Tùy Chỉnh

Chương 6: Chăm Sóc Mèo Nhỏ bị Sốt

Xe dừng lại trước biệt thự chính Hàn gia.Cánh cổng sắt tự động mở ra,chiếc xe đen tiến vào trong biệt thự..

Vệ sĩ che dù mở cửa xe cung kính nói:

-Mời ngài xuống xe..!!"

Anh bế cô đang mê man do cơn sốt rời khỏi xe bước vào trong nhà.Một ông lão đi tới cúi đầu chào:

- Thiếu chủ ngài đã về!!

Khi ông nhìn lướt qua người nằm trong ngực ngài thì mắt không thể che giấu sự ngạc nhiên,ông hỏi:

-"Thiếu chủ cô gái này là.."

Ông chưa kịp nói hết câu Hàn Phong đã ngắt lời ông:

-Lão quản gia..mau kêu bác sĩ đến phòng tôi.."!

Anh nhanh chóng bế cô đi về gian phòng trên lầu 2.

Mở cửa phòng, anh để cô nằm trên giường rồi đi lấy khăn lông.

Cầm chiếc khăn lông trên tay anh ngồi xuống giường nhẹ nhàng lau tóc với mặt cho cô.

Nhìn quần áo cô ướt hết mà không có đồ thay.Anh mở tủ áo lấy chiếc áo sơ mi dài tay cởi quần áo cô ra thay.

Khi nhìn những đường cong lung linh tuyệt đẹp trên cơ thể cô Nếu cô không bị bệnh anh sẽ không kiềm chế được mà ăn sạch cô.

Mặc áo vào anh cài từng cúc áo bàn tay nhẹ lướt qua vòng ngực đầy đặn.

Anh nghiến răng rủa thầm:

-Hàn phong ơi Hàn phong chỉ là con mèo nhỏ mà khiến mày mất khống chế vậy sao??"!...

Nhắm mắt cài nhanh những chiếc cúc còn lại đứng dậy đắp chăn cho cô thì nghe tiếng gõ cửa anh lên tiếng:

-"Vào đi.."!!

Lão quản gia dẫn một vị bảc sĩ già cung kính nói:

-Bác sĩ đến rồi!!Thưa thiếu chủ.."

Nghe vậy anh liền nói:

-Mau xem cô ấy thế nào"!!

Ông bác sĩ gật đầu đi tới bên giường khám bệnh cho cô.

Môt lúc sau ông đi ra cung kính nói:

- Thưa ngài cô ấy bi sốt tôi đã cho cô ấy uống thuốc hạ sốt rồi, đây chỉ là bị cảm nhẹ hết sốt thì cô ấy sẽ không sao.."!!

-Được rồi ông mau đi đi.."!Anh lạnh nhạt nói:.

Bác sĩ cúi đấu cung kính đáp:

-Dạ!!"Tôi xin phép ra ngoài..

Ngắm nhìn gương mặt đang ngủ như thiên xứ mà tinh quái như tiểu ác ma anh bất giác mỉm cười.

Đêm anh chăm sóc cho cô thay khăn ấm, đo nhiệt độ.

Anh thấy cô nhăn mặt sợ hãi giống như cô đang gặp ác mộng..

Cả người cô co rúm lại anh liền nằm lên giường ôm cô vào lòng thì thầm:

-Mèo nhỏ ngoan!!có tôi ở đây em đừng sợ.."!

Trong cơn mê man nghe được lời ai nói tạo cho cô cảm giác được an ủi và bảo vệ.

Cô mỉm cười dụi dụi vào ngực anh tìm tư thế thoải mái ngủ..

Anh và cô ôm nhau chìm vào giấc ngủ mà không hề biết trong tim 2 người có cái gì đó đang ươm mầm..

Sáng ngày hôm sau, trong căn biệt thự yên tĩnh truyền ra tiếng hét lớn từ lầu 2 vang xuống:

-Á..Đồ biến thái..anh dám ôm tôi ngủ"!!..
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới