Tùy Chỉnh

Chương 45

Giữa tiếng nhạc êm ái bay bổng bao trùm nơi bữa tiệc, trên mặt các vị quan khách đều ẩn hiện ý cười nhàn nhạt, mọi ánh mắt đều dõi hết về phía trung tâm sân khấu.

Tiếng nhạc dần ngừng lại cũng là lúc bữa tiệc sắp đến hồi kết thúc, chừa lại sân khấu cho chủ nhân của bữa tiệc là Kỷ phu nhân đứng ra phát biểu cảm nghĩ, đồng thời nói lời cảm tạ với các vị khách quý đãđến đây hôm nay. Sau đôi lời phát biểu ngắn gọn, các vị tân khách kéo nhau ra ngoài, ngồi vào những chiếc xe đã được đậu sẵn bên ngoài rồi ung dung rời đi.

Ninh Trí và Thẩm An Chi hiển nhiên cũng sẽ rời khỏi đó giống như những người khác, nhưng rốt cuộc lại không chuồn được, bởi vì họ đã bị cô bạn Trình Tư Tư của Ninh Trí kịp thời phát hiện.

Trình Tư Tư lập tức buông lời chòng ghẹo, “Xem ai đây nè! Lúc trước là ai đã nói có tình yêu hay khôngthì cũng không có gì khác vậy ta, còn bây giờ thì sao? Vừa nhìn liền biết tính cho tôi ra rìa còn hai người chuồn về nhà chứ gì? Phải chăng đây chính là thấy sắc quên bạn trong truyền thuyết? Thẩm nam thần, chẳng lẽ nhà anh ở một người quá rộng lớn, cho nên cần có Ninh Trí đến để chật bớt chăng?”

Đối với bạn bè của bạn gái, Thẩm An Chi cũng biết mình biết ta cho nên cũng hiểu tính cách của Trình Tư Tư vốn dĩ hoạt bát thích đùa, thân là bạn trai không lý nào lại dám không biết mà mạo phạm, thế là lập tức trả lời: “Đúng vậy, gần đây tôi không ngủ một mình được, cần phải có Ninh Trí đến ngủ cùng thìmới được.”

Lời vừa dứt, mỗi người ở đây đều mang mỗi thần sắc khác nhau. Trình Tư Tư và Vương Dao liền bày ra vẻ mặt chán ghét đến buồn nôn, Tiêu Lâm thì như sáng tỏ ra điều gì đó, riêng trên mặt Tả Tử Khê thìlại không giấu được vẻ hơi xấu hổ.

Ninh Trí bộp một phát lên bả vai Thẩm An Chi, giọng oán trách: “anh làm ơn có muốn nói gì cũng phải tìm nơi mà nói chứ.”

Thẩm An Chi nhìn Kỷ Cách Phi, bên môi lại thốt ra như thể mình vô tội: “thì anh đang chọn đúng nơi mới nói ấy chứ.” ẩn ý trong lời này là anh dành cho tình địch, chính xác là đang công khai tuyên bố chủ quyền.

Thế là cả nhóm bạn Ninh Trí rời khỏi sảnh tiệc và đi đến quán ăn khuya ở kế bên. Bọn họ đều là những nam thanh nữ tú có giá trị gương mặt cao, vóc dáng cân đối cùng một thân dạ hội bắt mắt, dù chỉ đimột đoạn ngắn trên đường thì cũng thu hút không ít ánh nhìn. Chưa kể trong số quần chúng còn có không ít người nhận ra cặp đôi Ninh Trí, lập tức lôi điện thoại ra chụp hình nhiệt tình, thậm chí lại còn có fan thét lớn cả tên của Thẩm An Chi.

Kha Khắc Lôi thì đưa con gái Y Toa trở về khách sạn rồi mới quay lại hội họp với mọi người. Nhóm bạn cứ thế mà bước vào quán ăn khuya, bao hết cả không gian trên tầng cao nhất, không những hưởng thụ gió đêm mà còn được chiêm ngưỡng đã mắt với cảnh trời về đêm nữa.

Vừa ngồi vào chỗ, Trình Tư Tư lại nhớ đến câu nói của Thẩm An Chi lúc nãy, tặc lưỡi cảm thán: “Hầy, tôi còn phán xử được gì nữa đây, hai cái người này cứ liếc mắt đưa tình đến phát nôn lên được. Tôi quản không được nữa rồi, thôi tôi mặc kệ đấy!”

Trình Tư Tư bó tay chịu trận, nhưng rốt cuộc cũng lại hăng say tám với Vương Dao về chuyện trong làng mẫu, nào là dạo này có tân người mẫu nào đó đang chiếm ưu thế trên thị trường, rồi sắp tới sẽ có nhãn hiệu của bên nào chuẩn bị ra sản phẩm mới. Thi thoảng những người khác ở cạnh cũng sẽ nhập hội góp vui đôi ba câu vào câu chuyện.

Thẩm An Chi ngồi im lặng ở một bên, cầm ly rượu trong tay, thỉnh thoảng đưa lên môi nhấp vài ba ngụm. Ban đầu anh không hoàn toàn muốn tham dự party, thứ nhất là anh chỉ muốn được ở riêng với Ninh Trí, thứ hai là vì mọi người khắng khít với nhau đã lâu, có anh tham dự chỉ sợ sẽ khó mà hòa nhập với hội bạn của cô. Nhưng thực tế rõ ràng cho thấy, anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Họ không hề xem thường Thẩm An Chi anh, cũng không phải kiểu sồn sã nịnh hót như đối xử với mộttiểu sinh đang lên cao, mà ngược lại nơi này khiến anh có cảm giác mình được coi trọng, bởi vì mọi người ở đây đều ngang hàng bình đẳng. Bầu không khí cười đùa vui vẻ thế này, thật giống hệt như đang cùng nhau quay trở lại thời trung học, chụm đầu thoải mái trêu chọc nhau.

Thẩm An Chi đối phó với những giả tạo trong giới giải trí quen thuộc đến mức đã gần như quên mất cá tính của mình, chỉ ngoại trừ lúc này, anh mới có thể thật lòng buông lỏng bản thân.

Giữa bầu không gian nơi tầng lầu cao nhất cũng chỉ có tiếng nhạc phương Tây du dương bay bổng bên tai, không còn tiếng tranh cãi ầm ĩ. Thẩm An Chi nghiêng đầu thầm thì bên tai Ninh Trí: “anh còn muốn diện kiến vị idol Simon trong lòng em đấy. anh ta đâu rồi?”

“Nam Phi, anh ấy đang tham gia sự kiện do NGO tổ chức. Ống nhắm của anh ấy nếu không phải là dân chạy nạn thì cũng là động vật hoang dã trên vùng thảo nguyên Châu Phi thôi.” Ninh Trí nghiêng đầu nói.

“Em cũng biết rõ quá đấy.” Giọng điệu khi nói câu này, ngay cả chính Thẩm An Chi cũng không biết vị chua chát đến cỡ nào.

Du Hạ ngồi đối diện Thẩm An Chi, vừa nghe những lời này liền nâng mắt lên nhìn, đến lúc này Thẩm An Chi mới phát giác được điều không ổn. Simon là bạn trai cũ của Du Hạ, anh ở trước mặt người ta mà nhắc đến bạn trai cũ hình như không được tốt lắm.

Ninh Trí không nghe ra được ẩn ý trong lời của anh, ngược lại còn bịt miệng cười đùa với Trình Tư Tư chỉ bởi vì đối phương nhân cơ hội quần chúng hiện đang tề tụ mà rêu rao trêu chọc phim ngắn <<Nếu>> mới nhất của Ninh Trí và Thẩm An Chi. Mải mê đùa giỡn đến mức hai cô nàng dạt hẳn ra khỏi chỗ ngồi lúc nào cũng không hay biết.

Thẩm An Chi thấp giọng nói với Du Hạ, “thật ngại quá, tôi không cố ý đâu.”

Du Hạ lắc đầu, hướng mắt nhìn sang Ninh Trí rồi lại nhìn Thẩm An Chi, “Dường như đối với chuyện tình cảm giữa hai người, anh không có lòng tin cho lắm nhỉ.”

Sau giây lát Thẩm An Chi mới có phản ứng lại là Du Hạ đang nói chuyện với mình, liền xấu hổ cười cười, “Vậy sao? Thấy rõ như thế sao? Tôi đúng là thất bại thật mà. Quả thật là tôi không nghĩ mình như vậy là tốt, không đủ trầm ổn và nắm trong tay quyền lực như Kỷ Cách Phi, cũng không có lý tưởng lớn lao cao cả nào, tôi chỉ là một diễn viên Thẩm An Chi nhỏ bé quanh quẩn trong giới giải trí, có vận khí tốt hơn người khác và đúng lúc gặp thời mà thôi.”

Du Hạ cúi đầu mỉm cười, nói: “anh cảm thấy Kỷ Cách Phi rất trầm ổn chín chắn sao, đây chính là chuyện hài hước nhất mà hôm nay tôi được nghe đấy.”

Nghe lời này, Thẩm An Chi liền sửng sốt.

“không phải ai vừa sinh ra thì ngay lập tức liền thuần thục cả, Kỷ Cách Phi cũng không phải chưa từng có khoảng thời gian ngây thơ non nớt. Càng đừng nói đến một Simon cơm no áo ấm, tài sản trong tay không thua gì các phú nhị đại nhưng lại chọn cách cầm máy ảnh bôn ba đến Châu Phi xa xôi, nhọc lòng bận tâm đến cách sinh hoạt của những người dân chạy nạn, còn một lòng bảo vệ thảo nguyên rộng lớn. trên đời này có người cả đời vì mãi giãy dụa với nỗi lo cơm ăn mặc ấm nên luôn cố gắng siêng năng làm việc, vì kế mưu sinh mà sầu lo khổ sở như vậy. Nhưng dù là ai thì cũng đều có bản ngã của riêng mình, cũng như Thẩm An Chi là Thẩm An Chi, anh chính là vậy!”

Du Hạ nghiêng đầu hướng về phía Ninh Trí, vừa thấy Kha Khắc Lôi đang từ ngoài cửa đi vào, bên môi không tự chủ được giương lên nụ cười ấm áp hạnh phúc.

“Tôi cảm thấy Ninh Trí thật sự rất giống Ray. Bất kể là nhan sắc tuyệt hảo hay kiến thức sâu rộng, họ đều có, cho nên tự nhiên sẽ miễn dịch với những hấp dẫn bên ngoài. Trừ khi đối phương tự động rời đi, nếu không một khi đã yêu ai thì sẽ toàn tâm toàn ý mà yêu người đó, không bao giờ thay lòng đổi dạ.”

một đêm này, Thẩm An Chi triệt để bị cảm xúc thổn thức chi phối đến nỗi chìm đắm hết lần này đến lần khác, cuối cùng trên mặt cũng lộ ra ý cười hạnh phúc.

“Được cô ấy thích chính là điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi.”



âm thanh trong quán bỗng dưng thay đổi, Thẩm An Chi vừa ngẩng đầu liền bắt gặp Trình Tư Tư đangdùng máy chiếu của quán để phát lại bộ phim ngắn <<Nếu>> của Ninh Trí và chính mình. Cùng với tiếng nhạc nền cất lên thì cũng là lúc cảnh đầu tiên hiện ra trên màn ảnh. Lúc này, không khó để nhận ra ở trong một gian phòng với gam màu thanh thoát, có một cô gái đang an tĩnh ngủ thiếp trên sofa. Tích tắc, gian phòng trước mắt bỗng dưng chuyển đổi sang ngoại cảnh, Ninh Trí hạnh phúc khi cùng Thẩm An Chi nắm tay dạo phố, thoạt nhìn vô cùng thắm thiết. anh tặng cô một đóa hoa hồng, họ cùng nhau bước vào công viên và trải nghiệm tất cả những trò chơi cùng nhau.

Hình ảnh ngọt ngào này vừa nhìn cũng đoán được, đây là ảo tưởng trong mộng của nữ chính, tưởng tượng nếu một ngày cô có bạn trai thì sẽ như thế nào. cô sẽ cùng người đó tay nắm tay dạo phố, cùng nhau hẹn hò ở công viên và thưởng thức mọi trò chơi dành cho tình nhân. Hình ảnh trong phim được xử lý rất đẹp, nam nữ chính đều nam thanh nữ tú, hình tượng xứng đôi vừa lứa lại càng tạo được hiệu ứng hút mắt khán giả.

Ninh Trí không đọ lại Trình Tư Tư, rốt cuộc đành buồn bực an phận ngồi xuống, để bạn trai Thẩm An Chi ngồi cạnh ôm lấy bả vai mình an ủi dỗ dành.

Chớp mắt bộ phim đã đến hồi kết. Khán giả nhìn thấy cô gái từ trên ghế sofa tỉnh dậy, khung cảnh lại biến đổi, nhân vật từ nữ chính bỗng chốc trở thành nam chính đang nằm trên giường bệnh. Đến lúc này mọi người mới vỡ lẽ, hóa ra những cảnh ban nãy toàn bộ đều là nam chính tưởng tượng, rằng nếu có một ngày… anh có một người bạn gái.

âm thanhcuối phim buồn bã khiến lòng người phải chùng xuống, nhưng rốt cuộc vẫn không ảnh hưởng đến tâm trạng của Thẩm An Chi lúc này. anh cúi đầu nhìn Ninh Trí đang tựa đầu lên vai mình, cảnh tượng này không phải là “nếu”, đây là sự thật, anh nên có lòng tin với chính mình mới phải.

Cánh tay Thẩm An Chi hoàn toàn ôm trọn vai Ninh Trí. Dưới bóng đêm mờ tỏ, khứu giác của một người càng được bộc lộ rõ rệt hơn bao giờ hết, mùi nước hoa tự nhiên trên người Ninh Trí phảng phất bên mũi, làm anh vô thức sa mình vào mùi hương thanh dịu bên người bạn gái, ngữ điệu xuống thấp gần như đang thầm thì, “Cám ơn em đã thích anh.”

“Gì cơ?”

anh cọ cọ đỉnh đầu cô, “Phải luôn thích anh đấy.”

Ninh Trí xưa nay nội tâm luôn điềm tĩnh hiếm có lần nào dễ dàng bị gợn sóng như lúc này. cô khôngdám để lộ sự thẹn thùng trên mặt, đành giả vờ hung hăng mắng: “Làm ơn đi, anh đã 26 tuổi rồi mà còn học người ta làm nũng nữa.”

Đó là vì cô không biết, anh đã si mê cô đến mức độ nào.

anh nắm tay Ninh Trí, mười ngón tay đan chặt, “Liệu có khi nào, em cảm thấy mông lung với tương lai không.” không chỉ riêng người đại diện của Ninh Trí, mà ngay cả người ngoài ngành cũng cho rằng đường nghiệp của cô quá mức êm đềm không có nhiều gặt hái, nhưng điều này càng chứng minh được anh đã chọn đúng người.

Thẩm An Chi vươn tay vuốt ve tóc người bên cạnh, cảm nhận được những lọn tóc mềm mại quẩn quanh trên đầu ngón tay mình, ánh mắt anh liền không tự chủ để lộ sự nhu tình trong đó, “không cần phải sợ hãi. Minh tinh xưa nay vốn chưa từng là mục tiêu của anh, cho nên bất kể là vì tình cảm của chúng ta hay tương lai của chúng ta thì đều đúng cả. anh nhất định sẽ vì chúng ta mà càng thêm cố gắng.”

Ninh Trí tựa đầu lên vai anh, dường như cô có cảm giác đôi mắt mình có chút run rẩy vì xúc động. Xưa nay người có ảnh hưởng trong cuộc đời ngắn ngủi của Ninh Trí chỉ có hai người, người thứ nhất là người thầy đã dạy cô bước vào làng mẫu, người còn lại chính là người đã đỡ cô vấp ngã ở đài chữ T lúc trước – Du Hạ.

Nhưng bây giờ thì trong cuộc đời của Ninh Trí đã xuất hiện thêm người thứ ba, chính là anh.

cô nhìn sườn mặt của Thẩm An Chi, khóe miệng không tự chủ được cong lên, nhưng ngoài miệng lại tỏ vẻ chất vấn: “anh cũng biết làm nũng đấy nhỉ, cũng nói ra được những lời mùi mẫn cơ đấy. Từ đâu mà anh học được những câu này vậy hả, mau nói?”

Giữa tiếng nhạc êm dịu quanh quẩn bên tai, giọng nói của Thẩm An Chi mang đậm ý cười: “Lời mùi mẫn đúng là học được, nhưng yêu em thì là thật.”

Sóng mắt Ninh Trí dao động, cô cảm giác được tim gan mình như bị lời thổ lộ của anh làm cho ngứa ngáy, tê dại tựa như có một luồng điện không ngừng chạy dọc toàn thân. Chưa khi nào cô có loại cảm xúc kỳ lạ hệt như lúc này, cho dù là chỉ đơn giản là im lặng ngồi bên nhau, cô vẫn không hề cảm thấy buồn chán.

Sau khi yến tiệc sinh thần qua đi, Thẩm An Chi phải thu xếp hành lý đi quay với đoàn làm phim. Địa điểm quay phim lần này là ở một thành phố khác, vì thế đôi tình nhân lại gặp phải tình cảnh chia xa mộtthời gian.

Riêng những cảnh của Ninh Trí vì do không mấy phức tạp, nên được sắp xếp quay sau một tuần bộ phim được bấm máy. So với lần đầu đóng phim chỉ quay vỏn vẹn trong một ngày thì đây mới đúng là lần đầu tiên Ninh Trí chính thức bước vào đoàn phim. Cùng ăn cùng ở, cùng tiếp xúc với các thành viên và diễn viên trong đoàn, Ninh Trí thật không biết rồi sẽ có tình huống nào đột ngột phát sinh, nhưng chỉ cần nghĩ tới bạn trai, cô liền cảm thấy dù cho trước mắt có là tình cảnh gì chăng nữa, cô cũng khôngcần phải sợ hãi.

Bởi vì ở nơi đó đã có Thẩm An Chi!
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới
Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện "Anh Ấy Chỉ Hẹn Hò Với Siêu Mẫu". Trong khi chờ chương mới ra, Thế Giới Truyện xin giới thiệu một số truyện mà có thể bạn quan tâm
Hợp Đồng Sinh Con
Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một
Nếu Muốn Rời Khỏi Tôi, Em Hãy Giết Tôi Đi!
Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia
Niếp Môn
Vợ Ngốc