Tất cả
Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em
Đằng viên, nằm ở phía Đông Nam thành phố C, không chỉ có vị trí địa lý tốt, mà còn có phong cảnh tuyệt đẹp mê người. Bên trong đền thờ nhà họ Đằng. “Liệt tổ liệt tông họ Đằng, xin hãy phù hộ A Tư khỏe mạnh, nhanh cưới cháu dâu về nhà. Năm nay nó đã ngoài 30, nhưng một chút hứng thú với phụ nữ cũng không có. Cháu nội bảo bối tuyệt đối không thể là một tên GAY được.


Lương Chân Chân ôm chặt cánh tay, cả người run lên. Trên người cô chỉ mặc một chiếc đầm màu trắng bằng vải bông mỏng manh. Tại khách sạn Đế Hào Tư. Sở dĩ cô ăn mặc như thế này, bởi vì để bán mình. Đương nhiên, cô không phải là loại người bỉ ổi đê tiện, cũng không phải thất tình, càng không phải trong lòng bị đả kích, chẳng qua là buộc lòng phải làm vậy mà vì muốn cứu căn bệnh của bà, báo đám công ơn nuôi dưỡng của bà. Người đàn ông trong xe khinh miệt nhìn cô từ trên xuống dưới một lần "mua cô sao?"..


Cô đã trở thành người ở của anh, cô đã bị anh ép buộc đủ mọi chuyện trong nhà đến phục vụ về đêm tới mức bầm tím cả người. Trả được nợ, cô quyết định ra đi và không một chút luyến tiếc với anh ta, nhưng có lẽ người đàn ông ấy đã hối hận vì không chịu nổi được sự trống vắng của căn nhà. Liệu anh có đi tìm cô quay trở về. 

Bình luận truyện