Tất cả
Bồ Công Anh Nở Muộn

Bộ truyện này nhẹ nhàng, không quá cao trào, truyện viết riêng cho lứa tuổi thanh thiếu niên, truyện về tình yêu, đam mê và những hoài bão tuổi trẻ. Truyện không thích hợp với người mê gu truyện kịch tính với những tình tiết giật gân. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố nhé! Cậu ấy! Đối với tôi, là người bạn thân nhất! Là tri kỉ, là thần tượng! Là người mà mỗi lần ra album, tôi đều dồn tiền để đặt mua đầu tiên. Mỗi lần đóng quảng cáo, tôi sẽ xem tới thuộc lòng, mỗi lần chụp bìa cho báo, dù là báo lá cải hay lá mơ, dù bán cách nhà chục cây số, tôi cũng phải đi gom cho bằng được!


Là người mà, chỉ cần nhắc đến thôi, hai má tôi lập tức nóng ran. Và tim tôi, nhảy liên hồi! Còn tôi, đối với cậu ấy, tôi là gì? Tôi thực sự không biết! Lời lẽ của Nguyên xa cách đến mức khiến tôi tưởng như người tặng cho tôi đoá bồ công anh năm xưa và người ngồi trước mặt không phải là một. Tôi rất thích hoa bồ công anh, bởi vậy, tôi đã hét toáng lên khi thực sự được chạm vào loài hoa đó chứ không phải chỉ ngắm nhìn trên vô tuyến.


Tôi hồi hộp đưa lên miệng thổi phù phù. Những nhánh hoa nhỏ chập chờn bay bay theo gió, thực sự là bồ công anh rồi. Tôi cười híp mắt, cậu ấy búng trán tôi chê ngốc. Đó là một bông bồ công anh nở muộn. Và đó, là lần đầu tiên tôi thấy tuyết rơi. Nguyên bảo, tuyết ở Paris thưa thớt lắm, tuyết ở Bắc Âu mới đẹp. Sau này có những mùa đông tuyết ở Paris cũng rất dày, tuyết phủ trắng đại lộ Champs-Élysées, nhưng tôi lại không thấy tuyệt diệu như tuyết rơi trong đêm giao thừa ở cùng cậu ấy.


Bình luận truyện