Tùy Chỉnh

Chương 3: Hội trưởng và hội phó là kẻ thù

Bảo Bình miệng nhai bánh mì đang cầm trên tay bữa sáng chưa kịp ăn, ánh mắt vừa khổ sở vừa thích thú. Một trong những sở thích của cô, là nhìn "cục đen đen" Cự Giải bị Xử Nữ giáo huấn. Trông rất vui luôn!

Cũng may là cả ba đứa đều chung lớp. Thật sự thì Bảo Bình và Cự Giải cũng chẳng phải loại thân thiết gì, chỉ là bạn bè vì cậu ta là trúc mã của Xử Nữ. Bảo Bình chúa ghét cái thể loại yếu ớt vô dụng toàn tập như Cự Giải, nhưng dần cũng cảm thấy đáng yêu một chút.

Mà, ngoài bóng rổ với đồ ăn, cô cũng chẳng thèm để tâm đến điều gì nữa đâu.

"Cậu cũng phải tội cho Cự Giải đi, nhìn thằng bé co rúm lại kìa!"

Xử Nữ hơi đưa mắt nhìn sang cô bạn thân, cô chu mỏ bất mãn rồi hất mặt sang hướng khác.

"Tại cái tên óc bã đậu đó! Riết cứ như con gái ý!!"

Bảo Bình thở dài một cái, mắt nhắm lại bất lực.

"Vậy thì ít nhất đừng có bắt tớ đứng giữa hai người chứ!"

Cự Giải đi bên cạnh Bảo Bình, tay theo thói quen kéo kéo mũ áo khoác xuống. Cậu chỉ cười trừ cho qua chuyện. Dù sao, Cự Giải ghét xung đột.

Xử Nữ lúc này tự nhiên sực nhớ ra một chuyện, mắt cũng theo đó sáng lên trong giây lát rồi lại tối sầm đi. Quên thế này không phải tính cách của cô, kiểu nào cũng lại bị tên đàn bà đó giáo huấn cho coi!

"Bảo Bình đưa Cự Giải về lớp giúp tớ nha, phải ghé phòng hội học sinh đã!"

Cũng chẳng phải lạ lẫm gì, người ta là hội phó hội học sinh quyền lực cơ đấy. Với lại, đầu năm học thì chẳng bao giờ cái "tổ chức" đó được nghỉ ngơi giây nào đâu.

"Cơ mà, khoan!!!"

Xử Nữ đã cao chạy xa bay, để lại một Bảo Bình vẫn còn đứng ngây như pho tượng. Cô quay phắt sang tên con trai đang ngây ngô nhìn mình, ánh mắt rõ kì thị.

Sao cô phải đưa Cự Giải về lớp? Cứ như cậu ta là trẻ con không bằng!!

"Bảo Bình chẳng phải cũng phải đến câu lạc bộ sao?"

Cự Giải dưới lớp mũ áo khoác nhoẻn miệng cười hiền lành, lại còn nghiêng nghiêng cái đầu. Gì chứ về khoản trí nhớ thì không ai qua cậu được. Cự Giải có thể học kém, nhưng trí nhớ lại rất tốt.

Nhưng mà, không được vận dụng đúng lúc cho lắm..

Bảo Bình lúc này mới nhớ ra mình là đội trưởng đội bóng rổ nữ của trường.

"Xin lỗi, cậu tự về lớp nhé!!"

Nói rồi, Bảo Bình cũng phóng đi ngay sau đó. Cô cũng có chút cắn rứt khi bỏ lại "đứa con trai" của Xử Nữ đứng đó..

Riêng anh chàng nào đó cứ đứng đó hai mắt mở to ngưỡng mộ. Đúng là dân thể thao có khác, sức khoẻ tốt, chạy rất nhanh!

Cự Giải đưa mắt nhìn sang cái đồng hồ treo gần đó, chớp vài cái. Cậu cười, quay người về phía đang đi nãy giờ.

Sắp hết giờ ra chơi rồi, về lớp thôi!

***

Phòng hội học sinh nằm ở lầu ba cuối dãy hành lang. Đôi lúc, Xử Nữ thật sự rất căm hận kiến trúc trường này, từ khi chỉ mới là thành viên của hội đã làm cô chạy đứt hơi.Tuy nhiên, đứng trước cửa phòng lúc này, Xử Nữ lại muốn bỏ đi.

Mỗi khi tưởng tượng cái khuôn mặt đắc thắng giễu cợt của cậu ta, cô thật sự bẻ gãy được cả bút chì bấm! Cực kì bực mình!!

Cuối cùng, tay Xử Nữ vẫn mở cánh cửa phòng hội mà bước vào.

"Xin lỗi, tôi đến muộn!"

Giọng vẫn hiên ngang như thường lệ, đầu vẫn ngẩng cao như mọi khi, nhưng lòng lại đang đấu tranh kịch liệt.

Triệu Thiên Yết là người duy nhất không thèm ngước lên nhìn người vừa mới đến là cô lấy một giây, thay vào đó vẫn cứ cắm cúi vào mấy tờ đơn trên bàn.

Trong lúc Xử Nữ còn đang thở phào thì lại khựng lại vì câu nói của ai kia.

"Hội phó đến muộn, thật là một tấm gương không tốt!"

Một mũi tên đâm trúng ngay lòng tự trọng cao ngất.

"Hội trưởng đường đường là đàn ông con trai, không nên bắt bẻ chuyện nhỏ xíu như vậy!"

Thậm chí nếu cô không đến, cũng chẳng phải điều gì to tát.

"Kể cả là chuyện nhỏ, cũng phải xuất sắc hoàn thành để đàn em noi theo! Thật vô trách nhiệm!"

"Ai trong đời cũng mắc sai lầm, kẻ đáng phán xét là kẻ cứ thích bới móc sai lầm nhỏ xíu của người khác!"

Thành viên hội học sinh ngồi xung quanh một chút cũng không dám lên tiếng. Kể cả mấy học sinh lớp mười mới vào sau khi được "truyền tai" bởi các tiền bối đều biết rằng, hội trưởng và hội phó đích thị là kẻ thù.

Dù rằng hai người họ đều trìu mến nhìn nhau và nở nụ cười thân thiện đi chăng nữa.

Mà, cái gì cũng có nguyên do của nó cả!

...

Triệu Thiên Yết và Nguyễn Xử Nữ ngay từ lần đầu gặp mặt đã nảy sinh thù ghét.

Đó là một năm trước, lúc cả hai còn là những học sinh lớp mười vừa mới chân ướt chân ráo bước vào trường phổ thông. Chẳng ai biết ai, thế mà lại cư nhiên đụng phải nhau chỉ vì vấp cục đá giữa đường. Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu trong lúc ngã cô nàng kia vì bí thế mà bám đại vào gì đó túm được.

Chẳng may "thứ túm được" lại là quần của anh chàng nọ. Thế là ai đó được một mẻ xấu hổ giữa nơi sân trường đầy người.

Quá nhọ!

...

Triệu Thiên Yết và Nguyễn Xử Nữ là oan gia càng ghét càng gặp.

Cô nàng nào đó vì chuyện hôm khai giảng mà ngượng nghịu mãi mỗi khi đụng mặt cái "người mà ai cũng biết" chỉ vì cả hai cùng lớp. Xin lỗi càng không được, chỉ vì tự trọng không cho phép. Càng nói càng sai, rốt cuộc lại thành ra chọc tức cậu chàng. Nói khoé qua lại, rốt cuộc quay sang ghét nhau.

...

Triệu Thiên Yết và Nguyễn Xử Nữ đích thị là đối thủ từ ngàn kiếp trước.

Với hai con người từ khi sinh ra đã được ban cho trí thông minh, thành tích chỉ là chuyện nhỏ. Tuy nhiên, chuyện nhỏ nhanh chóng trở thành chuyện lớn bởi hai từ "cạnh tranh".Suốt năm học lớp mười, nhất khối luôn đồng hạng với số điểm tuyệt đối, hoàn toàn thuộc về "hai con người mà không nêu tên cũng biết". Thành tích lúc đó siêu phàm đến mức người khác còn chẳng dám sánh bằng.

...

Triệu Thiên Yết và Nguyễn Xử Nữ là thành phần thù dai trong hội học sinh.

Cậu thù chuyện đầu năm lớp mười, cô thù chuyện cuối năm lớp mười. Một người luôn phấn đấu nỗ lực như cô lại vì mấy chuyện ngớ ngẩn chẳng đâu vào đâu lọt xuống hạng hai ngay kì thi cuối năm, thành tích thua hạng nhất đúng không phẩy một.

Chức hội trưởng hội học sinh cũng theo đó không cánh mà bay, bay về tay cậu.

Một năm học đáng nhớ nhể~

...


Thật sự thì đến tận lúc này, Xử Nữ vẫn còn bực mình chuyện ở lớp đầu giờ. Ngày khai giảng là ngày sinh hoạt lớp, là bầu chọn ban cán sự. Người ta chọn dựa vào thành tích của bài kiểm tra đầu năm, bà cô giáo lại chọn dựa vào thành tích năm trước.

Khỏi nói cũng biết, cô là thua trắng trợn với Triệu Thiên Yết.

Đã chung lớp, lại còn tranh chức với cô. Đúng là tên hội trưởng đáng ghét! Thật sự không cam tâm!!

Xử Nữ ngồi vào ghế hội phó trong ấm ức. Cơn giận cũ còn chưa nguôi lại thêm bùng phát khi nhìn thấy đống đơn chất đầy trên bàn làm việc.

Sao có thể nhiều đến mức này?!

Khi nhìn lên bàn hội trưởng, cô nhận ra chúng rõ ràng so với của cô chưa đến một phần tư.

Xử Nữ không phải loại người so bì chuyện nhỏ nhặt, nhưng như vậy rõ ràng là cực kì bất công!!

Thiên Yết dường như biết được điều Xử Nữ sắp nói, một phần cũng vì biểu cảm trên mặt cô nói hết nữa.

"Khỏi cần khiếu nại, coi như là hình phạt vì cậu tới muộn! Hội phó Xử Nữ gương mẫu chắc chắn sẽ không ý kiến gì đâu nhỉ?"

Nụ cười ớn lạnh kia, Xử Nữ thật sự muốn xé toạc cái miệng cậu ta ra cho bõ ghét. Gì mà trìu mến dịu dàng, cứ như muốn đóng băng người ta ý! Lại còn nhấn mạnh hai chữ gương mẫu!!

Triệu Thiên Yết là nói trúng ngay tim đen của cô. Xử Nữ dù bất mãn đương nhiên không thể phản bác.

Thành viên hội học sinh vì bầu không khí căng thẳng mà ngột ngạt theo, thử đưa mắt nhìn lên anh chàng hội trưởng đáng kính. Nụ cười nửa miệng kia thật sự khiến người ta lạnh gáy.

Đúng là một con người thù dai! Tốt nhất không bao giờ nên đắc tội với cậu ta!!

Người ta bảo oan gia là bước đầu bắt đầu một cuộc tình nồng thắm, nhưng kể cả người ngoài cuộc còn hiểu rất rõ rằng chuyện đó không bao giờ xảy ra, chí ít là đối với hội trưởng Thiên Yết và hội phó Xử Nữ. Giữa họ, ngoài đối thủ thì không còn gì khác.

Không chỉ là đối thủ, là kẻ thù, còn là kẻ thù truyền kiếp không bao giờ đội trời chung nữa..

Hình như có tiếng gõ cửa thì phải.

"Em xin phép!"

Người bước vào là một cô gái tóc buộc cao, đôi mắt đen láy thông minh, trên khuôn mặt xinh xắn lại điểm thêm nụ cười đáng yêu.

Song Tử ánh mắt không chút lạ lẫm lập tức tìm ra chỗ ngồi của hội trưởng hội học sinh. Sau khi cúi chào từng người trong phòng, cô nhanh chóng bước lại chỗ cậu.

"Có chuyện gì cần gọi em sao?"

Thiên Yết mắt rời khỏi tờ đơn trên bàn, thay vào đó nhìn sang Song Tử đứng ngay cạnh. Cậu lấy quyển sổ gần đó, rút tờ giấy kẹp bên trong và đưa cho cô.

"Hiệu trưởng bảo anh đưa em cái này! Điền xong nộp cho ông ấy!"

Nhận tờ giấy từ tay Thiên Yết, Song Tử nhanh chóng nhận ra, đó là một tờ đơn gửi cho bộ giáo dục.

"Mà này! Ban nãy em trốn khai giảng đúng không?"

Đôi mắt mở to, cuối cùng híp lại cười tươi tắn. Song Tử tay gãi đầu, hơi nghiêng sang bên một cách vô tội.

"Hì!"

"Đừng có "hì" với anh!"

Song Tử chắc chắn sẽ không gì tốt hơn ngoài việc cô lập tức ra khỏi đây, ít nhất là trước khi Thiên Yết nổi giận hoàn toàn.

"Vậy em xin phép nhé!"

Để lại nụ cười toả nắng như thường lệ cho đến khi rời đi, Song Tử nhanh nhảu đóng cửa phòng hội học sinh sau khi chạy vút đi mất.

Dù sao thì, chạy vẫn là thượng sách!

Xử Nữ nhìn theo cô gái vừa chạy đi, lòng thầm khen vẻ dễ thương kia, đồng thời chuyển chú ý sang Thiên Yết. Là bạn gái chăng? Cô nhất thời quên mất họ của Thiên Yết và của cô bé kia là giống nhau.

"Hội trưởng thì nên giải quyết chuyện riêng ở nơi khác chứ nhỉ?"

Thành viên hội học sinh rùng mình một chút. Mới thở được chưa bao lâu đã ngột ngạt trở lại rồi, họ thật sự muốn gọi lại cô bạn khi nãy vào đây.

"Đó là em họ tôi! Và đưa con bé mẩu đơn của hiệu trưởng, hẳn đâu phải là chuyện riêng?"

Lại bắt đầu đấu võ mồm.

Lại thêm cả bắt tia sét bằng mắt.

Chuyện từ oan gia thành tình yêu, đối với hai người này chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra mà!!!
Đánh giá truyện Báo Lỗi *Theo dõi để nhận thông báo ngay khi có chương mới