồng Cảnh Lượng cuống quítxin lỗi với giọng đã hơi khàn vì luyện âm quá lâu. Đỗ Hiểu nghe xong cái tên“Hướng Tình” lập tức ngây người, miệng cậu há hốc như thể không ngậm vào được,Thiên Hậu âm nhạc trong truyền thuyết lại hạ cố sáng tác bài hát cho thí sinhdự thi sao?

Tại sao người có được bản nhạc lại là Đồng Cảnh Lượngchứ không phải mình? Đỗ Hiểu có cảm giác huyết khí toàn thân đang cuồn cuộn bốclên đỉnh đầu. Dựa vào thân thế của cậu, tài năng của cậu, biểu hiện trên sânkhấu của cậu, có điểm nào không bằng cái kẻ suốt ngày chỉ biết cắn người gâychuyện là Đồng Cảnh Lượng kia chứ?

Chưa bao giờ cậu thèm để mắt đến Đồng Cảnh Lượng, mộtthằng nhóc còn chưa đến tuổi vị thành niên, chẳng có gia thế, cũng chẳng có ôdù che chắn, về căn bản chẳng có chút điều kiện nào so sánh được với cậu. Nhưngcái tên Hà Phong Lỗi không nóng không lạnh mà luôn giữ được sự ổn định đó chảhiểu sao lại đi liên kết hai fan club với nhau. Không những bảo vệ được ĐồngCảnh Lượng, còn khiến cho bản thân hắn được hâm mộ hơn gấp bội. Đơn cử, trongcuộc thi của top 10, Đồng Cảnh Lượng dựa vào câu chuyện thân thế bi đát đó lấyđi không biết bao nhiêu nước mắt của người hâm mộ.

Giờ đây, đến cả những thứ đáng lẽ thuộc về cậu mà nócũng dám giật lấy? Sự yêu mến của Hướng Tình, sự tán tụng của người hâm mộ, sựcông nhận của báo chí, ngôi vị quán quân, tất cả mọi thứ đều phải thuộc về cậumới đúng. Không ai có thể giành mất được, không ai có thể!

Đồng Cảnh Lượng thì sao nào, ngươi đã không biết lượngsức mình như vậy, chúng ta cứ chờ xem sao! Nghĩ vậy, Đỗ Hiểu cố nén ngọn lửatức giận đang bùng cháy trong lòng, lặng lẽ khép lại cánh cửa phòng thu âm, sauđó ôm đàn bước đi. Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn trút xuống không ngừng, không ainhìn thấy được những âm mưu và sự đố kị ẩn dưới vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú kia,lại càng không thể biết được những chuyện gì sắp sửa ập đến.

**************

Trong căn phòng sang trọng của khách sạn, tấm rèm cửamàu đỏ tía đã được buông xuống, Đường Chính Hằng lặng lẽ đọc email, lấp lánhtrong mắt anh thứ ánh sáng lạnh như băng giá.

Tiếng điện thoại đột ngột vang lên, là giọng nói đầyvẻ kiêu căng ngạo mạn không hề khách khí đó.

“Đưa tôi bài hát của Hướng Tình!”.

Giọng điệu ra lệnh, không chứa đựng bất cứ sự nghi vấnhay phản bác nào, trước giờ chưa có ai dám nói với Đường Chính Hằng như thếnày, nhưng Đỗ Hiểu lại chẳng hề khách khí.

“Đây là ý của Đồng Bân”. Đường Chính Hằng không hề tứcgiận, trên gương mặt anh vẫn là sự lạnh lùng điềm tĩnh như mọi khi, anh vừa đọcemail vừa trả lời Đỗ Hiểu.

“Nhưng ông ta nói đây là ý của ông, họ Đường kia đừngcó mà chối! Tôi biết thừa đây là trò của ông, ông mà không đồng ý Đồng Bân dámlàm cái quái gì chứ! Đường Chính Hằng, giờ ông làm thế này rõ ràng là muốn tôibị mất mặt, bị người ta khinh cho có đúng không?”.

Đỗ Hiểu tuôn ra một tràng, càng nói càng nhanh, tháiđộ của Đường Chính Hằng vẫn không hề thay đổi, anh vẫn ngồi đó, bất động vàlạnh lùng như một ngọn núi băng.

“Đây không phải ý của tôi”. Anh lạnh lùng giải thích,quanh đi quẩn lại cũng chỉ mỗi một câu nói đó.

“Tôi nói lại một lần nữa, đổi bài hát đó cho tôi!”.

“Tôi không làm được”.

Đỗ Hiểu gào lên trong điện thoại. Đường Chính Hằngnhíu mày, nói xong liền ngắt điện thoại, để mặc cho Đỗ Hiểu vẫn không ngừng gàothét một cách tức giận.

“Đường Chính Hằng, đồ tồi! Ông không xong với tôiđâu!”.

Đến cả ông cũng bao bọc cho thằng oắt Đồng Cảnh Lượngchết tiệt đó! Các người đều chiều chuộng nó, yêu mến nó, chăm lo cho nó. Để xemxem, nếu nó không còn gương mặt đó thì còn tư cách gì tranh giành với tôi? ĐỗHiểu vừa nghĩ vừa dựa vào góc tường gửi đi một tin nhắn. Xong việc, buông điệnthoại xuống, nó nhếch mép cười một nụ cười đầy gian ác, sau đó ôm đàn bắt đầutập bài hát mới.

Mọi thứ sắp bắt đầu, mọi thứ sắp đến hồi kết thúc.

Trận mưa lớn điên cuồng trút xuống thành phố phồn hoa,nước mưa làm ướt đẫm những tòa nhà chọc trời, những giọt nước li ti như trânchâu đọng trên cửa kính tạo thành từng vệt nước dài, trong chớp mắt lại laoxuống mặt đường nhựa đen bóng, như xóa tan đi những quá khứ đau buồn không aimuốn nhìn lại từ tận nơi sâu thẳm của trái tim mỗi con người. Lúc mưa ngừng rơicũng đã là buổi chiều của ngày hôm sau.

Quảng trường Thời đại của Thượng Hải, buổi vận động bỏphiếu cho top 4.

Trên khán đài, Đỗ Hiểu và Trần Tường Vũ hò hét đến lạccả giọng, bài hát “Ngày tận cùng của thế giới” đang vang lên, có chút gì đó rấtđiên cuồng trong giọng hát của hai chàng trai trẻ.

Dường như không cảm nhận được sự khốc liệt của cuộcchiến sắp đến gần, Cảnh Lượng vẫn giương đôi mắt đẹp ngây thơ của mình, đuổitheo cắn Phong Lỗi ở phòng hóa trang. Cuối cùng cậu bị Phong Lỗi dùng một taylôi tới trước mặt thầy trang điểm để hóa trang lại.

“Tiểu Lượng này, em mà thành đại minh tinh rồi thìkhông tìm tôi để trang điểm nữa đâu nhỉ?”. Thầy trang điểm vừa đánh phấn choCảnh Lượng vừa nói đùa.

“Không đâu, không đâu…”. Cảnh Lượng lại bộc lộ cáichất giọng Đông Bắc đặc sệt của cậu, lắc đầu nguầy nguậy như một chú cún. PhongLỗi đứng bên cạnh nhìn bộ dạng của cậu cười ngặt nghẽo.

“Đừng có động đậy!”.

Hành động ngó ngoáy này khiến thầy trang điểm lỡ tayđập nguyên lớp phấn vào cổ Cảnh Lượng, thầy tức giận quát ầm lên.

“Vâng”. Cảnh Lượng le lưỡi, hai mắt cậu mở to đầy vẻvô tội khiến người khác không nỡ mắng mỏ.

“Nhắm mắt lại!”. Suýt nữa thì thầy trang điểm lại đánhphấn vào mắt Cảnh Lượng, thế là thầy lại tiếp tục mắng.

“Tiểu Lượng ơi, bên ngoài có người nói là fan của em,muốn tặng quà cho em kìa!”. Tiếng của một nhân viên từ ngoài vọng vào.

“Đại diện của fan đến tặng quà này”.

“Thật ạ?”.

Ngay lập tức hai mắt Cảnh Lượng sáng bừng, không cònquan tâm đến việc hóa trang mới xong có một nửa, một bên mặt hồng hồng, một bênmặt vẫn còn trắng nguyên, cứ thế lao ra ngoài.

“Tiểu Lượng, quay lại đây ngay…”.

Thầy trang điểm đang định đuổi theo Cảnh Lượng, nhưngvừa đuổi tới cửa thì đâm sầm vào Tiểu Băng, người vừa mới bước vào. Phong Lỗicũng bị chặn lại không ra được, chỉ còn có thể phồng má lên tức giận.

Tiểu Băng bàn công việc trên MSN suốt một đêm còn chưangủ đủ giấc, giờ vừa mới vào đã bị đâm trúng, nàng xoa xoa chỗ trán vừa bị đau,đang định phàn nàn thì đột nhiên nghe thấy một tiếng la thất thanh vang lên ởbên ngoài.

**************

Tay Tiểu Băng trong phút chốc run lẩy bẩy, chiếc điệnthoại trong tay nàng rơi lẻng xẻng dưới nền đất. Sắc mặt của Phong Lỗitrở nên trắng bệch, vì tiếng hét đó quen thuộc vô cùng – đó chính làtiếng của Cảnh Lượng.

Trên sân khấu lúc này, tiếng hát của Đỗ Hiểu và TrầnTường Vũ vẫn rền rĩ bên tai, dường như ngày tận cùng của thế giới sắp tới thật.

“Ngày tận thế đang ở rất gần

Nhưng đó không phải là ngày cuối cùng tôiyêu em

dù cho mắt không nhìn thấy được

bàn tay tôi vẫn nhớ rõ từng nét khuôn mặtem…”.

Ngay sau đó, Phong Lỗi lao như điên ra khỏi phòng hóatrang. Tiểu Băng đứng lặng ra một lúc, rồi cũng lao ra theo.

Ngoài hành lang đã đông nghẹt người, xuyên qua khe hởhiếm hoi của đám đông là hình ảnh một thiếu niên thanh tú đang lặng lẽ cuộntròn người lại. Cậu dùng một bàn tay giữ chặt bên má trái, những giọt máu tươikhông ngừng tuôn qua kẽ những ngón tay, lan khắp mu bàn tay chảy xuống đất.Chiếc áo T-shirt kẻ xanh trắng của cậu chỉ trong phút chốc đã lấm tấm những vệtmáu tươi, trong khi đó ánh mắt cậu không biết đang lạc mất nơi nào.

Rõ ràng là người hâm mộ với nụ cười rạng rỡ, tay ômmột con gấu bông to thật to. Nhưng sao đột nhiên hung hãn rút ra con dao lamsáng lóa lao đến rạch mặt cậu như vậy. Cậu thì không hề có chút đề phòng nào đểmà tránh kịp.

Bọn họ không muốn lấy mạng của cậu, mà chỉ muốn pháhủy gương mặt đáng tự hào này. Máu trên những đầu ngón tay vừa ươn ướt, vừatrơn trượt, Cảnh Lượng lúc này không cảm nhận thấy bất cứ sự đau đớn nào. Giốngnhư hồi tám tuổi, lần đầu tiên được gặp mẹ và chị gái, rồi bất ngờ chia ly sausự gặp gỡ ngắn ngủi. Trái tim của nó đã không có thứ cảm xúc mãnh liệt nào nữa,cũng không còn cảm giác tiếc nuối không nỡ rời xa nữa, mà chỉ còn lại là sự côđơn như từ trước tới nay vẫn thế.

“Tiểu Lượng!”.

Phong Lỗi dùng hết sức lách qua đám đông, quỳ xuốngbên cạnh chỗ Cảnh Lượng nằm. Nhìn một lượt, cậu vòng tay qua lưng Cảnh Lượng bếxốc thằng bé lên, quay người lại quát lớn: “Tránh đường!”.

Cảnh Lượng cứ thế lặng lẽ nằm yên trong lòng PhongLỗi, hai mắt vô hồn trống rỗng, giống như con búp bê làm bằng thủy tinh, chỉcần chạm nhẹ vào sẽ vỡ.

Đỗ Hiểu rê cây đàn bước từng bước xuống cầu thang,nhìn thấy rõ vũng máu trước mắt liền cười đắc ý, bộ dạng càng lúc càng ngạo mạnngang tàng hơn.

Phương Văn không biết từ đâu hổn hển chạy tới, cònchưa kịp đứng vững thì đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hãi đến toát mồ hôihột, sau đó vội vàng gọi Hà Phong Lỗi lên xe của anh đến bệnh viện. Nhìn theobóng dáng họ, Tiểu Băng từ từ lui lại sau vài bước. Thời gian như quay ngượclại, trong kí ức lúc này màu đỏ tươi ngập trời, hệt như năm đó.

Hành lang yên tĩnh tới mức dường như nghe được cảtiếng thở nhè nhẹ của mỗi người. Đột nhiên Tiểu Băng lấy hết sức bụm chặtmiệng, cắm đầu chạy lao thẳng ra phía ngoài. Trong lòng, một giọng nói cứ vanglên lặp đi lặp lại: “Tại sao, tại sao không bảo vệ thằng bé? Tại sao chỉ có thểgiương mắt nhìn nó bị tổn thương?”.

Trong tầm nhìn của nàng, cả thế giới giờ đây mang mộtmàu đỏ máu. Tiểu Băng cố gắng kìm nén sự nôn nao đang dâng trào trong lồngngực, lao thẳng vào nhà vệ sinh. Nàng bám hai tay vào thành bồn rửa mặt, gậpngười nôn thốc nôn tháo, bụng nàng thắt lại, đau nhức, cả thế giới bỗng chốcquay cuồng. Vẫn là cái màu đỏ che lấp cả đất trời, làm điên đảo cái thế giớivốn đang yên ả. Suốt ba năm qua, cái nàng quên đi chỉ là sự đau đớn, nhưng từtận sâu thẳm trong trái tim lại là cơn ác mộng không thể xua tan được.

Thế nên, nàng cứ nôn đến trống rỗng cả ruột gan.

Vặn vòi, Tiểu Băng vã nước vào mặt, nước lạnh và nướcmắt hòa vào với nhau, trong lòng nàng giờ đây đầy ắp sự tuyệt vọng.

Tại sao lại như thế này.

Muốn quên đi, nhưng không thể nào quên được.

Muốn bảo vệ, nhưng cũng không thể bảo vệ được.

“Này!” Tiếng bước chân nặng nề vang lên bên cạnh, mộtchiếc khăn giấy chìa ra trước mặt Tiểu Băng. Hương thơm đó, giọng nói đó, vẫnlạnh lùng như thế.

“Cảm ơn Đường tiên sinh, tôi không sao”.

Tiểu Băng đỡ lấy chiếc khăn giấy lau những vệt nướccòn sót lại trên mặt, nàng ngẩng lên, cố gắng nở ra một nụ cười, lắc lắc đầu,nhưng nước mắt không nén được vẫn tiếp tục tuôn rơi. Nàng không muốn người khácthấy được bộ dạng yếu đuối của mình lúc này. Bởi vì trước mặt tất cả mọi người,Trác Tiểu Băng luôn là một người điềm tĩnh và kiên cường.

“Cô sợ máu sao?”.

Giọng nói của Đường Chính Hằng vẫn lạnh lùng băng giákhông có một chút cảm giác ấm áp nào, Tiểu Băng không muốn trả lời câu hỏi đó,chỉ khẽ mỉm cười: “Đường tiên sinh không nhiều chuyện tới mức muốn hỏi dò cảchuyện riêng tư của tôi đấy chứ?” Nàng đưa tay quệt nước mắt, sau đó thuận tayvứt luôn miếng khăn giấy mà Đường Chính Hằng đưa cho – giờ đã bị vo viên – vàothùng rác.

“Không có chuyện gì hết, Đường tiên sinh, tôi xin phépđi trước đây”.

Tiểu Băng ưỡn thẳng người, quay đi, đột nhiên nàng cócảm giác trời đất quay mòng mòng, chân nàng trượt một đường dài! Ngay sau đólại đột ngột bị người đàn ông ôm chặt lấy nàng kéo vào lòng.

“Đường tiên sinh, này, Đường tiên sinh xin đừng…”.

Tiểu Băng cố gắng vùng vẫy một lúc, Đường Chính Hằngdường như không có ý định buông tay, thậm chí càng ôm nàng chặt hơn, khiến nàngkhông thể thoát ra được. Vòng tay anh vừa rộng lại vừa ấm áp, khiến Tiểu Băngcảm thấy an toàn một cách kì lạ. Thế là nàng chỉ vùng vẫy một lúc, rồi sau đóbất giác vùi đầu vào lòng anh, nước mắt thấm ướt bộ comple đen đắt tiền củaanh.

*******************

“Bé con, như thế này có phải tốt hơn không…?”.

Đường Chính Hằng vừa thì thầm bên tai Tiểu Băng, vừavỗ nhè nhẹ lên vai nàng. Lúc nàng đau khổ nhất, anh cứ luôn muốn ở bên cạnhnàng, ôm nàng vào lòng, mang đến cho nàng tất cả mọi hy vọng ấm áp và sự dịudàng.

Tiếng nói này, giọng điệu này, cách anh gọi nàng thậtkhác lạ không giống với bất cứ ai, cứ như là hai người đã từng quen biết. Giọngnói của Đường Chính Hằng lúc này trở nên dịu dàng ấm áp đến lạ thường. Anh dịudàng ôm trọn Tiểu Băng vào lòng. Cuối cùng nàng cũng khẽ nhắm mắt bình tâm trởlại. Trước khi ý thức nàng trở nên mơ hồ, trong trái tim nàng lại vang lên mộtcâu nói.

“Mẹ, con xin lỗi, không phải con không muốn kiêncường, nhưng lần này thật sự con không thể chịu đựng được nữa”.

********************

Cảnh Lượng được đưa đến bệnh viện khâu lại vết thương,vết thương trên mặt cậu dài đến ba cm, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi đaulòng. Thí sinh bị tấn công, Trung Đằng không thể ngăn nổi những tin đồn ngàycàng hoang đường đành phải báo vụ việc với cảnh sát. Nhưng không cách nào tìmđược đôi nam nữ giấu dao trong bó hoa đã ra tay sát thương Đồng Cảnh Lượng.

Đêm bán kết hôm đó, Cảnh Lượng đeo mặt nạ lên sânkhấu.

Cậu mặc một bộ trang phục đen lấp lánh, đeo chiếc mặtnạ màu trắng chỉ che nửa khuôn mặt, chàng thiếu niên đẹp kì lạ, giống như vịthần Thủy Tiên yêu cái bóng của chính mình dưới nước của thần thoại La Mã cổđại.

Nhưng điều khiến tất cả những người có mặt ở hộitrường kinh ngạc và bất ngờ hơn nữa, đó là bài hát mà cậu biểu diễn trước giờchưa ai từng nghe.

Giai điệu mơ màng cử chỉ quyến rũ– “Tôi không làmthiên sứ”.

“Tôi không muốn làm thiên sứ, chỉ muốn làmLucifer, để đi đến tận cùng thế giới với người tôi yêu”.

Dưới khán đài, Phong Lỗi đung đưa hai cánh tay hết sứcnhiệt tình theo tiếng hát, ngắm nhìn chàng thiếu niên đang biểu diễn trên sânkhấu, ánh mắt trong vắt, hệt như ngôi sao sáng chói nhất trên bầu trời.

Hai mắt Cảnh Lượng hướng ánh nhìn xuống người con traiđang cười với mình ở bên dưới khán đài. Dung mạo của người đó quá đẹp, làm điênđảo lòng người, nhưng lại có một đôi mắt trong veo không chút tì vết. Khi nhìnthấy nụ cười của người đó sẽ có cảm giác, cho dù thế giới này có xảy ra nhiềuđiều đáng sợ hơn nữa, chỉ cần kiên cường, chỉ cần nương tựa lẫn nhau thì sẽvượt qua tất cả mà chẳng sợ gì hết.

Cảnh Lượng khẽ cong môi lên, đáp trả bằng một nụ cườicòn rạng rỡ hơn cả ánh nắng mặt trời.

*****************

Để có thể lưu lại ở sân khấu này, mỗi một thí sinh dựthi đều phải trả giá bằng tuổi thanh xuân của chính mình. Họ có khi còn phảitrả giá bằng cả máu và nước mắt, để rồi mới có thể chầm chậm tiến về phíatrước.

Điều đó thật tàn khốc biết bao!

Những điều này đối với người bình thường đều thật làbí ẩn. Tất cả thí sinh bị nhốt lại trong một cái lồng lớn, chờ đợi lần mở cửalồng tiếp theo. Người may mắn được ở lại đến cuối cùng chỉ có một. Ngày mai cóthể người phải rời cuộc chơi chính là bạn, và cũng có thể là tôi. Nhưng cóngười chỉ vì một người mà hy sinh quá nhiều. Sự hy sinh này có thật sự đáng giákhông?

Vào lúc Cảnh Lượng đang hát “Tôi không muốn làm thiênsứ”, thì trong quán cafe, Tiểu Băng đang ngồi đối diện với người đàn ông mặc bộcomple đen lịch lãm. Ánh mắt anh vẫn quá đỗi lạnh lùng, nhưng không hiểu saobất chợt trong một khoảnh khắc lại ánh lên chút gì đó rất mê ly. Nàng cứ nắmchặt tay lại rồi lại thả lỏng tay ra đến mấy lần mới bắt đầu bình tĩnh trở lại.

“Hai cốc cappuccino”. Đường Chính Hằng mở lời khôngmột chút cảm xúc, động tác của anh lịch thiệp nho nhã như một quý tộc cao quý.

Tiểu Băng ngây người ra một lúc, khi thấy người phụcvụ cầm menu chuẩn bị rời đi, nàng bèn vẫy tay không chút do dự, giọng nói thanhthoát, trong trẻo cất lên “Một cốc chỉ cho sữa không cho đường, cảm ơn!”.

Quay đầu lại nhìn Đường Chính Hằng, thấy trong ánh mắtanh có chút dao động, nàng cười nhẹ nhàng giải thích: “Tôi rất ít ăn đồ ngọt,hy vọng Đường tiên sinh không để bụng”.

Điệu cười của nàng thờ ơ, lịch thiệp và bình thản nhưkhông có chuyện gì xảy ra. Đây mới chính là Trác Tiểu Băng mạnh mẽ nhất, dù chotình thế xung quanh có hỗn loạn đến đâu thì nàng cũng phải giữ được khí thế,không thể để người khác ảnh hưởng đến mình.

Chỉ có điều, ngồi trước mặt nàng lúc này, là người đànông vốn lạnh lùng trầm tĩnh như một ngọn núi băng – Đường Chính Hằng. Tiểu Băngcó chút e dè, nhưng chỉ cần nghĩ tới lời hứa trước đây của mình với Cảnh Lượnglà nàng lại thấy ấm lòng trở lại và có thêm dũng khí. Nàng ngoảnh đầu lạinhìn, trên túi xách vẫn còn treo lủng lẳng cái móc chìa khóa hình con gấu màCảnh Lượng tặng cho nàng. Đó chính là món quà mà nàng vô cùng yêu thích. TiểuBăng tự nhủ trong lòng “Cố lên!”, nghĩ đoạn, nàng lại thầm nhủ thêm một câu nữa“Không thể thua được!”.

Đường Chính Hằng vẫn im lặng trước câu nói của TiểuBăng, không nói không rằng, chỉ dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn nàng như thểanh muốn dùng ánh mắt đó để nhìn thấu nàng vậy. Anh đã đoán trước được dụng ýcủa Tiểu Băng khi muốn gặp riêng anh để nói chuyện. Thậm chí anh còn chờ đợicuộc nói chuyện này nữa kìa. Ba năm không gặp, thực lực của Tiểu Băng lúc này rasao, anh thật sự muốn biết.

Ánh mắt hai người giao nhau, trong đôi mắt lạnh nhưbăng của đối phương, Tiểu Băng đột nhiên thấy được một tia nhìn sắc bén, tianhìn đó khiến Tiểu Băng không mở nổi mắt, nàng bất giác quay đầu trốn tránh ánhmắt đó. Nàng nhìn ra xung quanh, giả bộ như đang xem xét cách bày trí của quáncafe.

“Cô nói đi”. Đường Chính Hằng nhìn Tiểu Băng một hồi,sau đó đưa tay cởi hai nút khuy áo của chiếc comple ra.

Tiểu Băng thấy Đường Chính Hằng mở lời, không ngầnngại quay đầu lại đáp lời.

“Tôi nghĩ, Đồng tiên sinh đã chuyển ý của tôi đến anhrồi đúng không?”.

“Đúng”. Câu trả lời của Đường Chính Hằng vẫn hết sứcngắn gọn. Trước giờ anh vốn ít lời, nhưng từng câu từng chữ anh nói ra đều rấtcó uy lực. Trong lòng Tiểu Băng có chút ức chế không thoải mái. Thậm chí nàngđã chuẩn bị xong câu trả lời, chỉ cần Đường Chính Hằng đưa ra câu hỏi về vấn đềmà Đồng Bân đã truyền đạt, nàng đều có thể ứng phó được, sau đó sẽ đưa ra điềukiện cho anh.

Nhưng đằng này Đường Chính Hằng lại chẳng hỏi gì cả,chỉ trả lời hờ hững một tiếng thờ ơ, thế là chặn luôn những gì Tiểu Băng địnhnói tiếp đó.

Hai người đều không mở lời, không khí bỗng chốc trởnên im lặng.

Nhẩm tính một lúc, Tiểu Băng quyết định không vòng vovới Đường Chính Hằng thêm nữa, mà đi thẳng luôn vào vấn đề: “Tôi tin rằng Đườngtiên sinh cũng biết, hợp đồng giữa Hướng Tình và Thiên Dật đến tháng sau là hếthạn. Không biết liệu Đô Luân Trung Quốc có hứng thú với cô ấy không?”.

“Cô cho rằng chúng tôi sẽ có hứng thú sao?”.

Đường Chính Hằng hỏi vặn lại một câu. Từ lúc bước vàođây đến giờ đây là câu dài nhất mà anh đã nói. Biểu cảm trên mặt vẫn rất thờ ơ,đột nhiên Tiểu Băng rất tò mò, tại sao anh lại có thể giữ được bộ mặt đó suốtnhư thế, mặt anh không bị cứng lại hay sao?

“Thiên hậu âm nhạc trong truyền thuyết Hướng Tình, tôinghĩ có rất nhiều công ty âm nhạc sẽ có hứng thú với bản hợp đồng này”.

“Vậy Đồng Cảnh Lượng thì sao?”.

Đường Chính Hằng mở to mắt, câu hỏi bật ra một cáchđột ngột. Tiểu Băng bị câu nói của anh làm giật mình, trong lòng thầm khen tưduy của anh cũng nhanh nhạy và sắc bén thật. Có vẻ không cần dùng đến phithuyền vũ trụ cũng có thể bay vào không gian ba chiều được ý chứ!

“Đồng Cảnh Lượng…”.

Tiểu Băng thầm mấp máy môi nhắc tên cậu nhóc, nàngphải giải thích với người đàn ông xa lạ này như thế nào về mối quan hệ của nàngvà Tiểu Lượng đây?

“Đường tiên sinh đã chọn Đỗ Hiểu, tôi cũng phải tìmmột người có thực lực ngang ngửa với cậu ấy thôi! Bằng không Đường tiên sinhsao có thể giải quyết ổn thỏa với công ty được, đúng không?”.

Tiểu Băng nhanh chóng nghĩ ra một lý do, bằng mọi cáchkhông thể để anh nghi ngờ được. Đường Chính Hằng là một người trong chốn kinhdoanh thương trường, cách để đối phó với một thương nhân đó chính là khiến anhta tin rằng anh ta sẽ không hề bị thiệt trong mối làm ăn này.

“Cô chắc chắn là tôi nhất định sẽ đáp ứng điều kiệnvới cô, từ bỏ Đỗ Hiểu, kí hợp đồng với Hướng Tình sao?”.

Đường Chính Hằng đột ngột nói chậm lại, lời nói cũngnhiều hơn, trên môi anh thoáng hiện một nụ cười. Xem ra Tiểu Băng không hiểu rõmối quan hệ lợi hại ở đây. Việc mua lại hợp đồng của Hướng Tình đương nhiên làmột sự đầu tư đáng giá. Nhưng Đỗ Hiểu cũng là một khoản đầu tư đáng giá khôngkém. Xem ra nàng hoàn toàn không biết gì về lai lịch và xuất thân của Đỗ Hiểu,cũng không biết được đối với các công ty giải trí lớn thì Đỗ Hiểu có ý nghĩanhư thế nào.

Lúc này đây, nàng đưa ra con át chủ bài là Hướng Tìnhhòng mong thay đổi được chức quán quân của cuộc thi. Hành động này có vẻ là đểgiúp Hướng Tình kí được hợp đồng. Nhưng người được lợi nhất lại không phải làHướng Tình, mà là Đồng Cảnh Lượng, vì điều kiện để Hướng Tình kí hợp đồng làchức quán quân của Đồng Cảnh Lượng.

Nhưng tại sao lại là Đồng Cảnh Lượng? Đường Chính Hằngvẫn không thể tìm được câu trả lời cho câu hỏi này.

“Tôi chắc chắn, vụ làm ăn này rất có lợi cho Đườngtiên sinh”.

Tiểu Băng không hề biết trong lòng Đường Chính Hằnglúc này đang nghĩ gì, ngón tay nàng gõ nhẹ lên mặt bàn, nghĩ về điều sắp nói.

“Phải nói là, rất có lợi cho Đồng Cảnh Lượng mớiđúng”.

Đường Chính Hằng vặn lại câu nói của nàng, lần nàynhất định anh phải nhẫn tâm chỉ cho nàng thấy anh đã nhìn thấu những uẩn khúcđằng sau chuyện này rồi ép nàng phải nói ra sự thật.

“Thế sao?”.

Bên ngoài Tiểu Băng vẫn tỏ ra không có chuyện gì,nhưng trong lòng nàng bắt đầu lo sợ, thực ra không phải nàng chưa nghĩ tới điềunày. Dựa vào khả năng của Đường Chính Hằng, anh sẽ nhanh chóng nhìn ra ngườiđược lợi nhất trong kế hoạch này là ai. Nhưng cái khoảnh khắc bị vạch trần đónàng vẫn không tránh khỏi sự kinh ngạc ngỡ ngàng.

“Có thể Đồng Cảnh Lượng sẽ được lợi ích lớn trongchuyện này, nhưng Đô Luân Trung Quốc cũng không thiệt thòi gì. Hơn nữa, cho đếnlúc này, trên danh nghĩa chính thức, trong nước vẫn chưa có một cặp thần tượngnào, đây là một thị trường rất rộng lớn, mà lợi nhuận thì không hề nhỏchút nào, rất là khả quan đấy”.

Rất bình tĩnh, Tiểu Băng đưa ra phương án thứ hai củanàng.

“Nói thẳng ra, trong nội bộ Đô Luân, thực lực về âmnhạc vô cùng non nớt, không thể sánh được với đối thủ là Thiên Dật. Hướng Tìnhngoài tài năng sáng tác còn có không ít hợp đồng của các ca sĩ trẻ khác. Nếu cóđược sự hợp tác của Hướng Tình, không chỉ Đô Luân Trung Quốc mà cả tập đoàn ĐôLuân đều có sự bổ sung nhân tài vô cùng lí tưởng”.

Nàng đĩnh đạc nói, Đường Chính Hằng nhanh chóng làmmột phân tích lợi hại về các mối quan hệ. Anh dựng Đỗ Hiểu lên làm quán quânkhông phải vì Hà Lệ, mà là vì xuất thân, vì gia thế hùng hậu của cậu ta. Nhưngnếu chọn Hướng Tình, thì quả thật sẽ gia tăng được thực lực âm nhạc của côngty.

Tiểu Băng à! Tiểu Băng, em đưa ra cho tôi một lựa chọnquá khó.

Thấy Đường Chính Hằng cau mày, Tiểu Băng cũng nhẹ nhõmphần nào. Xem ra, một phần của núi băng đã bị rung động rồi. Nhưng chỉ vừa nhẹnhõm được một lúc, Đường Chinh Hằng đột ngột nói một câu khiến Tiểu Băng có cảmgiác bị đập cả một gậy vào đầu, khiến đầu óc nàng quay cuồng mụ mị.

“Hợp đồng của Hướng Tình tôi có thể xem xét, nhưng đểĐồng Cảnh Lượng làm quán quân thì không thể…”.

“Tại sao?”.

Tiểu Băng bật ra một tiếng thất thanh, âm thanh sắcnhọn cắt tan bầu không khí vốn tĩnh lặng, giống như một hòn đá lao vào mặtnước, cứ thế chìm tới tận đáy. Thái độ vừa rồi của Đường Chính Hằng không phảiđã bắt đầu dao động rồi sao? Sao đột nhiên lại cứng ngắc trở lại thế chứ?

Dường như phát hiện ra sự mất bình tĩnh của mình, TiểuBăng nhanh chóng lấy lại tư thế ban đầu, giấu đi vẻ kinh ngạc vừa hiện lên trênmặt, nàng ngồi thẳng người lại nhìn Đường Chính Hằng. Môi nàng lại khẽ cong lênnở ra một nụ cười.

“Vậy xin hỏi Đường tiên sinh, anh có thể cho tôi mộtlý do không?”.

“Bởi vì, không cần thiết phải làm vậy”.

Đường Chính Hằng im lặng một lúc, cuối cùng cũng chầmchậm mở lời, vừa hay nhân viên phục vụ mang tới hai tách cafe tới. Anh lạnhlùng đẩy một tách tới trước mặt Tiểu Băng. Ngước mặt lên đã bắt gặp ánh mắtTiểu Băng đang nhìn anh lặng lẽ. Tuy biểu cảm của nàng không thay đổi nhiều,nhưng so với ban nãy có thêm chút gì đó phiền muộn. Không thể không thừa nhậngiờ đây nàng vô cùng bình tĩnh, ngoài tiếng kêu có phần thảng thốt vừa rồi, tấtcả những biểu hiện khác đều không lộ ra chút yếu đuối nào.

Trác Tiểu Băng bây giờ thật sự khiến anh ngạc nhiên vôcùng. Nàng đã không còn là cô gái bé nhỏ chỉ biết làm nũng với bố mẹ nữa rồi.

“Theo tôi biết, trước mắt Hướng Tình còn nợ Thiên Dật700 vạn, nếu cô ấy muốn rời đi ắt sẽ phải trả xong món nợ đó. Thế nên HướngTình mới đòi 700 vạn tiền kí kết hợp đồng.”

Đường Chính Hằng nhấp một ngụm cafe, nhanh chóng lậtcon bài cuối cùng của mình. Anh muốn cho Tiểu Băng biết, những chi tiết trongbản hợp đồng giữa Hướng Tình và Thiên Dật, anh sớm đã nắm rõ như lòng bàn tayrồi.

“Đáng tiếc là, hiện giờ chẳng có công ty nào muốn trảcho Hướng Tình khoản tiền hợp đồng lớn như vậy, trừ chúng tôi”.

Anh hạ thấp giọng, nhưng khí thế càng lúc càng lấn át,anh muốn ép Tiểu Băng vào đường cùng.

“Thế nên, quyền lựa chọn nằm trong tay tôi… chứ khôngphải cô”.

Đường Chính Hằng dò xét nét mặt của Tiểu Băng, hòngtìm ra sự hoảng loạn của nàng. Giờ đây anh đã hoàn toàn nắm bắt được thế cục,cứ thế này thì Tiểu Băng chẳng có phần thắng nào cả. Nhưng người con gái ngồi đốidiện chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm cafe, vẫn nở một nụ cười thản nhiên không chútkinh động, dường như nàng chẳng hề bị tác động bởi lời anh nói chút nào cả.

Thực ra trong lòng Tiểu Băng vô cùng thấp thỏm, cuộcđàm phán giữa nàng và Đường Chính Hằng không khác gì một màn đánh cược. Nàngphải tính toán cẩn thận, đi từng bước một, thế cục rõ ràng đã có một chút ánhsáng, nhưng hy vọng duy nhất đột ngột bị đối phương đạp đổ một cách dễ dàng, màtrong tay nàng hiện giờ chỉ còn sót lại một con bài không chắc chắn khả năngthắng lợi. Đây không chỉ đơn giản là một cuộc đàm phán lợi ích của đôi bên, mànó giống một cuộc chiến tâm lý dai dẳng, ai kiên trì tới cùng, người đó chínhlà kẻ thắng cuộc.

Tiểu Băng khẽ nghiến răng, đưa tách cafe lên nhấp mộtngụm, rồi từ từ đặt tách cafe xuống, cố hết sức không để đối phương nhìn thấysự run rẩy của nàng, chỉ khẽ mỉm cười. Nếu trong lòng đã bị kinh động hoangmang thì nụ cười chính là cách che đậy cảm xúc tốt nhất.

“Có một việc, tôi nghĩ Đường tiên sinh chắc chưabiết”.

Nàng hạ thấp giọng, hết sức thoải mái cất lời, dườngnhư chẳng hề quan tâm tới những điều Đường Chính Hằng vừa nói.

“Tổng Giám đốc của Thiên Dật, Vũ Chí Bân, hiện giờđang ở Thượng Hải, hơn nữa…”, nàng kéo dài giọng, để lộ ra còn có ý khác đằngsau câu nói, “có người nhìn thấy ông ta cùng ra vào khách sạn với một người phụnữ thân phận bí ẩn, Đường tiên sinh thử đoán xem, Tổng Giám đốc Vũ đột ngột đếnThượng Hải là vì lý do gì đây?”.

Rõ ràng không hề có động tĩnh gì, vậy mà đột nhiên nhưcó một hòn đá bị ném xuống mặt hồ vốn tĩnh lặng. Giọng điệu của Tiểu Băng rấtbình thản, nhưng Đường Chính Hằng nghe xong đột nhiên ngây người ra một lúc.Chẳng lẽ, chuyện anh lo sợ nhất đã xảy ra rồi? Tiểu Băng thấy ánh mắt ĐườngChính Hằng thoáng do dự, trong lòng có chút đắc ý, nhưng nàng vẫn không dám đểlộ ra mặt, vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng bình thản.

Con bài cuối cùng này, nàng đem sự tin tưởng của ĐườngChính Hằng với Hà Lệ ra đánh cược.

Ánh mắt của Đường Chính Hằng trong thoáng chốc nhanhchóng lấy lại vẻ điềm tĩnh trước đó. Anh không nói gì, chỉ nhấp một ngụm cafe,một mặt âm thầm dò xét Tiểu Băng. Cách đây không lâu, anh từng nẫng mất khôngít nghệ nhân của Thiên Dật, thiết nghĩ đối phương ắt sẽ phải hành động gì đó.Hơn nữa Đỗ Hiểu luôn bất mãn với anh, dưới sự tác động của nó, Hà Lệ cũng khôngphải không có khả năng ngầm câu kết với Thiên Dật.

“Điều kiện cô đưa ra…”. Ánh mắt Đường Chính Hằng hạthấp xuống, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì, một lát sau ngước mắt lên nói,“Tôi sẽ xem xét”.

Nhìn thấy biểu hiện có phần do dự của anh, trong lòngTiểu Băng nắm chắc nhiều hơn phần nào sự chắc chắn. Nàng thầm thở phào nhẹnhõm, vừa ngẩng đầu lên bắt gặp ngay ánh mắt của Đường Chính Hằng, ánh mắt anhsáng lấp lánh, nhưng dường như lại chứa đựng một tâm tư tình cảm khác. TiểuBăng tự nhiên cảm thấy nàng không thể nhìn thẳng vào đôi mắt đó, liền vội vãcầm tách cafe lên, cúi đầu lẩn tránh.

Lúc này, bên ngoài trời màn đêm đã bắt đầu buôngxuống. Buổi tối tháng bảy của Thượng Hải, phồn hoa nhưng bức bối.

Trong cái thành phố phồn hoa tráng lệ này, thời thờikhắc khắc đều có vô số người đang tính toán cạnh tranh lẫn nhau, chà đạp lênnhau, bọn họ đều nín thở chờ đợi giây phút cánh cửa lớn mở ra để đẩy đối phươngxuống dưới. Bọn họ nhìn nhau chòng chọc bằng con mắt thù địch, mỗi một sai lầmđều có thể trở thành tai họa chết người.

Tháng bảy đúng là khoảng thời gian tàn nhẫn, cũng maymà nó sắp kết thúc.

Dường như cuộc sống lại sắp quay về cái quỹ đạo trướckia của nó, Tiểu Băng vẫn ngày ngày đến xem các thí sinh luyện tập, hỏi han,phỏng vấn, viết bài kiếm tiền, bận rộn không khác gì một chiếc đồng hồ đã đượclên dây cót sẵn, tới mức ngày thi chung kết đang đến gần nàng cũng không biếtnữa.

Ngày diễn ra cuộc thi chung kết cuối cùng cũng tới.

Tiểu Băng nhận được điện thoại từ Bắc Kinh, cuối cùngĐổng Vi cũng không chịu đựng được “sự tung hoành” của nàng ở Thượng Hải, cô tamuốn nàng quay về tòa soạn báo cáo tình hình. Dù sao chức vị của Đổng Vi cũngcao hơn nàng, nàng không nói gì, đặt một vé trở về Bắc Kinh vào ngày hôm sau,sau đó đủng đỉnh đi xem trận chung kết.

Phòng hóa trang hôm nay bỗng trở nên hỗn loạn, tất cảcác thí sinh đều tập hợp ở đây để trang điểm. Trong cái không gian nhỏ bé này,mùi của phấn lót, gôm và son môi hòa quyện vào nhau thành cái mùi hương kỳ lạ,khác thường. Và trong này còn có những người phụ trách trang phục ăn mặc hởhang cứ đi đi lại lại, bận rộn hệt những chú bướm sặc sỡ.

Tất cả đều vì sự tỏa sáng tuyệt nhất trên sân khấu.

Vào lúc này, Tiểu Băng đang rảo bước thật nhanh quahành lang, đôi giày thể thao dẫm lên nền gạch lát hoa phát ra thứ âm thanh trầmbuồn. Trên bậc thang dẫn lên khán đài, Đồng Cảnh Lượng đang bước từng bước đilên, chiếc mặt nạ che mất nửa khuôn mặt nhưng vẫn toát lên vẻ khôi ngô tuấn tứ,dáng vẻ chăm chú, vô cùng cẩn thận.

Ở hàng ghế khách mời, Hà Lệ đang nhìn chăm chú nhìnvào một hướng nào đó. Nhìn theo ánh mắt của Hà Lệ, có thể thấy Đỗ Hiểu đang mỉmcười, trong mắt lấp lánh một tia sáng khác thường.

Cuộc chiến khốc liệt đang chuẩn bị đến hồi đỉnh điểm.

Đúng vậy. Bến Thượng Hải tháng bảy, chiến trường thángbảy của những người trẻ tuổi, tất cả sắp sửa bắt đầu và cũng đến hồi kết thúc.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới