Tùy Chỉnh

Quyển 1 - Chương 1: Mộng cũ tĩnh lặng

Trong những cuộc thi như thế này, hai người đồng tâmhiệp lực hành động bao giờ cũng tốt hơn phải một mình đơn thương độc mã đốidiện với tương lai. Nhất là khi cuộc thi trước mắt sẽ còn ngày càng khốc liệthơn rất nhiều so với tưởng tượng của họ.

Đến lúc đó, những ký ức đau thương được chôn giấutrong tâm khảm bao lâu nay sẽ bị “bóc ra” từng lớp từng lớp một. Giống như khita bóc một củ hành tây, cái vị cay xè của hành khiến cho ta vừa bóc mà vừa khóccho cả thế giới nhìn.

Đây chính là quy tắc của làng giải trí.

Chẳng ai có thể thoát ra được.

1. Mộng cũ tĩnh lặng

8:55 phút tối, còn 5 phút nữa là tới giờ hẹn xem mặt.

Trời đã về khuya, nhưng đường phố Bắc Kinh vẫn rực rỡánh đèn.

Trên đường không còn cảnh tượng xe cộ nối đuôi nhauthành hàng dài hơn chục cây số như ban ngày nữa. Phố xá cũng đã hết ồn ào, chỉcòn lại không gian tĩnh lặng hiếm có.

Nhưng ngay sau đó, sự yên tĩnh nhanh chóng bị phá tanbởi âm thanh chói tai của bánh xe rít trên mặt đường khi cua gấp.

Hai chiếc xe, một ghi, một trắng từ đâu lao như baytới, dẫn đầu là chiếc BMW hạng sang tinh xảo, bốn bánh xe xoay chuyển một cáchthần tốc. Lúc vỉa trái, lúc vỉa phải, trông chẳng khác nào một tên say rượu điđứng loạng choạng trên đường, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng phanh chóitai, hòng cắt đuôi chiếc xe đằng sau. Nhưng chiếc SUV trắng vẫn kiên trì bámsát. Cảnh rượt đuổi bằng ô tô nguy hiểm hệt như trong những bộ phim hành độngcủa Mỹ, làm cả con phố phố tĩnh lặng bỗng chốc bụi mù. Rồi hai chiếc xe biếnmất trong nháy mắt, khiến người hai bên đường nghệt ra giương mắt đứng nhìn,ngay lập tức hoài nghi liệu có phải mắt mình có vấn đề hay không?

“Trác Tiểu Băng! Cậu giải thích cho mình nghe tại saolại không đến chỗ hẹn? Mình khó khăn lắm mới giúp cậu hẹn được một đối tượngtốt như thế…”.

Tiếng hét tức giận của Từ Tuệ Tuệ trong điện thoạikhiến tai của Trác Tiểu Băng đau nhói. Tuy đã quen với tính khí nóng như lửacủa cô bạn thân nhưng lúc này nàng không thể không cau mày, một tay nắm chắc vôlăng, tay kia đưa lên dụi dụi tai.

“Tuệ Tuệ à, mình đang làm việc! Có người đàn ông bí ẩnxuất hiện bên cạnh đại minh tinh Hà Lệ… Tin tức này đáng giá bao nhiêu tiềnchứ! Mình còn tâm trí đâu mà nghĩ đến buổi hẹn hò xem mắt nữa đây!”.

Vừa nói nàng vừa bóp thái dương, trông Tiểu Băng lúcnày giống con mèo bị người ta giẫm vào đuôi, phồng má lên bất bình tức giận.

“Tiểu Băng, mình xin cậu đấy, tiền không phải vạnnăng, Cậu cũng phải lo cho chuyện tình cảm của bản thân mình chứ?”.

“Ừ, tiền không phải vạn năng, vì đôi lúc chúng ta còncần cả thẻ tín dụng nữa”.

Trác Tiểu Băng nói rất bình thản, mắt vẫn dán chặt vàochiếc BMW phía trước đang rồ ga, chuyển hướng… Nàng không dám một phút lơ là.Trong khi đó, người ở đầu dây bên kia nghe thấy câu trả lời của nàng sém chútngắt điện thoại.

“Trác Tiểu Băng, mình nói cho cậu biết, mình còn giúpcậu giới thiệu bạn trai thì mình theo họ cậu luôn!”

Tiếng hét tức giận từ đầu dây bên kia vọng lại khiếncho màng nhĩ Tiểu Băng ong ong, nàng bất đắc dĩ bĩu môi tiện tay gỡ tai ngheđiện thoại vứt xuống ghế ngồi bên cạnh.

Bạn trai thì đáng giá bao nhiêu tiền? Tiền nợ còn chưatrả hết, nàng đã nghèo tới mức sắp phải hít gió đông bắc để sống rồi. Huống hồbây giờ là mùa hè, đến gió đông bắc cũng chẳng có mà hít đây. Hítgió Đông Bắc: Ở đây ám chỉ người có cuộc sống khó khăn, đói khổ.

Là một phóng viên trong làng giải trí, đuổi theo đạiminh tinh Hà Lệ và “gian phu” của cô ta rồi chụp được những tấm ảnh độc quyềnđổi lấy tiền. Đó mới là điều thiết thực.

Nhìn chiếc BMW Z8 phía trước vẫn kiến trì tìm cách cắtđuôi mình một cách không mệt mỏi, nàng mím môi mỉm cười lạnh lùng, quay mạnh vôlăng, nhấn ga, cho xe lao vút đi.

Trên đời này làm gì có tin tức độc quyền nào thoátkhỏi tay Trác Tiểu Băng này chứ! Đó là chuyện chưa từng xảy ra!.

*************************************

Nửa tiếng sau, Trác Tiểu Băng đã đắc ý ngồi bên bànmáy tính trả giá tấm ảnh mà nàng chộp được với biên tập viên trên mạng.

Mùa hè nóng nực, trời Bắc Kinh về đêm ngột ngạt tớimức chẳng có lấy một ngọn gió. Cửa sổ phòng mở rộng, tấm rèm lụa nhạt màu buônghờ hững như không chút sức sống, không mảy may rung động, có lẽ trời sắp mưa…

Trác Tiểu Băng ngồi trước màn hình máy tính vừa lướtweb, vừa chờ thư trả lời trên MSN một cách nhàn rỗi. Thần sắc nàng bình thảntới mức có cảm giác như thể cuộc rượt đuổi tốc độ chóng mặt vừa rồi chẳng liênquan gì đến mình cả.

Trên MSN, một avatar quen thuộc nhảy lên nhanh chóng,rồi đột nhiên cửa sổ nói chuyện hiện ra trước mặt Trác Tiểu Băng.

“Cô hai, xin cô tha cho tôi đi…”.

“Chị hai, là em cầu xin chị tha cho em mới phải, nóisuốt nửa ngày rồi có 10 tệ mà chị cũng tiếc không cho thêm, chị yêu tiền đếnthế sao? Ảnh của em dù gì cũng là hàng độc mà.”

Trác Tiểu Băng nhanh chóng trả lời, những ngón tay gõnhư bay trên bàn phím, âm thanh lách cách nghe thật vui tai.

“Cô mới là chị hai của tôi… Cô hai ạ! Rốt cuộc thì ailà người đeo bám tôi cả buổi tối chỉ để mặc cả thêm mười tệ hả? Mức giá tôi đưara đủ cao rồi…

“Ai bảo chị trả em hai trăm năm mươi tệ tiền nhuận ảnhchứ! Chị biết rõ em ghét nhất hai trăm rưỡi còn gì”.Hai trăm rưỡi (二百五): trong tiếng Trung,nếu viết là 250 hoặc nói hai trăm năm mươi tệ (二百五十)thì chỉ có nghĩa là 250 thôi, nhưng khi viết 二百五 thìcòn có ý chỉ một ai đó ngốc nghếch.

“Vậy sao phải thêm mười tệ làm gì? Được rồi… Được rồi!Vậy tôi trả thêm cho cô một tệ nữa nhé, được không?”

Trác Tiểu Băng lắc đầu, xua tay, gửi cho đối phươngmột dòng chữ.

“Hai trăm năm mốt em cũng không thích”.

“Trác Tiểu Băng! Chỉ là mười đồng thôi mà !”

Trác Tiểu Băng vẫn lắc đầu, trước nay nàng vốn luôncông bằng, đối với chuyện tiền nong cũng vậy. Thế nên, ngay lập tức nàng đổistatus trên MSN của mình thành “ mười tệ cũng làtiền”.

Cuối cùng cũng thương lượng xong chuyện giá cả. TắtMSN, Trác Tiểu Băng vỗ vỗ tay một cách vui vẻ.

Trên màn hình máy tính vẫn đang mở trang tin nói về vụScandal của Hà Lệ. Khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng của người đàn ông trongbức ảnh ngay lập tức phóng to lên vô số lần trước mắt nàng. Đôi lông mày thẳngtắp. Đôi mắt đó, sâu thăm thẳm như một hồ nước và lạnh như băng giá. Có cảmgiác trong đôi mắt đó đột nhiên dâng lên một vòng xoáy, xoay tít, chỉ cần nhìnvào đó trong chốc lát là cả người nàng sẽ bị hút vào vậy…

Đoàng…!

Tiếng sấm lớn làm Trác Tiểu Băng run rẩy, bỗng nhiêntỉnh táo trở lại. Nàng vội vàng nhấp chuột đóng trang web.

“Bên cạnh ngôi sao Hà Lệ bất ngờ xuất hiệnmột người đàn ông bí ẩn, hai người cùng bỏ chạy trên ô tô với những hành độngthân mật”.

Đoàng…!

Tiếp sau đó lại là một âm thanh dữ dội, âm thanh lớnđến mức dường như làm chao đảo cả thành phố.

Tốc độ lan truyền tin đồn scandal của các ngôi saothậm chí còn nhanh hơn cả ánh chớp vừa rồi ngoài cửa sổ. Chắc chắn ngày mai,trên mạng sẽ tràn ngập các loại tin tức và hình ảnh về Hà Lệ và người đàn ôngbí ẩn kia. Nào là nắm tay, hôn hít, rồi vào khách sạn, và lên giường …

Muốn gì có nấy…

Đây chính là ma lực của truyền thông internet. Giốngnhư một đàn cá mập sống ở nơi sâu thẳm của đại dương, chỉ cần có người ném chochúng một miếng thịt còn tươi máu, chúng sẽ điên cuồng lao tới, xé miếng thịtthành muôn nghìn mảnh nhỏ chỉ trong chớp mắt.

Và Tiểu Băng chính là kẻ vứt miếng thịt xuống biển.

Đoàng…!

Lại một tiếng sấm lớn khác, Tiểu Băng đi đến bêngiường, ngẩng đầu kéo rèm cửa. Bên ngoài cửa sổ là hình ảnh thành phố Bắc Kinhvề đêm phồn hoa, rực rỡ bởi sắc màu của đủ loại ánh đèn nhấp nháy. Trong khoảnhkhắc, không khí ngập tràn mùi nước mưa xen lẫn mùi đất bao vây lấy thành phốnhộn nhịp. Bỗng chốc cái oi bức của mùa hè bị thổi bay không còn để lại chútdấu vết.

Không hiểu sao nàng cứ có cảm giác như đã từng quenbiết người đàn ông xuất hiện bên cạnh Hà Lệ.

Hình như đôi mắt đó, từ trước đây rất lâu… rất lâu đãin vào trí óc của Tiểu Băng. Nàng ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng những gìnàng nhìn thấy chỉ là màn mưa dày đặc giữa không gian của trời và đất. Lúc nàybên tai nàng chỉ có âm thanh của tiếng mưa rơi rào rào.

Giống như một thảm họa kéo dài….

Dữ dội và bất ổn. Có cảm giác sẽ cứ mưa thế này chođến ngày tận thế.

Tiểu Băng dựa vào cửa sổ nghe tiếng mưa rơi, chầm chậmnhắm mắt lại, bên tai không dứt những tiếng nổ đùng đoàng. Đột nhiên nàng nghethấy tiếng phanh xe chói tai.

Tim nàng thót lại, còn chưa kịp phản ứng, thì tiếng nổsau vụ đâm xe liên tục dội vào tai nàng như những đợt sóng liên tiếp. Sau đónàng ngửi thấy mùi xăng xe nồng nặc, tiếng rít của thép cháy. Nàng chỉ có thểđứng đó nhìn mà không thể làm gì được. Nàng cảm thấy máu tươi từ khuôn mặt mìnhđang ào ào chảy xuống, cả một màu đỏ quạch bao phủ hết đất trời.

Một cơn đau dữ dội lập tức lan khắp tứ chi. Trác TiểuBăng giật mình hoảng loạn, ngay sau đó phát hiện mình vẫn kẹt trong xe, ngườingồi bên cạnh nàng mở to hai mắt, tuy máu đang chảy khắp mặt nhưng vẫn nhìnnàng mỉm cười một cách bình tĩnh đến lạ thường.

Đó là hai người thân quan trọng nhất trong cuộc đờinàng. Bố và mẹ.

“Bố ơi, mẹ ơi…”

Tiểu Băng gọi đến khản cả giọng, nàng muốn cứu bố mẹ,muốn giữ họ lại, không muốn để họ rời đi. Nhưng cho dù nàng kêu gào, lay gọithế nào, cũng không thể ngăn việc hai khuôn mặt hiền từ ấy vẫn cứ mờ dần, cuốicùng biến mất không còn dấu vết.

“uuu…”

Tiếng rung gấp gáp của chiếc điện thoại khiến TiểuBăng bừng tỉnh thoát khỏi cơn ác mộng. Nàng lập tức mở choàng mắt, ngẩng đầunhìn đồng hồ – đã 7 giờ sáng.

Có vẻ vẫn chưa tỉnh táo trở lại sau cơn ác mộng vừarồi. Nàng đờ đẫn với điện thoại di động đưa lên nghe. Tất cả những gì nàng lờmờ nghe được chỉ là mấy từ “Đô Luân”, “bữa tiệc họp báo”. Một đêm ác mộng đúnglà khiến con người ta bải hoải rã rời. Không còn chút sức lực, nàng dụi mắtngáp dài một cái, trong lòng có chút cảm giác không yên.

Tối nay mới mở tiệc cơ mà, làm gì mà mới sáng ngày rađã gọi điện cho người ta chứ?

Tiểu Băng vừa lẩm bẩm vừa quăng di động sang một bên,chùm chăn kín đầu định ngủ tiếp.

Không đúng…!

Nàng tung chăn ngồi bật dậy, đầu tóc rối bù, mắt mởlớn nhìn về phía trước.

Bữa tiệc họp báo khai trương “Công ty giải trí ĐôLuân” không phải từ trước đến nay vẫn do Tiểu Thiên phụ trách ư? Tại sao tựnhiên lại đổ lên đầu nàng thế này? Hơn nữa, trước nay nàng đâu có nghe nói gìvề kế hoạch thay đổi nhiệm vụ đâu.

Lẽ nào…

Khỉ thật, ả đàn bà đó không phải lại nổi cơn điên gìđấy chứ?!

Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, nàng chẳng kịp nghĩthêm được gì nữa, vội vàng thu xếp đồ đạc, rồi lao ra khỏi nhà, phóng xe nhưbay đến tòa soạn.

************************

Đúng như nàng nghĩ!

“Tiểu Thiên phải đi phỏng vấn ở Hàng Châu đột xuất,nhưng cô ấy không cẩn thận lại cầm theo luôn cả thiệp mời đến dự buổi tiệcchiêu đãi của công ty Đô Luân… Nên lần này, lại phải để phóng viên chủ lực nhưcô vất vả rồi, tôi đã thay cô hẹn phỏng vấn riêng với ông chủ mới của công tyĐô Luân rồi đấy! Đừng có bỏ lỡ cơ hội này nhé…”

Lúc ra khỏi phòng Phó Tổng biên tập Đổng Vi, nụ cườitrên gương mặt Tiểu Băng cứng đờ lại giống như đang bị ai đó xiết chặt cổ. Nàngnắm lấy sợi dây chuyền trên cổ mình một cách tức giận, lấy hết sức thở hắt ramột tiếng.

Trong mắt những người khác, khuôn mặt của Đổng Vi lúcnào cũng được trang điểm một cách tinh tế, ăn mặc hợp thời trang, khí chất nhonhã, nụ cười thân thiện. Nhưng trong mắt của Tiểu Băng, cô ta lại giống như mộtcon yêu tinh khoác bên ngoài cái vỏ bọc mĩ lệ.

Khoảnh khắc đó, trong mắt Tiểu Băng thực sự đã lóe lênchút giận dữ. Nhưng chút giận dữ nhỏ nhoi đó giống như một viên đá ném xuốngmặt hồ, chỉ dợn lên những gợn sóng nhẹ. Trong chớp mắt đã biến mất không còn chútdấu vết. Là cấp trên của Tiểu Băng, Đồng Vi nói gì nàng phải làm nấy, không cóquyền phản bác. Tiểu Băng rảo bước về bàn làm việc của mình, nhanh chóng mở máytính, đăng nhập MSN.

Tức giận cũng chẳng có ích lợi gì, chi bằng tìm ngườiquen để kiếm một tấm thiệp mời còn thực tế hơn.

“Tiểu Băng, cô giỏi thật đấy, nghe nói tối qua côphóng xe rượt đuổi rồi chụp được ảnh Hà Lệ với người tình của cô ta !”

Có ai đó bên cạnh ló đầu ra nói.

Nhưng Tiểu Băng cảm thấy ánh mắt cô ta hấp háy, nhưthể đang nhìn một con cóc ba chân vậy. Con cóc ba châný chỉ sự không bình thường, quái dị

Trác Tiểu Băng nhìn cô ta mỉm cười một cách lịchthiệp, ngón tay gõ nhịp nhịp trên mặt bàn, bắt đầu liên kết lần lượt các sựkiện với nhau, kể lại cho cô ta nghe.

**************************

“Đô Luân” là tập đoàn giải trí lớn nhất Hông Kông. Mộttháng trước, họ vừa mở thêm một công ty con ở Đại lục— lấy tên là Đô Luân TrungQuốc. Đêm nay, Tổng Giám đốc Đô Luân Trung Quốc lần đầu tiên sẽ công khai lộdiện, mở tiệc chiêu đãi các phóng viên trong giới truyền thông. Không có giấymời đồng nghĩa với việc không có tư cách tham gia bữa tiệc.

Từ trước đến nay Tiểu Thiên chưa bao giờ bất cẩn nhưthế này.

Thực ra, nguyên nhân toàn bộ sự việc này rất dễ hiểu.Tất cả đều là do Đổng Vi cả thôi. Đổng Vi! cô ta muốn chơi xấu với nàng đây mà.

Tiểu Băng nhanh chóng tìm được nick name một phóngviên cô quen trên MSN, chỉ trong giây lát nàng đã kiếm được cho mình một tấm vémời. Môi nàng cong lên thành một nụ cười, xem ra lại phải tốn một bữa cơm rồiđây.

Nhưng ai bảo bao nhiêu người nàng không chụp, lại đichụp bạn thân nhất trong làng giải trí của Đổng Vi là Hà Lệ làm gì kia chứ! Thếgiới này, báo ứng đến nhanh như vậy đấy! Có điều, nàng – Trác Tiểu Băng – chẳngsợ gì hết.

Buổi họp báo của “Đô Luân Trung Quốc” không chỉ có sựxuất hiện của giới truyền thông, mà rất nhiều công ty lớn cũng cử đại diện cấpcao của mình tới dự. Nam thanh nữ tú khoác trên mình những bộ lễ phục sangtrọng và đắt tiền, cầm trên tay những ly rượu vang xinh xắn, đi đi lại lại vớitư thế hết sức nho nhã. Trang sức kim cương trên người các cô gái cùng với đồnghồ, kẹp cravat bằng vàng của các chàng trai cùng lúc ánh lên rực rỡ khiến chocó cảm giác sáng chói còn hơn cả ánh mặt trời vào buổi ban trưa. Họ nâng lychúc tụng rồi say sưa bàn tán. Mở miệng ra là kinh doanh, là cổ phiếu, thậm chícòn có cả những ý tưởng đầu tư và kế hoạch phát triển nữa.

Chính trong đám đông lộn xộn và hào nhoáng ấy, TiểuBăng nhanh chóng nhìn ra Giám đốc điều hành Đô Luân Trung Quốc – Đường ChínhHằng. Anh ta mặc một chiếc comple kiểu dáng mới nhất của hãng Gucci, làm nổibật thân hình cao lớn rắn rỏi. Gương mặt góc cạnh và sắc nét, duy chỉ có đôimắt lóe lên thứ ánh sáng sắc bén lạnh lùng tựa như băng giá.

Ngay khi nhìn thấy anh ta, Tiểu Băng bất giác khẽ rùngmình, một dự cảm không được tốt lành đột nhiên hiện ra trong tâm trí nàng.

Sao lại như thế được? Đường Chính Hằng lại chính lànhân tình bí ẩn của Hà Lệ sao?

Vừa hay, nhân vật chính bước vào. Lúc này mới chínhthức bắt đầu buổi tiệc. Theo chương trình, Đường Chính Hằng sẽ phát biểu, tiếpđó là đến thời gian phỏng vấn của các phóng viên, cuối cùng sẽ là tiệc đứng vàkhiêu vũ.

Đến lúc khiêu vũ, trong khi nam nữ tay trong tay dậpdìu theo điệu nhạc, thì Trác Tiểu Băng lại ngồi cau mày trong phòng nghỉ, bẻđốt ngón tay kêu răng rắc.

Đường Chính Hằng lúc này đang ngồi đối diện nàng,khuôn mặt không một chút biểu cảm, đôi mắt lạnh giá nhìn nàng chằm chằm. Ánhnhìn như đang đánh giá một món đồ, không có lấy một chút sinh khí. Tiểu Băngcảm thấy từng sợi lông tơ sau lưng nàng dựng đứng hết cả, toàn thân lạnh toát.

Đổng Vi đã sắp xếp cuộc phỏng vấn riêng với ĐườngChính Hằng, cử nàng đến đây lúc này tuyệt đối không phải với ý định tốt đẹp gì.Chính là có ý giao nàng đến tận tay của Đường Chính Hằng đây mà.

Trác Tiểu Băng mặc kệ, cố hết sức tỏ ra thoải mái, sauđó bắt đầu tiến hành phỏng vấn theo như kế hoạch đã định.

“Tôi sẽ không trả lời bất kì câu hỏi nào”.

Khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, Đường ChínhHằng bất ngờ lên tiếng, chặn ngang câu hỏi mới được thốt ra có một nửa của TiểuBăng.

Tiểu Băng sớm đã biết trước không dễ đối phó với ĐườngChính Hằng. Sắc mặt nàng không hề thay đổi, đảo mắt một vòng, môi nàng conglên, đáp lại đối phương bằng một nụ cười rạng rỡ.

“Vậy thì xin hỏi, tại sao Đường tiên sinh lại nhận lờimời tham gia phỏng vấn của tạp chí chúng tôi ?”

Đường Chính Hằng không trả lời, chỉ nhướn đôi mày nhìnTiểu Băng trước mặt anh một cách thích thú.

********************

Thì ra đã nhanh như vậy rồi, ba năm đã trôi qua. Banăm trước, lần đầu anh gặp nàng, nàng vẫn còn là một cô bé nhõng nhẽo bên chamẹ. Còn giờ đây, nàng ngày càng trưởng thành và duyên dáng. Nghĩ lại đã tròn banăm anh không gặp nàng rồi. Tối qua, vừa nhìn là anh đã nhận ra nàng ngay,nhưng không ngờ công việc của nàng lúc này là một phóng viên chuyên đi săn lùngtin của các ngôi sao (paprazzi).

Xem ra, nàng đã thực sự thay đổi rất nhiều.

Từ lúc Đường Chính Hằng chẳng nói gì, chỉ ngồi ngây ranhìn mình, Trác Tiểu Băng thấy có gì đó bất an. Trong phòng không khí bỗng imlặng đến đáng sợ, có cảm giác đến tiếng một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Người đàn ông mang vẻ mặt lạnh lùng đó bỗng nhiên đứngbật dậy, bước những bước dài đến trước mặt Tiểu Băng.

Nàng vẫn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị một bàntay nắm lấy thật chặt, lôi bật nàng ra khỏi ghế. Đường Chính Hằng bước rấtnhanh, Tiểu Băng lại bị anh ta nắm chặt tay, nên phải chạy nhanh mới theo kịpđược.

Bên ngoài phòng nghỉ là một hành lang dài, cứ thế đithẳng đến cuối hành lang sẽ đến hội trường tổ chức bữa tiệc. Tiểu Băng không biếtĐường Chính Hằng rốt cuộc muốn làm gì, muốn xử lý nàng ra sao. Dù là châm chọccạnh khóe hay làm nhục nàng trước mặt mọi người thì nàng cũng đã mất đi cáiquyền kháng cự rồi.

Đường Chính Hằng bước thêm mấy bước rồi dừng lại ngaychính giữa hành lang, lạnh lùng nhìn điệu bộ đang cúi gập người thở hổn hển củaTiểu Băng. Đã có người trong hội trường nhìn thấy bộ dạng khác thường của họ,không hẹn mà cùng ùn ùn đổ ra hành lang, mở to mắt đầy vẻ hiếu kỳ chăm chú theodõi tất cả mọi việc đang xảy ra.

“Đường tiên sinh, rốt cuộc là anh muốn….”

Tiểu Băng vừa thở hổn hển vừa ngẩng đầu lên hỏi, khôngngờ một bóng đen đột ngột ập tới, nàng còn chưa kịp phản ứng thì lưng đã bị ấnsát vào tường. Làn da ấm nóng chỉ cách một lớp áo mỏng là đến bức tường lạnhlẽo khiến Tiểu Băng run lên bần bật.

“Đừng động đậy !”

Giọng nói thầm thì của Đường Chính Hằng mang một uylực không thể kháng cự.

Đột nhiên một hương thơm lành lạnh nhưng dễ chịu sộcvào mũi Tiểu Băng, là mùi hương nước hoa Hugo Boss loại chỉ sản xuất với sốlượng hạn chế trên toàn thế giới. Tiểu Băng còn chưa kịp nói loại nước hoa nàyquả là đắt tiền, thì đột nhiên cảm thấy một đôi môi mềm mại ấm nóng đặt lên môimình, khuôn mặt điển trai của Đường Chính Hằng chỉ trong phút chốc tiến sát gầnmặt nàng. Ngay lập tức trí óc nàng hệt như bị sét đánh trúng, hoàn toàn trốngrỗng.

Anh ta đang làm cái gì thế này? Tại sao lại thế này?

Đường Chính Hằng tuy bề ngoài trông lạnh lùng như mộtngọn núi băng, nhưng đôi môi lại cực kì nóng bỏng.

Trác Tiểu Băng mở to mắt đờ đẫn, hoàn toàn mất hếtphương hướng.

Nhưng nụ hôn bất ngờ ấy cũng giống như chuồn chuồn đạpnước, không sâu mà cũng không nông. Lúc Tiểu Băng ý thức được hơi ấm của đôimôi đó bắt đầu lạnh dần thì người đàn ông vừa hôn nàng đã sải bước rời khỏi chỗđó rồi.

Bên tai chỉ còn vọng lại âm thanh thầm thì khàn khàncủa anh “Chúng ta chờ xem sao nhé !”

Sau đó, cái người bị bỏ rơi – là nàng – liền nghe thấynhững âm thanh “tách, tách”, những ánh đèn flash lóe lên liên tục từ đám đôngxung quanh. Tiểu Băng bị chói đến nỗi không mở mắt ra được, chỉ có thể giơ tayra sức che chắn. Nàng có cảm giác chỉ cần che chắn được bản thân thì cả thếgiới này sẽ không bao giờ nhìn thấy bộ dạng khốn đốn lúc này của nàng nữa.

Nàng kinh ngạc phát hiện ra rằng, hóa ra nàng căm ghétthứ ánh sáng chói lòa phát ra từ ánh đèn flash như vậy. Tất cả mọi điều bất ngờnhư thế này, quả thực khiến con người ta không thể chấp nhận được, cho đến tậnlúc đấy Tiểu Băng mới hiểu rõ bản thân mình đã bị rơi vào tình cảnh như thếnào.

Đường Chính Hằng dùng chiêu gậy ông đập lưng ông nàyđúng là lợi hại.

Anh ta không thèm giải thích quan hệ giữa mình với HàLệ, thay vào đó, trong bữa tiệc cao cấp của tầng lớp thượng lưu lại cố ý gây ramột scandal tương tự, liên lụy đến cả nàng. Xảy ra scandal với ông chủ lớntrong làng giải trí, Tiểu Băng biết từ giờ trở đi nàng sẽ bị giới báo chí đeobám không tha. Như vậy nàng cũng không thể tiếp tục theo đuổi vụ scandal giữaĐường Chính Hằng và Hà Lệ nữa.

Nghĩ đến đây, Tiểu Băng khẽ nghiến răng. Chỉ cần tưởngtượng lại cái hôn vừa rồi, trong lòng Tiểu Băng bỗng dâng lên một đợt sóng dữdội.

Trong ánh mắt Đường Chính Hằng nhìn nàng giây phút đó,thoảng ánh lên một chút do dự, không nỡ. Rốt cuộc, anh ta đang do dự điều gì,không nỡ điều gì? Nàng ấy không biết. Nàng chỉ biết rằng sau bữa tiệc này, nàngsẽ trở thành tâm điểm của làng giải trí, với tư cách là một trong những bạn gáicủa Giám đốc điều hành Đô Luân Trung Quốc.

Mỗi ngày có vô số cuộc điện thoại gọi đến tòa soạn vàdi động của Tiểu Băng. Phóng viên săn ảnh cũng nhiều không đếm xuể. Được thểĐổng Vi gọi nàng đến văn phòng giáo huấn, đề nghị nàng tạm thời rời khỏi BắcKinh để tránh vụ tai tiếng.

“Tôi sẽ đi Thượng Hải, Trung Đằng đang tổ chức mộtcuộc thi tuyển chọn ca sỹ tài năng, Phương Văn mới gửi email đến bảo tôi đếnxem thế nào, chiều nay tôi sẽ đi”.

Tiểu Băng không muốn tranh cãi hay giải thích, nàngchỉ nói mỗi câu ấy rồi quay đầu rời khỏi văn phòng của Đổng Vi một cách dứtkhoát.

Mặt trời mùa hè thật là gay gắt, lại đang lúc giữatrưa không khí ngột ngạt đến nỗi không thể thở nổi. Tiểu Băng bước đi rấtnhanh, dường như mỗi bước đi của nàng đang dẫm lên những hòn than rực lửa, đaunhói cả ruột gan.

Đối với một tạp chí lớn thì hoạt động tuyển chọn ca sĩchỉ là chuyện tầm phào cỏn con. Thực ra chẳng có tí ti giá trị nào. Thôngthường những hoạt động như thế này do người mới phụ trách. Nhưng lần này, nàngkhông thể không rời khỏi Bắc Kinh.

Xem ra Đổng Vi rất đắc chí, Tiểu Băng biết từ lâu côta đã muốn đuổi nàng khỏi Bắc Kinh. Lần này thì đúng là cầu gì được nấy. Nghĩđến đây, trong lòng nàng không khỏi dấy lên chút phẫn nộ.

Tiếng điện thoại vẫn vang lên không ngừng, lại là mấytay paparazzi đeo đuổi scandal ráo riết y như nàng đây mà. Tiểu Băng nhấn phímtừ chối cuộc gọi, nhắn tin cho Phương Văn – Giám đốc truyền thông của TrungĐằng – nói về thời gian chuyến bay của nàng, rồi không do dự tắt điện thoại,rút sim vứt đi một cách không ngần ngại.

Chiếc sim điện thoại bay thành một đường cong tuyệtđẹp trong không trung, rồi nhẹ nhàng rơi vào thùng rác. Sau lưng, Đổng Vi đangđứng ở cửa phòng làm việc nhìn theo bóng nàng, nụ cười đắc ý dần hiện rõ trêngương mặt được trang điểm một cách kỹ lưỡng.

*********************

11 giờ đêm.

Tiểu Băng mệt mỏi xách hành lí ngồi vào taxi. TrờiThượng Hải sương mù dày đặc, máy bay trễ chuyến báo hại nàng giờ này mới lếtđược từ sân bay về đến khách sạn.

Tiểu Băng thở phào một tiếng, trong lòng thầm cảm thấymay mắn vì Phương Văn đã đặt phòng cho nàng. Kết quả là vừa mới ngẩng đầu lên,nàng lập tức bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh hãi đến mức muốn nhảy lênngay tại chỗ. Không ngờ trước cửa khách sạn vẫn còn không ít fan đang đứng chờ,bọn họ túm năm tụm ba thành từng nhóm nhỏ. Những chiếc đèn nhấp nháy đủ màuxanh, hồng, trắng… trong đó tốp màu vàng là nổi bật hơn cả. Tiểu Băng chợt hiểura, hóa ra khách sạn mà Phương Văn sắp xếp cho nàng chính là nơi ở của các thísinh tham gia tuyển chọn ca sĩ đợt này.

Ánh đèn trong hành lang hơi tối, Tiểu Băng men theohành lang dài tiếp tục đi về phía trước. Nhìn thẻ phòng trong tay, nàng liêntục ngẩng đầu tìm số phòng của mình. Tiếng vali lăn trên nền hành lang phát ranhững tiếng ma sát nhè nhẹ. Đi hết một khúc ngoặt mà Tiểu Băng vẫn chưa tìmthấy phòng mình. Nàng đang định tìm một ai đó để hỏi xem sao, nhưng nghĩ lại,muộn thế này chắc mọi người cũng ngủ hết rồi nên lại thôi. Tiểu Băng còn đangchán nản, bất giác cúi đầu, bỗng nhiên cảnh tượng trước mắt làm nàng giật mìnhtới mức phải lùi lại mấy bước.

Bên cạnh cửa sổ phía cuối hành lang, có một cậu thiếuniên rất tuấn tú đang ngồi ôm gối. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm thanh bình,tĩnh mịch mà tuyệt đẹp, ánh trăng như một làn sương mỏng buông xuống, phủ lênngười cậu một lớp ánh sáng mờ ảo. Cậu đang ôm trong lòng một con gấu bông rấtto, màu trắng pha đen, con gấu đang giương đôi mắt vô tội, nhìn mơ hồ xa xăm.

Trong phút chốc, Tiểu Băng cứ ngỡ như nàng đang nhìnthấy một thiên sứ.

Có vẻ như tiếng chiếc vali lăn trên nền hành lang đãlàm phiền đến cậu thiếu niên đó, Tiểu Băng thấy cậu ta từ từ quay đầu lại phíamình. Cậu có một đôi mắt rất dài, hơi xếch, hiện lên một vẻ kiêu ngạo và lạnhlùng. Nhưng cậu lại có một khuôn mặt rất đáng yêu, hai thứ đó kết hợp với nhautạo nên một sức hút kì lạ.

Tiểu Băng bất giác ngây người, rồi đột nhiên nhớ ranàng phải hỏi đường, liền lịch sự hỏi:

“Thật ngại quá, em có thể chỉ cho chị phòng 1298 ở đâukhông?”

“Phòng 1298? Chị cứ đi thẳng phía trước, rẽ phải,phòng ấy là phòng thứ hai chị ạ”.

Cậu thiếu niên nở nụ cười rạng rỡ với Tiểu Băng, giơtay chỉ đường cho nàng, giọng nói ấm và hay đến lạ thường.

Tiểu Băng cảm ơn rồi vội vàng kéo hành lý đi luôn. Cólẽ tại ánh đèn quá tối và ánh trăng quá mờ ảo nên nàng không để ý thấy phíadưới khóe mắt trái của cậu có một nốt ruồi màu hạt dẻ nhàn nhạt. Hình như cậuđang muốn tâm sự vài điều bí mật.

Nàng đã bỏ lỡ…

Mãi đến ngày hôm sau, Trác Tiểu Băng mới hiểu ra rốtcuộc nàng đã bỏ lỡ điều gì.

Ngày hôm sau, nhận lời mời của Phương Văn – Giám đốctruyền thông công ty Trung Đằng, Tiểu Băng đến một quán KTV (Karaoke) để thamdự bữa tiệc sinh nhật của một thí sinh trong top mười.

Nàng gặp rắc rối trên đường nên tới muộn một chút. Kếtquả là anh chàng Phương Văn rối cả lên, gọi điện hết lần này đến lần khác giụcnàng. Tiểu Băng đang nói với anh ta là mình sắp đến rồi thì cửa thang máy bậtmở, lúc nàng vội vã bước ra thì bị một cậu thanh niên vóc dáng cao lớn va vàolàm nàng lảo đảo.

Tiểu Băng tức giận nhìn cậu ta, đối phương đeo kínhgọng đen, khẽ nhếch môi đầy ác ý, tóc tai dựng ngược, ăn mặc theo phong cáchPunk dị hợm đã hết thời. Phát hiện ra mình va phải người khác, cậu ta chỉ quansát Tiểu Băng từ đầu đến chân vài lượt, rồi nhìn nàng chằm chằm một cách kiêungạo, không hề có ý định xin lỗi.

Sợ Phương Văn giục, Tiểu Băng cũng không để ý nữa, vộivàng ra khỏi thang máy, đến KTV tìm phòng mà Phương Văn đã nói cho cô.

Đẩy cửa bước vào, mọi người đang nói chuyện ăn uống cahát rôm rả. có một nhóm thanh niên chừng mười tám đôi mươi, đang ở cái tuổibướng bỉnh nghịch ngợm, liên tục cười đùa ầm ĩ, đứa nọ cấu véo đứa kia, rồi đứakia cũng ăn miếng trả miếng, đánh lại.


-“Aí, ái…đau… mau kéo Tiểu Lượng ra khỏi tớ nào! Nhanhlên…!”

Giọng cậu thanh niên đang nói nghe thật lảnh lót, nướcda trắng nõn sáng sủa và khôi ngô, khuôn mặt còn đẹp hơn cả con gái. Có điều,khuôn mặt thanh tú của cậu lúc này đang nhăn hết cả lại, tay chân giãy giụakhua khoắng không ngừng.

Một cậu khác mặc áo T-shirt xanh nhạt đang ra sức cắntay cậu thanh niên khi nãy, trông như một con cún con ngậm chặt không chịu thảkhúc xương của nó ra

Tiểu Băng vừa bước vào, đã bị cảnh tượng lạ lùng nàylàm cho không thể nhin được, bật cười thành tiếng.

Đám đông, có kẻ vừa cười vừa kéo cậu áo xanh ra, kẻkhác thì chỉ ngồi vắt chân bên cạnh quan sát trò vui. Có kẻ còn sợ thiên hạchưa đủ loạn, nhân thể xông vào đánh cậu thanh niên bị cắn, rồi chạy trốn. Cảđám cười đùa lớn tiếng, thật là vô cùng náo nhiệt.

“Chuyện gì thế này anh Văn, buổi tiệc sao lại đến mứccắn người thế?”

Tiểu Băng nhìn thấy Phương Văn đang đứng một góc xemtrò vui, liền rảo bước lại gần, anh ta đang cười nhăn hết cả mặt, ánh mắt trànngập một niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng.

“Chẳng phải đều do Tiểu Lượng sao, không hiểu saothằng nhóc này lại thích cắn người thế chứ, mà lại còn đặc biệt thích cắn TiểuLỗi nữa.”

Phương Văn cười cười phàn nàn đôi câu chiếu lệ. TiểuBăng cũng cười, nhìn theo hướng anh ta đang nhìn, định nói gì nhưng chợt ngâyngười ra.

Bởi vì “Tiểu Lượng” mà Phương Văn nói vừa bị cả hộikéo ra khỏi Tiểu Lỗi, khuôn mặt đẹp đẽ thanh tú của cậu ngay cả trong ánh sángmờ ảo của căn phòng cũng có thể nhìn thấy rõ mồm một.

Chính là cậu thanh niên tối qua đã chỉ đường cho nàng.

“Chị Tiểu Băng muốn uống coca không?”

“Chị Tiểu Băng, bim bim này, chị ăn đi, ăn đi mà…”

“Sao chị Tiểu Băng không hát thế…hát một bài đi, đượckhông?”

Tiểu Băng hoàn toàn không ngờ rằng, ‘cậu chàng thiênsứ” mà nàng gặp tối qua hóa ra lại là một tên nhóc nghịch ngợm thích đeo bámngười khác như vậy.

Cách đó không xa, cậu thanh niên bị cắn đang chăm chúnhìn vào màn hình hát bài “Mười năm” của Trần Dịch Tấn, cổ tay đeo băng tay màuđen của Nike.

“Nếu đã không thể níu giữ được cái ôm

Thì giờ phút chia tay

Sao không vừa ôm nhau vừa rơi nước mắt….”

Giai điệu chầm chậm êm ái làm lan tỏa một nỗi buồn manmác, chất giọng cậu rất trong trẻo, đôi mắt mơ hồ mà đầy tình cảm, trong phútchốc đôi mắt đó đã ngân ngấn lệ.

Đó chính là Hà Phong Lỗi, đến từ Tây An, đứng thứ haivòng tuyển chọn khu vực Hàng Châu.

Tiểu Băng bỗng nhớ ra Tiểu Lượng vừa hào hứng giớithiệu Hà Phong Lỗi như thế cho mình, nhưng nàng lại quên hỏi tên cậu ta. Quayđầu lại nhìn, dưới ánh đèn mờ ảo, nàng bắt gặp đôi mắt đang trĩu xuống của cậu,hàng mi khẽ rung rung, trong đôi mắt thoáng ánh lên một nỗi buồn.

Lúc ấy nàng không để ý, chỉ nghĩ rằng đó là do mình bịhoa mắt.

“Chị nghe mọi người gọi em là Tiểu Lượng, đó là nickname của em à?”

“Dạ?… Vâng. Lúc đầu một anh cùng khu vực thi với emgọi như thế, sau đó mọi người nghe thấy nên cũng gọi thế luôn…”.

Câu hỏi của Tiểu Băng đã làm gián đoạn sự suy nghĩ củacậu. Cậu nhanh chóng lấy lại vẻ hoạt bát khi nãy, trả lời dõng dạc, đôi môisáng lóng lánh như thạch trái cây.

Tiểu Băng bất giác cảm thấy giọng điệu của cậu có chútgì đó rất quen thuộc.

“Nghe giọng em, có phải em là người Thẩm Dương không?”

“Đúng ạ, giọng Đông Bắc của em là lúc vừa nãy…”.

Đôi mắt cậu ta lấp lánh ánh cười, vừa nói vừa khoachân múa tay, nói đến đoạn hào hứng, lại càng bộc lộ rõ hơn chất giọng Đông Bắcvô cùng quen thuộc mà không hề kiêng dè gì cả.

Cuối cùng Tiểu Băng cũng nhìn thấy cái nốt ruồi màuhạt dẻ nhàn nhạt dưới khóe mắt trái của cậu, rất rõ ràng, đột nhiên nó khiếnnàng nhức mắt. Nàng ngây ra một lúc, có một cảm xúc gì đó rất mãnh liệt dânglên ào ạt trong cơ thể. Nàng mím môi, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng mình.Ngón tay nàng khẽ run, nhưng sau đó bàn tay nhanh chóng nắm chặt lại.

“Tiểu Lượng, tên đầy đủ của em là gì ?”

Tiểu Băng cố kiềm nén để giọng mình không run, saulưng cô, Hà Phong Lỗi vẫn đang lặp lại đoạn điệp khúc, cả căn phòng bỗng nhiêntràn ngập một nỗi buồn vô cớ.

“Mười năm trước

Anh không quen biết em

Em cũng không thuộc về anh

Chúng ta đều giống nhau, ở bên một ngườixa lạ

Đi qua con đường dần trở nên quen thuộc…”

Ánh đèn mờ nhạt, dường như tất cả con người và sự vậtđều trở nên mơ hồ, chỉ còn mỗi khuôn mặt của cậu thiếu niên áo xanh là rõ rànghơn bao giờ hết. Nụ cười trên khuôn mặt ấy mới trong sáng làm sao.

Vẫn như trước kia.

Tiểu Băng nhìn đôi môi lóng lánh của cậu thanh niênấy, trong lòng dấy lên muôn ngàn cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời.

Là cậu ta, hóa ra chính là cậu ta.

Đáng lẽ nàng phải nhận ra sớm hơn rồi chứ.

Lúc này, nhạc đã dừng, Hà Phong Lỗi hát xong liền trảlại micro, ngồi xuống cùng mấy cậu thanh niên khác đang chơi trò chơi ăn bánhsnack. Đã có người đang chờ hát bài hát tiếp theo.

Trong giây phút chờ đợi yên lặng đó, giọng nói vốn đãvang của cậu nhóc cất lên trong phòng kín âm vang rõ hơn bao giờ hết. Tiểu Bănggần như đã đoán được câu trả lời của cậu nhóc, thậm chí câu trả lời ngắn gọn đógần như vang lên cùng một lúc với câu trả lời trong lòng nàng.

“Em tên … Đồng Cảnh Lượng”.

Chúng ta có lẽ gần mười năm chưa gặp lại đấy nhỉ?

Cho nên, giữa chúng ta đã trở nên xa lạ đến nỗi khôngnhận ra nhau nữa rồi.

Không sao, có lẽ thế này lại tốt hơn.

Ít nhất thì chị cũng nhận ra em, thế là đủ.

Các thí sinh chơi đùa rất vui vẻ, đang từ ca hátchuyển sang nhảy múa, cả một đám hò hét ầm ĩ náo loạn hết cả lên. Nhưng trongcảnh tượng hỗn loạn đó, Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi lại ngồi thu mình trongmột góc ghế sofa, dựa vai vào nhau mà ngủ say sưa.

Nhìn từ xa, hai cậu đều có gương mặt tuấn tú và đôihàng mi dài đẹp. Điều khác biệt duy nhất là Đồng Cảnh Lượng thì có vẻ đẹp trongsáng dễ thương, còn Hà Phong Lỗi lại có vẻ đẹp rất nam tính. Hai người ở cạnhnhau, lại càng tạo nên một cảnh tượng khiến người khác phải ngắm nghía đến trầmtrồ ngưỡng mộ.

Trong lòng Tiểu Băng có đôi chút thấp thỏm, ngón taycuộn lại, ánh mắt nàng dù thế nào cũng không thể rời khỏi Đồng Cảnh Lượng. Hãytha thứ cho chị vì đã không thực hiện lời hứa, là chị đã không giữ lời, chưatừng quay lại đó thăm em.

Tiểu Lượng, em có thể tha thứ cho chị không?

Miên man suy nghĩ, mắt nàng bỗng thấy cay cay, TiểuBăng chớp chớp mắt để ngăn cơn xúc động. Lúc này nàng mới nhìn thấy có tin nhắntừ phía ban biên tập gửi đến giục bản thảo, tuy không muốn nhưng nàng đành phảirời ánh mắt khỏi Đồng Cảnh Lượng.

Nàng vội vàng cáo từ Phương Văn rồi gọi một chiếc taxivề thẳng khách sạn.

Ngồi trong xe vốn hơi chóng mặt nên Tiểu Băng một tayđỡ đầu một tay quờ quạng trong túi tìm ví tiền. Trong lúc vô tình ngẩng đầulên, ánh mắt nàng tự nhiên hút vào một điểm cách đó không xa.

Mắt nàng mở to hơn. Môi nhoẻn một nụ cười, tâm trạngbỗng dưng phấn khởi trở lại. Xem ra, lại sắp có tiền rồi. Đầu óc mụ mị trước đócủa Tiểu Băng trong chốc lát đã trở nên linh hoạt, nàng nhanh chóng rút máy ảnhtrong túi ra, mở ống kính, tay nắm chắc máy ảnh, tìm điểm ngắm chuẩn.

Một chiếc Honda Accord màu trắng đang đi tới, lái xelà một phụ nữ. Cô ta đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo rất thấp. Mặc dù không nhìnthấy mặt, chỉ cần nhìn dáng người, nhưng Tiểu Băng đã nhận ra cô ta là ai.

Người đó là Hà Lệ.

Điều bất ngờ hơn là ngồi bên cạnh Hà Lệ còn có mộtchàng trai trẻ đeo kính gọng đen. Tiểu Băng mơ hồ thấy cậu ta rất quen, bỗngnhiên nhớ ra cậu ta chính là người đã va vào mình lúc ở thang máy. Nghe PhươngVăn kể, cậu ta là thí sinh duy nhất trong mười người rời đi trước khi bữa tiệckết thúc.

Chiếc Honda Accord chỉ dừng trước cửa khách sạn mộtlát, fan hâm mộ nữ đứng chờ ở cửa ngay lập tức xúm lấy vây quanh, vui sướng lahét. Hai tiếng còi réo lên, lập tức các nhân viên bảo vệ chạy đến, đẩy các fantránh sang một bên nhường đường cho chiếc Honda.

Lúc này chiếc xe mời từ từ chạy vào, lái về hướng bãiđỗ xe dưới tầng hầm khách sạn.

Tiểu Băng nhếch mép cười, không cần che giấu, tay nàngliên tục bấm nút chụp. Trong lòng nàng giờ đây như có một con ngựa hoang đangphi điên cuồng. Tiểu Băng hưng phấn tới mức tim nàng như muốn vọt ra khỏi lồngngực.

Bởi vì ảnh Hà Lệ hẹn hò riêng tư, đã bị cô chụp lại.Cơ hội kiếm tiền béo bở lại đến rồi.

******************

Lúc Phương Văn tất tả chạy đến thì Tiều Băng đang ngồitrong quán cafe rồi, trước mặt là cốc cafe đen. Nàng đang ngồi ung dung khuấycafe một cách nho nhã, nghe thấy tiếng thở hổn hển của Phương Văn, nàng vui vẻngẩng đầu lên, cẩn thận dò xét khuôn mặt béo trắng đầy ngấn thịt của anh. Giờkhuôn mặt ấy đang lấm tấm những giọt mồ hôi.

“Tiểu … Tiểu Băng, bức… bức ảnh đó là… là thế nào vậy?”

Phương Văn tì một tay lên bàn, thậm chí Tiểu Băng cònnghe thấy tiếng cót két phát ra từ chiếc bàn vì không chịu nổi sức nặng đang đèlên nó. Nàng không nhịn nổi, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Chỉ là tình cờ mà tôi đã chụp được”.

Tiểu Băng nheo nheo mắt nhìn Phương Văn đang ngồi đốidiện, nàng đẩy cho Phương Văn cốc thủy tinh đầy nước đang đặt cạnh mình, nhẹnhàng nói: “Sau đó tôi mới phát hiện người ngồi bên cạnh Hà Lệ hóa ra chính làĐỗ Hiểu, quán quân khu vực Thượng Hải”.

“Vậy cô… ?”

Phương Văn thấy miệng mình khô khốc, bèn cầm cốc nướclên tu ừng ực mấy hơi liền. Đặt cốc xuống, Phương Văn vẫn không thể hiểu nổi vìsao Tiểu Băng lại gửi ảnh cho mình.

“Nghe nói Đỗ Hiểu hiện tại rất hot! Thế nên nếu tôibán những tấm ảnh này cho báo mạng, bọn họ nhất định sẽ trả giá cao !”

Tiểu Băng thư thái đưa cốc cafe lên uống một ngụm,thoáng nhìn sang nét mặt cứng đờ của Phương Văn, những thớ thịt bên miệng đangrung lên bần bật.

“Không được !”

Phương Văn uống một ngụm nước to nữa, đập tay mạnhxuống bàn, chỉ thiếu mỗi nước nhảy dựng lên nữa mà thôi.

Tiểu Băng phì cười, cái anh chàng Phương Văn này đúnglà không thể kiềm chế cảm xúc, cũng như tính khí nóng như lửa ấy, làm gì cũngvội vàng, anh ta còn chưa nghe nàng nói hết câu mà.

“Ấy anh Văn đừng nóng… !”

Dường như Tiểu Băng cố ý trêu tức Phương Văn. Mồ hôitrên khuôn mặt phát tướng của anh ta lại dày thêm một lớp, chỉ còn cách đànhngồi xuống, không ngừng lấy tay lau mồ hôi trên mặt và trán.

“Tiểu Băng à, rốt cuộc cô muốn gì thì mau nói nhanh đi!”

Tiểu Băng nhướng đôi lông mày, lông mày nàng congcong, rất dày và đen, trông như một mảnh trăng khuyết.

“Lúc đầu tôi vốn định bán bức ảnh này, có điều tôicũng biết rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc thi thố sau này của Đỗ Hiểu”. Vừanói, Tiểu Băng vừa gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn thủy tinh trong suốt.

Đối diện là gương mặt căng thẳng mất hết nhẫn nại củaPhương Văn. Nàng đang cân nhắc đắn đo xem tiếp theo sẽ nói gì thì chợt nhớ ralần trước nàng bắt gặp cảnh Hà Lệ và Đường Chính Hằng cùng nhau, nay lại gặp HàLệ và Đỗ Hiểu.

Hà Lệ, cuộc thi tuyển ca sỹ, Đỗ Hiểu, Đường ChínhHằng, Đô Luân…

Trong cái mớ hỗn độn này dường như có một sợi dây nàođó liên kết tất cả những mắt xích này lại với nhau, có uẩn khúc gì đây… Có lẽnào?

Tiểu Băng chợt bừng tỉnh nhận ra một sự thật, trong đầunàng dâng lên niềm vui sướng như điên: Ta sắp phát tài rồi!

“Nhưng dạo này tôi đang rất túng, nếu không bán tấmảnh này thì chẳng lấy đâu ra tiền…”. Tiểu Băng làm bộ cau mày , tiếp tục nóivới gương mặt chán nản.

“Thế nên nếu anh Văn không thấy phiền, thì có tin tứcgì nổi bật, như kí hợp đồng giữa Đô Luân và Đỗ Hiểu chẳng hạn, anh có thể thôngbáo trước với tôi một tiếng được không ?” Vừa nói, nàng vừa đưa ánh mắt sangnhìn Phương Văn, “Cũng tiện cho tôi…”

“Làm sao cô biết ?”

Phương Văn trợn mắt ngạc nhiên. Tiểu Băng trong lòngkhẽ vui sướng, từ bộ dạng kinh ngạc của anh ta có thể thấy nàng đã đoán trúng.Nàng bèn nhẹ nhàng cười cười nói tiếp: “Điều này đối với tôi đã không còn là bímật nữa rồi”. Thực ra, về chuyện quan hệ giữa Hà Lệ, Đường Chính Hằng và ĐỗHiểu, trong lòng Tiểu Băng cũng không chắc chắn một trăm phần trăm.

Vừa rồi chẳng qua nàng chỉ thuận miệng thăm dò thếthôi. Nào ngờ phản ứng của Phương Văn đã nói lên tất cả. Việc Hà Lệ và ĐườngChính Hằng gặp gỡ thường xuyên chính là dọn đường cho việc Đô Luân kí kết hợpđồng với Đỗ Hiểu.

“Tiểu Băng, chuyện này cô nhất định không được đăngbáo đâu đấy… càng không được nói là do tôi cung cấp thông tin…”. Phương Văn lođến nỗi mồ hôi túa ra đầm đìa, quần áo bị thấm ướt hết như bị dội nước.

“Xem ra, Trung Đằng và Đô Luân đã đi đến thỏa thuận,định trước Đỗ Hiểu giành quán quân rồi ư ?” Mắt Tiểu Băng càng lúc càng sánglên, lông mày nhướn cao, hiện rõ một nụ cười đắc ý trên gương mặt.

Đường tiên sinh, anh đã khiến tôi không thể ở lại BắcKinh để kiếm tiền nữa. Bây giờ đã đến lúc anh phải bồi thường tiền cho tôi rồiđây! Tiểu Băng ung dung đưa tay gõ nhè nhẹ vào mặt bàn thủy tinh trong suốt.Không phải vội, nàng đã có dự tính cả rồi.

Từ sau khi gặp riêng Tiểu Băng, Phương Văn cứ thấythấp thỏm không yên. Không biết tại trời nóng quá hay trong lòng lo lắng, anhliên tục đổ mồ hôi, quần áo khô rồi lại ướt đẫm, ướt rồi lại khô…

Việc Trung Đằng và Đô Luân định trước Đỗ Hiểu sẽ làquán quân bị người khác biết được, Phương Văn chỉ còn cách vội vàng báo cáo vớiông chủ mà thôi. Anh có cảm giác Trác Tiểu Băng kiểu gì thì kiểu, nhất định cóchết cũng sẽ không bỏ qua vụ này. Hơn nữa, người trong làng giải trí ai cũngbiết, Trác Tiểu Băng xưa nay chỉ xem tiền chứ không xem người.

Mà tin này thì lại đáng giá như thế.

Nhưng điều làm cho Phương Văn không ngờ tới nhất làTiểu Băng lại im lặng đến đáng sợ.

Sáng nào Tiểu Băng cũng đến nhà hàng uống một cốccafe. Sau đó nếu không đến coi tin tức ở lớp học của các thí sinh, thì sẽ đếnxem tình hình luyện tập của họ. Có lúc nàng lại còn tìm thí sinh nào đó đểphỏng vấn riêng.

Càng như thế, Phương Văn càng thấy sợ. Anh lo lắng mộtngày nào đó Tiểu Băng sẽ đột ngột lạnh lùng ra tay không hề báo trước. Như vậysẽ khiến anh không tài nào chống đỡ nổi.

Đương nhiên Tiểu Băng lại càng thấu hiểu điều này.Giống như khi một tuyệt đỉnh cao thủ đối mặt với kẻ thù rất mạnh thì tốt nhấtanh ta chỉ nên án binh bất động, đợi lúc kẻ thù tự hoang mang rối loạn, lúc đóliền nhanh chóng ra một đòn chí mạng.

Trong không gian tối tăm của làng giảitrí, người thông minh là người phải biết cách che giấu tài năng. Thế nên, TiểuBăng, nàng ấy đang chờ đợi một cơ hội tốt.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới