Tùy Chỉnh

Chương 769: Ngàn vạn đừng để đàn ông đón bọn trẻ (8)

Tân Vĩ sửng sốt ít nhất mười giây, sau đó vẻ mặt dị thường nhăn nhó mà cười gượng, nói: “A ha ha! Thật là…… Thật là vinh hạnh…… Khuyển tử có thể được quý công tử đánh, thật là vinh hạnh của tôi…… Ha ha a…… Quá vinh hạnh……”

Mẹ kiếp! Thật là đậu má a!

Hắn đây là tạo cái nghiệt gì! Con trai cư nhiên bị hai tôn tiểu Phật như vậy đánh!

Có cần phải “May mắn” như vậy hay không?

Hạ Tiểu Bạch cư nhiên chính là con riêng của Lãnh Tư Thần như lời đồn sao?

Nhưng, vừa rồi con trai Lãnh Tư Thần vì sao không gọi là ba, gọi cái gì Tương Nhu a!

Nhà giàu thật loạn! Hắn quả thực hoàn toàn nắm không ra……

“Ba! Ba sao còn không giúp con báo thù a! Ba mau giúp con báo thù……” Tân Tiểu Bảo bắt đầu la lối khóc lóc.

Tân Vĩ sắc mặt đen như đáy nồi, nói: “Tiểu tử thúi, con câm miệng cho ta! Xem về nhà lão tử như thế nào thu thập con! Con sao sẽ chọn người chọc như vậy a! Lão tử đều sắp bị con hại chết!”

Nói xong ấn đường biến thành màu đen mà xin lỗi, ra vẻ nhận lỗi đáng thương.

Một Âu Minh Hiên đã có thể đem hắn dọa sợ tè ra quần, lại đến một Lãnh Tư Thần, hắn lúc này quả thực sắp hồn vía lên mây rồi.

Lãnh Tư Thần vẫn tư thái người sống chớ gần, từ đầu tới đuôi cũng chưa liếc nhìn hắn một cái, mặt không cảm xúc dắt Tiểu Bạch đi rồi.

Âu Minh Hiên vốn đang muốn tiếp tục chơi, thấy Lãnh Tư Thần không thú vị như vậy trực tiếp chạy lấy người, đành phải theo lên.

Trên đường trở về, Âu Minh Hiên cười đến hoa chi loạn chiến, hỏi: “Bảo bối, hôm nay vui hay không?”

“Vui!!!” Tiểu nha đầu kêu to.

“Xe này có thích hay không?”

“Thích!!!”

“Ba ba đẹp trai hay không?” Âu Minh Hiên vuốt tóc.

“Đẹp!!!” Tiểu nha đầu tiếp tục ra sức cổ động.

Lãnh Tư Thần sau xe: “……”

Bạn học Hạ Tiểu Bạch: “……”

-

Trong sân, Tần Mộng Oanh vừa quét lá vừa lo lắng mà hướng ra bên ngoài nhìn xung quanh.


“Hai đứa nhỏ sao còn chưa trở về?”

“Không phải nói hôm nay tổng vệ sinh phải về muộn một chút sao?” Hạ Úc Huân từ trong phòng bếp đi ra, trong tay cầm nửa quả cà chua.

“Vậy cũng quá muộn……”

“Để em gọi điện thoại cho Tiểu Bạch.”

“Uhm.”

Hạ Úc Huân lấy điện thoại ra, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại, nghe được bên ngoài từ xa tới gần truyền đến một trận tiếng động cơ ô tô.

“Sách, tiếng động cơ dễ nghe này, xe xịn a! Khẳng định là học trưởng!”

Hạ Úc Huân vừa nói vừa đi ra cửa.

Lúc cô đi đến cổng lớn, nửa quả cà chua trong tay phù phù một tiếng rớt trên mặt đất, cũng muốn rơi xuống theo, còn có cằm cô.

Tần Mộng Oanh theo ra cũng là một bộ kinh ngạc đến ngây người.

Chỉ thấy trên chiếc Maserati hồng nhạt kia, Âu Minh Hiên tháo kính râm trên mặt xuống, mở cửa xe đi ra, sau đó vòng qua bên kia, tự mình mở cửa xe, một tay để sau người, một tay cong vươn ra, làm động tác thập phần thân sĩ, nói: “ Công chúa tôn quý của ta, mời xuống xe.”

Niếp Niếp ngày thường luôn là tiểu nha đầu tùy tiện giờ phút này đỏ mặt, cư nhiên có chút thẹn thùng, động tác đặc biệt thục nữ mà đi xuống.

Hạ Úc Huân nhìn chiếc xe mui trần hồng nhạt, nhìn sau xe đầy hoa hồng màu hồng nhạt và đồ chơi lông thú, không nỡ nhìn thẳng mà quay đầu đi chỗ khác, hít sâu một hơi nói: “Âu Minh Hiên, anh thật là lóe mù mắt chó lão nương rồi! Đón con mà thôi anh cần phải làm như vậy sao?”

Tần Mộng Oanh bên cạnh nhìn một lớn một nhỏ trước mặt, cũng là bất đắc dĩ.

Hạ Úc Huân xoa xoa ấn đường, lại ngẩng đầu nhìn Lãnh Tư Thần ngồi trong một đống hoa hồng và đồ chơi lông thú, khóe miệng giật mạnh, cực kỳ vô ngữ nói: “Lãnh Tư Thần, vì cái gì anh cũng ở đây? Anh cứ như vậy trơ mắt nhìn thứ này buông thả gầm rú đều mặc kệ?”
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới