Tất cả

Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

Chương 13: Chương 4.1

Trước Tiếp
Bị anh thô bạo kéo đi ăn cơm, Ái Tĩnh trầm mặt, cả người phát ra hơi thở lạnh như băng, ngồi yên trên ghế, không nói lời nào.

“Mau ăn! Em lại ngẩn người, miến cũng lạnh rồi.”

Hạ Phong ra lệnh như không có chuyện gì, cũng không đợi cô trả lời, liền lấy đôi đũa ra, bắt đầu vớt miến trong nồi đất. Mặc dù đói bụng, anh vẫn còn ga lăng, giúp cô múc một chén nhỏ trước.

“Chà. . .” Món ăn đầy bàn khiến lòng Ái Tĩnh trở nên ấm áp

Thật là không nghĩ đến. . . Không nghĩ tới dưới loại tình huống này, nhận được ân cần, che chở của anh.

Năm đó, cô ngước đầu, dùng ánh mắt lấy lòng nhìn anh, chỉ cần anh vui vẻ, vô luận anh nói gì cũng không quan trọng. Ngay cả lời nói giễu cợt, cô đều có thể làm bộ nghe không hiểu, chỉ cần được ở bên cạnh anh là tốt rồi. Bất luận cô nhân nhượng thế nào, duyên phận của bọn họ cũng chỉ có ba ngày ngắn ngủn, rồi sau đó chính là quên lãng thật dài. Không nghĩ tới mười năm sau, tình hình lại đảo ngược, cô lại có thể hưởng thụ sự che chở của anh…

Cô biết Hạ Phong đang dốc hết sức lấy lòng phụ nữ. Năm đó không phải anh là người vứt bỏ phụ nữ như giày rách sao? Bên môi Ái Tĩnh nở nụ cười ác ý.

Hạ Phong lại hiểu lầm ý của cô, cho là người đẹp rốt cuộc cũng bị dụng tâm của anh đả động. Anh phải chịu khó để ý hơn rồi, gắp con tôm hùm đã được bóc vỏ vào trong chén Ái Tĩnh.

“Ăn đi, đồ ăn rất ngon.” Anh cười rất vui vẻ.

Lúc mang cô đến nhà hàng Quế Hoa, anh đặc biệt dặn dò đầu bếp chính để hai con tôm hùm ở trong một nồi miến. Bởi vì nếu mà gọi hai nồi, có lẽ cô sẽ ăn món khác.Nhưng lúc này chỉ có một món thôi!

Hơn nữa hai người chia sẻ một nồi, tình cảm sẽ ngọt ngào hơn. . .

Ái Tĩnh trầm mặc nhìn món ăn Quảng Đông, không lộ ra vẻ gì đặc biệt trên mặt. Bất kể người bồi bàn bưng lên món ăn lạ mắt, quý hiếm cỡ nào, cô đều lẳng lặng ăn cơm cùng với Hạ Phong, cái gì cũng không nói. Người đàn ông đã từng làm cô tổn thương đang đền bù cho cô. Giờ phút này, cô thật sự không cần nói gì, chỉ cần im lặng hưởng thụ mà thôi.
Trước Cài đặt Tiếp