Tùy Chỉnh
Bút Kí Huyền Môn

Bút Kí Huyền Môn

Chương 99: Bát môn thạch phiến

Chiếu theo những gì mà hắn thấy trên âm dương bàn thì đây chính xác là một cái long mạch, không những thế còn là phần nối tiếp cái long đàm của đoạn sông kia, chỉ có điều xét trên phương diện phong thủy nếu như một phần long đàm kia đã bị hủy thì dĩ nhiên là cả cái long mạch này sẽ không còn tác dụng, ấy vậy mà phần đất này vượng khí còn rất thịnh, nếu như nói không khoa trương thì đáng lẽ ra gia đình của lão trưởng thôn này đã phải trở thành địa chủ của cả một vùng mới phải, thế nhưng suy nghĩ một chút thì hắn cùng ngờ ngợ ra một số điều, nếu như cái nguồn quỷ khí của con quỷ thủ kia phát xuất ra quá mạnh thì đương nhiên sẽ lấn át đi vượng khí của long mạch, hơn nữa nhìn vào địa thế xung quanh thì có vẻ như trước kia khi xây dựng căn nhà này thì lão ta không có đến một lời khuyên từ những người trong nghề huyền thuật, cổng chính hướng về tây nam đối diện mặt sông, thường thường thì xây nhà như thế hầu hết là do quan niệm dân gian thế nhưng trong thế cục phong thủy này thì làm như vậy khiến cho vượng khí không có chỗ tụ điểm, dù phát xuất mạnh mẽ nhưng cũng dần tự tiêu tán hết. tuy nhiên điều hắn quan tâm bây giờ không phải là việc này mà là để tìm ra cái phong ấn kia ở đâu, thế nhưng đi quanh nhà một hồi thì hắn lại có chút khó nghĩ, xung quanh quỷ khí đều đã quá thịnh khiến cho âm dương bàn cũng không thể tìm ra ngọn nguồn, lúc này đành phải ngồi bệt xuống một cái cối đá gần đó mà nhìn ngó xung quanh, từ đây hắn có thể thấy được thẳng ra phía mặt sông kia, trong lòng lại dâng lên những điều làm hắn trăn trở “sư thúc, tại sao người lại làm như vậy? “, đến một lúc sau mới đứng lên, Dương Vũ còn đang định nghĩ cách khác thì Thu Linh đi tới phía hắn, hớn hở nói 

-Lục Hưng tỉnh lại rồi 

Lục Hưng? Dương Vũ trong thoáng chốc đoán ra đó chính là người nam nhân ban nãy, cũng chỉ gật đầu cho qua, thấy hắn có vẻ đang có tâm sư thì nàng lại hỏi 

-sao vậy? có chuyện gì nữa sao?

-không có gì, tôi chỉ đang tìm thứ làm cho tên kia suýt mất mạng, chỉ là không có cách nào tìm thấy 

Dương Vũ băn khoăn nói, Thu Linh nghe vậy như cũng hiểu được sự tình, thế nhưng đến chính hắn còn không biết cách giải quyết thì nàng cũng vô pháp mà giúp đỡ, cả hai im lặng một hồi thì nàng lại lên tiếng 

-có đôi lần tôi cũng muốn tìm kiếm một thứ gì đó, thật sự là không tìm thấy, cũng đã lục lọi mọi chỗ thế nhưng vẫn không ra, tới cuối cùng nó lại ở ngay trước mắt mình mà mình không để ý tới. 

Dương Vũ liền bật cười, ai mà chẳng có lúc như vậy, thế nhưng trong khoảnh khắc hắn liền tắt đi nụ cười mà nhìn nàng chằm chằm, Thu Linh thấy hắn thay đổi bộ dáng như vậy thì cảm thấy không tự nhiên cho lắm, nhưng chưa kịp nói gì thì hắn lập tức tùm lấy vai cô lắc mạnh, trông vô cùng phấn khích 

-phải rồi, nó ở ngay trước mắt ta, vậy mà ta lại không tìm thấy 

Lập tức lại lấy ra âm dương bàn, xoay xoay chỉnh chỉnh lại một chút, cây kim trên âm dương bàn xoay vòng vòng rồi lập tức chỉ về một phía, Dương Vũ liền lập tức tiến thẳng đến phía đó mà không nói lấy một câu, Thu Linh thấy hắn như vậy thì càng tò mò, không biết hắn định làm điều gì nên cũng lập tức chạy theo, thấy hắn đi đến phía sau nhà, tiến tới gần phía mấy cái chuồng heo, nói là chuồng heo nhưng bên trong cũng chỉ trống không, thực chất là vì mấy năm nay mất mùa cho nên đến lương thực cho người ăn còn không có, lấy cái gì mà nuôi heo. Dương Vũ cứ thế tiến thẳng về phía trước, đến gần cái chuồng heo cuối cùng thì dừng lại, trước mặt có một đống củi lớn toàn là những đoạn gỗ to ngang bắp chân, hắn không ngần ngại mà cất âm dương bàn vào trong người, sắn tay áo tiến đến dỡ từng đoạn củi xuống, Thu Linh còn đang thắc mắc hắn tại sao lại làm như vậy thì liền hỏi, Dương Vũ tay vẫn nhấc từng đoạn củi ném sang một bên, miệng trả lời 

-nguồn quỷ khí đó đã chiếm hết cả khu đất này, thế nên không thể tìm ra nơi phát xuất, nhưng nếu muốn phong ấn một thứ mạnh mẽ như thế thì dĩ nhiên phải là tâm điểm của nguồn long mạch mới có đủ nguồn linh lực chấn nhiếp 

Thu Linh nghe câu được câu không, nhưng cũng đã hiểu đại ý của hắn 

-theo như huynh nói chỗ này chính là tâm điểm của long mạch?

-đúng 

Hắn đáp, hì hục một hồi thì cũng vận chuyển được toàn bộ số củi gỗ bên trên, phía dưới đất xuất hiện một phiến đá trắng lớn bằng hai người hắn, bên trên lờ mờ có thể thấy được những đường nét hoa văn kì quái, Dương Vũ liền cúi xuống, phủi bỏ đi lớp bụi bên trên rồi đưa tay lướt qua từng đường vân được chạm khắc bên trên phiến đá, liền nhận ra ngay chính là bát môn thạch phiến, một loại phong ấn cổ xưa mà đến bây giờ người có thể làm ra một phiến đá như thế này chỉ có trên đầu ngón tay, để làm được một bát môn thạch phiến như thế này cần có một tảng đá trắng thật lớn, lớn hơn cái mà hắn đang thấy gấp nhiều lần, sau khi pháp sư lấy về có thể đưa một lực lượng linh lực hoặc cũng có thể là tà thuật vào trong phiến đá nếu là pháp sư tà tu, sau bảy ngày thì lại đẽo gọt một lần làm cho nguồn linh lực đó được được nén lại bên trong, lần tiếp theo là mười bốn ngày, tiếp theo nữa là hai mươi tám ngày, con số đó sẽ gấp đôi lên cho đến khi người thi pháp cảm thấy đã đủ sức để đè chặt tà vật thì sẽ dừng lại, sau cùng là khắc trên đó một loại kì đồ riêng biệt của môn phái, thứ đó sẽ trở thành bát môn thạch phiến, loại đá này trông có vẻ bé nhỏ nhưng nguồn linh lực được dồn nén lại đối với tà vật có thể nặng tựa thái sơn.

Thế nhưng đến lúc này hắn mới thấy việc này có vẻ như khó khăn hơn hắn nghĩ, để lấy được khối thạch phiến này ra không phải điều dễ dàng, nếu như không phải là chủ trận thì nói cho cùng vẫn là không có cách nào phá giải, hắn cũng thừa biết đây chính là do sư công Lục Thế Phương của mình đã hạ xuống để phong ấn thứ ở dưới kia, nếu xét về tính đồng môn thì có đôi phần là có khả năng hắn sẽ có thể mở được phong ấn này ra, thế nhưng suy cho cùng sư công hắn một đời tu vi đã có thể nói là thông thiên, có thể đánh được huyết sích quỷ vương xuống tận âm ty thì cái thứ ở dưới kia pháp lực phải như thế nào mới đủ cho sư công hắn phải lao tâm khổ tứ hạ một bát môn thạch phiến xuống để phong ấn mà không trực tiếp tiêu diệt đây? 

Tâm trạng hắn lại trở nên trùng xuống, nhìn qua Thu Linh một cái rồi lại nhìn về khối thạch phiến kia, nhíu mày một chút, xuy xét nên đợi cho sư phụ hắn quay trở về thì sẽ tính tiếp, dù gì hắn cũng không nắm chắc phần có thể đánh lại thứ kia, nếu lỡ để cho nó thoát ra một lần nữa thì có khi cả Chung Quỳ có hiện thân chưa chắc đã tránh được thương vong, liền lấy ra mấy lá bùa trừ tà dán lên trên bề mặt phiến đá nhằm ngăn lại được dòng quỷ khí kia tuôn trào ra dữ dội hơn, đứng lên xem xét một hồi rồi cùng Thu Linh quay trở vào trong
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới