Tùy Chỉnh
Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 6: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: An Hàn23

Vu Văn Diệu là người trẻ tuổi nhất trong nhóm binh lính này, những người khác đều quen biết với Cao Lãng rất lâu rồi, bắt đầu từ một binh lính nhỏ, nhìn Cao Lãng từng bước từng bước lên làm đội trưởng.

Tuy rằng biết Cao Lãng có viết báo cáo xin kết hôn, nhưng mà đối với nửa kia của anh, bọn họ vẫn rất quan tâm.

【 Tính tình của đội trưởng xấu xa như vậy, phải xem xem tính tình của chị dâu như thế nào. 】

【 Nghe nói chị dâu cũng rất mạnh mẽ, ngộ nhỡ hậu viện nhà đội trưởng có cháy, bọn họ có thể cứu hỏa. 】

Đoàn người ồn áo náo nhiệt nói chuyện, có cha Cao ở lại trong phòng, còn Ứng Uyển Dung và Trương Kim Hoa đi xuống dưới phòng chứa nước ở dưới tầng lấy nước để cho cha Cao giúp con trai lau người.

Tuy rằng Cao Lãng có thể tự mình làm, nhưng mà lại bị thương ở phía sau lưng, lúc trước đều có đồng đội giúp anh xử lý, hôm nay cha Cao vung tay lên, muốn trước khi về giúp con trai làm chút chuyện cũng tốt.

Ông cũng lo lắng một mình Ứng Uyển Dung sẽ không vui khi làm chuyện này, ngược lại giúp cô tránh khỏi tình cảnh xấu hổ trước nhiều ánh mắt trực diện như vậy. 

"Đội trưởng, anh ăn cơm không? Em có mang theo thịt kho tàu của căn tin, chốc nữa chúng ta cùng ăn đi." Thiệu An chỉ chỉ chỗ thức ăn để thành đống trong cái cặp lồng cơm bằng inox, bọn họ đến đây còn chưa có ăn cơm đâu.

Bọn họ lo lắng đến khả năng ba mẹ Cao Lãng có thể sẽ không mua cơm, liền cùng nhau lấy vài món ăn tới đây, đảm bảo ăn no uống đủ, đồ uống là loại nước ngọt có ga mà bọn họ vẫn hay uống ở căn tin, cuối cùng tiền lương đều tiêu phân nửa.

"Mấy cháu khách khí quá, bình thường tiểu Lãng đã phải để các cháu quan tâm nhiều, tiêu uổng chỗ tiền nay làm gì? Uống nước là được rồi." Đương nhiên cha Cao biết nước có ga, năm xu một chai, quá lãng phí.

Đôi lông mày đen của Trương Kiến Nguyên nhíu lại, "Ai u, chú đừng có khách khí mà, thật sự bình thường mới là do đội trưởng quan tâm đến chúng cháu, bọn cháu huấn luyện cũng mệt chết đi được. Nếu không phải là không thể đi ra ngoài, bọn cháu có thể trực tiếp mời các bác ra ngoài ăn một bữa rồi."

"Đúng vậy đó chú, chỗ đồ uống này cũng không đáng bao tiền, chúng cháu có thể bỏ tiền mua được. Chốc nữa chị dâu trở lại, mọi người cũng nhau uống, không đủ thì mua thêm." Phạn Vĩ Kỳ đang ngồi trên ghế nhựa gọt táo cũng xen vào nói.

Cha Cao chưa từng thắng khi cãi nhau, nghe vậy còn thầm nghĩ sau này muốn con trai mời lại, dù sao cũng là mấy đứa trẻ chưa lấy vợ, không thể tiêu tiền phung phí, phải để dành cưới vợ.

Mọi người xúm lại cùng nhau kể tội Cao Lãng, còn không ngừng kể khổ với cha Cao, nói sau khi về không thể thiếu chạy hai vòng, mỗi lần huấn luyện dã ngoại đều ăn không ngon.


Cao Lãng nhướng mày, lạnh nhạt nói: "Vậy có muốn mỗi ngày đều được nghỉ ngơi không? Tôi thấy trận đấu mấy ngày nữa cũng không cần so tài, phí sức. Cứ để cho đội ba thắng là được."

"Không không, đội trưởng, bọn em sai rồi!" Vu Văn Diệu tỏ vẻ tội nghiệp đáng thương, mặt anh vẫn còn non nớt, đứng lên làm mấy chuyện này tương đối hiệu quả, một đám đàn ông đứng phía sau cũng giả bộ đáng thương không có tình người.

Ứng Uyển Dung và Trương Kim Hoa đẩy cửa đi vào, lập tức bị một đám đàn ông cao lớn chặn đường, đang nghĩ xem có phải đồng đội của Cao Lãng hay không, chợt nghe Trương Kim Hoa lên tiếng.

"Ôi, các cháu đều đến rồi hả." Trương Kim Hoa nhận ra vài người trong đó, hai năm trước còn đến nhà cùng nhau ăn tết, cho nên hiện tại nhìn thấy cũng không xa lạ.

Đám người xoay người lại, Trương Kim Hoa đi tới che Ứng Uyển Dung, một hình ảnh đan xen, bọn họ liền nhìn thấy một bóng dáng mộc mạc, khuôn mặt trầm tĩnh của Ứng Uyển Dung —— bà xã có tính khí nóng nảy trong truyền thuyết của đội trưởng...

【 Đây tuyệt đối không phải sự thật... 】 —— đều là tiếng lòng của đám chiến hữu.

Ứng Uyển Dung hướng bọn họ vuốt cằm, mái tóc trượt ra sau lộ ra cái cổ thon dài trắng nõn, lông mày như vẽ, đôi môi không tô mà thắm. Một đám đàn ông nhất thời tay chân luống cuống, lắp bắp hô "Chị dâu".

Ứng Uyển Dung nhoẻn miệng cười, có một loại cảm giác thân thiết tự nhiên sinh ra, "Đều ngồi đi, mấy anh đều là chiến hữu của Cao Lãng, đây cũng là lần đầu tiên thấy các anh, không biết là mấy anh muốn tới, cũng không chuẩn bị được gì ăn cả. Lát nữa để tôi đi nấu chút gì đó để ăn."

Lời này 

chapter content
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới