Tùy Chỉnh

Chương 206: Quá khứ của cô (5)

Editor: Quỳnh Nguyễn

Anh là có ý tứ gì? Anh chẳng lẽ biết rõ cái gì?

Không, không có khả năng, cô là vào ba năm trước tiến vào tập đoàn Lãnh thị, khi đó, anh Thiểu Thần sớm liền qua đời!

Kia, chuyện Ân Ân....

Trong phòng tắm an tĩnh, Mộ Thanh Vũ nhìn thẳng vào mắt của anh, lần đầu tiên không biết nên là trả lời như thế nào!

Hồi lâu cô mới chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng chậm chạp giội lên bờ vai của anh một chút nước: "Vì cái gì hỏi như vậy?"

Mắt Lãnh Vân Lâm đột nhiên trầm xuống!

Ý tứ của cô là cô đã từng yêu người nào?

Mặc dù biết cô đã 26 tuổi, tuổi như vậy để cho cô không có yêu mến người nào cũng rất không có khả năng.

Nhưng mà không biết vì cái gì, trong lòng Lãnh Vân Lâm hơi có chút gồ ghề.

Thật giống như là ngươi từ cửa hàng mua một món đồ chơi đặc biệt hợp tâm ý, sau cùng phát hiện lại là đồ cũ bị người dùng qua!

Anh là có chút chủ nghĩa đàn ông, anh đã từng thích quá người khác không sao cả. Nhưng mà anh lại không thích chính mình để ý gì đó, thứ chuyên thuộc về mình bị người khác tranh chấp! 

"Là chuyện khi nào?" Ngay cả chính anh đều không có chú ý tới là thanh âm của anh hơi trầm xuống, mi tâm cũng nhíu lại.

"Vâng... Chuyện trước năm năm trước cùng anh gặp nhau." Cô không có ngẩng đầu, thanh âm đã có chút đau khổ.

Đúng vậy a, nếu không là vì ngày đó cô gặp được anh Thiểu Thần và... Cô cũng sẽ không uống rượu quá nhiều nhất thời hồ đồ lăn giường của anh!

Vừa nói như vậy, Lãnh Vân Lâm nhất thời sửng sốt!

Năm năm trước, trước cùng anh gặp nhau?

Mà cái ban đêm năm năm trước kia, cô là xử nữ a!

Anh rõ ràng nhớ rõ buổi tối ấy tươi mới cùng chặt hẹp cơ hồ khiến người tan vỡ, đẹp ngọt ngào để cho anh gần như điên cuồng!

Còn có, sáng ngày thứ hai trên khăn trải giường màu trắng nở rộ đóa hoa đỏ tươi kia.

Không đúng a, cô là nói cô vào năm năm trước, trước cùng anh gặp nhau thích quá người khác. Nhưng mà anh rõ ràng chiếm được lần đầu tiên của cô, kia sau đó a?

"Vậy sau đó a? Tại trong năm năm đây, em có hay không... Uh`m, cái kia, thích quá người nào?"

Ngay cả Lãnh Vân Lâm chính mình cũng chưa phát hiện, anh lại có chút khẩn trương!

Tại trong ánh mắt anh chờ mong, cô lại cúi đầu, thần sắc có chút đau thương: "Đã không có."

Là thật đã không có. Mặc dù Lý Tiêu Nhiên đối với cô rất có hảo cảm, nhưng mà trong lòng cô rõ ràng, cô đối với anh giống như cảm kích thân nhân mà cũng không phải yêu.

Kỳ thật cho dù là anh Thiểu Thần kia cũng bất quá là chính cô tương tư đơn phương mà thôi. Chưa nở hoa kết quả cũng đã điêu linh. Tính cả sinh mệnh của anh cũng chôn vùi tại biển cả...

Mà cùng Lãnh Vân Lâm?

Một hồi trò chơi một giấc mộng. Tỉnh mộng, trò chơi cũng nên kết thúc.

Nhưng mà, cô thật không ngờ, theo như lời cô nói như là một cỗ gió lốc lớn thổi qua trong óc Lãnh Vân Lâm!

Cả người anh như là bị tia chớp đánh trúng, mừng như điên, hưng phấn còn có một chút ngọt, lập tức dũng mãnh nhập vào trái tim anh, thiếu chút nữa khó có thể gánh vác!

Ngay cả chính anh cũng không biết vì cái gì nghe được cô nói như vậy, cao hứng như vậy!

Anh chợt ôm chặt cô, bọt nước ào ào tách ra hồi ức của cô. Cô lập tức bị anh để tại bên cạnh bồn tắm lớn.

Chờ ý thức của cô tới đây, thế giới của cô đã trời đất ngả nghiêng.

Không cho cô cơ hội thở gấp, Lãnh Vân Lâm đã đặt ở trên người cô. Đôi má cũng dán đi lên, nụ hôn hạ xuống, cô không chỗ có thể trốn.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới