Tùy Chỉnh
Bức Tranh Chết Chóc

Bức Tranh Chết Chóc

Chương 2: Pho tượng đá trên cát trắng

Lần đầu đến Mũi Tàu khiến tôi rất thích thú. "Bãi biển MũiTàu trải dài, cát trắng phau phau. Biển xanh ngắt... Mùa này vắng khách, vì đã hết mùa du lịch...

Tôi ngồi ngắm biển, bồi hồi.. Sóng vỗ dồn dập, hàng phi lao reo hát.Rồi tôi lang thang đi dọc bờ biển. Và lên đồi cao, ở đó, tôi chợt nhìnthấy một ngôi mộ cổ, làm bằng đá ong. Trên mộ, có một pho tượng đá, tạchình đức con nít đang ngồi.. Tôi xoa đầu đứa bé, lẩm bẩm:

- Lạ nhỉ, sao trên ngôi mộ cổ lại có hình đứa bé đang ngồi? Nó cóliên hệ gì với người dưới mộ. Nhìn nó tội nghiệp quá, hình như đang chờai. Hay dưới mộ là mẹ nó...

Tôi đứng thừ một lúc, rồi quay đi... Chiều đó tôi lại ra biển. Buổichiều êm dịu.Hoàng hôn như chiếc áo màu tím choàng lên mặt biển. Cà mộtvùng tím biếc. Đêm xuống rất nhanh. Cuối cùng chỉ còn ánh sáng mờ. Ánhsáng của cát trắng.

Bất chợt, tôi thấy đứa bé chạy tung tăng trên cát, hai tay giơ cao,như vẫy vẫy... Tôi bước lại, đứa bé ôm chầm lấy tôi, tôi ngạc nhiên.

- Kìa, cháu là con nhà ai, mới có non một tuổi, mà đã ra biển rồi? Cháu không sợ sóng gió à?

Đứa bế lanh lảnh:

- Cháu chẳng sợ gì cả, cháu quen rồi. Biển đẹp quá chú nhỉ?

Tôi cười:

- Cháu còn bé mà đã biết yêu biển rồi, kể ra cũng gan dạ thật. Thế chiều nào cháu cũng ra biển à...

Đứa bé rổn rảng:

- Ngày nào cháu cũng chơi với biển hết. Dù cháu không phải là dân miền biển...

Tôi hỏi:

- Thế nhà cháu ở đâu? Mẹ cháu đâu rồi?

Đứa bé buồn buồn:

- Mẹ cháu bỏ đi mất rồi. Cháu không biết đi đâu nữa. Còn nhà cháu ư, chú biết rồi còn gì?

Tôi sửng sốt:

- Chú đâu đã gặp cháu lần nào, sao lại biết nhà cháu. Cháu dẫn chú về nhà cháu đi...

Đứa bé gật đầu, nắm tay tôi, dẫn đi, phút chốc đến một ngôi nhà nhỏ,dưới một ngọn đồi... Bên trong có người đàn ông đang nằm ngủ... Đứa bénói:

- Ông chủ cháu đây, cháu phải canh giữ cho ông ấy ngủ. Khi ông ấy ngủ, cháu mới ra biên chơi...

Tôi bùi ngùi:

- Cháu còn nhỏ như vậy, mà đã phải đi ở rồi ư? Tội nghiệp cháu quá... Hay cháu về ở với chú đi...

Đứa bé lắc đầu:

- Không được đâu, chú ơi, ông chủ trách phạt cháu liền đó. Cháu hầu hạ ông ấy quen rồi, công việc cũng nhàn nhã thôi...

Tôi hỏi:

- Thế mẹ cháu bán cháu cho ông chủ à? Rồi bà ấy bỏ đi ư?

Đứa bé tần ngần:

- Không phải đâu, mẹ cháu chỉ vô tình thôi. Mẹ cháu tội nghiệp lắm. Mẹ cháu đã hoá điên vì xa cháu.

Tôi nghi hoặc:

- Cháu nói vậy là sao, chú không hiểu? Thế mẹ cháu bây giờ ở đâu.

Đứa bé đáp:

- Dạ, cháu vẫn thấy mẹ cháu đi tìm cháu đó... ở vùng biển này, ai cũng biết mẹ cháu và cháu hết... Chú gặp họ là biết ngay à.

Tôi xoa đầu đứa bé:

- Được rồi, chú sẽ tìm mẹ cho cháu, rồi chuộc cháu về... Bây giờ chú về nhé. Trời khuya rồi.

Đứa bé gật đầu:

- Ngày mai, chú đi đến, xoa đầu cháu nhé... Mà chú, coi chừng gặp mẹ cháu đó...

Tôi không hiểu đứa bé nói năng ra sao, lúc thì nhớ mẹ, mẹ nó nhớ nó,mẹ nó ở xa bây giờ thì đang tìm nó... Nhưng có lẽ tại nó nhỏ quá, nêntrí nhớ không rõ, nói năng huyên thuyên:.. Tôi bước dọc biển trắng. Chợt nghe tiếng khóc của người đàn bà, tiếng khóc nức nở:

- Con ơi, con ở đâu? Mẹ nhớ con lắm. Hãy tha thứ cho mẹ...

Một bóng trắng rũ rượi, bước đi loạng choạng.

- Chị đi tìm con à? Nó là đứa bé trai phải không?

Người đàn bà lập bập:

- Thế ông thấy nó à? Nó ở đâu? Ông chỉ giúp tôi...

Tôi chỉ về hướng ngọn đồi:

- Nó ở đó, nó đang đợi chị.. Mà sao chị lại bỏ nó bơ vơ vậy?

Người đàn bà thổn thức:

- Tôi đâu có bỏ nó. Tại nó bỏ tôi mà đi đó chứ? Tội nghiệp con tôi.

Tôi thắc mắc:

- Sao lại thế nhỉ? Con chị bảo chị bỏ nó, còn chị lại bảo chị đi tìm nó, chị không bỏ nó.. Thế là làm sao?

Người đàn bà đấm ngực thùm thụp rồi rũ rượi bỏ đi, phút chốc biến mất về phía ngọn đồi đầy cát trắng.. Tôi lẩm bẩm:

- Người đàn bà tìm con trong bóng đêm? Có lẽ bà ta bị điên rồi. Nhìndễ sợ quá. Mà cũng tội nghiệp... Sao hai mẹ con ở gần nhau như vậy, màtìm hoài không ra nhỉ? Ngày mai, ta sẽ giúp họ...

Tôi bước về khách sạn. Người ướt đẫm sương... Tôi vào phòng ngủ, mà chìm trong giấc mơ. Tôi nghe tiếng người mẹ văng vẳng.

- Con ơi, mẹ đây này. Con ở đâu?

Tiếng đứa bé nghẹn ngào:

- Mẹ ơi! Con đây này. Con đang tìm mẹ ...

Phút chốc, trước mặt tôi hiện ra hình ảnh hai mẹ con ôm chầm lấy nhau.

Người mẹ còn trẻ, rất đẹp gái! Dường như là một mệnh phụ gương mặt sáng ngời, đôi mắt long lanh. Còn đứa bé, y như thiên thần...

Người mẹ hôn con rối rít:

- Con ơi, mẹ tìm con mãi. Thế con đi dâu lâu quá vậy?

Đứa bé đáp:

- Con ở đây đợi me, chứ có di đâu?

Hai mẹ con sôi nổi trò chuyện. Tôi mở choàng mắt, Thì ra là giấc mơ.

Tôi thừ người:

- Ta bị ám ảnh vì hai mẹ con lúc đêm? Ta phai tìm gặp họ để họ gặpnhau. Mà biết đâu, họ đã gặp nhau rồi. Ta đã nhớ, hình như ta đã gặp đứa bé ở đâu? ở đâu nhỉ?

Tôi ngẫm nghĩ mãi không ra... Rồi tặc lưỡi:

- Tại sao ta cứ bận tâm mãi về chuyện đó nhỉ? Ta chỉ ở đây vài ngày du lịch thôi mà...

Nhưng hình ảnh đứa bé khiến tôi mủi lòng... Nó cứ ám ảnh tôi mãi. Tự nhiên thấy tội nghiệp nó vô cùng...

*

* *

Hôm sau, tôi ra quán cà phê ở ngoài khách sạn, sát với bờ biển.

Bà chủ quán hỏi:

- Đêm qua, thấy chú lang thang ở ngoài biển vắng, chú thấy biển đêm ở đây có đẹp không?

Tôi gật gù:

- Đẹp lắm. Nhưng buồn. Và chị ngạc nhiên vì tôi lang thang trong đêm biển phải không?

Bà chủ quán cười:

- Dĩ nhiên rồi. Vì ít có ai dạo biển ban đêm lắm, nhất là khi banngày đã ngắm biển không chán mắt... Anh uống cà phê đen hay đá?

Tôi kêu ly cà phê đá, trầm ngâm:

- Bà chủ này, đêm qua, tôi gặp đứa bé, cỡ chừng một tuổi, cứ bám riết lấy tôi... Mà không biết mẹ nó đâu cả?

Bà chủ quán sửng sốt:

- Có chuyện đó thật à? Làm gì có chuyện ấy. Phải chăng là ảo giác của anh mà thôi.

Tôi chậm rãi:

- Tôi trò chuyện cùng đứa bé cả tiếng đồng hồ, nó còn dẫn tôi về nhànó. Tôi gặp ông chủ nó đang ngủ. Nó nói nó làm công cho ông chủ. Mà nómới có một tuổi. Tội nghiệp nó quá...

Bà chủ tròn mắt:

- Thế anh có thấy đứa bé ở trên ngôi mộ cổ kia không? Hay hôm qua, anh đã gặp nó...

Tôi ngớ người:

- Hèn chi, thằng bé đó nói tôi đã gặp nó, nhìn nó rất quen, nay chịnhắc tôi mới nhớ... Thế tại sao đứa bé lại ở đó nhỉ? Nó nói nó đi tìmmẹ. Và tôi cũng đã gặp mẹ nó. Đi tìm con...

Bà chủ quán kinh khiếp:

- Lẽ nào anh lại gặp ma biển rồi.. hai mẹ con đó là hồn ma biển đó.

Tôi giật nảy mình, trố mắt:

- Chị nói cái gì? ma biển à? Tôi thấy đứa bé nó bình thường kia mà,tôi còn xoa đầu nó, nói với nó tối nay sẽ kiếm mẹ cho nó... Sao lại làma được.

Bà chủ quán chép miệng:

- Anh mới đến, chưa biết chuyện về hai mẹ con đứa bé đó, đúng không? Nó ly kỳ, đau đớn lắm...

Tôi cập rập:

- Chưa, chị kể cho tôi nghe đi...

Bà chủ quán chậm rãi:

- Cách đây năm chục năm, có một chuyến xe ô tô đến đây. Hồi đó, vùngnày còn heo hút lắm, chưa có xây nhà cửa như bây giờ. Bất ngờ xe bị nổlốp. Mà giữa vùng rừng biển này, đâu có tìm ra chỗ sửa xe. Thế là mọingười phải ngủ đêm ở đây. Ai nấy cũng đều đói cả vì mệt...

Trên xe có một thiếu phụ, bế đứa con trai một tuổi bà ấy bế con đidạo một vòng quanh biển... Sau đó bà đạt con lên ngôi mộ cổ, đi tiểu...Lúc quay lại bế con, thì đứa bé đã chết tự khi nào. Người nó dính chặtvào đá ong, không cách gì rút ra được.. Thiếu phụ kêu ầm lên, nức nở:

- Trời ơi, con tôi bị dính chặt vào đá, nó chết rồi...

Mọi người trên xe chạy lại... Họ cố giằng đứa bé ra, nhưng vô ích.

Một người đàn ông nói:

- Đứa bé đã bị người trong mộ bắt mất rồi. Nó mới dính chặt như vậy vào đá.

Thiếu phụ quì khóc thảm thiết. Ai cũng bùi ngùi. Họ an ủi chị ta. Rồi bàn tán xôn xao:

- Lạ thật, làm sao đứa bé lại dính vô đá được nhỉ? Tôi chưa gặp cảnh này bao giờ?

Người khác nói:

- Có lẽ đứa bé chết vì sương lạnh quá, và mẹ nó vì vô tình nên đặtđứa bé lên mộ đá, nên đá hút chặt không cách gì rút ra được...

Người đàn ông trầm ngâm:

- Tôi nghĩ người trong mộ là một hồn ma, ông ta cần người nói chuyệncho đỡ cô đơn... Khi đứa bé ngồi lên đó, cũng là lúc ông ta hiện hồnra...

Người đàn bà chép miệng:

- Làm gì có chuyện ma quỉ, ông chỉ đoán mò mà thôi...

Người thiếu phụ thẩn thờ, gào khóc, đấm ngực thùm thụp.

- Con ơi, mẹ giết con rồi.,. Mẹ làm sao ăn nói với cha con đây...

Ai cũng xót xa... Bất ngờ người đàn bà lao đầu ra biển, không ai ngăn cản kịp. Trời thì tối mò. Đến sáng, mọi người thấy rõ hình ảnh đứa bébị dính chặt vào đá. Còn xác người mẹ, trôi dạt ở cuối hàng phi lao kia.

Mọi người trên xe đào huyệt chôn người đàn bà xấu số ở đó. Vì ngườimẹ và đứa bé đều không để lại tên tuổi, nên không ai biết đâu mà tìm,báo cho gia đình họ... Như vậy đã bốn chục năm trôi qua rồi đó... Nhữngngười ra biển, họ rất sợ đi đêm, vì gặp hồn ma hai mẹ con lang thangtrong đêm. Họ gọi hai mẹ con hồn ma đó là ma biển...

Bà chủ quán kể xong, mặt còn thẩn thờ... Tôi ngậm ngùi:

- Hèn chi đứa bé cứ kể chuyện nọ, xọ chuyện kia... Buổi sáng, tôi cóxoa đầu nó. Và thắc mắc vì sao đứa bé lại ngồi trên ngôi mộ này... Thếcó bao giờ mẹ con gặp nhau không chị?

Bà chủ quán lắc đầu:

- Chắc là không, vì mẹ con họ luôn đi tìm nhau... Tiếng gào khóc ban đêm nghe rợn gáy lắm. Tôi ở đây tôi nghe hết...

Tôi hỏi:

- Thế không ai thắp nhang cho mẹ con họ à?

Bà chủ quán nói.

- Có nhưng thỉnh thoảng thôi. Ai ở đây chả nghe câu chuyện về mẹ con họ... Hồn ma lang thang trên biển... Tội nghiệp lắm...

Tôi uống xong ly cà phê, thẩn thờ bước đi, rồi chân tôi lại đến ngôi mộ cổ, trên có bức tượng đứa bé... Tôi xoa đầu nó, xót xa:

- Chú bé, chú đã hiểu câu chuyện của cháu với mẹ cháu. Cháu có muốn chú tìm mẹ cho cháu không?

Tiếng nói mơ hồ:

- Có chú ạ, chú dẫn cháu đi nghe. Cháu nhớ mẹ cháu lắm...

Tôi rùng mình.

Tôi đến ngôi mộ người mẹ, ở cách xa đó chừng năm trăm mét, cỏ mọcxanh um. Sở dĩ tôi nhận ra ngôi mộ là vì có nhiều tàn nhang ở đó... Tôiđốt nhang cho người mẹ, lẩm bẩm.

- Chị ơi, tôi hiểu nỗi lòng chị. Đêm nay, tôi sẽ dẫn con của chị cho chị gặp mặt.

Rồi quay về khách sạn.

Tối đó, tôi lại ra bờ biển.

Đứa bé từ đâu tưng tăng chạy lại, ôm chầm lấy tôi, thủ thỉ:

- Chú ơi, mẹ con đâu?

Tôi dắt tay nó đến chỗ mộ mẹ nó. Nó như đứa trẻ bình thường, không có gì là ma quái cả...

Cùng lúc đó, tiếng bà mẹ khóc than rền rĩ... người đàn bà xuất hiện, nức nở:

- Con tôi đâu, con ơi, mau đến với mẹ.

Tôi xúc động:

- Chị ơi, con của chị đây này.. Chị mau đến với nó...

Thiếu phụ cập rập:

- Đâu, con tôi đâu... Mau trả con cho tôi...

Đứa bé ôm chầm lấy mẹ. Nó tíu tít:

- Con ở đây mẹ ạ... mẹ đi đâu mà con tìm mãi...

Thiếu phụ nghẹn ngào:

- Con trai của mẹ, mẹ tìm con đã mấy chục năm nay, gặp lại con mẹ mừng quá. Mẹ yêu con lắm..

Nhìn cảnh hai mẹ con sum họp, tôi rơi lệ... Thiếu phụ quay sang tôi xúc động:

- Cảm ơn ông đã giúp đỡ mẹ con tôi... ông đã làm ơn, thì làm cho trót...

Tôi gật đầu:

- Chị còn muốn gì nữa, chị cứ nói. Tôi sẽ cố gắng ...

Thiếu phụ nghẹn ngào:

- Nhờ ông về thôn Lan Xa, nhắn với chồng tôi, là ông Vương Vũ Vũ, đến đón tôi và con về.

Tôi đồng ý...

Và câu chuyện kết thúc rất kỳ lạ... Ông Vũ đã tìm được vợ và con sau năm chục năm thất lạc. Ông bảo tôi:

- Thật không thể ngờ được. Sau cái đêm định mệnh, tôi đã mất liên hệvới mẹ con nó.., Ngờ đâu vợ tôi lại nằm ở đây, con tôi cũng vậy?

Tôi tò mò:

- Thế mấy chục năm qua, ông không tìm cô ấy à?

Ông Vũ nói:

- Có chứ. Nhưng bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm. Cô ấy chỉ báo mộng là đã chết. Có vậy thôi .. Cảm ơn ông nhiều lắm...

Tôi khiêm tốn:

- Có gì đâu ông, nghe câu chuyện hồn ma trên bãi biển mà tôi không hiểu sao lại có kết cục như vậy.

Điều kỳ lạ nữa, sau khi ông Vũ đưa xác vợ về, hòn đá trên ngôi mộ cổ cũng biến mất.

Từ đó, không ai còn gặp hai mẹ con trên bãi biển nữa.
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới