Tất cả
Ác Ma Hoàng Hậu
Gần hai mươi năm qua, cuộc sống của nàng chưa từng có tự do. Từ khi biết nhận thức, nàng đã thấy mình sống ở trên đảo nhỏ, bốn bể đều là nước biển. Nàng giống như là một tù binh bị nhốt ở nơi đây, không thể chạy thoát, cũng chẳng thể nào phản kháng được. Cho dù nàng kêu gào cầu xin, cũng đâu có ai thấu?


Vật lý, hóa học, toán học,... cuộc sống của nàng chỉ là như thế, giống như một cái xác không hồn, mặc cho người ta định đoạt. Tự do, đối với nàng mà nói là quá xa vời. Trái tim của nàng đã phải chịu đựng qua vô số vết thương, có lẽ sẽ chẳng thể nào lành lại được. Cho đến khi nàng được chắp cho đôi cánh của sự tự do, thế giới này lại không còn là cuộc sống của nàng nữa. Xuyên qua thời không, tất cả đều đã thay đổi, giống như chỉ đơn thuần là một giấc mơ, nhưng lại khiến nàng cảm nhận được hết thảy những cảm xúc.


Đâu mới chính là nơi nàng thuộc về? Ai sẽ là người nắm lấy đôi tay của nàng, vực nàng bước ra từ trong bóng tối, bảo vệ và chở che cho nàng? Có lẽ, chỉ có chính nàng mới hiểu được, như thế nào là yêu. Ở nơi đây, nàng gặp người ấy, người mà đã coi nàng là cả cuộc đời.

Bình luận truyện